Phòng Khám Chui Trong Góc Tối
Cơn mưa axit của đô thị Neo-Detroit đổ xuống những con hẻm gỉ sét của Khu 9, mang theo thứ mùi hôi hám của rác thải công nghiệp và lưu huỳnh cháy dở. Tommy Mercer bước đi loạng choạng dưới màn nước đen kịt, chiếc áo khoác da sờn rách của anh ướt sũng, nặng trịch như một tấm chì đè nặng lên cơ thể vốn đã kiệt quệ. Mỗi bước chân là một cực hình. Bả vai trái của anh hoàn toàn tê liệt, vết rách cơ vai vận động cưỡng bức — vốn đã nghiêm trọng sau cú giật nòng của khẩu súng bắn tỉa đêm trước và trận đòn của gã Răng Vàng — giờ đây bị rách sâu thêm sau cú cắn tuyệt vọng của Elena. Máu nóng từ bả vai rỉ ra liên tục, hòa cùng nước mưa axit ăn mòn qua lớp băng gạc mỏng, tạo nên một cảm giác bỏng rát, buốt nhói chạy thẳng vào tủy sống cổ.
Trong đầu Tommy lúc này chỉ còn lại hình ảnh gương mặt gầy gò đẫm nước mắt của vợ tại phòng bệnh 405. Ngón tay gầy guộc của cô siết chặt lấy sợi dây truyền dịch, lời đe dọa tự tử của cô vẫn vang lên bên tai anh như một bản án tử hình dành cho linh hồn anh. Elena đã biết sự thật. Cô đã biết trái tim nhân tạo thử nghiệm của cô đang đập bằng chính tủy sống và danh dự bị cầm cố của chồng. Sự dằn vặt đạo đức tột cùng ấy như một chiếc thòng lọng vô hình, siết chặt lấy cổ họng Tommy, khiến anh không thể thở nổi.
"Hải 'Sẹo' chỉ ngắt camera được mười lăm phút... mình phải đi nhanh lên," Tommy thầm thì, giọng nói khản đặc bị tiếng mưa xối xả nuốt chửng. Anh dùng bàn tay phải quấn băng carbon — cánh tay duy nhất còn hoạt động được — để giữ chặt lấy lồng ngực trái, nơi anh đang giấu xấp hồ sơ bệnh án giấy của Elena mà anh vừa thu gom được trên sàn phòng bệnh. Anh không thể gục ngã lúc này. Anh phải sống, ít nhất là cho đến khi tìm được cách giải thoát cho cả hai.
Tommy rẽ vào một con ngõ hẹp ngập tràn những đống phế liệu linh kiện điện tử hoen rỉ. Điểm đến của anh là một góc tối của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn, nơi có một biển hiệu neon nhấp nháy nửa tối nửa sáng: "Tiệm Sửa Tivi Cũ". Dưới ánh sáng đỏ quạch của đèn neon, những chiếc tivi CRT cũ kỹ xếp chồng lên nhau như những bia mộ công nghệ bỏ hoang. Nhưng ẩn sau cái vỏ bọc rách nát ấy chính là phòng khám chui của Bác sĩ Aris — nơi duy nhất ở cái quận tồi tàn này điều trị y tế cho người nghèo mà không lưu lại hồ sơ sinh học trên máy chủ của tập đoàn Apex-Bio.
Tommy tiến sát đến cánh cửa sắt rỉ sét, dùng mu bàn tay phải gõ mạnh theo một nhịp mật mã quen thuộc: ba tiếng ngắn, một tiếng dài.
Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc giữa tiếng mưa. Sau một khoảng lặng dài đầy căng thẳng, khe cửa sắt khẽ rít lên một tiếng nhỏ. Một đôi mắt sắc sảo, thâm trầm nheo lại sau cặp kính lão dày cộp xuất hiện qua khe hở.
"Tommy? Vào đi, nhanh lên!" Giọng nói trầm thấp của Bác sĩ Aris vang lên. Cánh cửa sắt mở rộng vừa đủ để Tommy lách cơ thể cao lớn nhưng hơi khom của mình vào trong, trước khi nó lập tức được khóa chặt bằng ba vòng chốt cơ học.
Không khí bên trong phòng khám chui sực nức mùi dầu thông, mùi khói hàn chì trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng rẻ tiền và hương thảo dược Nam khô nồng. Bác sĩ Aris, một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi với mái tóc và bộ râu bạc phơ như cước, khoác chiếc áo len cũ màu xám tro dính đầy muội than. Ông nhìn bộ dạng thê thảm của Tommy — máu tươi dính đầy cổ áo da, cánh tay trái buông thõng vô lực và khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu — liền khẽ thở dài, đôi lông mày bạc nhíu chặt lại.
