Nhát Súng Lệch Hướng
Tiếng gào khóc thảm thiết của thằng bé Tèo lùi dần phía sau, bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của những cơn gió mang theo hơi axit từ bến cảng cũ Quận 9. Tommy Mercer muốn quay đầu lại. Anh muốn đưa tay ôm lấy thằng bé, muốn nói với nó rằng mọi chuyện đã ổn, rằng anh đã đánh bại Khang 'Sắt' và cứu mạng nó khỏi cái bể hóa chất độc hại của gã Jax. Nhưng anh không thể.
Cơ thể anh đã không còn thuộc về anh nữa.
Cơn rít vô tuyến tần số 443.2 MHz dội thẳng từ tháp truyền thông trung tâm vào thẳng gáy, biến tủy sống cổ của anh thành một đường dẫn điện nóng bỏng. Ánh sáng đỏ rực, bệnh hoạn phát ra từ vết mổ cấy chip Proxy-Link Gen-2 rỉ ra một thứ dịch sinh học màu xanh nhạt. Tommy cảm thấy linh hồn mình bị đẩy lùi vào một góc tối tăm, chật hẹp trong chính hộp sọ của mình, trở thành một kẻ hành khách câm lặng bị giam cầm trong một cỗ máy sinh học bằng xương thịt.
Đôi chân anh tự động bước đi. Chúng sải những bước dài, đều đặn và cứng nhắc qua những con ngõ ngập tràn phế liệu gỉ sét của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn. Bả vai trái của anh — vết rách cơ vai vận động cưỡng bức từ ca bắn tỉa đêm trước — nhói lên từng cơn đau xé thịt. Sợi cơ bị xé rách sau trận đấu với Khang 'Sắt' đang rỉ máu trong dưới lớp gạc y tế, nhưng con chip vô cảm bóp nghẹt mọi thụ thể đau đớn của hệ vận động, ép các khớp xương và thớ cơ vai trái của anh phải gồng lên, xoay chuyển với một lực cơ học tàn nhẫn để giữ thăng bằng. Tommy gào thét trong câm lặng. Cơn đau thấu xương tủy ấy không hề biến mất, nó chỉ bị cô lập khỏi quyền kiểm soát của anh, dội ngược vào nhận thức của anh như một hình phạt tra tấn tinh thần tột cùng.
Cơ thể anh đi đến một container bỏ hoang bên rìa bến cảng. Tay phải anh tự động vươn ra, luồn vào khe hở bên dưới tấm tôn rỉ sét và lôi ra một chiếc vali bọc da màu đen không bám bụi. Đó là chiếc vali chứa khẩu súng trường bắn tỉa đặc chủng của cận vệ Sterling Vance — thứ vũ khí quân dụng hạng nặng có khả năng xuyên thủng mọi lá chắn điện từ cá nhân.
"Không... dừng lại..." Tommy cố gắng dồn toàn bộ ý chí tự do còn sót lại vào hai đại não, cố phát ra một mệnh lệnh dừng lại cho đôi bàn tay. Nhưng vô ích. Hệ cơ bắp bị khóa chặt bởi thuật toán của chip Gen-2. Đôi tay anh mở vali, các ngón tay chuyển động nhanh nhẹn, lắp ráp nòng súng, kính ngắm hồng ngoại và báng súng với một sự chính xác lạnh lùng của một sát thủ đặc nhiệm thực thụ.
Đêm Neo-Detroit đổ mưa xối xả. Những giọt mưa axit ăn mòn lớp sơn của chiếc vali bọc da, bốc lên làn khói trắng mờ ảo. Cơ thể Tommy khoác lên mình chiếc Áo khoác da sờn chống quét nhiệt hồng ngoại, kéo sụp mũ trùm đầu che khuất vết mổ đang rỉ dịch đỏ xanh sau gáy, rồi lặng lẽ di chuyển hướng về phía ranh giới khu trung lưu — nơi sảnh nhà hát lớn thành phố đang rực rỡ ánh đèn neon xanh đỏ.
Nhà hát lớn Neo-Detroit là một pháo đài kính và thép lộng lẫy, đứng sừng sững ngăn cách giữa sự bẩn thỉu của khu ổ chuột và sự xa hoa của giới thượng lưu. Đêm nay, nơi đây diễn ra buổi điều trần độc lập của một vị Thẩm phán nổi tiếng chính trực — người đang nắm giữ các hồ sơ sai phạm thử nghiệm lâm sàng của tập đoàn Apex-Bio.
Cơ thể Tommy tự động leo lên chiếc thang sắt kỹ thuật bên hông một tòa nhà bỏ hoang đối diện sảnh nhà hát. Từng bước leo là một lần bả vai trái của anh bị kéo căng vỡ nát, máu tươi bắt đầu rỉ qua lớp áo khoác da, nhỏ xuống thanh sắt rỉ sét. Nhưng cỗ máy thịt vẫn tiến lên. Anh nằm rạp xuống sân thượng lợp tôn, hướng họng súng trường qua khe hở của lan can bê tông.
Kính ngắm hồng ngoại áp sát vào mắt phải của Tommy. Qua thấu kính, sảnh nhà hát hiện lên rõ mồn một với những bóng người rực rỡ nhiệt lượng. Vị Thẩm phán độc lập, mục tiêu của ca ám sát lần này, bước ra khỏi chiếc xe limousine bọc thép dưới sự bảo vệ của hai cận vệ.
