Quỷ Sai Đòi Nợ Nhân Quả
Mùi nhang ngải cứu trộn lẫn với hương trầm tịnh hóa luồn qua những khe cửa gỗ gụ cũ kỹ của Hứa Thị Đường, tạo nên một bầu không khí đặc quánh và lạnh lẽo.
Hứa Minh Đạt tỉnh dậy trên chiếc phản gỗ quen thuộc ở gian phòng trong. Cơn đau từ bả vai phải thúc mạnh vào đại não khiến anh không kìm được một tiếng rên rỉ khàn đục. Anh chầm chậm cúi đầu nhìn xuống. Cánh tay phải của anh – thứ từng linh hoạt châm cứu cứu sống hàng trăm mạng người – giờ đây đen sạm như một khúc gỗ mục bị thiêu dở, thô ráp và cứng đờ từ bả vai lan xuống tận mười đầu ngón tay. Dưới làn da đen đúa gớm ghiếc ấy, những đường vân sáp hóa màu xám tro dị dạng nổi phồng lên rõ rệt, tỏa ra một mùi hương thảo mộc nhạt lạnh buốt thấu xương. Đó là cái giá kinh hoàng của việc cưỡng ép thi triển Huyết Dẫn Thuật, dùng máu tim Dược Thể để tiêu diệt ngải trùng vương cứu sống Trịnh thiếu gia vào buổi sáng ngày hôm nay.
Cánh tay ấy giờ đã hoàn toàn mất đi tri giác vật lý, được quấn chặt trong lớp băng gạc đen tẩm bột chu sa và bùa phong thủy để ngăn chặn oán độc tiếp tục ăn mòn kinh mạch phách âm. Đạt dùng bàn tay trái còn lành lặn khẽ đỡ lấy cánh tay phải của mình, mồ hôi lạnh rỉ ra đầy trán.
Bên cạnh phản, tiểu dược đồng A Phúc đang ngủ gục bên chiếc siêu đất sắc thuốc vẫn còn âm ấm khói. Cậu bé câm mười hai tuổi này đã thức suốt cả ngày để canh chừng cho anh, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Đạt khẽ thở dài, không muốn làm thức giấc cậu học trò nhỏ. Anh chậm rãi ngồi dậy, thần thức chìm vào cơ thể để tự kiểm tra. Khí huyết trong người anh suy kiệt đến mức đáng báo động, dòng chảy linh lực dược thể mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt, và tệ hơn cả, thọ mệnh bản thân đang nằm trong trạng thái nguy kịch.
Nhưng bù lại, thế cục ngoài đời thực đã thay đổi hoàn toàn.
Trịnh Minh Hải đã bình phục hoàn toàn. Phú hào Trịnh Vạn Sơn, sau khi chứng kiến Đạt dùng cả tính mạng để giải cứu con trai độc nhất của mình, đã quỳ sụp dưới đất sám hối về những sát nghiệp cưỡng chế đất đai mười năm trước. Ngay chiều nay, Trịnh gia đã lập tức chuyển khoản một nguồn tài chính khổng lồ để thành lập Quỹ Y Học Âm Dương, cam kết bảo trợ tài lực vô hạn cho Hứa Thị Đường và hỗ trợ toàn bộ viện phí điều trị đặc biệt cho người mẹ Bạch Liên đang hôn mê sâu của Đạt tại bệnh viện trung tâm. Mối nhân duyên cứu sống Trịnh thiếu gia đã mang lại cho Đạt một lá chắn thế tục vững chắc, giúp anh tạm thời gạt bỏ nỗi lo về tiền bạc và áp lực cưỡng chế đất đai từ những kẻ thù ban ngày.
Thế nhưng, thế giới siêu nhiên chưa bao giờ vận hành một cách từ bi và miễn phí như vậy.
"Keng... keng... tạch... tạch..."
Đột ngột, chiếc La Bàn Đồng Đen đặt trên bàn gỗ gụ ở gian chẩn mạch phía ngoài bắt đầu rung lên bần bật. Kim chỉ nam bằng đồng đen xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng kêu sắc nhọn báo động đỏ.
