Nghi Thức Mở Ngõ Sương Mù
Dưới căn hầm ngầm âm u của Hứa Thị Đường, ánh lửa từ những thanh than củi ngải cứu cháy âm ỉ dưới đáy Lò Nung Đồng Đen hắt lên những vệt sáng đỏ quạnh, nhảy múa trên bức tường gạch cổ rêu phong. Hứa Minh Đạt ngồi xếp bằng trên chiếc bục gỗ gụ, gương mặt nhợt nhạt phản chiếu dưới ánh lửa yếu ớt. Khứu giác của anh ngập tràn mùi đắng chát của oán khí tích tụ và hương thơm thanh khiết từ năm cây Cỏ Đoạn Hồn hoang dã vừa thu hoạch được từ nghĩa trang cổ ngoại ô đêm trước. Chúng đang được đặt cẩn thận trong một chiếc hộp tre lót ngải cứu tịnh hóa ở góc phản, tỏa ra thứ hào quang màu tím nhạt mờ ảo.
Đạt khẽ thở dài, tay trái đưa lên vuốt nhẹ bả vai phải của mình. Dưới lớp áo dài bằng vải thô xám mộc mạc, cánh tay phải của anh hoàn toàn vô lực, quấn chặt trong lớp băng gạc đen dày đặc. Cảm giác lạnh ngắt, tê dại và những cơn nhói buốt chạy dọc kinh mạch báo hiệu vết hoại tử sáp hóa đang âm thầm gặm nhấm linh hồn anh. Năm cây cỏ hoang dã kia chỉ đủ để anh duy trì mạng sống trong vòng nửa tháng. Muốn giải quyết tận gốc lời nguyền thối rữa linh hồn và có đủ dược liệu tịnh hóa cứu người nghèo tại phố cổ mà không phải liên tục mạo hiểm mạng sống vào nghĩa trang cổ, anh bắt buộc phải tìm được hạt giống Cỏ Đoạn Hồn để tự gieo trồng tại tiệm.
Nhưng hạt giống của loài cỏ âm tính cực hạn này không bao giờ tồn tại ở dương thế. Nơi duy nhất có thể giao dịch chúng chính là Chợ ma giờ Tý – khu chợ ngầm huyền bí nằm ở ranh giới giữa hai cõi sống chết.
Để thâm nhập vào nơi đó, Đạt cần hai thứ: một lượng Tiền Âm Phủ Thật và bí thuật bẻ cong không gian.
Anh nhìn xuống chiếc bàn gỗ gụ trước mặt. Trên bàn là một bản kẽm đúc tiền cổ bằng đồng rỉ sét xanh rì – bảo vật gia truyền của dòng họ Hứa được anh tìm thấy trong chiếc rương cũ dưới hầm ngầm. Tay trái Đạt chậm rãi chuyển động, đổ bột chu sa đỏ thẫm vào một chiếc bát sứ nhỏ, hòa cùng vài giọt Sương Mai Tịnh Hóa tinh khiết được chưng cất tỉ mỉ. Anh dùng một chiếc chổi lông nhỏ thấm đẫm dịch chu sa đỏ rực, quét đều lên bề mặt bản kẽm đồng cổ.
Tiếp đó, Đạt lấy ra những tờ giấy bản mỏng manh nhưng dẻo dai, được ngâm qua nước tịnh hóa thảo dược và phơi khô dưới ánh trăng khuyết. Anh đặt tờ giấy bản lên bản kẽm, dùng một con lăn bằng gỗ ép mạnh xuống. Dưới sức ép đều đặn từ bàn tay trái của Đạt, những hoa văn minh văn cổ phong thủy và chữ "Hứa" triện cổ dần hiện rõ trên mặt giấy bằng màu đỏ tươi của chu sa.
Khi tờ giấy bản được nhấc lên, một luồng linh khí thảo mộc ấm áp khẽ lan tỏa. Đây chính là Tiền Âm Phủ Thật. Không giống như thứ vàng mã rẻ tiền được sản xuất công nghiệp và đốt bừa bãi ngoài đường lộ, loại tiền này được dập thủ công bằng máu huyết và thảo dược của y gia, mang theo dương đức và linh khí thực tế mà các vong linh cõi âm vô cùng thèm khát để củng cố hồn phách.
