Nhạc nềnTatari

Lửa Thiêu Kho Thảo Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau buốt giá từ bả vai phải giật lên từng hồi, kéo theo cảm giác tê dại chạy dọc xuống năm đầu ngón tay. Hứa Minh Đạt khẽ nhíu mày, dùng bàn tay trái lành lặn bấu chặt lấy mép phản gỗ gụ để giữ cho cơ thể gầy guộc của mình không đổ sụp xuống. Dưới lớp băng gạc đen quấn dày, cánh tay hoại tử sáp hóa của anh lạnh ngắt như một khúc băng trôi, không còn một chút tri giác vật lý nào. Nhưng sâu trong kinh mạch phách âm, luồng oán khí từ trận chiến giải ngải cứu Trịnh thiếu gia vẫn đang âm thầm gặm nhấm, cắn xé linh hồn anh như ngàn vạn con kiến độc.


Trời đã quá trưa, ánh nắng hanh hao của mùa thu phố cổ Đông y lọt qua khe cửa gỗ nứt nẻ, chiếu lên những hạt bụi lơ lửng trong không trung. Tiệm thuốc Hứa Thị Đường ban ngày vắng lặng đến tịch mịch. Sau khi dùng sạch một trăm điểm Âm Đức tích lũy để đổi lấy một năm thọ mệnh cho người mẹ Bạch Liên đang nằm viện và giải trừ nghiệp chướng cho Trịnh gia, Đạt biết mình đã không còn đường lui. Hiện tại, lượng Âm Đức của anh đã hoàn toàn trở về con số không tròn trĩnh. Nếu không nhanh chóng tích lũy lại công đức thông qua việc cứu người và trị vong, chỉ cần một quỷ sai cấp thấp cũng có thể tùy ý tróc nã linh hồn đang thối rữa của anh xuống âm ty.


"Sư phụ... thuốc... ấm rồi..."


Tiểu dược đồng A Phúc khẽ giật gấu áo dài linen xám của Đạt, tay chỉ vào chiếc siêu đất đang tỏa ra làn khói mỏng thoang thoảng mùi cam thảo tịnh hóa. Cậu bé câm mười hai tuổi này có một đôi mắt to tròn rạng rỡ đầy linh khí, lúc này đang nhìn Đạt với vẻ lo lắng tột cùng. Đạt khẽ mỉm cười, dùng tay trái xoa đầu cậu học trò nhỏ, ra hiệu bảo cậu rót thuốc ra bát. Anh đón lấy bát thuốc bằng tay trái, nhấp một ngụm lớn. Nước thuốc nóng hổi trôi xuống cổ họng, nhưng khoang miệng anh vẫn hoàn toàn trống rỗng, không có vị đắng của thảo dược, cũng chẳng có vị ngọt của cam thảo. Mất đi hoàn toàn vị giác thực tế — cái giá nghiệt ngã này nhắc nhở anh rằng bản thân đang dần biến chất thành một cái xác vô hồn.


Để kiềm chế độc tố hoại tử đang lan rộng trên cánh tay phải và giữ cho linh hồn không bị phân rã, Đạt bắt buộc phải dùng Cỏ Đoạn Hồn – loài thảo dược âm tính cực mạnh mọc hoang ở nghĩa trang cổ – để sắc thuốc uống mỗi ngày. Nhưng số lượng Cỏ Đoạn Hồn dự trữ trong kho phía sau tiệm thuốc hiện chỉ còn lại chưa đầy ba ngày sử dụng.


"Cậu Đạt, hôm nay phố cổ có vẻ không yên tĩnh đâu."


Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía cửa hiệu. Anh Ba Đen – gã giang hồ hoàn lương được Đạt chữa khỏi bệnh gan cổ trướng, hiện đang làm bảo vệ không lương cho tiệm – bước vào. Anh Ba Đen cao to vạm vỡ, nước da ngăm đen, mặc chiếc áo sơ mi dài tay cài kín cổ để che đi những hình xăm trổ thời oanh liệt. Tay anh cầm chiếc gậy ba-toong bằng gỗ lim bóng loáng, đôi mắt sắc sảo cảnh giác nhìn ra ngoài ngõ nhỏ.