Đạt nín thở. Khứu giác tâm linh của anh lập tức ngửi thấy một mùi tử khí buốt giá đang tràn vào từ Ngõ Sương Mù. Mùi lạnh lẽo của đất sâu nghĩa trang, mùi tanh nồng của những vong hồn chưa siêu thoát, và trên hết là một áp lực uy nghiêm tột cùng đang đè nặng lên toàn bộ không gian của Hứa Thị Đường.
Giờ Tý đã đến.
"Vù... vù..."
Ngọn lửa xanh tịnh hóa trên chiếc Đèn Dầu Chiêu Hồn đặt ngoài bậu cửa sổ đột ngột khựng lại, rồi chuyển dần sang một màu xanh lục ma quái, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo như lân tinh dưới mộ. Toàn bộ sương mù xám từ ngoài ngõ tràn vào qua các khe cửa, đóng băng những giọt nước đọng trên bục gỗ. Nhiệt độ trong phòng chẩn mạch sụt giảm nhanh chóng xuống dưới độ âm.
"Cộc... cộc... xé..."
Cánh cửa gỗ gụ của tiệm thuốc không hề mở ra, nhưng một bóng người khổng lồ cao hơn hai mét đã từ từ xuyên qua lớp gỗ, bước vào trong phòng.
Đó là Quỷ sai tuần tra Thất Vô.
Hắn khoác trên mình bộ chiến giáp cổ màu đen rỉ sét, gương mặt che khuất sau chiếc mặt nạ quỷ xanh lè dữ tợn với hai răng nanh dài nhọn hoắt. Trên tay trái của hắn, sợi xích sắt Câu Hồn (Tróc Hồn Tỏa) rên rỉ những tiếng oán than của hàng vạn vong linh bị xích giữ, khẽ kéo lê trên nền gạch tạo ra âm thanh kèn kẹt nhức nhối. Tay phải hắn cầm cây Bút Phán Quan làm bằng xương thú cổ tỏa ra luồng âm khí đen kịt.
"Hứa Minh Đạt!" Giọng nói của Thất Vô vang lên như tiếng hai tảng đá lớn nghiền nát vào nhau dưới đáy vực sâu, chấn động thẳng vào thần thức của Đạt. "Ngươi gánh vác huyết mạch Hứa gia cứu thế, nhưng lại dám to gan vi phạm luật giao dịch âm dương, dùng Huyết Dẫn Thuật thay đổi sổ sinh tử, kéo dài thọ mệnh cho người phàm Trịnh Minh Hải! Sát nghiệp của Trịnh gia chưa dứt, ngươi lại dám cưỡng ép can thiệp thiên mệnh. Hôm nay, ta phụng mệnh Hiệp Hội Giám Sát Nhân Quả, đến đây để tróc nã linh hồn ngươi về âm ty phán xét!"
Thất Vô vừa dứt lời, tay trái khẽ rung. Sợi xích sắt Câu Hồn lập tức hóa thành một con rắn đen lao vút ra, quấn chặt lấy linh thể của Đạt ngay khi anh đang thiền định trên phản.
"A..."
Một cơn đau xé rách linh hồn ập đến. Sợi xích sắt Câu Hồn khóa chặt lấy phách âm của Đạt, luồng âm khí buốt giá từ xích sắt va chạm trực tiếp với vết hoại tử sáp hóa trên cánh tay phải của anh, tạo ra những tiếng xèo xèo kinh hoàng. Đạt cảm giác như linh hồn mình đang bị kéo bật ra khỏi thể xác phàm trần gầy guộc. Cánh tay phải linh thể của anh bốc lên làn khói xám đen, đau đớn tột cùng.
Tuy nhiên, Đạt không hề kháng cự vật lý. Anh thừa biết, dùng linh lực dược thể để chống lại quỷ sai chấp pháp chỉ khiến xích sắt siết chặt hơn, kinh mạch phách âm sẽ lập tức bị chấn vỡ vĩnh viễn theo thiên luật.
Anh cắn chặt răng giữ vững thần trí, dùng tay trái linh thể khẽ vỗ mạnh vào chiếc hòm gỗ gụ đeo bên hông.
"Mở!" Đạt trầm giọng quát bằng thần thức.
