Vết Mổ Rỉ Máu Sau Gáy
Cơn mưa axit của đô thị Neo-Detroit chưa bao giờ dứt dột ngạt trên những mái tôn rỉ sét của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn, và khi nó tạt vào những bức tường kính vô trùng của tập đoàn y sinh Apex-Bio, thứ ánh sáng neon màu xanh tía lọc qua màn nước chỉ còn là một dải màu bệnh hoạn, lạnh lẽo.
Tommy Mercer đứng nép mình trong bóng tối của hẻm kỹ thuật phía sau bệnh viện. Chiếc áo khoác da sờn rách của anh ướt sũng, nặng trịch và bốc lên mùi khét lẹt của hóa chất lưu huỳnh chưa kịp tẩy sạch. Mỗi nhịp thở của Tommy đều kéo theo một cơn đau buốt nhói từ bả vai trái truyền thẳng lên thái dương. Vết thương rách cơ vai vận động cưỡng bức — hậu quả từ cú giật nòng của khẩu súng bắn tỉa đêm trước, chồng thêm cú vụt tàn nhẫn bằng gậy xích sắt của gã Răng Vàng sáng nay — giờ đây đang sưng tấy lên dưới lớp băng gạc đẫm máu. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực trong tay áo khoác, hoàn toàn mất khả năng vận động. Anh chỉ còn một cánh tay phải để bấu víu vào cuộc đời này, và để cứu lấy người phụ nữ đang nằm trên tầng bốn kia.
*Cạch.*
Cánh cửa thoát hiểm bằng thép dày khẽ hé mở, rít lên một tiếng khô khốc. Một cái đầu với vết sẹo dài chạy ngang mặt thò ra ngoài. Đó là Hải 'Sẹo', cựu sparring partner — bạn đấu tập thời đỉnh cao của Tommy trên võ đài cyber-boxing ngầm, người giờ đây chấp nhận mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xám tro của Apex-Bio để đổi lấy những đồng tín dụng rẻ mạt nuôi gia đình.
"Tommy," Hải 'Sẹo' thì thào, ánh mắt lấm lét nhìn quanh hẻm tối. "Mày điên rồi. Đêm nay Đội trưởng Tiến đang tăng cường tuần tra vòng ngoài vì vụ rò rỉ dữ liệu ở Khu 9. Tao chỉ có thể lén ngắt camera hành lang phía tây trong đúng mười lăm phút. Đi lối cầu thang thoát hiểm bên trái. Phòng bốn trăm lẻ lăm. Đừng để ai nhìn thấy mặt mày."
"Cảm ơn mày, Hải," Tommy khàn giọng nói, bước nhanh qua khe cửa hẹp. Bàn tay phải quấn băng carbon của anh siết chặt lấy chiếc máy quét lậu giấu trong túi áo.
"Đừng cảm ơn tao," Hải 'Sẹo' lầm lì đóng cửa lại, giọng nghẹn ngào trong bóng tối. "Tao chỉ không muốn nhìn thấy vợ mày phải chết trong cái hốc vô cảm này thôi. Đi nhanh đi!"
Tommy bước đi như một bóng ma trong hành lang kỹ thuật của phân khu y tế giá rẻ. Nơi này khác biệt hoàn toàn với những phân khu thượng lưu lộng lẫy trên tầng cao. Ở đây, không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng rẻ tiền, mùi rỉ sét của những đường ống nước thải rò rỉ và tiếng rít đều đặn, vô hồn của những chiếc máy duy trì sự sống thế hệ cũ. Những căn phòng bệnh chật hẹp, windowless, xếp san sát nhau như những chiếc kén chứa đầy những mảnh đời nghèo khổ bị tập đoàn vắt kiệt sức lao động.
Tommy dừng lại trước cánh cửa nhựa có biển số "405". Tim anh đập dồn dập, kéo theo một cơn co thắt nhẹ sau gáy báo hiệu con chip Proxy-Link Gen-2 đang phản ứng với sự căng thẳng thần kinh của anh. Anh hít một hơi thật sâu, dùng tay phải đẩy nhẹ cửa bước vào.
Căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông. Thiết bị duy trì sự sống đặt cạnh giường bệnh liên tục phát ra tiếng bíp lạnh lẽo, đều đặn. Dưới ánh sáng xanh mờ nhạt từ màn hình điện tâm đồ, Elena Mercer đang nằm đó. Gương mặt cô gầy gò, làn da nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, để lộ những đường gân xanh xao dưới thái dương. Trên ngực trái của cô, vết mổ cấy ghép tim cơ học hằn lên một đường sẹo dài lồi lõm, phát ra thứ ánh sáng xanh neon nhấp nháy yếu ớt dưới lớp áo bệnh viện mỏng manh. Trái tim nhân tạo thử nghiệm của Apex-Bio — thứ xiềng xích sinh học đang duy trì sự sống vay mượn của cô — đang đập những nhịp lỗi nhịp, nặng nề.
Như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, hàng mi của Elena khẽ động đậy. Cô từ từ mở mắt. Đôi mắt từng rất sáng của cô giờ đây mờ đục vì bệnh tật, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn dưới mũ trùm đầu của chồng, một tia sáng dịu dàng, yếu ớt bỗng chốc bùng lên.
"Tommy..." Elena thều thào, định nhấc cánh tay đang cắm đầy dây truyền dịch lên.
"Đừng cử động, Elena. Anh đây," Tommy bước vội đến bên giường. Anh quỳ sụp xuống, dùng bàn tay phải quấn băng carbon ấm áp của mình bao bọc lấy bàn tay lạnh ngắt của vợ. Anh cúi đầu, áp má mình vào lòng bàn tay cô, tận hưởng hơi ấm mỏng manh như gió thoảng.
"Sao anh lại đến giờ này?" Elena yếu ớt hỏi, ngón tay cô khẽ vuốt ve gò má sần sùi của chồng. "Hải 'Sẹo' lại lén mở cửa cho anh đúng không? Anh... anh lại đi làm ca đêm à? Sao người anh lại sực mùi hóa chất và khói bụi thế này?"
Tommy gượng cười, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy. Anh lén giấu cánh tay trái hoàn toàn bất động của mình ra sau lớp áo khoác da cũ.
"Không có gì đâu em. Anh vừa hoàn thành một ca bốc vác nặng ở bến cảng cho gã Jax. Công việc hơi bẩn một chút, nhưng hắn trả khá lắm. Elena, em nhìn này," Tommy dùng tay phải lôi từ trong túi ra một tấm thẻ tín dụng sinh học, áp nó vào máy quét đầu giường. Con số hiển thị trên màn hình nhảy thêm 100 Bio-Credits. "Anh đã đóng đủ tiền viện phí cho ngày mai rồi. Em không phải lo lắng gì cả. Trái tim của em sẽ tiếp tục đập. Anh hứa."
Elena không nhìn vào màn hình tín dụng. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt cô đầy vẻ u uất và dằn vặt đạo đức tột cùng.
"Tommy... anh đừng lừa em nữa," nước mắt Elena bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt, lăn dài trên đôi gò má hóp sâu. "Công việc bốc vác nào lại trả đến hai trăm Credits một ngày? Công việc bốc vác nào lại khiến cơ thể anh ngày càng tàn tạ, gầy mòn thế này? Anh nhìn anh đi... Đôi mắt anh thâm quầng, tay anh run rẩy... Anh đang giấu em điều gì đúng không?"
"Anh không giấu em gì cả, Elena. Chỉ là công việc hơi nặng nhọc..." Tommy cố gắng xoa dịu cô bằng những lời nói dối vụng về. Anh cúi xuống, dịu dàng ôm lấy bờ vai gầy guộc của vợ bằng cánh tay phải, cố gắng ép sát cơ thể mình vào cô để che giấu sự bất thường của bả vai trái đang liệt vận động.
Elena tựa đầu vào vai chồng. Trong khoảnh khắc ấm áp ngột ngạt ấy, bàn tay gầy yếu của cô khẽ luồn ra sau đầu anh, vuốt ve mái tóc cắt ngắn xơ xác của Tommy theo bản năng vỗ về. Ngón tay cô trượt dần xuống gáy.
Đột ngột, Elena khựng lại.
Đầu ngón tay cô vừa chạm vào một vùng da lồi lên kỳ lạ ngay sát tủy sống cổ. Nó không phải là một vết sẹo cũ. Nó là một vết mổ mới tinh, da thịt xung quanh nóng rực như lửa đốt và dính dớp một thứ chất lỏng ấm nóng, dính tay.
