Chợ Ma Đối Đầu Trùm Giang Hồ
Bước chân qua rãnh nứt không gian của Ngõ Sương Mù, cả thế giới hiện đại đầy ánh sáng đèn đường và tiếng còi xe đô thị như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, rồi tan biến hoàn toàn. Trước mắt Hứa Minh Đạt lúc này là hành lang đá cổ xưa của Chợ ma giờ Tý, một khoảng không gian gấp khúc khổng lồ nằm sâu dưới địa mạch phố cổ Đông y. Không khí ở đây đặc quánh, lạnh buốt đến mức mỗi hơi thở của anh phả ra đều ngưng tụ thành những luồng khói xám nhạt, lững lờ trôi trong ánh sáng mờ ảo của hàng vạn ngọn đèn lồng bằng sương mù xanh lét và đỏ quạnh.
Đạt khẽ rùng mình. Cơn đau buốt từ bả vai phải đột ngột nhói lên, lan nhanh xuống cánh tay đang quấn chặt trong lớp băng gạc đen dày đặc. Cánh tay ấy giờ đây hoàn toàn vô lực, nặng trĩu như một khúc gỗ mục dính chặt vào thân thể anh. Vết hoại tử sáp hóa dưới lớp vải lanh đang âm thầm ăn mòn kinh mạch phách âm, rỉ ra một mùi hương thảo mộc nhạt nhưng lạnh ngắt. Đạt biết, nếu đêm nay anh không lấy được hạt giống Cỏ Đoạn Hồn để tự gieo trồng tại vườn sau Hứa Thị Đường, linh hồn anh sẽ không thể kéo dài quá nửa tháng trước khi quá trình sáp hóa lan đến tim mạch.
Anh hít một hơi thật sâu để áp chế cơn đau, tay trái khẽ siết chặt túi gấm chứa bảy tờ Tiền Âm Phủ Thật còn lại bên hông. Đạt cúi đầu, cằm thu sát vào cổ áo dài linen xám mộc mạc, mắt dán chặt xuống nền đất đá ẩm ướt, loang lổ những vệt rêu đen.
Đây là Luật Giao Dịch Không Nhìn Mặt – quy tắc sinh tồn tối thượng của chợ ma.
Tại cõi âm ngầm này, người sống và vong hồn giao dịch lẫn nhau, nhưng tuyệt đối không được nhìn thẳng vào mặt người bán. Khuôn mặt của vong linh là nơi chứa đựng chấp niệm và oán khí chưa tịnh hóa; chỉ cần một ánh mắt chạm nhau, oán khí ấy sẽ lập tức khóa chặt lấy dương khí của người phàm, hút cạn thọ thọ mệnh hoặc kéo linh hồn kẻ tò mò vào vòng xoáy điên loạn vĩnh viễn.
Đạt bước đi nhịp nhàng, chậm rãi. Trong tầm mắt cúi thấp của anh, thế giới chợ ma hiện lên qua những đôi chân. Có những đôi chân đi giày vải thêu chỉ vàng đã rách nát, mục rữa từ thời Lê; có những đôi chân khẳng khiu, tái nhợt không chạm đất của những người lính trận thời chiến tranh; và cả những đôi chân đi giày da, giày thể thao hiện đại của những vong hồn mới qua đời nằm lơ lửng cách mặt đất hai phân. Tiếng thì thầm rên rỉ, tiếng mặc cả bằng thứ ngôn ngữ âm ty u uất vang vọng khắp thung lũng đá, tạo thành một thứ âm tần khiến màng nhĩ người phàm lùng bùng, nhức nhối.
Vận dụng Khứu Giác Tâm Linh, Đạt cố gắng lọc bỏ mùi tử khí, mùi dầu hỏa và mùi nến sáp đang ngập tràn không gian. Anh tìm kiếm một mùi hương cực kỳ đặc thù – mùi đắng chát, lạnh lẽo và mang theo hơi thở của đất sâu nghĩa trang cổ. Đó là mùi của hạt giống Cỏ Đoạn Hồn.
"Ở phía đông nam, cách ba mươi bước..."
Thần thức của Đạt khẽ động. Anh lần theo mùi hương, bước qua những sạp hàng dựng bằng xương thú cổ và gỗ mục bày bán đủ loại bùa giấy rách, bình gốm phong ấn và các mảnh đồng rỉ sét. Cuối cùng, đôi chân anh dừng lại trước một gian hàng lớn dựng bằng những tấm gỗ quan tài đen sạm, bốc lên mùi gỗ ẩm mục và tử khí nồng nặc.