"Có chuyện gì sao anh Ba?" Đạt đặt bát thuốc xuống, khàn giọng hỏi.


"Lũ tay sai của Lâm Tuấn Kiệt bên Lâm Gia Đường cứ lởn vởn đầu ngõ từ sáng đến giờ," anh Ba Đen hừ lạnh một tiếng, gõ mạnh chiếc gậy gỗ lim xuống nền gạch. "Gã công tử bột đó cậy có thế lực bùa chú phong thủy hiện đại và tiền bạc của Cửu An bảo kê, dạo này đang tìm cách thâu tóm toàn bộ mặt bằng phố cổ. Hắn coi Hứa Thị Đường của chúng ta như cái gai trong mắt. Cậu Đạt phải cẩn thận, bọn chúng không từ thủ đoạn nào đâu."


Đạt khẽ gật đầu. Lâm Tuấn Kiệt vốn là kẻ kiêu ngạo, đố kỵ với danh tiếng y đức của dòng họ Hứa từ lâu. Việc Đạt giải cứu thành công Trịnh thiếu gia khỏi ngải trùng phệ tâm của Ba Phong chắc chắn đã dội một gáo nước lạnh vào âm mưu bành trướng của Lâm Gia Đường và Tập đoàn Cửu An.


Đột ngột, khứu giác tâm linh nhạy bén của Đạt khẽ giật động. Anh ngửi thấy một mùi hương lạ lẫn vào trong gió thu. Đó không phải là mùi nhang trầm ấm áp của phố cổ, cũng không phải mùi cam thảo từ siêu thuốc của A Phúc.


Mùi xăng thơm nồng nặc, pha lẫn với một mùi tanh tưởi, lạnh ngắt của tử khí nhà xác.


"Có chuyện không ổn!" Đạt đứng phắt dậy, chiếc La Bàn Đồng Đen đặt trên bàn chẩn mạch bỗng nhiên xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, kim chỉ nam rung lên bần bật phát ra những tiếng tạch tạch liên hồi, chỉ thẳng về phía kho chứa thảo dược ở vườn sau.


"Cháy! Cháy phía sau rồi!"


Tiếng hét thất thanh của một người hàng xóm vang lên từ ngoài ngõ. Ngay lập tức, một luồng khói đen kịt, khét lẹt từ phía vườn sau Hứa Thị Đường cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả một khoảng trời chiều.


"A Phúc! Ở yên trong nhà chẩn mạch, không được ra ngoài!" Đạt ra lệnh gắt gao cho cậu học trò nhỏ, rồi cùng anh Ba Đen lao vút ra phía sân sau.


Cảnh tượng trước mắt khiến lồng ngực Đạt thắt chặt lại. Kho chứa thảo dược – gian nhà gỗ nhỏ cổ kính nơi anh cất giữ toàn bộ số Cỏ Đoạn Hồn quý giá và các loài linh thảo âm tính – đang bị ngọn lửa dữ dội bao trùm. Lửa cháy bùng lên đỏ rực, liếm láp vào những cây cột gỗ gụ hàng trăm năm tuổi, phát ra những tiếng nổ lách tách kinh hoàng.


Ngay cạnh bức tường rào đổ nát của vườn sau, ba gã đàn ông mặc đồ đen, tay cầm những can xăng rỗng đang cười hả hê. Dẫn đầu bọn chúng là một gã đàn ông thô kệch, đầu trọc lóc có một vết sẹo dài chạy ngang từ thái dương xuống má, tay lăm lăm chiếc búa sắt rỉ sét to bản.


