Nhạc nềnTatari

Oán Linh Canh Giữ Cỏ Đoạn Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió rít qua những khe đá nứt nẻ của ngôi mộ cổ thời Pháp thuộc mang theo hơi lạnh thấu xương tủy. Cụ Lý gác mộ đứng bên cạnh Hứa Minh Đạt, bàn tay già nua như vỏ cây khô của cụ bấu chặt lấy bả vai trái của anh, run rẩy dữ dội. Lời cảnh báo của cụ còn chưa dứt, chiếc La Bàn Đồng Đen trên tay trái Đạt đã réo lên những tiếng "tạch tạch" dồn dập, kim chỉ nam quay cuồng điên loạn rồi chỉ thẳng vào khoảng tối sâu thẳm phía sau những rặng tre già đang xào xạc.


Mùi oán độc formalin tanh nồng từ khe đá xộc thẳng vào khứu giác tâm linh của Đạt. Đó là mùi của nhà xác bệnh viện đa khoa, mùi của những thí nghiệm tàn bạo mà Trương Hoài đã thực hiện trên các thi thể oan khuất để chiết xuất oán khí cực hạn. Sát khí âm tính ở đây đậm đặc đến mức khiến da gà Đạt nổi lên từng cơn, vết hoại tử sáp hóa ở bả vai phải của anh dưới lớp áo dài linen xám nhói lên một cơn đau xé rách, rỉ ra vài giọt dịch đen lạnh ngắt dưới lớp băng gạc.


"Lùi lại, cụ Lý!" Đạt trầm giọng ra lệnh, tay trái khẽ đẩy cụ già gác mộ ra phía sau vòng tròn chu sa tịnh hóa vừa vẽ.


Từ khe nứt tối tăm của ngôi mộ đá cổ phong ấn xích sắt, một làn sương đen tanh nồng mùi formalin đột ngột phun trào. Làn sương ấy không tan đi trong gió đêm mà co rúm, vặn vẹo rồi ngưng tụ thành hình bóng mờ ảo của một cô gái trẻ rách rưới. Linh thể cô gái khoác trên mình chiếc váy bệnh viện màu trắng cáu bẩn dính đầy những vệt máu khô đen kịt. Mái tóc đen dài rũ rượi che khuất nửa gương mặt nhợt nhạt, nhưng qua những kẽ tóc, đôi mắt đỏ ngầu không còn tròng đen của cô đang trợn trừng, nhìn Đạt với sự căm hận tột cùng. Mười đầu ngón tay cô gái mọc ra những chiếc móng vuốt dài nhọn hoắt, rỉ ra thứ dịch oán khí đen ngòm, bốc mùi phân hủy kinh tởm.


"Oán linh Tiêu Diệt..." Đạt thầm nghĩ, lồng ngực nhói lên một cơn bỏng lạnh. Đây là một oán linh cực hạn cấp 1, linh thể sinh ra từ sự uất hận tột cùng khi bị biến thành vật thí nghiệm sống của Tập đoàn Cửu An dưới sự thao túng của Trương Hoài.


"Trả mạng cho ta... Tất cả các ngươi... lũ lang băm... đều phải chết!"


Tiếng thét của oán linh rít lên chói tai, làm rung chuyển cả những rặng tre già xung quanh. Cô ta lao vút tới, tốc độ nhanh đến mức tạo thành một vệt đen xé toạc màn sương đêm. Móng vuốt rỉ oán dịch nhắm thẳng vào cổ họng Đạt mà cào xuống.


Đạt biết cánh tay phải của mình hiện tại hoàn toàn vô lực, quấn chặt trong lớp băng gạc đen lạnh ngắt. Anh không thể dùng tay phải để phòng thủ. Nhanh như chớp, Đạt vận dụng Định Thần Bộ Pháp. Chân trái anh miết một đường vòng cung trên nền đất ẩm, thân hình gầy thanh mảnh lách nghiêng sang một bên theo sơ đồ chòm sao Bắc Đẩu, tránh né móng vuốt tử thần trong gang tấc. Vệt oán dịch từ móng vuốt sượt qua, chém đứt đôi một cành cây đa cổ thụ phía sau, khiến khúc gỗ lập tức đen sạm và mủn nát như than củi.


Nhận thấy oán linh quá hung hãn, Đạt nhanh tay rút từ hòm gỗ gụ ra một lá Bùa Trấn Trạch Tịnh Hóa thông thường vẽ bằng chu sa. Anh dùng tay trái kẹp lá bùa, phóng thẳng về phía trán oán linh. Nhưng chưa kịp chạm vào linh thể, lá bùa đã bị luồng sát khí cực âm tỏa ra từ người cô gái xé rách thành trăm mảnh vụn vàng úa, cháy rụi thành tro đen giữa không trung.


