Đối Chất Dưới Lòng Đất
Bóng tối dưới Đường hầm thoát nước Khu 9 không phải là một màu đen thuần túy. Nó là một thứ hỗn hợp đặc quánh, nhớp nháp của hơi nước axit rỉ xuống từ các kẽ nứt bê tông, mùi dầu máy thải công nghiệp sực nức và ánh sáng lờ mờ phát ra từ những vũng nước thải nhiễm hóa chất độc hại.
Tommy Mercer loạng choạng bước đi, một bàn tay phải bám chặt vào bức tường bê tông đầy rêu mốc và gỉ sắt để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn vô lực. Vết rách cơ vai vận động cưỡng bức sau hai ca khống chế liên tiếp và trận chiến đẫm máu với Khang 'Sắt' giờ đây đã bộc phát thành một cơn sốt cơ bắp dữ dội. Dưới lớp Áo khoác da sờn, bả vai trái của anh sưng tấy lên, nóng rực như có một thanh sắt nung đang cắm sâu vào da thịt. Mỗi bước đi dội lên cột sống một luồng đau buốt nhói, khiến mồ hôi hột hòa lẫn nước mưa axit chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt.
Nhưng thứ đáng sợ hơn cả là gáy anh.
Con chip Proxy-Link Gen-2 cấy sâu vào tủy sống cổ đang nhấp nháy một thứ ánh sáng đỏ rực, bệnh hoạn. Nó liên tục phát ra những tiếng rít vô tuyến siêu nhỏ, dội ngược vào màng nhĩ Tommy như tiếng kim loại mài vào kính. Một thứ dịch sinh học màu xanh nhạt pha lẫn máu tươi rỉ ra từ vết mổ chưa lành, bám dính vào cổ áo da sờn rách. Hệ thần kinh vận động của anh đang gào thét báo hiệu sự quá tải thần kinh cực hạn.
Trong khoang miệng anh, vị tanh nồng của máu vẫn đậm đặc. Vết rách sâu dưới lưỡi do anh tự dùng mảnh titan cứa vào ở sảnh nhà hát lớn vẫn đang rỉ máu, mỗi lần nuốt nước bọt là một lần cơ thể anh run lên vì đau đớn. Nhưng đó là cái giá anh phải trả để giữ lại mạng sống cho vị Thẩm phán chính trực kia, và để giữ lại chút nhân tính cuối cùng không bị biến thành một cỗ máy giết người vô hồn.
*Bõm. Bõm.*
Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên từ phía sau, dội âm vào những vách cống ngầm trống trải. Tiếng nước thải bị rẽ ra bởi những đôi bốt quân dụng bọc thép dã chiến.
Tommy khựng lại. Anh không cần quay đầu cũng biết kẻ đang bám theo mình là ai.
Đại úy Phong. Trưởng đội điều tra trọng án Cyber-Homicide Division. Một thợ săn huyền thoại của sở cảnh sát quận, kẻ nổi tiếng với sự kiên định tột cùng và một khẩu súng ngắn ổ xoay cổ điển bằng thép đen bóng chưa bao giờ bắn trượt mục tiêu. Phong không phải là hạng cảnh sát bẩn nhận tiền hối lộ như Thanh tra Khánh. Ông đuổi theo Tommy vì một niềm tin tuyệt đối vào công lý pháp luật, một niềm tin mà trớ trêu thay, đang bị Sterling Vance thao túng từ thượng tầng.
"Tommy Mercer! Đứng yên!"
Giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép của Đại úy Phong vang dội khắp đường ống bê tông. Ánh sáng mạnh mẽ từ chiếc đèn pin chiến thuật gắn trên khẩu súng trường áp chế của ông xé toạc màn sương mù ẩm ướt, chiếu thẳng vào lưng Tommy, in bóng người cựu võ sĩ đổ dài, xiêu vẹo lên bức tường gỉ sét phía trước.
"Cậu đã bị bao vây hoàn toàn. Mọi lối thoát của Khu 9 đã bị phong tỏa. Đừng để tôi phải nổ súng vào một cựu vô địch." Phong vừa nói vừa tiến lên, từng bước chân chậm rãi nhưng vững chãi, giữ khoảng cách chiến thuật mười mét. Khẩu súng trường ngắm thẳng vào bả vai phải của Tommy — cánh tay lành lặn duy nhất của anh.
