Khách Giờ Tý Không Nhịp Tim
Phố cổ Đông y vào canh ba vắng lặng đến tịch mịch. Những ánh đèn đường vàng vọt khuất sau màn sương mù xám xịt từ phía bờ sông dâng lên, biến những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo thành những cái miệng rồng khổng lồ nuốt chửng mọi thứ ánh sáng yếu ớt. Giữa lòng đô thị hiện đại đầy những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, khu phố cổ này giống như một mảnh tàn tích của thời gian bị bỏ quên, nơi những mái ngói rêu phong và những bức tường gạch mốc meo vẫn âm thầm thở nhịp thở của trăm năm trước.
Hứa Thị Đường nằm sâu trong một con ngõ cụt như thế.
Trước hiên tiệm thuốc cổ kính, một chiếc đèn lồng giấy dán chữ «Hứa» đỏ sẫm đung đưa nhẹ nhàng trước gió lạnh. Bên trong tiệm, mùi hương của quế chi, cam thảo, xuyên khung hòa quyện cùng mùi gỗ gụ mục nát tạo nên một bầu không khí u uẩn, đặc quánh. Hứa Minh Đạt ngồi sau chiếc bàn chẩn mạch bằng gỗ đen bóng, lặng lẽ nhìn bát thuốc bắc màu nâu sậm đang bốc khói nghi ngút trước mặt.
Anh bưng bát thuốc lên, nhấp một ngụm lớn.
Nước thuốc nóng hổi tràn qua khoang miệng, trôi tuột xuống cổ họng. Đạt nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút vị đắng chát quen thuộc của nhân sâm hay vị ngọt hậu của cam thảo. Nhưng vô ích. Khoang miệng anh hoàn toàn trống rỗng, không một cảm giác, không một hương vị.
Mất vị giác thực tế — đó là cái giá đầu tiên anh phải trả khi bước chân vào con đường này. Kể từ ngày cha anh, ông Hứa Hoài Nam, mất tích bí ẩn mười năm trước, và người mẹ Bạch Liên rơi vào trạng thái hôn mê sâu vì nhiễm độc oán khí, Đạt đã buộc phải kế thừa tiệm thuốc rách nát này. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là linh hồn anh cũng đang thối rữa dần.
Anh khẽ kéo nhẹ lớp băng gạc đen quấn quanh cánh tay phải của mình. Dưới lớp vải lanh thô, những đường gân màu xám tro dị dạng đang bò lổm ngổm dưới da, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo thấu xương. Đó là dấu hiệu của huyết mạch Dược Thể chưa thức tỉnh hoàn toàn, đang bị oán khí ăn mòn từng ngày.
"Giờ Tý rồi," Đạt lẩm bẩm, mắt liếc nhìn chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính treo trên tường. Đúng mười hai giờ đêm.
Theo Quy tắc Vấn Chẩn Giờ Tý của dòng họ Hứa, đây là thời điểm ranh giới âm dương mờ nhạt nhất. Tiệm thuốc Hứa Thị Đường chỉ mở cửa đón khách từ âm giới vào khung giờ từ mười hai giờ đêm đến ba giờ sáng. Người sống muốn chữa bệnh vào giờ này phải tắt toàn bộ đèn dầu dương gian.
Đạt đứng dậy, thổi tắt ngọn đèn dầu hỏa đặt trên bàn. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối đậm đặc. Anh cầm lấy chiếc bật lửa đồng, châm lửa vào ngọn Đèn Dầu Chiêu Hồn đặt ở bậu cửa sổ. Ngọn đèn bùng lên một tia lửa màu xanh lục dịu mát, không tỏa nhiệt, nhưng khói của nó mang theo hương thơm ngải cứu cổ thụ thanh khiết, nhẹ nhàng luồn qua khe cửa, lan tỏa ra ngõ sương mù bên ngoài. Đây là biển hiệu vô hình chỉ có những vong hồn lạc lối mới nhìn thấy để tìm đường đến tiệm.
"Két..."
Tiếng cánh cửa gỗ gụ cũ kỹ rên rỉ vang lên trong đêm tối tĩnh mịch. Một luồng gió âm phong cực lạnh tràn vào, mang theo hơi ẩm ướt của đất nghĩa trang và sương muối, lập tức thổi tắt ngọn đèn dầu dương gian dự phòng đặt góc phòng.
Đạt nín thở. Khứu Giác Tâm Linh của anh đột ngột bị kích hoạt.
Một mùi hương quái dị xộc thẳng vào mũi anh. Đó không phải là mùi tử khí phân hủy thông thường của người chết, mà là một hỗn hợp kinh tởm giữa mùi thịt rữa ướt át, mùi hóa chất formalin nồng nặc của nhà xác, và một mùi tanh tưởi rỉ máu của oán niệm cực hạn. Mùi hương này bốc lên từ linh hồn của vị khách vừa bước vào.
