Hành Trình Vào Nghĩa Trang Cổ
Sương đêm ngoại ô đặc quánh như sữa, nuốt chửng cả ánh đèn pha vàng vọt của chiếc xe ôm công nghệ cuối cùng vừa rời đi. Hứa Minh Đạt đứng một mình bên vệ đường quốc lộ hoang vắng, gió từ những cánh đồng hoang thốc tới, mang theo hơi ẩm lạnh ngắt của đất cát và mùi cỏ dại mục nát. Trước mặt anh, cánh cổng sắt hoen gỉ của Nghĩa trang cổ ngoại ô sừng sững hiện ra trong bóng tối, những hoa văn uốn lượn thời Pháp thuộc bị dây leo bám kín như những móng vuốt quỷ đen đúa đang cố bấu víu lấy bầu trời đêm không một ánh sao.
Bả vai phải của Đạt khẽ giật mạnh, kéo theo một cơn đau buốt thấu xương tủy. Anh nghiến răng, tay trái luồn vào trong áo dài linen xám để giữ chặt cánh tay phải quấn băng gạc đen đang run rẩy dữ dội. Vết hoại tử sáp hóa ở vai – di chứng sau khi anh trích máu tim cứu Trịnh thiếu gia – nay lại bị hỏa độc oán khí từ vụ cháy kho thuốc của Lâm Tuấn Kiệt kích thích, khiến nó lan rộng thêm một phân. Cảm giác bỏng lạnh cắn xé kinh mạch phách âm làm Đạt vã mồ hôi hột, vị đắng chát nghẹn ứ nơi cổ họng dẫu anh đã hoàn toàn mất đi vị giác thực tế.
"Chỉ còn ba ngày..." Đạt thầm nghĩ, đôi mắt sáng lạnh chìm vào bóng tối. Nếu đêm nay anh không tìm thấy Cỏ Đoạn Hồn hoang dã để chế ngự độc tố sáp hóa, linh hồn anh sẽ hoàn toàn phân rã trước khi anh kịp tìm ra tung tích của người cha mất tích dưới cõi U Minh.
Đạt thọc tay trái vào hòm thuốc gỗ gụ đeo bên hông, chạm vào mặt kính nứt rạn của chiếc La Bàn Đồng Đen. Ngay khi anh vừa bước qua lạch nước tù đọng trước cổng nghĩa trang, kim chỉ nam của la bàn bỗng nhiên giật mạnh, xoay ngược chiều kim đồng hồ liên tục ba vòng rồi dừng lại, chỉ thẳng vào khoảng tối sâu thẳm phía sau những rặng tre già đang xào xạc. Sát khí âm tính ở đây đậm đặc đến mức khiến da gà Đạt nổi lên từng cơn.
Anh đẩy nhẹ cánh cổng sắt. Tiếng bản lề hoen gỉ rít lên một âm thanh chói tai, xé toạc sự tịch mịch của nghĩa trang hoang phế. Đạt cúi đầu, bước đi nhịp nhàng theo Định Thần Bộ Pháp để giữ cho dương khí bản thân không bị sương mù âm tính dập tắt. Những ngôi mộ cổ phủ đầy rêu phong, nằm rải rác dưới những gốc cây đa, cây đề cổ thụ có rễ phụ rủ xuống như những sợi dây thừng treo cổ. Không gian sặc mùi đất ẩm, mùi nhang tàn lạnh ngắt và một thứ mùi tanh nồng rất nhạt – thứ mùi khứu giác tâm linh của Đạt lập tức nhận diện được: mùi oán niệm của người chết oan.
"Kẻ nào dám bén mảng đến đây ban đêm?"
Một giọng nói già nua, khàn đặc như tiếng hai khúc gỗ mục cọ sát vào nhau đột ngột vang lên từ phía sau một gốc đại cổ thụ.
Đạt giật mình, la bàn đồng đen trên tay rung lên báo hiệu dương khí của người sống xuất hiện. Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng người gầy gò, lưng gù sát đất chậm rãi bước ra. Đó là một cụ già ngoài tám mươi tuổi, mặc bộ quần áo bà ba đen sờn cũ, chân đi đôi dép cao su đứt quai bám đầy bùn đất. Một tay cụ cầm chiếc đèn bão tỏa ra ánh sáng vàng nhạt tù mù, tay kia lăm lăm chiếc gậy gỗ mun thô kệch. Bên hông cụ khẽ leng keng tiếng va chạm của một chùm chìa khóa cổng sắt rỉ sét, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc bằng tre hun khói không còn đỏ lửa.