Tommy không quay lại, anh chỉ nhắm mắt thở hắt ra, luồng hơi thở nóng hổi bốc lên thành làn khói mỏng trong không khí lạnh buốt của cống ngầm. Anh biết mình không thể chạy trốn mãi dưới lòng đất này. Nhưng anh cũng không thể đầu hàng. Nếu anh bị giải về sở cảnh sát dưới danh nghĩa một sát thủ truy nã đỏ, Sterling Vance và Alden Cross sẽ lập tức rút ống thở của Elena tại phòng bệnh 405 để bịt đầu mối. Anh phải đối mặt với Phong. Anh phải bắt gã thợ săn này phải nhìn thấy sự thật.
Nhưng trước hết, anh phải tước vũ khí của Phong mà không làm tổn thương ông. Đó là một bài toán chiến thuật điên rồ đối với một kẻ đang tàn phế cánh tay trái.
"Đại úy..." Tommy khàn giọng nói, tiếng nói bị bóp nghẹt bởi vết thương dưới lưỡi. "Ông đang... đuổi theo... một bóng ma..."
*ĐOÀNG!*
Một phát đạn cảnh cáo xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Viên đạn găm thẳng vào đường ống dẫn dầu công nghiệp phía trên đầu Tommy, làm bắn ra một cơn mưa tia lửa vàng rực và những giọt dầu đen dính dớp. Tiếng nổ dội âm vào vách bê tông mạnh đến mức khiến màng nhĩ Tommy đau buốt.
"Tôi không đùa, Mercer!" Phong quát lớn, bước chân áp sát thêm ba mét. "Cậu đã nổ súng vào Thượng nghị sĩ Henderson đêm qua, và hôm nay camera an ninh sảnh nhà hát đã ghi lại rõ nét khuôn mặt cậu khi cậu mưu toan ám sát Thẩm phán. Cậu có ba giây để nằm rạp xuống đất và đưa hai tay ra sau đầu!"
Tommy không nằm xuống. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sự tập trung vào phản xạ cơ bắp tự nhiên của một võ sĩ. Anh quan sát chuyển động của bả vai Phong qua cái bóng phản chiếu mờ nhạt trên vũng nước thải dưới chân. Đúng lúc Phong chuẩn bị siết cò phát đạn áp chế thứ hai, Tommy chuyển động.
Anh sử dụng bộ pháp di chuyển 'Bóng Ma Gỉ Sét'.
Thân hình cao lớn của anh trượt đi trên nền cống ngầm trơn trượt bám đầy dầu mỡ một cách nhẹ nhàng, không hề phát ra tiếng động. Anh xoay người né tránh đường đạn cảnh cáo sượt qua bả vai trái trong gang tấc. Sức gió của viên đạn xé rách một mảng da trên chiếc Áo khoác da sờn, nhưng Tommy đã áp sát vào góc chết bên sườn phải của Phong trước khi ông kịp xoay họng súng.
Tommy vươn bàn tay phải quấn băng carbon ra, chụp lấy cổ tay cầm súng của Phong.
Kỹ thuật Khóa khớp bẻ tay cận chiến được kích hoạt bằng bản năng sinh tồn cực hạn. Sử dụng lực đòn bẩy vật lý từ hông, Tommy bẻ ngược cổ tay của Phong ra phía sau, ép khớp khuỷu tay của ông vào một góc khóa triệt tiêu lực. Phong là một cảnh sát đặc nhiệm dạn dày kinh nghiệm, ông lập tức dùng cùi chỏ tay trái thúc mạnh vào lồng ngực Tommy để giải vây.
Cú thúc trúng ngay vào lồng ngực bị rạn xương sườn của Tommy từ trận đấu với Khang 'Sắt'. Một tiếng rắc nhỏ vang lên bên trong lồng ngực, cơn đau nhói buốt khiến mắt Tommy tối sầm lại, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Nhưng anh không buông tay. Anh nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng xương quai hàm kêu răng rắc, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể ép cổ tay Phong xuống.
*Cạch.*
Khẩu súng trường của Phong rơi xuống vũng nước thải tối tăm, phát ra một tiếng động đục ngầu. Tommy dùng chân phải gạt mạnh khẩu súng ra xa mười mét, chìm nghỉm dưới làn nước đen kịt.