"Cậu lại tự hủy hoại mình rồi, Tommy," Aris nói, giọng ông vừa mang vẻ trách móc vừa đầy xót xa. Ông bước đến chiếc bàn gỗ cũ, rót một cốc nước ấm có pha chút thảo dược giảm đau đưa cho anh. "Uống đi."
Tommy cố gắng đưa tay phải ra để nhận lấy cốc nước. Nhưng ngay khi những ngón tay quấn băng carbon chạm vào thành thủy tinh, một cơn co thắt thần kinh đột ngột bộc phát từ gáy chạy dọc xuống cánh tay. Bàn tay anh run rẩy dữ dội, không thể giữ nổi trọng lượng của cốc nước. Chiếc cốc trượt khỏi tay, rơi xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ và vỡ tan tành, dòng nước ấm hòa cùng máu tươi loang lổ dưới chân anh.
Tommy đứng lặng người nhìn những mảnh vỡ, đôi mắt anh trống rỗng, chứa đựng một sự bất lực tột cùng của một cựu võ sĩ quyền anh từng làm chủ mọi phản xạ cơ thể trên võ đài.
"Tôi... tôi xin lỗi, Bác sĩ," Tommy khàn giọng, giọng nói nghẹn lại.
"Đừng bận tâm về cái cốc. Ngồi xuống chiếc ghế kia đi," Aris đỡ lấy bả vai phải của Tommy, dìu anh ngồi xuống chiếc ghế phẫu thuật kim loại rỉ sét ở giữa phòng.
Bác sĩ Aris nhanh chóng kéo chiếc đèn mổ halogen cũ kỹ xuống, ánh sáng vàng vọt rọi thẳng vào khuôn mặt tiều tụy và vùng gáy của Tommy. Ông nhẹ nhàng lột bỏ chiếc áo khoác da sờn rách, để lộ bả vai trái đang sưng tấy đỏ ngầu, vết rách cơ vai bị xé rộng ra lộ cả thớ thịt đỏ thẫm dính máu tươi. Nhưng ánh mắt của Aris không dừng lại ở bả vai. Ông nhìn chằm chằm vào vùng gáy của Tommy, nơi con chip Proxy-Link Gen-2 đang nhấp nháy một sắc đỏ rực ổn định, bệnh hoạn.
"Vết mổ chưa hề lành miệng, da thịt xung quanh đã bắt đầu hoại tử nhẹ do nhiệt độ của chip quá cao," Aris vừa nói vừa dùng kẹp y tế gắp một miếng bông tẩm cồn sát trùng lau sạch vệt dịch màu xanh nhạt phát quang đang rò rỉ xung quanh con chip. "Cậu đã để kẻ thuê ép xung liên tục bao nhiêu giờ rồi?"
"Tôi không biết... Mỗi lần tỉnh dậy sau bốn giờ mất tích, tôi chỉ thấy cơ thể mình đau đớn như bị xé rách," Tommy nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau rát buốt khi cồn sát trùng chạm vào vết thương hở. "Nhưng đêm nay... Elena đã phát hiện ra con chip. Cô ấy đe dọa sẽ tự tử nếu tôi tiếp tục cho thuê xác. Bác sĩ, tôi cầu xin ông... hãy phẫu thuật tháo con chip này ra khỏi gáy tôi ngay lập tức! Tôi không thể tiếp tục khế ước này nữa!"
Nghe đến đây, Bác sĩ Aris khựng lại. Ông đặt chiếc kẹp y tế xuống khay titan, tháo kính lão ra và nhìn thẳng vào mắt Tommy với một vẻ nghiêm nghị chưa từng có.
"Tháo ra? Cậu đang nói cái gì thế, Tommy?" Aris trầm giọng, giọng nói ông lạnh buốt như băng. "Cậu nghĩ con chip này là một chiếc khuyên tai có thể tháo ra bất cứ lúc nào sao? Con chip Proxy-Link Gen-2 này đã cắm sâu các sợi nano thần kinh trực tiếp vào tủy sống cổ của cậu. Nó đã đồng bộ hóa hoàn toàn với hệ thần kinh vận động tự nhiên của cậu ở cấp độ ba."