Qua tầm mắt cúi thấp, Đạt nhìn thấy một đôi bàn chân mờ ảo, gầy guộc của một tiểu thương vong hồn đang run rẩy dữ dội, gót chân lơ lửng cách mặt đất ba phân. Trên mặt bàn gỗ quan tài đen là một chiếc túi gấm nhỏ sờn cũ, bên trong chứa những hạt giống màu tím thẫm, gần như đen kịt, tỏa ra luồng hào quang xám nhạt mờ ảo.
Chính là hạt giống Cỏ Đoạn Hồn.
Nhưng ngay bên cạnh gian hàng, một đôi ủng da lớn, nặng nề, bám đầy bùn đất nghĩa trang đang giậm mạnh xuống nền đá. Tiếng xích sắt rên rỉ vang lên kèn kẹt.
"Lão già, ta lặp lại lần cuối. Toàn bộ số hạt giống Cỏ Đoạn Hồn này, Tập đoàn Cửu An đã bao trọn. Đây là mười tờ thọ mệnh lậu, cầm lấy rồi cút khỏi đây trước khi ta dùng đao đồng đen chẻ đôi phách âm của ngươi!"
Giọng nói ồm ồm, hung hãn và đầy sát khí vang lên từ phía trên đôi ủng da. Đó là Hắc Hổ – gã trùm giang hồ bảo kê chợ ma giờ Tý. Hắn cao to lực lưỡng, tay đeo đầy những nhẫn đồng cổ phong thủy, đang vung vẩy một thanh đao bằng đồng đen nặng nề, tỏa ra luồng khí đen oán độc gặm nhấm kinh mạch.
Hắc Hổ ném mạnh một xấp giấy bùa màu đỏ máu lên bàn gỗ. Đạt liếc nhìn, dùng Vọng Chẩn Âm Dương nhận diện ngay lập tức: đó không phải tiền âm phủ thật, mà là thọ mệnh lậu được chiết xuất bất hợp pháp từ những người nghèo bị Tập đoàn Cửu An đầu độc. Thứ thọ mệnh này tỏa ra luồng hào quang đỏ quạnh, dính đầy oán hận và sát nghiệp của nạn nhân cũ. Vong linh nếu hấp thụ thứ này tuy có thể củng cố linh thể tạm thời, nhưng sẽ bị oán khí ăn mòn tâm trí, dần biến chất thành ác quỷ đói khát để dễ bề sai khiến.
Tiểu thương vong hồn run rẩy, tiếng rên rỉ phát ra như tiếng gió rít qua ống tre rỗng: "Đại ca Hắc Hổ... hạt giống này tôi phải mất ba mươi năm canh mộ cổ mới thu hoạch được... thọ mệnh lậu này đầy sát nghiệp, tôi không thể dùng để đầu thai... Xin đại ca thương xót..."
"Thương xót? Ở chợ ma này, nắm đấm và Cửu An chính là luật pháp!" Hắc Hổ gầm lên, vung thanh đao đồng đen định chém xuống góc bàn gỗ quan tài để uy hiếp.
Không thể chần chừ thêm nữa. Nếu để Hắc Hổ đoạt mất túi hạt giống này, Hứa Thị Đường sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội tự chủ nguồn dược liệu tịnh hóa, và dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn sắp bùng phát tại phố cổ sẽ không có thuốc giải.
Đạt tiến lên một bước. Anh vẫn giữ đúng Luật Giao Dịch Không Nhìn Mặt, cúi đầu hành lễ theo đúng quy tắc của y gia cổ truyền. Bàn tay trái lành lặn của anh thọc vào túi gấm, rút ra bảy tờ Tiền Âm Phủ Thật đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ gụ, ngay sát bên cạnh xấp thọ mệnh lậu của Hắc Hổ.
"Bảy tờ Tiền Âm Phủ Thật dập thủ công bằng chu sa thần sa và ngải cứu tịnh hóa của Hứa gia. Đổi lấy túi hạt giống này." Giọng Đạt trầm ấm, tĩnh lặng nhưng vang rõ giữa không gian u uất.