"Oán lực quá mạnh! Bùa trấn trạch thông thường hoàn toàn vô dụng!" Đạt cắn răng, lùi lại ba bước. Anh thọc tay trái vào túi áo, lấy ra chiếc bình gốm cổ chứa Sương Mai Tịnh Hóa. Anh vung tay, hất một nắm sương mai lấp lánh ánh bạc về phía oán linh. Những giọt sương mai tịnh hóa chạm vào linh thể cô gái phát ra những tiếng "xèo xèo" chói tai, hóa thành làn khói trắng làm chậm tốc độ di chuyển của cô ta lại.


Bị sương mai làm bỏng, oán linh Tiêu Diệt gầm lên điên cuồng hơn. Cô ta không tấn công vật lý nữa mà đứng khựng lại, mái tóc rũ rượi bay ngược lên không trung. Đôi mắt đỏ ngầu của cô ta đột ngột phát ra một luồng sáng xám xịt, bao phủ lấy thần thức của Đạt.


Trong tích tắc, không gian nghĩa trang cổ biến mất. Đạt thấy mình đang nằm trên một chiếc bàn mổ bằng thép lạnh ngắt trong một căn phòng tối tăm sực mùi formalin và hóa chất. Xung quanh anh, những bóng người mặc đồ bảo hộ màu trắng không có gương mặt đang cầm những ống tiêm khổng lồ chứa đầy dịch độc đen ngòm chích thẳng vào tim anh. Cơn đau xé rách lồng ngực ập đến, một cảm giác tuyệt vọng, u uất tột cùng dâng lên muốn bóp nghẹt ý chí sinh tồn của anh. Ảo ảnh tự sát! Cô gái đang dùng chính ký ức đau đớn trước khi chết của mình để ép linh hồn Đạt tự phân rã.


"Chết đi... tự giải thoát đi..." Những tiếng thì thầm rên rỉ của hàng vạn vong nhân bị hại chết vang vọng trong đầu Đạt, kéo chân anh xuống vũng lầy tăm tối của sự buông xuôi.


Ngay lúc thần thức Đạt sắp sửa chìm vào bóng tối vĩnh viễn, Tượng Sáp Hộ Mệnh Hứa Gia đeo trước ngực anh bỗng nhiên tỏa ra một vầng hào quang màu vàng ấm áp. Pháp bảo bảo mệnh cảm nhận được đòn tấn công tâm linh chí mạng liền tự động kích hoạt. Một tiếng "rắc" khẽ vang lên, trên bề mặt tượng sáp xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ, nhưng luồng hào quang vàng nhạt ấy đã đánh tan ảo ảnh tự sát, kéo Đạt trở lại thực tại nghĩa trang cổ.


Đạt bừng tỉnh, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, vị máu tươi tanh nồng và cơn đau nhói giúp thần thức anh tỉnh táo hoàn toàn.


"Ta là y sĩ âm dương... Ta đến để cứu trị, không phải để hủy diệt!" Đạt gầm lên trong lòng.


Anh tập trung tinh thần lực vào đôi mắt, kích hoạt Nhìn Thấu Mạch Oán. Trong đồng tử sáng lạnh của anh lóe lên những gợn sáng xanh nhạt. Dưới nhãn quan siêu nhiên, linh thể nhầy nhụa của oán linh Tiêu Diệt hiện lên rõ mồn một. Anh nhìn thấy những đường gân đen oán khí chằng chiết di động dưới làn da linh thể, tụ hội về một nút thắt cốt lõi đen kịt ngay giữa lồng ngực cô gái – huyệt Đản Trung. Đặc biệt, quấn quanh nút thắt oán khí ấy là một sợi xích sắt mờ ảo tỏa ra tử khí đen ngòm.


"Bùa xích sắt khống chế từ xa của Trương Hoài!" Đạt nhận ra chân tướng. Cô gái này không hoàn toàn điên loạn tự nhiên, cô ta đang bị tà thuật của Trương Hoài điều khiển từ xa để canh giữ khu mộ cổ, ngăn cản bất kỳ ai tiếp cận nguồn dược liệu tịnh hóa.


Muốn tịnh hóa cô ta, phải cắt đứt sợi xích sắt oán khí này bằng châm pháp tịnh hóa cực hạn.


Đạt dùng tay trái mở nhanh Hộp Châm Bạc Âm Dương bên hông. Anh ngưng tụ linh lực dược thể mỏng manh còn sót lại vào ba cây châm bạc lớn nhất. Đầu châm bạc rực lên ánh sáng xanh tịnh hóa dịu mát.