Phong định rút khẩu súng ngắn ổ xoay cổ điển bên hông, nhưng trước khi ông kịp chạm vào báng súng, Tommy đã buông tay và lùi lại ba bước. Anh không tấn công tiếp. Anh không tung ra đòn đấm móc hàm góc khuất thương hiệu của mình.
Thay vào đó, Tommy quỳ sụp xuống dòng nước thải lạnh buốt trước mặt Đại úy Phong.
Anh dùng bàn tay phải run rẩy giật phăng chiếc khóa kéo của Áo khoác da sờn, kéo sụp cổ áo thun xuống, để lộ hoàn toàn vùng gáy và tủy sống cổ trước ánh đèn pin chiến thuật đang nằm lăn lóc dưới đất.
"Nhìn đi... Đại úy..." Tommy thở dốc, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự dằn vặt và đau đớn. "Nhìn vào... cái khế ước... của tôi..."
Đại úy Phong khựng lại, bàn tay đang đặt trên báng súng ngắn ổ xoay từ từ hạ xuống. Dưới luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo của chiếc đèn pin chiến thuật nằm dưới nước hắt lên, vùng gáy của Tommy hiện ra như một cơn ác mộng sinh học tàn khốc.
Đó không phải là một ca cấy ghép thẩm mỹ hay nâng cấp cơ học sạch sẽ của giới thượng lưu. Con chip Proxy-Link Gen-2 bám chặt vào tủy sống cổ của anh như một con ký sinh trùng bằng thép và silicon. Vùng da xung quanh vết mổ bị loét ra, sưng tấy đỏ rực và rỉ ra thứ dịch sinh học màu xanh nhạt pha lẫn máu đỏ thẫm. Con chip liên tục nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo quá tải, phát ra những tia điện nhỏ màu xanh lam làm co quắp các thớ cơ vai của anh.
"Cái gì thế này...?" Phong thốt lên, đôi mắt sắc sảo của vị đại úy co thắt lại. Ông đã phá hàng trăm vụ án mạng công nghệ cấy ghép, nhưng chưa bao giờ thấy một thiết bị khống chế thần kinh vận động nào tàn bạo và trực tiếp như thế này trên cơ thể một con người sống.
"Proxy-Link..." Tommy cố gắng nói, nhưng ngay khi anh vừa thốt ra cái tên đó, hệ thống bảo mật sinh học lập tức kích hoạt.
Mã bảo mật NDA sinh học (Biometric Tokens) được nạp vào não bộ anh khi ký khế ước đen bắt đầu hoạt động. Luồng xung điện từ chip dội thẳng lên mạch máu não, gây co thắt mạch máu não cực mạnh. Toàn bộ cơ quai hàm của Tommy cứng đờ lại như bị khóa bằng khóa sắt. Đôi mắt anh trợn trừng, lòng trắng lộ rõ, các mạch máu nổi rộp lên trên thái dương và vùng cổ. Anh không thể hé môi, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào để tiết lộ thông tin về kẻ thuê ẩn danh hay bản hợp đồng.
Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ khiến Tommy đổ gục người xuống nước thải, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân co giật liên tục ngoài tầm kiểm soát. Đây là backlash tàn khốc của luật cấm bảo mật NDA sinh học. Nếu anh cố tình nói, con chip sẽ tiếp tục tăng áp lực xung điện cho đến khi tủy sống anh bị nung chảy hoàn toàn.
"Mercer! Cậu bị làm sao thế?" Phong lao lên một bước, định cúi xuống đỡ lấy Tommy, nhưng sự cảnh giác của một cảnh sát khiến ông dừng lại.
Tommy biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất để thuyết phục Phong. Anh phải bẻ gãy cái khóa bảo mật chết người này bằng mọi giá, dù phải trả giá bằng chính xương máu của mình.
Anh áp dụng kỹ thuật Gây đau cục bộ tự thân (Pain-Induced Awakening).
Tommy gồng hết sức tàn của cánh tay phải, bấu chặt lấy bả vai trái bị rách cơ nghiêm trọng của mình. Anh dùng móng tay bấm sâu vào vết thương hở dưới lớp băng gạc, rồi dồn lực bóp mạnh. Đồng thời, anh tự cắn mạnh vào vết rách dưới lưỡi vốn chưa lành từ vụ ám sát hụt trước.