Đó chính là Gã đầu búa Trần Lực – tên giang hồ đòi nợ thuê khét tiếng phố cổ, kẻ vừa được Lâm Tuấn Kiệt thuê đến để triệt hạ nguồn sống của Hứa Thị Đường.


"Ha ha! Đốt sạch cho tao! Để xem gã lang băm này lấy gì sắc thuốc cứu người!" Trần Lực cười rống lên, vung chiếc búa sắt đập mạnh vào cánh cửa kho thuốc đang cháy rực, làm những tia lửa bắn tung tóe.


"Lũ khốn nạn!" Anh Ba Đen gầm lên một tiếng như mãnh hổ xuất sơn. Không một chút do dự, anh vung chiếc gậy gỗ lim lao thẳng về phía hai tên tay sai đang định tưới nốt can xăng cuối cùng vào gian nhà chính.


Trận đối chất bạo lực thế tục bùng phát ngay giữa làn khói lửa mịt mù. Anh Ba Đen sử dụng võ thuật đường phố cực kỳ thực dụng và dũng mãnh. Chiếc gậy gỗ lim trong tay anh vung lên tạo thành những luồng gió rít, đập thẳng vào cổ tay của tên tay sai bên trái khiến gã đau đớn rống lên, can xăng trên tay rơi bộp xuống đất. Chưa dừng lại ở đó, anh Ba xoay người cực nhanh, dùng gót chân đạp mạnh vào lồng ngực tên tay sai thứ hai, hất văng gã ngã nhào vào đống củi khô ven tường.


"Thằng phản bội! Hôm nay tao sẽ phế đôi chân mày!" Gã đầu búa Trần Lực thấy đàn em bị hạ gục dễ dàng liền nổi điên. Hắn gầm lên, vung chiếc búa sắt rỉ sét nặng nề lao vào tấn công anh Ba Đen.


Chiếc búa sắt bổ xuống từ trên cao mang theo sức mạnh cơ bắp thô bạo. Anh Ba Đen nhanh nhẹn lách người né tránh, chiếc búa sượt qua vai anh nện mạnh xuống nền đất vườn sau, tạo ra một hố sâu và làm gạch đá vỡ vụn. Trần Lực gầm gừ, quét ngang cán búa sắt ép anh Ba Đen phải nhảy lùi lại để giữ khoảng cách. Thể chất của Trần Lực cực kỳ thô bạo, lại thêm phần hung hãn của kẻ liều mạng, khiến anh Ba Đen phải tập trung tinh thần đối phó, không thể phân thân ra cứu kho thuốc.


Trong khi đó, ngọn lửa tàn bạo đã liếm đến vách ngăn bên trong kho thuốc, nơi đặt những chiếc khay tre đựng Cỏ Đoạn Hồn.


"Cỏ Đoạn Hồn... không thể mất được!"


Đạt thầm gào lên trong lòng. Nếu không có số cỏ này, độc tố sáp hóa trong người anh sẽ bộc phát hoàn toàn trong vòng ba ngày, biến anh thành một pho tượng sáp lạnh ngắt trước khi kịp tìm ra manh mối về cha mình.


Đạt nín thở, vận dụng Định Thần Bộ Pháp. Chân trái anh bước nhanh theo sơ đồ chòm sao Bắc Đẩu trên mặt đất, cơ thể gầy guộc di chuyển nhịp nhàng như một làn khói lướt qua khoảng trống giữa ngọn lửa đang bao vây cửa kho thuốc. Anh muốn tiếp cận chiếc hòm gỗ chứa linh thảo để cứu vãn những gì còn sót lại.


Nhưng ngay khi anh vừa bước đến bước chân thứ tư, bả vai phải của anh đột ngột nhói lên một cơn đau xé rách tâm can.


"Hự!"