Elena rụt tay lại. Dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo của máy trợ tim, cô bàng hoàng nhìn thấy những đầu ngón tay của mình đang nhuốm một màu đỏ thẫm của máu tươi, pha lẫn với một thứ dịch sinh học màu xanh nhạt phát quang mờ nhạt.
"Cái... cái gì thế này, Tommy?" giọng Elena run lên bần bật. Sự kinh hoàng bộc phát trong ánh mắt cô.
"Không có gì đâu, Elena! Chỉ là vết trầy xước khi anh bốc vác va vào cạnh thùng sắt thôi!" Tommy hoảng hốt lùi lại, cố kéo chiếc mũ trùm đầu xuống để che giấu sau gáy. Nhưng cánh tay trái bất động khiến phản xạ của anh chậm đi một nhịp.
Elena dồn hết sức tàn, cô nhỏm dậy trên giường bệnh. Bằng một động tác dứt khoát và căm phẫn tột cùng, cô dùng cả hai tay giật phắt chiếc mũ trùm đầu của Tommy xuống, kéo lệch cổ chiếc áo khoác da sờn rách.
Dưới ánh sáng vô cảm của phòng bệnh, sự thật tàn khốc phơi bày trước mắt cô.
Ngay sau gáy Tommy, cắm thẳng vào tủy sống cổ của anh, là một con chip cơ học màu đen xám có kích thước bằng bao diêm. Đó chính là chip Proxy-Link Gen-2. Vòng tròn đèn led xung quanh con chip đang nhấp nháy một sắc đỏ rực ổn định, bệnh hoạn — dấu hiệu của một thiết bị cấy ghép lậu đang hoạt động quá tải nhiệt. Vết mổ xung quanh con chip chưa hề lành miệng, thịt da loét ra và đang rỉ máu tươi cùng dịch tủy sống xanh nhạt, thấm đẫm vào cổ áo da của anh.
Elena đứng hình. Cả căn phòng bệnh bốn trăm lẻ lăm như chìm vào một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng bíp đều đặn của máy trợ tim vang lên như những nhát búa nện vào lòng ngực hai người.
"Proxy-Link..." Elena thầm thì, giọng cô vỡ vụn ra thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô bấu chặt lấy ga giường, hai vai run lên bần bật. "Anh... anh đã cầm cố thân xác của mình... Anh cho người ta thuê quyền kiểm soát cơ thể anh... để lấy tiền đóng viện phí cho em?"
"Elena, nghe anh giải thích..." Tommy quỳ sụp xuống bên giường bệnh, gương mặt anh méo xệch đi vì đau đớn và dằn vặt. "Anh không có lựa chọn nào khác! Trái tim của em sắp ngừng đập... Tập đoàn đòi hỏi hai trăm Credits mỗi ngày! Anh là một võ sĩ hết thời, ngoài nắm đấm và cái xác này ra, anh lấy gì để cứu em? Anh chỉ cho thuê bốn giờ mỗi ngày thôi! Người ta chỉ mượn xác anh để làm việc nặng... Anh không sao cả, thật đấy!"
"Làm việc nặng?" Elena khóc nghẹn, tiếng khóc của cô đau đớn đến xé lòng. Cô lôi từ dưới gối ra một xấp tài liệu giấy cũ nát, nhăn nhúm — bản hồ sơ bệnh án giấy gốc của cô mà y tá Thảo đã lén tuồn cho cô từ trước. "Anh nhìn vào cái này đi! Trái tim nhân tạo này của em hoàn toàn tương thích! Nó không hề lỗi nhịp tự phát! Tập đoàn cố tình tiêm hóa chất tạo triệu chứng giả để ép chúng ta vào bẫy nợ! Em không phải là người bệnh... Em là con tin sinh học của chúng để vắt kiệt tủy sống của anh!"
Cô vứt xấp tài liệu vào mặt anh, những tờ giấy bay lả tả trên sàn nhà lạnh lẽo.
"Anh có biết người ta thuê xác anh để làm gì không, Tommy?" Elena hét lên, giọng cô khản đặc, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ. "Em đã đọc các bản tin thời sự! Những vụ ám sát chính trị... những vết bầm dập đối xứng trên cơ thể anh... Người ta đang mượn đôi bàn tay từng vô địch của anh để giết người! Anh đang trở thành một con quỷ khát máu không tự chủ! Và sự sống bẩn thỉu này của em... đang được duy trì bằng máu của những nạn nhân vô tội và tủy sống đang chết dần của anh!"