Cụ Lý – người gác nghĩa trang cổ này suốt nửa thế kỷ qua – nheo đôi mắt đục ngầu nhìn Đạt, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ lộ rõ vẻ cảnh giác tột cùng.
"Tiệm thuốc Hứa Thị Đường... Hứa Minh Đạt?" Cụ Lý khẽ hừ lạnh, giọng nói mang theo sự đề phòng của người cả đời gác mộ. "Đêm hôm khuya khoắt, người phàm không lo ngủ, lại mò đến cấm địa nghĩa trang này làm gì? Nơi đây không có thứ cho cậu tìm đâu. Mau cút đi trước khi âm khí gặm hết xương tủy của cậu!"
"Cụ Lý," Đạt khẽ cúi đầu hành lễ bằng tay trái, phong thái vẫn ung dung dù vai phải đang đau đớn dữ dội. "Cháu là truyền nhân đời thứ năm của dòng họ Hứa phố cổ Đông y. Kho thảo dược của nhà cháu vừa bị kẻ xấu phóng hỏa thiêu rụi. Cháu bắt buộc phải vào nghĩa trang cổ đêm nay để tìm Cỏ Đoạn Hồn hoang dã tự cứu mạng mình. Xin cụ mở lối."
"Cỏ Đoạn Hồn?" Cụ Lý cười khẩy, tiếng cười khan khốc vang vọng giữa những ngôi mộ lạnh lẽo. "Thứ cỏ quỷ dị đó chỉ mọc ở những ngôi mộ bị phong ấn xích sắt, hút oán khí trăm năm mà sống. Cậu muốn tìm nó? Đúng là chán sống rồi! Ta canh giữ nơi này năm mươi năm, chưa từng để kẻ nào vào phá rối giấc ngủ của các vong linh. Đi mau!"
Cụ Lý vung chiếc gậy gỗ mun định chặn đường Đạt. Nhưng ngay khi cụ vừa bước lên một bước, cơ thể gầy gò bỗng nhiên khựng lại. Chiếc đèn bão trên tay cụ chao đảo dữ dội, ánh lửa vàng vọt bỗng chốc chuyển sang màu xanh lét kỳ dị.
"Khụ! Khụ khụ!"
Cụ Lý gập đôi người lại, ho lên những tiếng dữ dội từ tận đáy phổi. Đạt nheo mắt, vận dụng Vọng Chẩn Âm Dương nhìn thẳng vào cụ. Trong nhãn quan siêu nhiên của anh, vùng ngực và cổ của cụ Lý không còn là xương thịt thông thường, mà đang bị một luồng oán khí màu xám đen đậm đặc bao phủ. Luồng khí đó co rút dữ dội như một bàn tay quỷ đang bóp nghẹt khí quản của cụ.
Cụ Lý lảo đảo, chiếc gậy gỗ mun rơi bộp xuống đất. Cụ phun ra một ngụm máu đen ngòm ngay trên nền đất ẩm cát nghĩa trang, rồi khuỵu sụp xuống bên cạnh một ngôi mộ hoang không bia mộ. Chiếc đèn bão đổ nghiêng, ánh lửa tắt phụt, dìm cả khu vực vào bóng tối âm u.
"Cụ Lý!" Đạt lao tới, Định Thần Bộ Pháp giúp anh tiếp cận cụ trong chớp mắt.
Trong bóng tối, oán khí từ những ngôi mộ xung quanh bỗng nhiên bị mùi máu đen của cụ Lý dẫn dụ, bắt đầu ngưng tụ thành những sợi tơ đen mảnh di động lổm ngổm trên mặt đất, nhanh chóng bò về phía cụ già đang thoi thóp. Chúng muốn tận dụng lúc dương khí của cụ suy kiệt đến cực hạn để xâm nhập kinh mạch, thực hiện nghi thức cướp xác (đoạt xá).
Đạt nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh cụ Lý. Anh dùng ngón tay trái đặt lên cổ tay gầy guộc của cụ, vận dụng Thiết Mạch Hồn Phách. Nhịp mạch âm của cụ Lý đập cực kỳ hỗn loạn, mỏng manh như sợi tơ trước gió, nhưng sâu bên trong kinh mạch, Đạt cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt, sắc lẹm như dao cạo đang chạy ngược từ đan điền thẳng lên tim cụ.
"Đây không phải phong hàn thông thường..." Đạt thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. "Cụ ấy bị oán linh ác độc ám hại kinh mạch phách âm lâu ngày, nay oán khí tích tụ đến giới hạn bùng phát. Nếu không trục xuất luồng tử khí này ngay lập tức, tim cụ sẽ ngừng đập trong vòng ba phút."