Tiểu dược đồng A Phúc đứng bên cạnh, đôi mắt tròn xoe sáng ngời dõi theo từng động tác của sư phụ. Cậu bé câm mười hai tuổi khẽ giật gấu áo Đạt, tay chỉ vào đống tiền vừa dập xong, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
Đạt mỉm cười, dùng tay trái xoa đầu cậu học trò nhỏ: "Con đừng lo. Ta chỉ đi một lát vào giờ Tý để tìm hạt giống. Con ở lại trông coi tiệm thuốc, canh chừng ngọn lửa dưới Lò Nung Đồng Đen không được để tắt. Nếu có vong hồn nào gõ cửa trước giờ Tý, tuyệt đối không được mở cửa."
A Phúc ngoan ngoãn gật đầu. Cậu bé vận dụng Thần Thức Dược Thảo, khẽ áp tai vào chiếc hộp tre chứa Cỏ Đoạn Hồn như muốn lắng nghe nhịp thở của loài cây tâm linh, rồi ra hiệu bằng tay bảo đảm với Đạt rằng dược tính của cỏ vẫn đang được bảo toàn hoàn hảo.
Đạt cất mười tờ Tiền Âm Phủ Thật vào chiếc túi gấm đeo bên hông, cùng với cuốn cổ thư Âm Dương Bản Thảo và chiếc La Bàn Đồng Đen cổ. Anh chỉnh lại nếp áo dài xám, bước lên những bậc thềm đá ẩm ướt của hầm ngầm, hướng thẳng ra phía cửa tiệm.
Đêm phố cổ Đông y tĩnh mịch đến rợn người. Khi chiếc đồng hồ quả lắc trong tiệm điểm mười hai tiếng khô khốc, giờ Tý chính thức bắt đầu. Đạt bước ra ngoài, khép hờ cánh cửa gỗ gụ của Hứa Thị Đường. Đường phố Hà Nội ban ngày sầm uất là thế, giờ đây chỉ còn lại những ánh đèn đường vàng vọt, cô quạnh, bị nuốt chửng bởi một màn sương mỏng bắt đầu dâng lên từ những kẽ gạch lát đường cổ kính.
Anh đi bộ sâu vào những con ngõ nhỏ lắt léo, nơi những bức tường đá xám cũ kỹ rêu phong dựng đứng hai bên như những tấm bia mộ khổng lồ. Điểm đến của anh là Ngõ Sương Mù – một con hẻm cụt không tên nằm sâu trong lòng phố cổ, nơi địa mạch phong thủy tự nhiên giao thoa mạnh nhất giữa hai cõi âm dương.
Khi Đạt dừng chân trước bức tường gạch xám chắn ngang cuối hẻm cụt, không khí xung quanh đột ngột giảm xuống dưới độ đóng băng. Hơi thở của anh phả ra thành những luồng khói trắng xóa. Chiếc La Bàn Đồng Đen trong túi áo anh khẽ rung nhẹ, kim chỉ nam bắt đầu giật cục, hướng thẳng vào bức tường đá.
Đạt hít một hơi thật sâu, tay trái rút cuốn Âm Dương Bản Thảo ra khỏi túi gấm. Cuốn sách da dê cổ kính tự động mở trang dưới ánh sáng mờ ảo của sương đêm. Những dòng chữ Nôm cổ tự phát ra ánh sáng vàng nhạt, hiển thị chi tiết các bước của Nghi thức Mở Ngõ Sương Mù.
Anh đặt cuốn cổ thư lên một bục đá nhô ra từ bức tường, rồi lấy ra ba nén hương ngải cứu tịnh hóa đặc chế. Đạt dùng bật lửa châm hương. Ngọn lửa đỏ lập lòe bùng lên, tỏa ra làn khói màu xanh nhạt có mùi thơm nồng ấm, thanh khiết của ngải cứu cổ thụ, lập tức xua tan đi phần nào cái lạnh buốt giá xung quanh. Anh cắm ba nén hương vào khe nứt dưới chân bức tường gạch.
"Keng... tạch... tạch..."
Chiếc la bàn đồng đen đột ngột xoay ngược chiều kim đồng hồ liên tục ba vòng. Gió âm từ đâu thốc tới, rít lên qua khe hẻm nhỏ. Từ những khe nứt của bức tường gạch cổ, một làn sương mù màu xám tro, dày đặc và tanh nồng mùi tử khí bắt đầu tràn ra như thác đổ, nhanh chóng nuốt chửng ánh đèn đường đô thị phía sau lưng anh. Không gian xung quanh bỗng chốc rơi vào một màu xám xịt, hỗn độn.