"Anh không quan tâm!" Tommy gầm lên, ngẩng đầu nhìn vợ, đôi mắt anh cũng đỏ rực nước mắt và sự tuyệt vọng tột cùng. "Anh không quan tâm linh hồn anh có bị hủy hoại hay không! Anh không quan tâm tay anh có nhuốm máu hay không! Anh chỉ biết anh không thể đứng nhìn người phụ nữ anh yêu thương nhất phải chết! Nếu không có em, tự do ý chí của anh còn có ý nghĩa gì? Linh hồn anh còn có giá trị gì?"
Tommy cố gắng rướn người lên, dùng cánh tay phải ôm chặt lấy Elena để xoa dịu cơn kích động đang khiến máy trợ tim của cô bíp liên hồi báo động đỏ. Nhưng trong cơn tuyệt vọng và căm phẫn tột cùng, Elena phản kháng quyết liệt. Cô vùng vẫy, đẩy mạnh anh ra.
"Buông em ra! Đừng chạm vào em bằng đôi bàn tay khế ước bẩn thỉu đó!" Elena hét lên.
Khi Tommy vẫn cố dùng sức ôm lấy cô, Elena dồn hết sức lực cuối cùng của một người bệnh, cô cúi xuống và cắn thật mạnh vào bả vai trái của anh — ngay vị trí vết thương rách cơ vai đang viêm tấy.
*Phập!*
Một cơn đau kinh hoàng, sắc nhọn như luồng điện cao thế chạy thẳng vào tủy sống cổ của Tommy. Vết rách cơ vai trái bị xé rộng ra lập tức dưới lực cắn tuyệt vọng của Elena. Máu tươi bộc phát, thấm đỏ rực qua lớp băng gạc trắng và rỉ ra ngoài lớp áo khoác da. Tommy groaned một tiếng đau đớn tột cùng, gương mặt anh biến dạng hoàn toàn. Lực bám của anh biến mất, anh loạng choạng lùi lại và quỵ ngã xuống sàn bê tông lạnh lẽo cạnh giường bệnh, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang chảy máu ròng ròng.
Elena buông anh ra, hơi thở cô dồn dập, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới ánh đèn led xanh. Đôi môi cô dính đầy máu của chồng. Nhìn thấy Tommy quằn quại dưới đất, lòng cô đau như cắt, nhưng ánh mắt cô bỗng chốc trở nên kiên định một cách đáng sợ.
Cô đưa bàn tay gầy gò, run rẩy lên ngực trái, nơi cắm sợi dây truyền dinh dưỡng và dòng điện Micro-Cell duy trì nhịp đập cho trái tim nhân tạo.
"Elena... em định làm gì thế?" Tommy bàng hoàng ngước lên, nỗi sợ hãi tột độ dâng tràn trong mắt anh khi nhìn thấy hành động của vợ.
"Tommy," Elena nhìn anh, một nụ cười fragile, đầy giải thoát xuất hiện trên đôi môi dính máu. "Em thà chết ngay lập tức... thà trái tim này ngừng đập ngay bây giờ, còn hơn phải sống tiếp bằng cách nhìn anh bán đi linh hồn và thể xác của mình cho quỷ dữ. Nếu đêm nay... nếu anh tiếp tục bước vào buồng kén của gã Jax để ký khế ước cho thuê xác... em thề sẽ tự tay giật đứt sợi dây truyền này trước mặt anh."
Ngón tay cô siết chặt lấy sợi dây truyền dinh dưỡng, sẵn sàng giật phắt nó ra khỏi lồng ngực.
"Không! Elena! Đừng! Anh xin em!"
Tommy Mercer quỳ sụp xuống nền nhà vô trùng lạnh lẽo, hai hàng nước mắt tuôn rơi lã chã hòa lẫn với vết máu tươi rỉ ra từ khóe miệng và bả vai trái. Danh dự của một võ sĩ, sự kiêu hãnh của một người đàn ông, tất cả hoàn toàn sụp đổ trong khoảnh khắc này. Anh bất lực quỳ dưới chân giường bệnh của vợ, đối mặt với cơn khủng hoảng nội tâm sâu sắc và tuyệt vọng nhất cuộc đời mình, trong khi tiếng bíp của máy trợ tim liên tục dồn dập như tiếng chuông tử thần đếm ngược.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!