Từ trong hòm gỗ, cuốn Sổ Khám Bệnh Âm Ty tự động bay ra lơ lửng giữa không trung. Cuốn sổ do chính Thất Vô tặng cho dòng họ Hứa để quản lý nhân quả giờ đây tự động lật trang, tỏa ra một vầng hào quang màu vàng kim ấm áp của công đức tích lũy. Trên trang sổ trắng tinh, những dòng chữ ký bằng linh lực của hàng chục vong hồn lương thiện từng được Đạt chữa trị và giải oan rực sáng rực rỡ.
Ở góc dưới cùng của trang sổ, con số hiển thị lượng Âm Đức tích lũy của Đạt hiện rõ: 100 điểm.
Thất Vô nhìn thấy vầng hào quang vàng kim, đôi mắt sau chiếc mặt nạ quỷ khẽ co rút lại. Hắn ngừng tay, sợi xích sắt Câu Hồn tạm thời ngừng siết chặt.
"Sổ Khám Bệnh Âm Ty..." Thất Vô trầm giọng gầm nhẹ. "Ngươi định dùng công đức để chống lại luật trời sao?"
"Quỷ sai đại nhân," Đạt khàn giọng nói, mồ hôi linh thể nhỏ xuống ròng ròng. "Hứa Minh Đạt ta hành nghề y sĩ âm dương, giữ vững lời hứa cứu người không phân biệt sống chết. Trịnh Minh Hải trúng ngải trùng phệ tâm là do sát nghiệp của người cha, nhưng bản thân đứa trẻ vô tội. Hơn nữa, Trịnh Vạn Sơn đã thành tâm sám hối, cam kết hiến dâng tài sản đền bù cho nạn nhân quá khứ, sát nghiệp đỏ quanh người Hải đã được hóa giải. Ta không hề làm trái nhân quả bừa bãi."
Đạt chỉ tay vào cuốn Sổ Khám Bệnh Âm Ty đang tỏa sáng:
"Ta nguyện dùng toàn bộ 100 điểm Âm Đức tích lũy cả đời này để bồi hoàn nhân quả bẻ cong thọ mệnh cho Trịnh Minh Hải. Đồng thời, ta cầu xin đại nhân chuyển hóa phần công đức còn lại để kéo dài thọ mệnh cho mẹ ta – Bạch Liên – người đang nằm hôn mê sâu tại bệnh viện thêm một năm nữa!"
Thất Vô im lặng nhìn cuốn sổ. Hắn nâng cây Bút Phán Quan bằng xương thú cổ lên, gõ nhẹ vào trang sách lơ lửng. Một luồng luồng sáng đen từ bút phán quan quét qua những chữ ký vong hồn, kiểm tra tính xác thực của lượng Âm Đức.
"Tích... tít..."
Chữ ký của vong hồn không nhịp tim từ tập một, của những oan hồn được giải thoát từ nhà xác... tất cả đều hiện lên chân thực, không một chút tạp chất giả mạo.
"100 điểm Âm Đức thuần khiết từ lòng biết ơn của vong nhân..." Thất Vô khẽ thu hồi xích sắt Câu Hồn về tay. Ánh mắt hắn nhìn Đạt đã bớt đi vài phần sát khí lạnh lùng, thay vào đó là sự nể phục kinh ngạc. "Người phàm thế tục khi có được âm đức, kẻ thì cầu xin thọ mệnh vạn năm, kẻ thì đổi lấy vinh hoa phú quý. Ngươi lại đem toàn bộ công đức đổi lấy mạng sống cho một kẻ xa lạ và một người mẹ sắp đất liền trời. Hứa Minh Đạt, ngươi thực sự có một trái tim y đức ngu muội... nhưng đáng kính."
Thất Vô vung bút phán quan vẽ một đường bùa chú màu đen lên trang Sổ Khám Bệnh Âm Ty. Con số 100 điểm Âm Đức lập tức chạy ngược về con số 0 tròn trĩnh. Cùng lúc đó, một sợi dây nguyện lực màu vàng nhạt từ cuốn sổ bay vút ra ngoài cửa sổ, hướng thẳng về phía bệnh viện đa khoa trung tâm – nơi người mẹ Bạch Liên đang nằm dưỡng bệnh.