Bóng người bước qua bậc cửa. Đó là một người đàn ông mặc chiếc áo khoác gió màu xám sờn cũ, mũ trùm đầu sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Gã di chuyển không một tiếng động, hai bàn chân mờ ảo dường như không chạm hẳn xuống nền gạch xanh cổ của tiệm thuốc. Gã lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện Đạt, đầu cúi gằm.
"Thầy y... cứu tôi..." Giọng nói của gã khàn đục, nghe như tiếng hai miếng gỗ mục cọ xát vào nhau dưới đáy mộ cổ.
Đạt nhìn thẳng vào vị khách lạ. Dưới mũ trùm, gương mặt gã trắng bệch như sáp, đôi mắt vô thần trợn ngược không hề chớp. Điều kỳ lạ nhất là lồng ngực gã hoàn toàn im lìm, không một nhịp phập phồng của hơi thở, không một tiếng đập của con tim.
"Người sống trúng tà, hay vong hồn mượn xác?" Đạt trầm giọng hỏi, bàn tay trái khẽ lướt qua Hộp Châm Bạc Âm Dương đặt bên hông.
"Tôi... tôi không biết..." Người đàn ông run rẩy, đưa hai bàn tay gầy gò như củi khô ra trước mặt. "Tôi lạnh quá... tim tôi không đập nữa... nhưng tôi vẫn cảm thấy đau... đau như có hàng ngàn con kiến đang cắn xé linh hồn..."
Đạt hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Đây là ca bệnh vong hồn không nhịp tim đầu tiên anh gặp phải kể từ khi tiếp quản tiệm. Anh đặt ba ngón tay của bàn tay trái lên cổ tay lạnh ngắt của gã đàn ông, vận dụng kỹ năng Thiết Mạch Hồn Phách.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào da thịt gã, một luồng địa khí lạnh buốt như băng giá vạn năm từ cõi u minh lập tức truyền qua kinh mạch Đạt. Anh rùng mình, răng đánh vào nhau lập cập. Nhịp đập linh hồn — mạch âm của gã đàn ông — không hề có nhịp điệu sinh học của người sống, mà là những xung động đứt quãng, hỗn loạn và yếu ớt vô cùng.
Nhưng đáng sợ hơn, Đạt cảm nhận được dưới lớp da lạnh lẽo kia, có một luồng khí đen kịt, hung hãn đang cuộn xoáy dữ dội. Đó là oán khí cực hạn đang gặm nhấm phách âm của gã.
"Oán khí ký sinh?" Đạt nhíu mày lẩm bẩm.
Đột nhiên, luồng oán khí đen kịt từ ngực gã đàn ông như phát hiện ra linh lực tịnh hóa từ ngón tay Đạt. Nó rống lên một tiếng gầm vô thanh trong thức hải, điên cuồng bùng phát dọc theo kinh mạch, lao thẳng về phía bàn tay Đạt hòng phản phệ.
"A!"
Đạt kêu khẽ một tiếng, cơn đau nhói như kim châm muối xát truyền đến từ bả vai phải. Vết hoại tử sáp hóa dưới lớp băng gạc đen đột ngột nóng rực lên như lửa đốt. Luồng oán khí tà ác đang cố gắng đồng hóa và kéo rữa linh hồn anh. Chỉ trong chớp mắt, một vệt đen nhạt mới xuất hiện trên biểu bì cánh tay phải của Đạt, thọ mệnh của anh lập tức bị thiên địa nhân quả bào mòn mất một ngày.
Bệnh nhân bắt đầu co giật dữ dội, miệng sùi bọt mép đen ngòm, da thịt trên mặt bắt đầu rữa ra từng mảng, rơi rụng xuống bàn gỗ gụ tạo thành những tiếng "xoẹt xoẹt" ăn mòn.
"Không ổn! Oán độc phát tác diện rộng!"
Đạt lập tức nín thở, cắt đứt sự liên kết kinh mạch dương thế để tránh bị oán khí nuốt chửng hoàn toàn. Anh giật mạnh tay về, nhanh chóng lấy ra một nhúm ngải cứu tịnh hóa khô đặt vào chiếc đĩa đồng, châm lửa đốt hòng dùng khói thuốc để trấn áp oán khí xung quanh bệnh nhân.
Thế nhưng, ngọn lửa vừa chạm vào ngải cứu, một luồng oán lực màu đen từ miệng gã đàn ông phun ra, dập tắt ngọn lửa trong nháy mắt. Nhúm ngải cứu tịnh hóa lập tức hóa thành tàn tro đen kịt, bốc mùi khét lẹt.