Aris bước đến góc phòng, khởi động một chiếc máy quét điện cơ cũ kỹ. Chiếc máy phát ra tiếng o o rè rè khó chịu, màn hình CRT sọc ngang hiển thị sơ đồ hệ thần kinh của Tommy dưới dạng những đường chỉ sáng màu xanh lục. Ông áp đầu dò của máy quét vào gáy Tommy.
"Cậu nhìn vào màn hình đi," Aris chỉ tay vào những điểm nhấp nháy đỏ rực xung quanh vùng đốt sống cổ C3 và C4. "Độc tố hóa học rò rỉ từ chip đang ăn mòn các bao myelin bảo vệ sợi thần kinh vận động của cậu. Tốc độ dẫn truyền thần kinh từ não xuống cánh tay trái của cậu đã giảm đến sáu mươi phần trăm. Đó là lý do tại sao tay trái của cậu hoàn toàn liệt vận động, và tay phải của cậu bắt đầu xuất hiện những cơn run rẩy không kiểm soát."
Ông tắt máy quét, tiếng o o lịm dần, để lại căn phòng trong một bầu không khí ngột ngạt.
"Nếu tôi tiến hành phẫu thuật tháo chip cho cậu lúc này, trong điều kiện phòng khám chui không có thiết bị vô trùng chuyên dụng của tập đoàn, các sợi nano thần kinh sẽ bị đứt gãy đột ngột. Hệ thần kinh tự chủ của cậu sẽ sụp đổ ngay lập tức. Kết quả duy nhất là Nhũn não sinh học (Brain Liquefaction). Não bộ của cậu sẽ bị hóa lỏng hoàn toàn trong vòng mười phút, và cậu sẽ chết lâm sàng ngay trên chiếc ghế này hoặc sống thực vật vĩnh viễn. Cậu hiểu chưa?"
Lời chẩn đoán của Aris như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Tommy, dập tắt chút hy vọng cuối cùng của anh. Anh bấu chặt tay phải vào thành ghế kim loại, những khớp ngón tay trắng bệch.
"Vậy... vậy là tôi phải chấp nhận làm một con rối sinh học mãi mãi sao?" Tommy hỏi, giọng anh run lên vì phẫn nộ và tuyệt vọng. "Để người ta mượn xác tôi đi giết người, còn tôi thì đứng nhìn vợ mình chết dần chết mòn vì dằn vặt?"
"Không hẳn là mãi mãi," Aris thở dài, ông bước đến chiếc tủ kính nhỏ được khóa bằng mật mã cơ học. "Mốc giới hạn tử thần của chip Proxy-Link trên cơ thể người là hai trăm giờ đồng bộ tích lũy. Cậu đã sử dụng gần một trăm giờ rồi. Sau mốc hai trăm giờ, dù có tháo chip hay không, tủy sống của cậu cũng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, gây bại liệt vĩnh viễn. Chiếc đồng hồ cát sinh học của cậu đang cạn dần từng ngày, Tommy."
Bác sĩ Aris mở tủ kính, lôi ra một ống tiêm thủy tinh chứa một thứ dung dịch màu xanh lam đậm, đặc quánh. Thứ dung dịch ấy phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, huyền ảo dưới ánh đèn vàng của phòng khám.
"Đây là thuốc Synapse-7 lậu," Aris nói, ngón tay ông gõ nhẹ vào ống tiêm để đuổi bọt khí. "Thứ hóa chất này là cứu cánh duy nhất của cậu lúc này. Nó là chất ức chế cực mạnh, có khả năng trung hòa các độc tố hóa học rò rỉ từ chip, làm dịu các sợi thần kinh bị viêm tấy và tạm thời phục hồi khả năng dẫn truyền vận động. Nó sẽ giúp cậu giảm các cơn co thắt tủy sống và kéo dài thời gian tỉnh táo tự chủ."
Tommy nhìn ống tiêm màu xanh lam, anh biết đây chính là thứ tài nguyên quý giá nhất mà anh cần để duy trì sự sống và cuộc điều tra của mình.
"Hãy tiêm cho tôi đi, Bác sĩ," Tommy nói, anh tự giác xoay người lại, cúi đầu xuống để lộ vết mổ rỉ máu sau gáy.
"Chuẩn bị tinh thần đi, Tommy. Quy trình tiêm Synapse-7 cắt xung khẩn cấp trực tiếp vào tủy sống cổ không phải là một trải nghiệm dễ chịu đâu. Và không có thuốc gây tê," Aris cảnh báo, bàn tay ông đeo găng cao su vô trùng, cầm chắc ống tiêm.
"Tôi chịu được. Cứ làm đi," Tommy nghiến chặt răng, hai tay bám chặt vào thành ghế.