"Khế ước bồi hoàn nhân quả thành công!" Giọng Thất Vô vang vọng nghiêm trang. "Sát nghiệp của Trịnh gia được xóa bỏ trong sổ sinh tử phụ. Thọ mệnh của Bạch Liên được kéo dài thêm một năm. Nhưng Hứa Minh Đạt, lượng Âm Đức của ngươi đã cạn sạch về không. Nếu từ nay về sau ngươi tiếp tục dùng huyết dược đổi mệnh người phàm mà không có âm đức bồi hoàn, linh hồn ngươi sẽ lập tức bị đày xuống tầng địa ngục thứ mười tám vĩnh viễn không thể siêu sinh!"
Đạt quỳ sụp xuống sàn gạch, linh thể nhập ngược trở lại vào thể xác phàm trần. Anh thở dốc dữ dội, lồng ngực gầy guộc phập phồng, bả vai phải hoại tử nhói lên cơn đau buốt giá quen thuộc. Anh cúi đầu, cung kính chắp tay: "Tạ Quỷ sai đại nhân chấp pháp nghiêm minh."
Thất Vô khẽ thu hồi xích sắt, thân hình khổng lồ chuẩn bị hòa tan vào làn sương mù xám để trở về cõi âm. Thế nhưng, ngay khi nửa thân người đã ẩn vào bóng tối, hắn đột ngột dừng lại, chiếc mặt nạ quỷ xanh lè quay lại nhìn chằm chằm vào Đạt.
"Hứa Minh Đạt, nể tình y đức của dòng họ Hứa cứu thế, ta cảnh báo ngươi một việc."
Đạt ngước mắt lên: "Xin đại nhân chỉ giáo."
"Trương Hoài – trưởng khoa pháp y tha hóa mà ngươi đang đối đầu – không chỉ đơn giản là một kẻ buôn bán thọ mệnh lậu lẻ tẻ," Thất Vô trầm giọng, âm thanh mang theo sự nghiêm trọng tột cùng. "Hắn thực chất là tay sai đắc lực được tài trợ bởi Tập đoàn Y Dược Cửu An. Cửu An đang dùng một lượng lớn oán khí nén chiết xuất từ xác chết để chế tạo ra một loại thuốc bổ biến chất mang tên Vạn Thọ Đan. Chúng chuẩn bị tung ra thị trường ngầm của giới thượng lưu vào sáng ngày mai."
Đạt bàng hoàng siết chặt nắm tay trái: "Thuốc bổ chứa oán khí nén? Chúng muốn làm gì?"
"Chúng muốn dùng thuốc bổ đó để kích thích sinh lực tạm thời cho người dùng, sau đó âm thầm hút sạch thọ mệnh của họ để dâng hiến cho thực thể tối cổ dưới lòng đất," Thất Vô nói, sương mù xung quanh hắn cuộn xoáy dữ dội. "Một dịch bệnh tâm linh mang tên Thối Rữa Linh Hồn quy mô lớn sắp sửa bùng phát và lây lan âm thầm qua các hiệu thuốc hiện đại tại phố cổ Đông y này. Nếu ngươi không tìm cách ngăn chặn nguồn thuốc bổ biến chất của Cửu An, toàn bộ linh hồn cư dân thành phố này sẽ biến thành những xác sống thối rữa trong vòng ba mươi ngày tới!"
Bóng dáng khổng lồ của Thất Vô hoàn toàn tan biến vào làn sương mù xám xịt lạnh lẽo, chỉ để lại tiếng xích sắt rên rỉ nhỏ dần xa xăm.
Đạt ngồi cô độc trong phòng chẩn mạch tối tăm của Hứa Thị Đường. Gió đêm thốc mạnh qua khe cửa gỗ nứt rạn, thổi tắt ngọn lửa xanh lục của chiếc Đèn Dầu Chiêu Hồn. Âm Đức tích lũy đã trở về con số không, cánh tay phải hoại tử sáp hóa đen sạm đau buốt như kim châm, và trước mắt anh, một thảm họa dịch bệnh tâm linh tàn bạo chưa từng có đang chực chờ nuốt chửng toàn bộ khu phố cổ Đông y ngay khi bình minh lên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!