Đạt cố gắng dùng tay trái rút một nắm ngải cứu thường từ trong hòm thuốc ra để xông nóng các huyệt đạo cho cụ Lý. Nhưng ngay khi anh vừa thắp lửa, một luồng âm phong buốt giá từ nghĩa trang bất ngờ thốc mạnh tới. Tiếng gió rít gào như tiếng cười rùng rợn của ác quỷ, lập tức thổi tắt ngọn lửa ngải cứu. Lá ngải cứu thường chạm phải oán khí nghĩa trang liền hóa thành tro đen mủn nát.
"Khụ... khụ... cứu... cứu ta..." Cụ Lý mê sảng, đôi môi cụ tím tái, da mặt xám ngoét lộ rõ những đường gân đen di động lổm ngổm dưới biểu bì.
Cơn đau từ bả vai phải của Đạt bỗng nhiên bùng phát dữ dội. Âm khí đậm đặc của nghĩa trang theo vết thương rò rỉ xâm nhập vào người anh, cắn xé kinh mạch phách âm của chính anh. Đạt đau đớn đến mức suýt chút nữa ngã quỵ bên cạnh cụ Lý. Anh biết, nếu mình ngã xuống lúc này, cả hai sẽ cùng làm mồi cho lũ oán linh đang chực chờ xung quanh.
"Không được gục ngã... Y đức dòng họ Hứa không cho phép ta bỏ mặc người chết trước mắt!" Đạt gầm nhẹ trong lòng.
Anh nghiến chặt răng, dùng tay trái mở nắp Hộp Châm Bạc Âm Dương đặt trên đùi. Ánh sáng bạc dịu mát từ 104 cây châm bạc rực sáng trong đêm tối, tạm thời đẩy lùi những sợi tơ oán khí đang bò tới. Đạt nín thở, ngưng tụ toàn bộ linh lực dược thể ít ỏi còn sót lại vào ngón tay trái. Tay phải hoại tử hoàn toàn vô lực, anh buộc phải dùng tay trái – bàn tay không thuận – để thực hiện kỹ thuật châm cứu định hồn cực kỳ phức tạp.
Anh rút ra cây châm bạc đầu tiên. Thân châm bạc lấp lánh ánh chu sa tịnh hóa rít lên một tiếng gió nhẹ. Đạt phóng châm cực nhanh, găm chính xác vào huyệt Nhân Trung của cụ Lý.
"Keng!"
Một tiếng động khô khốc như kim loại va chạm vang lên từ trán cụ Lý. Luồng oán khí đen kịt dưới da cụ vùng vẫy dữ dội, cố gắng đẩy cây châm bạc ra ngoài. Đạt không lùi bước, anh tiếp tục rút cây châm thứ hai, găm thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh bên vai trái cụ để khóa chặt luồng tử khí không cho nó di chuyển lên đại não.
Cây châm thứ ba được cắm vào huyệt Thần Khuyết ngay giữa rốn cụ Lý để bảo vệ nguồn dương khí gốc. Ba cây châm bạc rực sáng hào quang xanh lục dịu mát của thảo dược, liên kết với nhau tạo thành một tam giác tịnh hóa vô hình, khóa chặt hồn phách đang rạn nứt của cụ Lý vào thể xác phàm trần.
Tuy nhiên, oán khí từ các ngôi mộ xung quanh thấy mồi ngon bị chặn lại liền nổi điên. Chúng ngưng tụ thành một luồng hắc khí lớn, rít gào lao thẳng về phía cụ Lý hòng phá vỡ trận pháp châm cứu.
Đạt nhanh tay thọc vào hòm thuốc, bốc ra một nắm bột Chu Sa Thần Sa tinh khiết. Anh vung tay rải bột chu sa thành một vòng tròn hoàn hảo xung quanh cơ thể cụ Lý.
"Tịnh hóa!" Đạt khẽ quát.
Bột chu sa gặp dương khí của châm bạc liền bùng lên một vòng lửa đỏ rực rỡ vô hình đối với người thường nhưng rực sáng đối với cõi âm. Luồng hắc khí nghĩa trang lao vào vòng tròn chu sa liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, hóa thành những làn khói xám nhạt rồi tiêu tán hoàn toàn.
Nhịp thở của cụ Lý dần dần ổn định trở lại. Những đường gân đen lổm ngổm dưới da cổ cụ lặn đi, sắc mặt xám ngoét chuyển dần sang màu hồng hào nhạt. Cụ từ từ mở đôi mắt đục ngầu, nhìn thấy Đạt đang quỳ bên cạnh, tay trái vẫn đang giữ chặt thân châm bạc trên trán cụ.