Bác sĩ Aris dùng ngón tay cái ấn mạnh vào vùng đốt sống cổ của Tommy để định vị cổng nạp thuốc siêu nhỏ sau gáy con chip. Ngay khi đầu kim loại của ống tiêm chạm vào cổng nạp, Tommy cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
"Nín thở và tập trung hạ nhịp tim xuống," Aris ra lệnh.
Tommy nhắm chặt mắt, áp dụng kỹ thuật ép nhịp tim dưới ngưỡng quét mà anh từng tự rèn luyện trên võ đài để điều hòa nhịp thở. Anh hít một hơi thật sâu bằng bụng, cố gắng ép nhịp tim của mình hạ xuống để làm chậm dòng chảy của máu.
*Phập!*
Mũi kim dài đâm xuyên qua cổng nạp thuốc, xuyên qua lớp màng cứng và cắm thẳng vào khoang dưới nhện của tủy sống cổ.
Một cơn đau kinh hoàng, bộc phát dữ dội như một vụ nổ điện từ chạy thẳng vào đại não Tommy. Nó không giống bất kỳ cơn đau vật lý nào anh từng trải qua trên võ đài. Cơn đau sắc nhọn, nóng rực như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang cào xé trực tiếp vào từng thớ thịt, từng sợi dây thần kinh trong tủy sống của anh. Toàn thân Tommy co giật mạnh đột ngột. Hai hàm răng anh nghiến chặt vào nhau đến mức phát ra tiếng ken két, máu tươi từ vết rách khoang miệng cũ rỉ ra đầu môi.
"A...!!!" Tommy gầm lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào trong cổ họng, hai mắt trợn trừng lộ rõ những tia máu đỏ ngầu.
Ngay sau đó, một tai biến sinh học nguy hiểm bộc phát. Độc tố hóa học từ chip bị kích thích bởi dung dịch Synapse-7 đột ngột phản ứng ngược, gây ra một cơn co thắt cơ tim (co thắt xung thần kinh) dữ dội. Nhịp tim của Tommy đột ngột tăng vọt lên mức báo động đỏ, lồng ngực anh thắt chặt lại như bị một bàn tay sắt khổng lồ bóp nghẹt. Anh hoàn toàn mất khả năng hít thở, oxy không thể lên não khiến tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, xuất hiện những đốm đen nhảy múa.
"Tommy! Tập trung nhịp thở! Ép nhịp tim xuống ngay! Cậu sẽ bị suy tim mà chết đấy!" Giọng nói của Bác sĩ Aris vang lên gấp gáp bên tai anh.
Trong ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết, bản năng sinh tồn của một võ sĩ đường phố thức tỉnh. Tommy nén cơn đau buốt nhói ở gáy, dùng chút ý chí tự do cuối cùng để điều hòa nhịp thở. Anh thở ra thật chậm, thật đều qua kẽ răng dính máu, ép lồng ngực thả lỏng, cố gắng tái lập kỹ thuật kiểm soát nhịp tim dưới ngưỡng quét.
Một nhịp... hai nhịp... ba nhịp...
Nhịp tim dồn dập của anh bắt đầu chậm dần. Cơn co thắt cơ tim dịu đi, nhường chỗ cho một luồng khí mát lạnh từ dung dịch màu xanh lam lan tỏa khắp hệ thần kinh cổ. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ bắt đầu lùi xa, tầm nhìn của Tommy rõ ràng trở lại. Anh thở hắt ra một hơi dài, mồ hôi lạnh đầm đìa chảy tràn trên trán, nhỏ từng giọt xuống sàn nhà bê tông.
Bác sĩ Aris rút mũi kim ra, nhanh chóng dùng băng gạc mới cố định lại vết mổ sau gáy cho Tommy. Ông thở phào nhẹ nhõm, trán cũng lấm tấm mồ hôi.
"Khá lắm, Tommy. Nếu không có bộ gen phản xạ thần kinh đặc biệt và ý chí chịu đựng của một võ sĩ, cậu đã chết vì suy tim ngay lập tức rồi," Aris nói, ông dùng khăn lau sạch vết máu trên cổ áo Tommy. "Dung dịch Synapse-7 sẽ trung hòa độc tố và ổn định tủy sống của cậu trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Tay phải của cậu sẽ ngừng run, và tay trái... có thể sẽ phục hồi được một phần cử động nhẹ, nhưng tuyệt đối không được dùng lực mạnh."