Cơn đau hoại tử sáp hóa bùng phát dữ dội như có ngàn vạn cây kim băng buốt giá đâm thẳng vào tim. Toàn bộ huyết quản bên cánh tay phải quấn băng gạc đen co thắt lại, máu đen rỉ ra thấm đẫm lớp vải lanh thô. Đạt khuỵu gối xuống nền đất nóng rực, lồng ngực phập phồng thở dốc, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải đang run rẩy dữ dội. Đầu óc anh quay cuồng, thần thức chao đảo khiến Định Thần Bộ Pháp bị đứt đoạn hoàn toàn.


"Cậu Đạt! Cẩn thận!" Anh Ba Đen hét lên từ phía xa khi thấy Trần Lực vung búa sắt định lao về phía Đạt.


Đạt nghiến răng chịu đựng cơn đau, tay trái thọc vào hông rút ra một nắm bột Chu Sa Thần Sa tinh khiết từ trong túi gấm. Anh vung tay ném mạnh bột chu sa vào ngọn lửa đang bao vây kho thuốc, miệng niệm chú tịnh hóa gia truyền hòng dập tắt ngọn lửa tà thuật này.


"Bùm!"


Bột chu sa gặp lửa bùng lên một tia sáng đỏ tịnh hóa nhạt, nhưng ngọn lửa xăng không hề tắt đi mà ngược lại càng cháy dữ dội hơn. Lửa bốc cao hơn hai mét, tỏa ra một làn khói đen kịt mang theo mùi tanh nồng tột cùng của oán khí cực hạn.


Đạt bàng hoàng nhận ra ngọn lửa này không phải là hỏa hoạn thông thường. Đây là ngọn lửa xăng đã bị pha trộn oán độc cực hạn từ nhà xác của Trương Hoài! Oán khí tà thuật kết hợp với chất dẫn cháy hóa học tạo ra một loại hỏa độc nguyền rủa cực mạnh, hoàn toàn kháng cự lại các phương pháp tịnh hóa thông thường của anh ở cảnh giới Chẩn Y hiện tại.


"Vô ích thôi, gã lang băm kia!" Trần Lực cười sằng sặc, vung búa sắt gạt phăng anh Ba Đen ra để tiến về phía Đạt. "Hôm nay tao đốt rụi cái tiệm thuốc rách này để xem mày làm sao sống sót!"


"Mơ đi con!"


Anh Ba Đen từ phía sau lao tới, dùng hết sức lực vung chiếc gậy gỗ lim đập mạnh vào gáy Trần Lực. Cú đập cực mạnh khiến gã đầu búa lảo đảo ngã khuỵu xuống đất, chiếc búa sắt rơi khỏi tay. Biết không thể tiếp tục dây dưa khi ngọn lửa đã lan rộng và tiếng còi hú của cảnh sát phòng cháy chữa cháy bắt đầu vang lên dồn dập từ đầu phố cổ, Trần Lực gầm lên một tiếng đầy tiếc nuối, ra hiệu cho hai tên đàn em đang lồm cồm bò dậy tháo chạy qua bức rào đổ nát.


"Rút! Rút mau!"


Bóng của ba gã côn đồ nhanh chóng biến mất vào bóng tối của những ngõ hẻm ngoằn ngoèo phía sau nghĩa trang.


Anh Ba Đen không đuổi theo. Anh lao đến đỡ lấy Đạt đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu.


"Cậu Đạt! Cậu có sao không?"


Đạt không trả lời. Đôi mắt sáng lạnh của anh nhìn chằm chằm vào gian kho chứa thảo dược lúc này đã hoàn toàn sụp đổ dưới ngọn lửa tàn bạo. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, mang theo hương thơm ngọt lịm cuối cùng của những khay Cỏ Đoạn Hồn bị thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi.


Toàn bộ nguồn dược liệu bảo mệnh duy nhất của anh đã biến thành hư không.