Ngay khi bảy tờ tiền giấy bản vừa chạm vào mặt bàn gỗ quan tài đen, một luồng linh khí thảo mộc ấm áp, thanh khiết lập tức lan tỏa. Sắc đỏ tươi của chu sa thần sa trên mặt giấy rực sáng lên một vầng hào quang vàng kim dịu mát, xua tan đi phần nào mùi tử khí nồng nặc xung quanh. Đôi bàn chân mờ ảo của tiểu thương vong hồn lập tức ngừng run rẩy. Lão già ngửi thấy mùi hương tịnh hóa thực sự – thứ dương đức thuần khiết có thể gột rửa oán hận tích tụ ba mươi năm canh mộ, giúp lão có đủ tư cách để bước vào luân hồi mà không bị quỷ sai đày đọa.
"Tiền... Tiền Âm Phủ Thật của y gia!" Tiểu thương vong hồn thốt lên đầy kinh ngạc, đôi bàn chân lơ lửng khẽ hạ sát xuống mặt đất, biểu hiện sự cung kính tột cùng.
"Kẻ nào dám ngáng đường Hắc Hổ ta?!"
Hắc Hổ giận dữ gầm lên. Hắn gạt phăng xấp tiền chu sa của Đạt sang một bên, nhưng luồng linh khí tịnh hóa từ mặt giấy khiến các nhẫn đồng cổ trên tay hắn phát ra tiếng xèo xèo, bốc lên làn khói trắng nhỏ. Hắn lùi lại nửa bước, vung thanh đao đồng đen chĩa thẳng vào ngực Đạt, sát khí khóa chặt lấy cơ thể chàng y sĩ trẻ.
"Một tên nhóc người phàm gầy guộc, cánh tay phải phế thải quấn băng đen mà cũng dám đến đây tranh đoạt đồ của Cửu An? Ngươi chán sống rồi sao?"
Đạt không hề lùi bước. Anh khẽ dịch chuyển chân trái nửa bước theo Định Thần Bộ Pháp để giữ thăng bằng, tay trái giấu trong ống tay áo xám khẽ bấm một quyết định thần. Anh không nhìn thẳng vào mặt Hắc Hổ, nhưng nhãn quan của anh tập trung vào vùng ngực và sạp hàng bùa chú kế bên của gã giang hồ.
Vận dụng Vọng Chẩn Âm Dương, Đạt nhìn thấy một luồng khí đen kịt, nhầy nhụa như bùn loãng đang cuộn xoáy dữ dội xung quanh lồng ngực Hắc Hổ. Luồng khí đó rỉ ra từ những chiếc nhẫn đồng và các lọ bùa chú bày bán trên sạp của hắn. Đó là oán độc cực hạn được chiết xuất từ xác chết nhà xác.
Đạt khẽ cười lạnh, giọng nói đầy lý tính và uy quyền của một y sĩ đông y âm dương vang lên:
"Hắc Hổ, ngươi tự xưng là trùm bảo kê chợ ma, nhưng có biết phách âm của chính mình đang thối rữa từng ngày? Ngươi đeo nhẫn đồng cổ để tăng lực sát thương, bán bùa bình an và sâm bổ lượng cho các vong linh vất vưởng. Nhưng thực chất, toàn bộ bùa chú của ngươi đều được vẽ bằng chu sa trộn máu chó mực chết dịch, sâm bổ lượng được ngâm trong nước tử khí nhà xác để tạo cảm giác sảng khoái giả tạo cho vong hồn."
Lời Đạt vừa dứt, không gian xung quanh bỗng chốc im bặt. Những vong hồn đang đi lại mua sắm gần đó đồng loạt dừng bước. Những đôi chân lơ lửng khẽ xoay lại hướng về phía sạp hàng của Hắc Hổ.
"Ngươi nói bậy bạ gì đó?!" Hắc Hổ biến sắc, gầm lên để che giấu sự hoảng loạn, thanh đao đồng đen run nhẹ.
"Ta nói bậy?" Đạt chỉ tay trái vào chiếc lọ gốm chứa bùa chú trên kệ của Hắc Hổ. "Vọng Chẩn Âm Dương không bao giờ sai lệch. Hãy nhìn kỹ dưới đáy những lọ bùa của ngươi. Vệt dịch đen nhầy nhụa đang rỉ ra chính là oán độc hoại tử phách âm. Vong linh dùng bùa của ngươi tuy ban đầu thấy linh thể vững chắc, nhưng chỉ sau ba ngày, gân đen hoại tử sẽ lan từ chân lên đỉnh đầu, phách âm phân rã hoàn toàn, biến thành những con quỷ đói mất đi trí năng. Lúc đó, ngươi sẽ dễ dàng sai khiến họ làm tay sai bẩn thỉu cho Cửu An, đúng không?"