Tommy khẽ cử động các ngón tay phải. Cơn run rẩy kinh niên đã biến mất, bàn tay anh đã lấy lại được sự vững chãi cần thiết. Anh thử nhấc cánh tay trái lên; khớp vai vẫn đau nhức nhối nhưng anh đã có thể cử động nhẹ các ngón tay trái. Một tia hy vọng nhen nhóm trong lòng anh.
"Cảm ơn ông, Bác sĩ. Tôi cảm thấy tốt hơn nhiều rồi," Tommy gượng đứng dậy, mặc lại chiếc áo khoác da sờn rách để che giấu vết thương vai trái vẫn còn rỉ máu nhẹ.
"Đừng vội mừng, Tommy," nét mặt Bác sĩ Aris đột ngột chìm xuống, ánh mắt ông lộ rõ một vẻ lo âu tột độ. Ông bước đến cửa sổ, khẽ gạt tấm rèm che nhìn ra ngoài màn mưa axit đen tối của Khu 9. "Thuốc Synapse-7 có một tác dụng phụ nguy hiểm là gây suy giảm trí nhớ ngắn hạn nếu lạm dụng. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất."
Ông xoay người lại nhìn Tommy, giọng nói ông trầm xuống đầy nghiêm trọng.
"Cậu có biết tại sao tôi lại phải dùng ống tiêm thủy tinh cũ này để chứa thuốc không? Bởi vì toàn bộ nguồn cung cấp hóa chất cơ bản để điều chế Synapse-7 của tôi... đã bị gã môi giới Jax thu mua sạch sẽ trên thị trường đen từ sáng nay rồi."
Lời nói của Aris như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Tommy. Anh khựng lại, mắt trợn tròn.
"Jax đã thu mua sạch? Hắn làm vậy để làm gì?" Tommy hỏi, nắm đấm tay phải quấn băng carbon siết chặt lại.
"Hắn muốn độc quyền nguồn thuốc ức chế này, Tommy," Aris tháo kính ra, lau vết mồ hôi trên gọng kính với vẻ bất lực. "Hắn biết tất cả các võ sĩ cấy chip Proxy-Link lậu ở cái quận này đều sẽ phải đối mặt với sự đào thải thần kinh sau vài tuần. Bằng cách nắm giữ toàn bộ Synapse-7, Jax sẽ biến các cậu thành những con nghiện sinh học hoàn toàn phụ thuộc vào hắn. Kẻ nào muốn có thuốc để giữ mạng, kẻ đó phải tiếp tục ký khế ước cho thuê xác và thực hiện các phi vụ ám sát theo lệnh của hắn. Thòng lọng nợ nần của hắn giờ đây đã biến thành thòng lọng sinh học rồi."
Tommy đứng lặng người giữa phòng khám chui gỉ sét. Sự thật tàn khốc ấy như đập tan mọi tính toán ngây thơ của anh. Jax không chỉ muốn vắt kiệt sức lao động của anh; hắn muốn biến anh thành một cỗ máy giết người vĩnh viễn không thể trốn chạy.
"Tên khốn..." Tommy nghiến răng, một ngọn lửa căm thù bùng cháy dữ dội trong lồng ngực anh. Anh nghĩ đến Trang, nghĩ đến người thầy Marcus, và trên hết là Elena đang thoi thóp tại bệnh viện. Thòng lọng sinh học này đang siết chặt lấy tất cả những người anh yêu thương.
"Bác sĩ... ông còn bao nhiêu liều Synapse-7 dự phòng ở đây?" Tommy hỏi, giọng anh lạnh lùng, kiên định.
"Đây là ống cuối cùng tôi có thể điều chế được từ nguồn nguyên liệu cũ," Aris lắc đầu, đặt ống tiêm rỗng vào khay. "Và cậu phải cực kỳ cẩn thận, Tommy. Sát thủ Lưỡi Dao — gã sát thủ tự do khét tiếng thế giới ngầm được Jax thuê riêng — đang bắt đầu thâm nhập vào khu ổ chuột này để truy lùng vị trí phòng khám của tôi nhằm triệt hạ nguồn thuốc lậu. Nếu hắn tìm đến đây..."
Tiếng sấm sét từ cơn giông bão ngoài trời đột ngột dội xuống, làm rung chuyển cả những chiếc tivi cũ xếp chồng ở cửa ra vào. Ánh sáng đỏ quạch của tiệm sửa tivi vụt tắt trong một giây trước khi nhấp nháy trở lại, để lại bóng tối nhập nhoạng bao trùm lên khuôn mặt đầy dằn vặt của cựu võ sĩ và người bác sĩ già.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!