Cuộc Viếng Thăm Của Cảnh Sát Bẩn
Mưa axit ngoài trời vẫn đổ xối xả xuống Khu Ổ Chuột Sắt Vụn, quật từng luồng nước đen ngòm, khét lẹt mùi lưu huỳnh vào những bức tường tôn hoen rỉ của ga xe điện bỏ hoang. Tommy Mercer lao đi trong màn sương hóa chất độc hại. Chiếc áo khoác da sờn bám đầy bụi dầu được anh kéo kín cổ, che đi vết mổ cấy chip Proxy-Link Gen-2 vẫn đang rỉ ra thứ dịch sinh học ấm nóng sau gáy. Mỗi bước chạy của anh là một cực hình. Khớp vai trái hoàn toàn tê liệt, những sợi cơ rách nát bên trong bả vai co rút dữ dội như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống. Đó là cái giá tàn khốc của phát súng bắn tỉa quân dụng từ ca ủy quyền đêm qua mà cơ thể anh phải gánh chịu.
Nhưng Tommy không thể dừng lại. Đầu óc anh quay cuồng trước lời cảnh báo của Vesper. Thanh tra Khánh — gã cảnh sát bẩn của Đội Trọng án CHD, kẻ ăn tiền hối lộ của gã môi giới Jax — đang dẫn đầu một tiểu đội Sentinel-6 tiến thẳng về phía võ đường Gỉ Sét. Mục tiêu của chúng không phải là điều tra thông thường. Chúng muốn bắt giữ Trang, đứa em gái mười sáu tuổi của anh, để ép anh phải tiếp tục im lặng và phục tùng.
Tommy thở dốc, lách mình qua cánh cửa sắt sau của võ đường Gỉ Sét. Không khí bên trong sực nức mùi ẩm mốc, dầu máy cũ và mùi băng gạc y tế rẻ tiền. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn neon chập chờn trên trần bê tông nứt nẻ, Trang đang ngồi trên chiếc ghế gỗ mục, tỉ mỉ dùng kìm nhỏ sửa chữa một chiếc radio phế liệu để kiếm thêm vài đồng Credits lẻ. Mái tóc tết hai bên của cô bé bám đầy bụi than, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt vì suy dinh dưỡng nhưng đôi mắt vẫn sáng lên vẻ bướng bỉnh.
"Anh Tommy!" Trang giật mình ngước lên, chiếc kìm trên tay rơi cạch xuống bàn khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác, rỉ máu của anh trai. "Anh bị sao thế này? Lại đi bốc vác ca đêm cho gã Jax đúng không? Sao gáy anh..."
"Trang, thu dọn đồ đạc ngay. Chúng ta phải đi khỏi đây," Tommy khàn giọng nói, bước nhanh đến nắm lấy vai em gái bằng bàn tay phải quấn băng carbon. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực trong tay áo khoác.
Chưa kịp để Trang định thần, một tiếng *Rầm* kinh hoàng vang lên từ phía cửa chính. Cánh cửa sắt hoen rỉ của võ đường bị đá bay khỏi bản lề, đập mạnh vào bức tường bê tông tạo nên một tiếng vang chói tai. Luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước mưa axit tràn vào phòng, làm tắt ngóm chiếc đèn neon yếu ớt. Chỉ còn lại ánh sáng đỏ lòe từ những chiếc đèn quét sinh học của bọn cảnh sát bẩn hắt lên những bao cát sờn rách.
"Ồ, xem ai đang ở nhà kìa," một giọng nói lanh lảnh, đầy giễu cợt vang lên từ phía cửa.
Thanh tra Khánh bước vào, sắc phục cảnh sát của gã xộc xệch, chiếc huy hiệu đồng bám đầy dấu vân tay dầu mỡ lấp lánh dưới ánh sáng đỏ. Đôi mắt hí gian xảo của gã đảo quanh võ đường cũ nát, dừng lại ở Tommy với một nụ cười khinh bỉ. Đi ngay sau gã là Gã 'Răng Vàng' — tay sai bạo lực của Jax. Hắn mặc chiếc áo khoác nylon sặc sỡ bẩn thỉu, hai chiếc răng cửa bọc vàng lóe lên một sắc hoàng kim tàn nhẫn khi hắn mân mê chiếc gậy bóng chày bọc xích sắt rỉ sét đẫm vết máu khô.