Để chứng minh lời nói, Đạt khẽ búng ngón tay trái. Một luồng linh lực dược thể mỏng manh mang theo hơi ấm tịnh hóa bay thẳng vào chiếc lọ gốm trên kệ của Hắc Hổ.
"Xoảng!"
Chiếc lọ gốm lập tức nứt vỡ. Từ bên trong, hàng chục lá bùa giấy màu đen rơi ra, lập tức bốc lên làn khói đen kịt, tanh nồng mùi formalin nhà xác và mùi thịt thối rữa. Luồng khói đen rít gào, hóa thành những khuôn mặt quỷ đói nhỏ xíu, quằn quại biến mất trong không khí.
Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, hàng trăm vong hồn xung quanh xôn xao dữ dội. Những tiếng rên rỉ u uất biến thành những tiếng gầm rú phẫn nộ.
"Bùa giả! Hắn bán bùa độc hại chúng ta!"
"Trả lại thọ mệnh cho chúng ta! Hắc Hổ là kẻ lừa đảo!"
Đám đông vong linh phẫn nộ, lướt nhanh như những làn khói xám ập vào vây hãm lấy sạp hàng của Hắc Hổ. Những cánh tay khẳng khiu, tái nhợt vươn ra đòi cào xé gã giang hồ. Hắc Hổ hoảng loạn, vung thanh đao đồng đen chém loạn xạ vào không khí để đẩy lùi đám đông vong hồn đang nổi điên, không còn tâm trí đâu để chú ý đến Đạt.
Trong lúc hỗn loạn, tiểu thương vong hồn nhanh tay gạt bảy tờ Tiền Âm Phủ Thật của Đạt vào ống tay áo, rồi dùng hai tay dâng túi hạt giống Cỏ Đoạn Hồn thật đưa cho Đạt. Lão già thì thào qua kẽ sương mù: "Ân nhân... cầm lấy hạt giống rồi đi mau! Lối ra Ngõ Sương Mù sắp bị phong tỏa!"
Đạt đón lấy túi hạt giống bằng tay trái, cất cẩn thận vào túi gấm. Anh nhanh chóng lùi sâu vào bóng tối của hành lang đá, di chuyển nhịp nhàng theo Định Thần Bộ Pháp để tránh né những luồng oán khí đang bùng phát xung quanh.
Từ phía sau, tiếng gầm rú điên cuồng của Hắc Hổ vang lên qua đám đông vong hồn:
"Thằng nhóc y sĩ kia! Ta ghi nhớ mùi hương tịnh hóa của ngươi rồi! Hắc Hổ ta thề sẽ khiến ngươi không thể rời khỏi chợ ma này với một linh hồn nguyên vẹn!"
Đạt phớt lờ lời đe dọa, bước nhanh qua những gian hàng đang hỗn loạn. Tuy nhiên, khứu giác tâm linh của anh đột ngột giật mạnh một nhịp. Từ trên những xà gồ bằng xương thú khổng lồ trên cao, anh ngửi thấy một mùi hương vô cùng kỳ lạ – mùi quyến rũ của độc trùng kết hợp với hương cam thảo ngọt lịm.
Một đôi mắt sắc sảo, ẩn hiện dưới những vòng trang sức bạc kêu leng keng đang âm thầm quan sát anh từ bóng tối phía trên cao. Đạt không ngước đầu lên nhìn thẳng, nhưng anh biết, mình đã thu hút sự chú ý của một thực thể vô cùng nguy hiểm trong chợ ma.
Anh siết chặt túi gấm chứa hạt giống, bước nhanh về phía lối ra của hành lang đá dẫn đến Ngõ Sương Mù. Nhưng ngay khi bước chân anh vừa chạm vào làn sương xám xịt của ranh giới, chiếc La Bàn Đồng Đen trong túi áo bỗng nhiên xoay ngược chiều liên tục báo động đỏ tột cùng.
Một bóng đen cao lớn, khoác áo choàng đen rách rưới, đầu đội mũ cao âm ty, tay cầm sợi xích sắt giả tỏa ra khói đen độc hại đang âm thầm bước ra từ màn sương mù dày đặc phía trước, chặn đứng lối về dương thế của anh...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!