Hồng tâm kính ngắm di chuyển, khóa chặt vào lồng ngực của vị Thẩm phán.
Tommy cảm nhận được ngón tay trỏ của bàn tay phải đang đặt lên cò súng. Kẻ thuê ẩn danh từ xa đang chuẩn bị phát lệnh bóp cò thông qua xung thần kinh cưỡng bức cường độ cực đại.
"Mày phải tỉnh lại, Tommy! Mày là một võ sĩ, không phải một cỗ máy giết người!" Tiếng gầm rú của huấn luyện viên Marcus trong ký ức bùng lên bên trong đầu anh. Tommy biết, nếu phát súng này nổ ra, không chỉ vị Thẩm phán chính trực kia phải chết, mà linh hồn anh cũng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong vũng máu của những nạn nhân vô tội. Anh không thể tiếp tục thỏa hiệp để duy trì sự sống vay mượn cho Elena bằng máu của người khác.
Tommy bắt đầu thực hiện kỹ thuật Giành quyền kiểm soát bộ phận (Partial Motor Hijack). Anh không cố gắng hạ khẩu súng xuống — việc đó quá tầm kiểm soát của anh lúc này vì thuật toán chip khóa chặt toàn bộ hệ cơ bắp lớn. Thay vào đó, anh tập trung toàn bộ tinh thần, từng sợi tủy sống mỏng manh còn tự chủ, dồn nén vào một điểm duy nhất: ngón tay trỏ tay phải và cơ quai hàm.
Anh vẫn còn một quân bài tẩy cuối cùng giấu trong miệng.
Mảnh kim loại sắc bén giấu dưới lưỡi — mảnh dao mổ titan mà anh nhặt được từ phòng khám chui của Bác sĩ Aris.
Tommy dùng lưỡi ép mạnh mảnh titan sắc lẹm ấy vào khoang miệng bên dưới lưỡi. Lưỡi dao titan cắt sâu vào mô mềm, máu tươi nóng hổi lập tức phun ra, lấp đầy vòm họng anh với vị tanh nồng của sắt. Cơn đau tột cùng bùng phát đột ngột như một tia sét đánh thẳng vào hệ thần kinh trung ương.
Đây chính là phương pháp Kích hoạt hệ thần kinh tự chủ bằng cơn đau. Cơn đau cực hạn tự thân kích thích tuyến thượng thận giải phóng một lượng adrenaline khổng lồ cực nhanh, tạm thời lấn át và gây nhiễu loạn các tín hiệu điều khiển kỹ thuật số của chip Proxy-Link đang truyền xuống tủy sống.
Ngay trong khoảnh khắc kẻ thuê ẩn danh phát xung cưỡng bức bóp cò, ngón tay trỏ của Tommy giật mạnh. Hệ thần kinh của anh bị quá tải nhiệt nghiêm trọng, kích hoạt một cơn Co thắt xung thần kinh (Neural Spasm) dữ dội trên toàn bộ cơ thể. Toàn thân anh co giật đột ngột, bả vai trái giật nảy lên, bẻ lệch hướng nòng súng đi đúng ba milimet trong tích tắc búa gõ đập vào kim hỏa.
*ĐOÀNG!*
Tiếng nổ xé toạc màn đêm mưa axit.
Viên đạn bắn tỉa quân dụng hạng nặng bay vút đi, sượt qua vai áo của vị Thẩm phán độc lập và găm thẳng vào bức tường đá cẩm thạch của sảnh nhà hát lớn, tạo nên một tiếng nổ lớn và làm bắn ra những mảnh đá vụn loang lổ. Vị Thẩm phán được cứu mạng trong gang tấc, ngã nhào xuống đất dưới sự che chắn của các cận vệ. Còi báo động của nhà hát lớn rú lên inh ỏi.
Kẻ thuê ẩn danh từ xa nhận ra phát súng bị trượt. Hắn tức giận phát xung điện trừng phạt cực mạnh thông qua chip để ép cơ thể Tommy thu súng chạy trốn. Tommy phun ra một ngụm máu tươi đầy khoang miệng, đầu óc quay cuồng, hệ thần kinh bị tàn phá nặng nề sau cơn co thắt thần kinh dữ dội. Cơ thể anh tự động ném khẩu súng vào vali, loạng choạng lao xuống cầu thang sắt thoát hiểm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Trong cơn hoảng loạn trốn chạy, cơ thể Tommy vấp phải một đống phế liệu ở ngách hẻm bên hông nhà hát. Cú ngã mạnh khiến chiếc mũ trùm đầu của Áo khoác da sờn bị giật phắt ra phía sau.
Ngay phía trên đầu anh, ánh đèn flash màu đỏ của chiếc camera an ninh sảnh nhà hát lớn nhấp nháy liên tục, ghi lại cận cảnh khuôn mặt đẫm máu, đôi mắt trợn trừng vô thần và vết mổ cấy chip đang rỉ dịch xanh đỏ sau gáy của cựu vô địch Tommy Mercer.
Tại sở cảnh sát quận, Đại úy Phong đứng trước màn hình phân tích hiện trường án mạng công nghệ cao. Hình ảnh khuôn mặt của Tommy Mercer hiện lên rõ nét với dòng chữ đỏ rực: "Nghi phạm sát thủ ám sát Thẩm phán - Truy nã đỏ toàn thành phố".
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!