*Phụt.*
Máu tươi từ miệng và bả vai trái phun ra đẫm dòng nước thải dưới chân. Cơn đau tột cùng, sắc lẹm và dữ dội như hàng ngàn cây kim châm thẳng vào đại não bùng phát. Cú sốc đau đớn cực hạn tự thân kích thích tuyến thượng thận giải phóng một lượng adrenaline khổng lồ trong tích tắc, tạo ra một luồng sóng thần sinh học tạm thời lấn át và gây nhiễu loạn thuật toán khóa quai hàm của chip Proxy-Link.
Cơ quai hàm của anh giãn ra trong vài giây ngắn ngủi.
"Tôi... không tự nguyện..." Tommy hét lên qua kẽ răng đẫm máu, giọng nói run rẩy nhưng đầy phẫn nộ. "Bốn giờ mỗi ngày... Tôi bán thân xác... để cứu Elena... Nhưng kẻ thuê... hắn dùng tay tôi... để bắn Thẩm phán... Hắn điều khiển tôi từ xa... Tôi bị giam cầm... trong chính cơ thể mình!"
Những từ ngữ đó rơi vào tai Đại úy Phong như những nhát búa nện thẳng vào niềm tin công lý của ông. Phong nhìn vết máu rỉ ra từ khóe miệng Tommy, nhìn vết mổ cấy chip đang rò rỉ dịch tủy sống xanh nhạt, và nhìn ngón tay trỏ tay phải của Tommy đang bị co quắp vĩnh viễn do dư chấn của phát súng bắn tỉa đêm qua.
Là một chuyên gia phân tích hiện trường án mạng công nghệ cao, Phong lập tức nhận ra sự logic tàn khốc trong lời nói của Tommy. Vết thương vai trái rách nát của Tommy hoàn toàn trùng khớp với lực giật ngược của khẩu súng bắn tỉa quân dụng hạng nặng tại hiện trường vụ ám sát Thượng nghị sĩ Henderson. Nhưng một cựu võ sĩ tàn phế tay trái như Tommy không bao giờ có thể tự mình thực hiện một phát bắn cự ly siêu xa chuẩn xác đến thế trong trạng thái tỉnh táo.
Đặc biệt là dấu vết ngoại phạm số.
Hồ sơ điều tra của sở cảnh sát về Tommy Mercer được lập quá nhanh, quá hoàn hảo, như thể có một bàn tay vô hình đã chuẩn bị sẵn mọi bằng chứng để đổ tội cho anh ngay khi phát súng nổ ra. Và lệnh truy nã đỏ được ký duyệt trực tiếp từ Cục trưởng Lâm mà không thông qua sự phê duyệt của Phong.
"Ai...?" Phong khàn giọng hỏi, chiếc súng ngắn ổ xoay trong tay ông đã hoàn toàn hướng xuống đất. "Ai là kẻ đã thuê thân xác cậu? Kẻ nào đứng sau tần số sóng điều khiển này?"
Tommy định mở miệng trả lời, định nói ra cái tên Sterling Vance, nhưng ngay lập tức, con chip Proxy-Link nhận diện hành vi vi phạm nghiêm trọng nhất của luật NDA. Luồng xung điện áp cao gấp đôi dội thẳng xuống tủy sống cổ.
*Hự!*
Tommy hét lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào, toàn thân anh thẳng đờ ra như bị điện giật, rồi ngã nhào xuống dòng nước thải đen kịt, co giật dữ dội. Máu tươi từ tai và mũi anh bắt đầu rỉ ra, hòa vào dòng nước thải. Anh không thể nói ra cái tên đó. Thuật toán của tập đoàn đã khóa chặt ranh giới cuối cùng.
Phong nhìn cựu vô địch đang quằn quại dưới đất, trong lòng dấy lên một nỗi dằn vặt đạo đức sâu sắc. Ông là một cảnh sát chính trực, ông đã thề bảo vệ luật pháp của thành phố này. Nhưng luật pháp bấy lâu nay ông bảo vệ, hóa ra lại là một khế ước nô dịch sinh học bẩn thỉu, biến những người nghèo khổ như Tommy thành công cụ giết người cho giới thượng tầng.
*Bõm! Bõm! Bõm!*
Tiếng bước chân hỗn loạn, dồn dập vang lên từ phía đầu kia của đường hầm thoát nước. Ánh đèn pin quét loang lổ trên các bức tường bê tông, kèm theo tiếng lên đạn của những khẩu súng trường xung điện từ.