"Oán lực quá mạnh! Ngải cứu thông thường hoàn toàn vô dụng!" Đạt nghiến răng chịu đựng cơn đau đang gặm nhấm cánh tay phải.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Đạt buộc phải sử dụng Khứu Giác Tâm Linh ở mức tối đa. Anh nhắm chặt mắt, nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào khoang mũi để phân tích mùi hương oán niệm đang phát tán. Giữa mùi formalin và mùi thịt rữa, anh ngửi thấy một mùi tanh nồng của máu gà trống thiến trộn lẫn bột chu sa biến chất, kèm theo mùi đất ẩm từ hướng nhà xác bệnh viện đa khoa.
"Đây không phải là oán khí tự nhiên tích tụ!" Đạt bừng tỉnh. "Có kẻ đã cố tình dùng tà thuật pháp y hắc ám để luyện oán độc này, ép nó ký sinh vào linh hồn gã đàn ông nhằm biến gã thành một cái xác sống đói khát!"
Kẻ có khả năng chế tạo ra loại oán độc tinh vi và tàn nhẫn này tại thành phố này, chỉ có thể là Trương Hoài — trưởng khoa pháp y tha hóa của bệnh viện trung tâm.
Nhìn thấy cơ thể gã đàn ông sắp rã ra thành một bãi nước dịch đen ngòm, Đạt biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Anh mở Hộp Châm Bạc Âm Dương, rút ra ba cây châm bạc dài ba tấc, lấp lánh ánh sáng lạnh của thép được rèn trộn chu sa.
Anh vận dụng Định Thần Bộ Pháp, di chuyển nhịp nhàng tránh né luồng oán dịch đen đang phun trào từ miệng bệnh nhân. Bàn tay trái quấn băng gạc đen tuy run rẩy vì đau đớn nhưng ngón tay kẹp châm lại vô cùng vững chãi.
"Định!"
Đạt quát khẽ, cây châm bạc thứ nhất cắm phập vào huyệt Nhân Trung của gã đàn ông. Một tia sáng xanh lục nhạt bùng lên từ đầu châm, khóa chặt luồng oán khí đang lao lên đại não gã.
"Hự..."
Gã đàn ông rên rỉ, cơ thể co rút lại. Đạt không dừng tay, tiếp tục phóng cây châm thứ hai vào huyệt Thần Khuyết ở rốn, và cây châm thứ ba vào huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân. Ba cây châm bạc tạo thành một trận pháp tam tài vô hình, cưỡng ép luồng oán khí cực hạn phải co cụm lại, phong tỏa chặt chẽ trong vùng đan điền của bệnh nhân, không cho phép nó tiếp tục cắn xé phách âm.
Tình trạng co giật của gã đàn ông dần dần dịu đi. Lớp da thịt đang rữa ra trên mặt gã tạm thời ngưng quá trình hoại tử. Gã gục đầu xuống bàn, thở dốc nặng nề, linh hồn yếu ớt như ngọn đèn trước gió.
"Tôi... tôi đỡ đau rồi... cảm ơn thầy y..." Gã thều thào.
Đạt rút khăn giấy lau đi vết máu đen rỉ ra từ các huyệt đạo của gã, gương mặt nhợt nhạt vì kiệt sức. Anh trầm giọng nói: "Tôi chỉ dùng châm bạc khóa chặt oán khí trong người anh tạm thời. Trận pháp này chỉ duy trì được mười hai giờ. Sau mười hai giờ, nếu không có thuốc giải, oán khí sẽ bùng phát mạnh gấp đôi, linh hồn anh sẽ hoàn toàn tan biến, không thể luân hồi."
"Có... có thuốc giải không thầy y?" Đạt nhìn sâu vào đôi mắt vô thần của gã đàn ông, khẽ thở dài.
"Có. Nhưng để tịnh hóa hoàn toàn loại oán độc cực hạn này, tôi cần phải sắc một mẻ thuốc hoàn chứa Cỏ Đoạn Hồn — một loại thảo dược âm tính cực kỳ quý hiếm chỉ mọc hoang tại các ngôi mộ bị phong ấn ở Nghĩa trang cổ ngoại ô thành phố."
Đạt vừa dứt lời, chiếc La Bàn Đồng Đen đặt trên bàn chẩn mạch đột ngột quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt. Kim chỉ nam rung lên bần bật, phát ra tiếng tạch tạch liên hồi, chỉ thẳng về phía cánh cửa sổ dán giấy bản của tiệm thuốc.
Một luồng oán khí tà ác, lạnh lẽo gấp mười lần luồng khí trong người gã đàn ông đang áp sát bên ngoài.
Đạt giật mình nhìn ra cửa sổ. Dưới ánh sáng xanh lục ma quái của Đèn Dầu Chiêu Hồn, anh nhìn thấy một bóng đen khổng lồ, dị dạng đang lởn vởn ngoài hiên. Hai đốm sáng đỏ rực như máu từ bóng tối đang chằm chằm nhìn xuyên qua lớp giấy bản mỏng manh, khóa chặt vào bóng dáng của anh và gã bệnh nhân không nhịp tim.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!