Đạt biết nghi thức bẻ cong không gian đã bắt đầu. Đây là thời khắc nguy hiểm nhất. Anh phải đi lùi đúng ba bước vào trong bức tường sương mù, và tuyệt đối phải nín thở hoàn toàn. Dương khí của người sống đối với màn sương ranh giới này giống như một ngọn đuốc sáng rực; nếu anh thở ra dù chỉ một hơi nhỏ, oán khí cực âm của sương mù sẽ lập tức ập vào phổi, ăn mòn phách âm và khiến linh hồn anh bị kẹt lại trong không gian gấp khúc vĩnh viễn.
Đạt mím chặt môi, nín thở hoàn toàn. Anh nhắm mắt, bước lùi bước thứ nhất.
Một cảm giác lạnh buốt như hàng vạn cây kim băng giá đâm thẳng vào da thịt. Màn sương xám quấn chặt lấy cơ thể anh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ kẽ hở nào để xâm nhập.
Anh bước lùi bước thứ hai.
"Ưm!"
Một cơn đau xé rách đột ngột bùng phát từ bả vai phải của Đạt. Luồng oán khí cực âm của ranh giới âm dương va chạm mạnh mẽ với vết hoại tử sáp hóa đang bị phong ấn dưới lớp băng gạc đen. Cơn đau dữ dội, bỏng rát như có ngọn lửa thiêu đốt xương tủy khiến lồng ngực Đạt co thắt kịch liệt. Bản năng sinh tồn thúc ép anh phải há miệng hít thở để giảm bớt cơn đau tột cùng này.
Tượng Sáp Hộ Mệnh Hứa Gia đeo trước ngực Đạt đột ngột bùng lên một luồng nhiệt ấm áp, khẽ rung nhẹ như một lời cảnh báo đỏ. Vết rạn nứt nhỏ trên bề mặt tượng sáp từ trận chiến với oán linh Tiêu Diệt có xu hướng mở rộng thêm một chút.
"Không được thở! Nếu thở, ta sẽ chết ở đây!" Ý chí kiên định của một y sĩ âm dương gào thét trong thức hải của Đạt. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu tươi, dùng vị mặn tanh của máu và cơn đau vật lý để áp chế cơn co thắt của lồng ngực, tiếp tục nín thở, giữ vững dương khí thuần khiết bên trong.
Anh bước lùi bước thứ ba.
Cả cơ thể Đạt hoàn toàn chìm ngập vào bức tường sương mù xám xịt. Không gian xung quanh bỗng chốc rơi vào sự im lặng tuyệt đối, không một tiếng động, không một ánh sáng. Anh cảm thấy mình như đang lơ lửng giữa khoảng không vô định, ranh giới sống chết mỏng manh như một sợi tơ.
"Sột... soạt... sột... soạt..."
Giữa khoảng không tĩnh lặng chết chóc ấy, một âm thanh khô khốc, đều đặn vang lên từ phía trước. Tiếng chổi tre quét trên nền đất đá hoang phế dội vào thính giác tâm linh của Đạt.
Màn sương mù xám xịt trước mặt đột ngột bị rẽ đôi sang hai bên như một dòng nước bị chia cắt. Một bóng người già nua, gầy gò xuất hiện từ hư vô. Đó là Lão nhân mù dọn rác. Ông lão mặc bộ quần áo rách rưới màu xám tro, lưng gù sát đất, đôi mắt mù lòa nhắm nghiền nhưng gương mặt lại hướng thẳng về phía Đạt. Trên tay ông lão là một chiếc chổi tre cũ kỹ, mỗi nhát quét của chiếc chổi đều tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ, quét sạch những luồng oán khí hỗn loạn đang vây hãm xung quanh Đạt.
"Kẻ sống đi lối người sống, kẻ chết đi lối người chết. Kẻ nào dám dùng tà thuật bẻ cong không gian vào giờ Tý?" Giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo của lão nhân vang lên, mang theo áp lực tâm linh nặng nề.
Đạt vẫn giữ nguyên quy tắc nín thở, tay trái nhanh nhẹn rút từ túi gấm ra ba tờ Tiền Âm Phủ Thật vừa dập xong, đặt nhẹ lên cán chiếc chổi tre của lão nhân.
Lão nhân mù khẽ khựng lại. Khi những ngón tay gầy guộc của lão chạm vào ba tờ tiền giấy bản, cảm nhận được lượng dương đức thuần khiết và mùi hương cam thảo tịnh hóa ấm áp tỏa ra từ mặt giấy, đôi lông mày bạc của lão khẽ nhướng lên.