"Thanh tra Khánh," Tommy đứng chắn trước mặt Trang, bàn tay phải siết chặt thành nắm đấm, nén cơn đau thấu xương ở vai trái để giữ giọng bình tĩnh. "Võ đường này không tàng trữ công nghệ lậu. Các ông không có lệnh khám xét."
"Luật pháp ở Khu 9 này là do tao viết, Mercer," Khánh khạc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn đất, ra lệnh cho hai tên lính Sentinel-6 bọc thép đi cùng. "Lục soát cho tao. Bất kỳ thứ gì có mạch điện tử lậu, đập nát hết."
"Không được chạm vào đồ đạc của bố tôi!" Trang hét lên, định lao ra nhưng bị Tommy dùng cánh tay phải giữ chặt lại sau lưng.
Gã 'Răng Vàng' cười sằng sặc, vung chiếc gậy bóng chày đập mạnh vào chiếc tủ kính cũ đặt ở góc võ đường. Tiếng kính vỡ loảng xoảng vang lên khô khốc. Hắn thò bàn tay thô ráp vào trong, giật phắt chiếc đai vô địch rách nát của ông Vinh Mercer — kỷ vật duy nhất còn sót lại của người bố quá cố của Tommy.
"Nhìn cái thứ rác rưởi này xem," Răng Vàng lật qua lật lại chiếc đai da sờn rách, bong tróc hết lớp mạ vàng. "Một cựu vô địch quyền anh truyền thống... Giờ thì con trai lão lại đi bán thân xác làm công cụ cho thuê. Thật là một gia đình danh giá."
"Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra khỏi chiếc đai," giọng Tommy trầm xuống, lạnh lẽo như băng dưới lòng sông Sắt.
"Nếu tao không bỏ thì sao?" Răng Vàng thách thức, ném chiếc đai vô địch xuống đất rồi dùng gót giày bốt bọc thép giẫm mạnh lên lớp da thuộc sờn cũ, nghiền nát mảnh đồng vô địch mạ vàng cuối cùng.
Trang Mercer khóc nghẹn vì phẫn nộ, cô bé cố vùng vẫy thoát khỏi tay Tommy: "Thả tôi ra! Bọn khốn kiếp!"
"Trang, im lặng!" Tommy gầm lên, nhưng đã quá muộn.
Răng Vàng trừng mắt, bước tới và vung tay đẩy mạnh Trang ngã nhào về phía bục gỗ võ đài. Đầu gối cô bé đập mạnh vào cạnh gỗ sắc nhọn, máu tươi rỉ ra thấm đẫm chiếc quần học sinh sờn vai.
Chứng kiến em gái bị tổn thương, ngọn lửa giận dữ kìm nén bấy lâu trong lòng Tommy bùng phát. Anh không thể bộc lộ kỹ năng cận chiến quá mức để tránh bị Khánh nghi ngờ là sát thủ bắn tỉa của vụ án đêm qua, nhưng phản xạ tự nhiên của một võ sĩ đường phố không cho phép anh đứng nhìn. Anh bước lên một bước, đứng vào vùng đệm giữa bọn côn đồ và em gái.
"Mercer! Mày muốn chống người thi hành công vụ à?" Khánh cười nhạt, tay gã đặt hờ lên báng súng ngắn điện từ bên hông.
Gã 'Răng Vàng' gầm lên một tiếng, vung chiếc gậy bóng chày bọc xích sắt bổ thẳng vào đầu Tommy.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, phản xạ phòng ngự võ đài Gỉ Sét của Tommy tự động kích hoạt. Dù bả vai trái hoàn toàn phế thải, anh vẫn giữ được bộ pháp thăng bằng cực tốt. Tommy cúi thấp người, xoay vai phải ra phía trước để triệt tiêu góc đánh của gậy. Chiếc gậy bóng chày sượt qua sát sạt mũ trùm đầu áo khoác da của anh, rít lên một tiếng gió lạnh buốt.
Răng Vàng bất ngờ vì hụt đòn, hắn gầm lên, xoay người tung cú vụt ngang thứ hai nhắm vào sườn Tommy. Tommy không né tránh, anh chủ động dùng cẳng tay phải quấn băng carbon đỡ thẳng đòn vụt.