Cánh tay phải hoại tử của Đạt khẽ run lên, một vệt bỏng nhẹ do hỏa độc từ ngọn lửa oán khí để lại trên mu bàn tay khiến vết hoại tử sáp hóa đen sạm bắt đầu lan rộng thêm một phân hướng về phía cổ tay. Cơn đau buốt giá và hỏa độc tương khắc cắn xé kinh mạch phách âm, khiến anh cảm nhận rõ rệt sinh mệnh của mình đang đếm ngược từng giờ. Không có Cỏ Đoạn Hồn để kiềm chế độc tố, linh hồn anh chỉ có thể duy trì trạng thái ổn định trong vòng ba ngày tới trước khi quá trình hoại tử lan đến tim mạch.


Đạt cố gắng gượng dậy, gạt tay anh Ba Đen ra để tiến lại gần đống tro tàn của kho thuốc vẫn còn nghi ngút khói hôi hám. Anh quỳ xuống bên đống đổ nát, dùng bàn tay trái bới tìm trong đống tro nóng hổi của những chiếc khay tre đựng Cỏ Đoạn Hồn.


Khi những mảnh tre cháy dở được gạt ra, đôi mắt Đạt bỗng co rút lại.


Thay vì những hạt tro xám trắng thông thường của thảo mộc bị cháy, tàn tro của Cỏ Đoạn Hồn bị thiêu rụi dưới đất lại có một màu pitch-black đen kịt như mực, dính nhớp và đang khẽ ngọ nguậy co rút dưới nền gạch ẩm ướt. Từ đống tro đen gớm ghiếc ấy, một làn khói đen mỏng mang theo mùi tử khí buốt giá của nhà xác từ từ bốc lên, uốn lượn thành hình dạng một chiếc mặt nạ quỷ không có mặt rồi tan biến vào hư không.


Khứu giác tâm linh của Đạt nhói lên đau đớn. Mùi oán khí đen kỳ lạ này... mùi formalin trộn lẫn chu sa biến chất...


"Trương Hoài..." Đạt khẽ nghiến răng, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ tột cùng.


Vụ hỏa hoạn này không chỉ đơn thuần là đòn ghen ghét thương mại của Lâm Tuấn Kiệt. Ngọn lửa này đã được Trương Hoài yểm oán độc cực hạn từ nhà xác trước khi đưa cho Trần Lực phóng hỏa. Chúng muốn dùng hỏa độc tà thuật này để triệt tiêu hoàn toàn nguồn Cỏ Đoạn Hồn cứu mạng của anh, ép anh vào con đường chết không thể cứu vãn.


"Sư phụ..." A Phúc từ trong nhà chẩn mạch chạy ra, nhìn đống tro tàn của kho thuốc mà nước mắt chảy dài trên gương mặt nhỏ nhắn gầy gò. Cậu bé quỳ sụp xuống bên cạnh Đạt, hai tay bấu chặt lấy gấu áo anh như thể sợ anh sẽ biến mất.


Đạt nhìn đống tro đen rỉ oán khí dưới đất, rồi ngước nhìn bầu trời phố cổ Đông y đang dần bị màn đêm dày đặc nuốt chửng. Gió đêm thốc mạnh qua vườn sau, mang theo hơi lạnh buốt giá của đất sâu nghĩa trang ngoại ô dội thẳng vào vết thương hoại tử vai phải của anh.


Kho thuốc đã hoàn toàn thành tro bụi. Lifeline duy nhất bị cắt đứt. Cơn đau hoại tử đang lan rộng từng giờ. Đạt biết, anh không còn thời gian để chần chừ hay hồi phục thể xác yếu ớt này nữa.


Anh quay sang nhìn anh Ba Đen đang đứng canh gác bên cạnh, ánh mắt sáng lạnh của anh tĩnh lặng đến đáng sợ, chứa đựng một quyết định mạo hiểm tột cùng:


"Anh Ba... chuẩn bị cho tôi chiếc la bàn đồng đen và hòm châm bạc. Ngay đêm nay, chúng ta phải thâm nhập vào Nghĩa trang cổ ngoại ô để tìm nguồn Cỏ Đoạn Hồn hoang dã mới."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!