"Hóa ra là truyền nhân của Hứa gia... Đã lâu lắm rồi ta mới lại được ngửi thấy mùi hương tịnh hóa thực sự này." Lão nhân mù khẽ lẩm bẩm, nhanh chóng thu ba tờ tiền vào trong ống tay áo rộng. Lão xoay người, vung chổi tre quét mạnh một nhát về phía bức tường sương mù phía sau.
"Đi theo lối chổi quét. Tuyệt đối không được nhìn thẳng vào mặt bất kỳ ai trong chợ. Đi đi!"
Đạt thở phào nhẹ nhõm, lập tức hít vào một hơi thật sâu khi luồng không khí lạnh nhưng thanh tịnh từ nhát quét của lão nhân mở ra một con đường nhỏ. Anh bước nhanh theo lối đi được khơi thông, vượt qua rãnh nứt không gian gấp khúc.
"Uỳnh!"
Một luồng ánh sáng mờ ảo, màu xanh lục và đỏ quạnh đột ngột ập vào nhãn quan của Đạt. Chân anh chạm vào nền đất đá lạnh buốt, ẩm ướt của một hành lang đá cổ xưa rộng lớn.
Màn sương mù xám hoàn toàn biến mất sau lưng anh. Trước mắt Hứa Minh Đạt là một cảnh tượng vô cùng tráng lệ và rùng rợn.
Một thung lũng ngầm khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất phố cổ, được thắp sáng bởi hàng vạn ngọn đèn lồng bằng sương mù tỏa ra thứ ánh sáng xanh lét mờ ảo. Hàng vạn vong hồn đang trôi nổi lững lờ, đi lại tấp nập giữa những gian hàng dựng bằng xương thú cổ và gỗ mục. Có những vong hồn mặc triều phục triều Lê thêu chỉ vàng đã rách nát, có những linh thể lính trận thời chiến tranh, và cả những vong hồn hiện đại mới qua đời. Tiếng thì thầm rên rỉ, tiếng rao hàng bằng thứ ngôn ngữ âm ty vang vọng khắp không gian, tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn, u uất.
"Chợ ma giờ Tý..." Đạt kinh ngạc thầm nghĩ, lồng ngực khẽ phập phồng.
Anh nhanh chóng cúi đầu xuống, ghi nhớ Luật Giao Dịch Không Nhìn Mặt để tránh bị các vong linh phát hiện ra dương khí của người sống. Đạt bước đi chậm rãi dọc theo lối đi hẹp, mắt chỉ quan sát những bàn chân mờ ảo, không chạm đất của các tiểu thương vong linh hai bên đường. Khứu giác tâm linh của anh bắt đầu hoạt động, cố gắng tìm kiếm mùi hương âm tính đặc trưng của hạt giống Cỏ Đoạn Hồn.
Tuy nhiên, ngay khi vừa tiến sâu vào khu vực trung tâm chợ ma, khứu giác của Đạt đột ngột giật mạnh. Một mùi đắng chát xen lẫn mùi hóa chất formalin nồng nặc bốc lên từ phía trước, át đi mùi hương của các loài thảo dược cõi âm.
Đạt khẽ nhíu mày, nhìn theo hướng phát ra mùi vị kỳ lạ kia.
Tại một gian hàng lớn dựng bằng gỗ quan tài đen ở góc chợ, một nhóm người mặc đồ đen bọc bùa chú tà thuật, tỏa ra oán khí cực hạn đậm đặc đang vây quanh các tiểu thương vong linh. Trên tay chúng là những chiếc hòm sắt hiện đại sáng loáng mang biểu tượng của Tập đoàn Y Dược Cửu An.
Chúng đang ráo riết quăng ra những túi thọ mệnh lậu rực sắc đỏ máu để thu mua, găm giữ toàn bộ các hạt giống thảo dược tịnh hóa cõi âm, đặc biệt là hạt giống Cỏ Đoạn Hồn và ngải cứu cổ thụ.
Đạt bàng hoàng nhận ra, nếu toàn bộ hạt giống tịnh hóa bị Cửu An độc quyền thu mua, Hứa Thị Đường sẽ hoàn toàn bị cắt đứt nguồn dược liệu tự gieo trồng, và dịch bệnh Thối Rữa Linh Hồn sắp tới tại phố cổ sẽ vĩnh viễn không có phương thuốc chữa trị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!