*Bốp!*
Tiếng va đập cơ học vang lên khô khốc. Sợi carbon chịu lực trên băng quấn tay của Tommy bốc lên một làn khói mỏng do ma sát điện từ xích sắt. Lực chấn động cực mạnh truyền ngược lại cơ thể, chấn động trực diện vào lồng ngực và bả vai trái bị rách cơ của anh, khiến anh đau đớn đến mức suýt quỵ xuống. Nhưng Tommy nghiến chặt răng, không để lộ một tiếng rên rỉ.
Tận dụng khoảng cách cự ly gần khi Răng Vàng chưa kịp thu gậy, Tommy lướt nhanh vào góc chết bên hông phải của hắn. Anh dùng bàn tay phải quấn băng carbon khóa chặt cổ tay cầm gậy của Răng Vàng, thực hiện kỹ thuật khóa khớp bẻ tay cận chiến truyền thống. Anh dùng lực đòn bẩy bẻ ngược khớp cổ tay gã côn đồ lên phía trên.
*Rắc!*
"Áaaaa!"
Răng Vàng hét lên đau đớn, khớp xương cổ tay bị bẻ lệch hướng một cách tàn bạo. Chiếc gậy bóng chày bọc xích sắt rơi keng xuống sàn bê tông. Hắn định dùng tay trái rút khẩu súng điện áp chế bên hông ra, nhưng Tommy đã nhanh hơn một nhịp. Anh thúc mạnh cùi chỏ phải vào hạ sườn gã côn đồ, ép hắn ngã quỵ xuống đất, ôm bụng rên rỉ.
Sơn 'Búa' từ phía sau võ đường định vác chiếc búa tạ xông ra ăn thua đủ với hai tên lính Sentinel-6, nhưng Tommy lập tức giơ tay phải lên ngăn lại. Anh nhìn thấy ánh mắt thèm khát của Thanh tra Khánh đang dán chặt vào khẩu súng ngắn điện từ. Khánh đang chờ đợi điều đó. Gã đang cố tình khiêu khích võ đường bạo lực để có lý do danh chính ngôn thuận nổ súng tiêu diệt toàn bộ nhân chứng.
"Dừng lại, Sơn," Tommy khàn giọng ra lệnh, giọng nói chứa đựng sự uy nghiêm của một người đàn anh. "Để họ lục soát."
Thanh tra Khánh tặc lưỡi tỏ vẻ tiếc nuối, gã từ từ buông tay khỏi báng súng. Gã bước đến trước mặt Tommy, dùng mũi giày bốt gạt nhẹ chiếc đai vô địch bị giẫm nát dưới đất sang một bên. Gã ghé sát khuôn mặt hí gian xảo của mình vào tai Tommy, hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc công nghiệp hắt thẳng vào mặt anh.
Khánh lén thì thầm bằng một giọng nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe, nụ cười của gã lạnh lẽo như lưỡi dao mổ của Dr. Kính:
"Nhận ca tiếp theo vào đêm nay, hoặc em gái mày sẽ là vật thế chấp thế mạng tiếp theo."
Tommy khựng lại, đồng tử co rút mạnh mẽ dưới mũ trùm đầu. Máu trong người anh như đông cứng lại. Lời đe dọa tàn nhẫn của Khánh bóp nghẹt mọi dưỡng khí trong lồng ngực anh. Jax và Sterling Vance đã siết chặt thòng lọng nợ nần lên cổ anh, và giờ đây, chúng đang dùng mạng sống của Trang để ép anh phải tiếp tục bước vào buồng kén ủy quyền đầy máu.
Khánh lùi lại, cười lớn rồi vẫy tay ra hiệu cho đàn em rút lui: "Hôm nay coi như mày biết điều, Mercer. Lần sau, tao sẽ không nương tay thế này đâu."
Bọn cảnh sát bẩn và gã Răng Vàng kéo nhau rời đi, để lại võ đường Gỉ Sét hoang tàn dưới màn mưa axit lạnh buốt. Tommy đứng lặng người trong bóng tối, bả vai trái rỉ máu thấm đẫm lớp băng gạc, bàng hoàng nhìn chiếc đai vô địch của bố bị giẫm nát dưới đất, trong khi tiếng khóc nghẹn ngào của Trang vang lên đau đớn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!