"Đại úy Phong! Ông có ở đó không? Chúng tôi phát hiện dấu vết nhiệt của nghi phạm ở ngã ba phía trước!"
Giọng nói của Thanh tra Khánh bẩn vang lên qua máy bộ đàm vô tuyến, đầy vẻ sốt sắng và tàn nhẫn. Khánh đang dẫn đầu một tiểu đội Sentinel-6 của tập đoàn Apex-Bio tiến vào cống ngầm. Chúng không đến để bắt giữ. Chúng đến để tiêu diệt Tommy Mercer nhằm bịt đầu mối vĩnh viễn theo lệnh của Sterling Vance.
Phong nhìn về phía ánh đèn đang tiến gần, rồi nhìn xuống Tommy đang nằm thoi thóp dưới chân mình.
Nếu ông giao Tommy cho Khánh, cựu võ sĩ này sẽ chết ngay tại đây với một phát đạn vào đầu, và sự thật về dự án Proxy-Link sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lòng đất tối tăm này. Công lý thực sự không nằm ở chiếc huy hiệu cảnh sát bám đầy hối lộ của sở cảnh sát quận nữa.
Đại úy Phong cúi xuống, nhặt khẩu súng trường áp chế của mình lên dưới vũng nước thải. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm máu nhưng kiên định của Tommy, giọng nói trầm xuống đầy quyết đoán:
"Cậu nói đúng, Mercer. Có một thế lực cao tầng đang thao túng các báo cáo điều tra của tôi. Chiếc ghế của Thượng nghị sĩ Henderson trống rỗng quá nhanh... và lệnh truy nã cậu được ký quá hoàn hảo."
Phong lùi lại một bước, chỉ tay về phía đường ống thoát nước phụ tối tăm bên sườn trái:
"Đi lối kia. Đường ống đó dẫn thẳng ra bến cảng cũ Quận 9. Tôi sẽ chặn Khánh và đội Sentinel-6 lại bằng huy hiệu của mình. Nhưng nghe cho rõ đây, Mercer..."
Phong chĩa súng về phía hành lang tối nơi ánh đèn pin của Khánh đang tiến sát, đôi mắt ông sắc lạnh như dao cạo:
"Cậu chỉ có hai mươi tư giờ để tìm ra bằng chứng ngoại phạm số và chứng minh ai là kẻ đã bóp cò khẩu súng đó. Nếu sau hai mươi tư giờ cậu không giao ra bằng chứng, chính tay tôi sẽ bắn hạ cậu."
Tommy gượng dậy, nén cơn đau xé thịt ở bả vai trái và cơn co thắt tủy sống cổ, gật đầu nặng nề với Phong. Anh lướt nhanh vào bóng tối của đường ống thoát nước phụ, biến mất như một bóng ma gỉ sét dưới lòng đất.
Ngay khi bóng Tommy vừa khuất, ánh đèn pin của Thanh tra Khánh và tiểu đội Sentinel-6 bọc thép ập đến ngã ba cống ngầm. Khánh khựng lại khi thấy Đại úy Phong đang đứng một mình giữa dòng nước thải, khẩu súng trường gác trên vai, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm.
"Đại úy Phong?" Khánh lấm lét nhìn xung quanh, họng súng trường xung điện vẫn lăm lăm cảnh giác. "Nghi phạm Mercer đâu rồi? Máy quét nhiệt của chúng tôi vừa báo động có hai nguồn nhiệt ở đây."
Đại úy Phong từ từ rút chiếc huy hiệu cảnh sát bằng thép đen bóng ra khỏi túi măng-tô, giơ cao trước mặt Khánh và tiểu đội Sentinel-6, giọng nói đanh thép vang dội khắp đường hầm:
"Nguồn nhiệt là của tôi và một con chuột cống. Tôi vừa quét toàn bộ khu vực này, không có dấu vết của Mercer. Bây giờ, tất cả các cậu rút lui lập tức. Khu vực này thuộc quyền kiểm soát độc quyền của Đội điều tra trọng án CHD!"
Khánh nghiến răng, ánh mắt gian xảo nhìn chằm chằm vào vũng nước thải dưới chân Phong, nơi một vệt dịch sinh học màu xanh nhạt đang từ từ bị dòng nước đen cuốn trôi đi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!