"Cậu... cậu vừa cứu mạng ta?" Cụ Lý thều thào, giọng nói đã lấy lại chút sinh khí. Cụ nhìn ba cây châm bạc đang phát sáng trên người mình và vòng tròn chu sa dưới đất, trong mắt lộ rõ sự bàng hoàng và kính sợ.
"Cháu chỉ thực hiện đúng bổn phận của một y sĩ," Đạt khàn giọng nói, mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt của anh. Cánh tay phải của anh lúc này đau đớn đến mức tê dại hoàn toàn, vết hoại tử sáp hóa vai phải dường như lại nặng thêm một phần do phải gánh chịu phản phệ âm khí nghĩa trang khi cứu người.
Đạt chậm rãi rút ba cây châm bạc ra khỏi người cụ Lý, cẩn thận lau sạch oán độc đen bám trên đầu châm bằng vải tẩm sương mai trước khi cất lại vào Hộp Châm Bạc Âm Dương. Số lượng châm bạc an toàn của anh hiện chỉ còn lại 101 cây.
Cụ Lý gượng dậy, cúi đầu nhặt chiếc đèn bão lên thắp lại lửa. Ánh lửa vàng ấm áp tỏa ra, xua tan bóng tối u ám xung quanh. Cụ nhìn Đạt với ánh mắt hoàn toàn thay đổi – không còn sự hoài nghi, khinh miệt của ban nãy, mà chỉ còn sự biết ơn sâu sắc và kính trọng ngầm đối với truyền nhân dòng họ Hứa.
"Ta canh giữ nghĩa trang này năm mươi năm, bị oán khí đất sâu gặm nhấm kinh mạch phách âm mà không hay biết, cứ nghĩ là bệnh già phong hàn," cụ Lý thở dài, giọng nói run rẩy. "Nếu đêm nay không có châm pháp định hồn của cậu Hứa, cái thân già này đã biến thành một cái xác khô không hồn cho lũ ác quỷ cướp đoạt rồi. Ơn cứu mạng này, lão già này khắc cốt ghi tâm."
Cụ Lý đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên áo bà ba đen, rồi rút chùm chìa khóa gỉ sét bên hông ra. Cụ nhìn sâu vào mắt Đạt, trầm giọng nói:
"Cậu Hứa cần Cỏ Đoạn Hồn hoang dã để cứu mạng đúng không? Đi theo ta. Ta sẽ dẫn cậu đến khu vực mộ cổ phế tích từ thời Pháp thuộc sâu nhất trong nghĩa trang – nơi duy nhất loài cỏ âm tính đó có thể sinh trưởng."
Đạt khẽ gật đầu, đi theo bóng lưng gù của cụ Lý tiến sâu vào màn sương mù dày đặc của nghĩa trang cổ ngoại ô. Đi được khoảng mười phút, vượt qua những dãy mộ đá xám xịt đổ nát, trước mặt họ hiện ra một khu phế tích mộ cổ hoang tàn, xung quanh được bao bọc bởi những sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ quấn quanh những thân cây đa cổ thụ mục nát.
La bàn đồng đen trên tay Đạt bỗng nhiên rung lên bần bật, kim chỉ nam chỉ thẳng vào khe nứt của một ngôi mộ đá cổ lớn nhất nằm ở trung tâm phế tích. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, từ khe nứt ngôi mộ đá, ba cây cỏ màu tím sậm, lá thon dài rủ xuống đất đang phát ra hào quang xám nhạt mờ ảo.
Đó chính là Cỏ Đoạn Hồn hoang dã cực âm.
Nhưng ngay khi Đạt định bước lên thu hoạch, cụ Lý đột ngột vươn cánh tay gầy guộc nắm chặt lấy cổ tay trái của anh. Ngón tay cụ run rẩy dữ dội, gương mặt nhăn nheo lộ rõ sự sợ hãi tột cùng dưới ánh đèn bão chao đảo.
"Đừng bước lên nữa, cậu Hứa!" Cụ Lý thều thào bên tai Đạt, giọng nói run bắn lên vì kinh hoàng. "Khu vực mộ cổ bị phong ấn này... từ ba ngày trước đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi oán linh của một cô gái trẻ chết oan trong nhà xác của Trương Hoài... Linh hồn cô ta điên loạn vì hận thù, đang gào thét đòi mạng bất kỳ ai dám tiếp cận..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!