"Định hồn phách, hóa giải u uất!"


Đạt vận dụng Định Thần Bộ Pháp lướt nhanh sang bên sườn oán linh khi cô ta vừa lao tới. Bằng một động tác nhanh như chớp của tay trái, anh phóng liên tiếp ba cây châm bạc.


Cây châm thứ nhất găm thẳng vào huyệt Uất bên vai trái linh thể, cắt đứt dòng chảy oán khí từ cánh tay.


Cây châm thứ hai cắm vào huyệt Thần Đường sau lưng để định vị phách âm đang tán loạn.


Cây châm thứ ba – cây châm quyết định – được Đạt dùng hết sức lực phóng thẳng vào huyệt Đản Trung ngay giữa lồng ngực cô gái, đâm xuyên qua nút thắt oán khí và sợi xích sắt vô hình của Trương Hoài.


"Aaa!"


Oán linh Tiêu Diệt rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, nhưng tiếng rú ấy không còn mang theo sự hung tợn mà chuyển dần thành tiếng khóc nghẹn ngào của một cô gái trẻ. Từ ba cây châm bạc, hào quang xanh lục tịnh hóa bùng lên rực rỡ, bao bọc lấy toàn bộ linh thể cô gái. Sợi xích sắt vô hình của Trương Hoài phát ra những tiếng "xoảng xoảng" nứt vỡ rồi tan biến thành tro bụi.


Luồng oán khí đen kịt nhầy nhụa trên người cô gái bị ngọn lửa tịnh hóa thiêu rụi, lộ ra dung mạo thực sự của một thiếu nữ hiền lành, gương mặt thanh tú nhưng đượm u buồn. Cô nhìn Đạt bằng đôi mắt trong suốt đã lấy lại thần trí phàm trần, khẽ mỉm cười biết ơn.


Trước khi linh thể tan biến để bước vào cõi luân hồi thanh thản, cô gái đưa bàn tay mờ ảo chạm nhẹ vào trán Đạt.


"Uỳnh!"


Một luồng ký ức xa lạ, hỗn loạn dội thẳng vào thần thức của Đạt. Trong tâm trí anh hiện lên hình ảnh một căn hầm ngầm rộng lớn dưới lòng đất, những bức tường bê tông xám xịt dán đầy bùa chú chu sa đen của Cửu An. Hàng trăm lồng kính chứa đầy xác chết trương phình rỉ oán dịch, và một tấm biển kim loại sáng loáng khắc chữ: "Phòng thí nghiệm ngầm Cửu An - Khu vực thử nghiệm lâm sàng cấp 1".


Linh thể cô gái tan biến hoàn toàn thành những đốm sáng xanh dịu mát bay vút lên bầu trời đêm, để lại không gian nghĩa trang cổ tĩnh lặng rợn người.


Đạt quỳ sụp xuống đất, thở dốc dữ dội. Cánh tay phải hoại tử của anh nhói lên từng cơn đau buốt lạnh ngắt, vết xăm chu sa trên vai rỉ ra vài giọt máu đen. Nhưng lồng ngực anh bỗng thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Cuốn Sổ Khám Bệnh Âm Ty trong hòm thuốc khẽ ấm lên, ghi nhận những điểm âm đức đầu tiên sau khi tịnh hóa thành công một oán linh cực hạn.


Anh gượng dậy, tiến đến khe nứt của ngôi mộ đá cổ cổ xưa. Bằng tay trái, Đạt cẩn thận đào lấy 5 cây Cỏ Đoạn Hồn hoang dã rực rỡ sắc tím nhạt. Loài cỏ này tỏa ra mùi hương âm tính cực mạnh, giúp anh có thể kiềm chế độc tố sáp hóa trong người tạm thời.


Nhưng nhìn 5 cây cỏ ít ỏi trên tay, Đạt trầm ngâm. Nghĩa trang cổ này quá nguy hiểm, và Trương Hoài chắc chắn sẽ phát hiện ra oán linh Tiêu Diệt bị tiêu diệt. Anh không thể liên tục mạo hiểm tính mạng vào đây khai thác. Anh cần tìm cách nhân giống, gieo trồng loài cỏ đoạn hồn này ngay tại Hứa Thị Đường để tự chủ nguồn dược liệu bảo mệnh lâu dài.


Cùng lúc đó, mảnh vỡ ký ức về phòng thí nghiệm ngầm của Cửu An cứ lảng vảng trong đầu anh, báo hiệu một âm mưu kinh hoàng lớn hơn nhiều đang chờ đợi phía trước...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!