Bóng Đen Trên Bản Tin Thời Sự
Tiếng rè rè phát ra từ chiếc tivi ba chiều đời cũ đặt ở góc phòng tập thể lực xé rách bầu không khí ngột ngạt của võ đường Gỉ Sét. Ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy, hắt lên những bao cát sờn rách và khuôn mặt xám ngoét của Tommy Mercer. Kim đồng hồ chỉ đúng 06:30 sáng. Cơn mưa axit ngoài trời vẫn gào thét, quật từng luồng nước chứa đầy lưu huỳnh và bụi kim loại vào mái tôn rỉ sét, tạo nên những tiếng động dồn dập như tiếng trống trận.
Tommy nằm gục trên sàn bê tông lạnh buốt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Khớp vai trái của anh hoàn toàn tê liệt, một cơn đau buốt nhói chạy dọc theo các thớ cơ rách nát lên tận gáy mỗi khi anh cố thở sâu. Bên cạnh anh, huấn luyện viên cũ Marcus đang đứng lặng người, đôi mắt tinh anh dán chặt vào màn hình holographic đang hiển thị dòng chữ đỏ rực: "BẢN TIN KHẨN CẤP".
"...Một vụ ám sát chính trị chấn động vừa diễn ra vào đêm qua tại khu đất hoang phóng xạ ngoại ô," giọng nữ phát thanh viên vang lên đều đều, lạnh lùng và vô cảm. "Thượng nghị sĩ Henderson, ứng cử viên nặng ký thuộc liên minh đối lập, đã bị sát hại bởi một phát đạn bắn tỉa cự ly siêu xa. Theo thông tin từ Đội Trọng án Cyber-Homicide Division (CHD), hung thủ đã sử dụng một khẩu súng trường bắn tỉa quân dụng hạng nặng, loại bỏ qua mọi lá chắn điện từ cá nhân. Hiện trường vụ án hiện đang bị phong tỏa nghiêm ngặt dưới sự chỉ huy trực tiếp của Đại úy Phong..."
Những từ ngữ đó rơi vào tai Tommy như những nhát búa nện thẳng vào thái dương. Đầu óc anh quay cuồng. Tư thế ngắm bắn mà anh vừa tái dựng cùng Marcus chỉ vài giờ trước — chân phải lùi một bước lấy trọng tâm, bả vai trái gồng cứng để đỡ báng súng, ngón trỏ tay phải bóp cò — hoàn toàn trùng khớp với những gì bản tin đang mô tả.
Anh nhìn xuống bàn tay trái của mình. Dưới ánh sáng ban ngày lờ mờ, vết bẩn hóa chất Sulf-9 bám chặt trên da vẫn lấp lánh một sắc huỳnh quang tím nhạt đầy ma mị. Đó là dầu bôi trơn chuyên dụng cho vũ khí quân dụng hạng nặng. Kẻ thuê ẩn danh đã mượn tay anh, mượn phản xạ của một cựu vô địch quyền anh, để thực hiện một vụ ám sát chính trị tàn độc.
"Mày hiểu điều này có nghĩa là gì không, Tommy?" Giọng Marcus trầm xuống, khàn đặc đầy lo âu. Ông bước đến bên cửa sổ, lén vén tấm rèm bám đầy bụi dầu để nhìn xuống con ngõ nhỏ phía dưới. "Họ sẽ không để yên cho Khu 9. Đội Trọng án CHD đang bắt đầu phong tỏa toàn bộ khu vực này để truy tìm bất kỳ ai có dấu hiệu cấy ghép xung thần kinh tương thích với súng bắn tỉa. Nhìn xuống dưới đi."
Tommy cố nén cơn đau thấu xương ở vai, lết thân xác tàn tạ đến bên cạnh Marcus. Dưới ngõ, ba chiếc xe bọc thép màu xám tro của Đội Trọng án CHD đã đỗ xịch trước lối vào. Những cảnh sát tuần tra mặc sắc phục nghiêm nghị, tay cầm súng điện phát ra ánh sáng xanh lục, đang nhanh chóng thiết lập một chốt kiểm tra sinh học ngay đầu ngõ dẫn vào võ đường. Tiếng loa phóng thanh của họ vang lên dồn dập, yêu cầu tất cả cư dân phải xuất trình mã định danh sinh học để quét nhiệt.
"Đại úy Phong là một kẻ đáng gờm," Marcus thì thầm, bàn tay ông siết chặt lấy bả vai lệch của mình. "Gã có thể ngửi thấy mùi thuốc súng từ khoảng cách cả cây số. Nếu gã quét được vết mổ đang rỉ máu sau gáy mày và vết bầm dập trên vai, mày sẽ không bao giờ có cơ hội giải thích. Mày phải đi ngay, Tommy. Tìm Vesper. Chỉ có con bé mới giúp mày trích xuất dữ liệu từ con chip đó trước khi cảnh sát bít lối."
"Còn Elena?" Tommy khàn giọng hỏi, mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và dằn vặt. "Hôm nay tao phải đóng đủ hai trăm Credits tiền viện phí tạm ứng cho cô ấy. Nếu tao lẩn trốn..."
"Tao sẽ bảo Hùng lén mang số Credits mày vừa tạm ứng từ Jax đến bệnh viện đóng trước mười giờ sáng," Marcus đẩy mạnh Tommy về phía cửa sau của phòng tập. "Đừng lo cho Elena lúc này. Nếu mày bị bắt, cô ấy cũng sẽ chết. Đi lối đường hầm phế liệu. Nhanh lên!"
Tommy cắn chặt môi đến rỉ máu để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra. Anh vội vã vơ lấy chiếc Áo khoác da sờn chống quét nhiệt hồng ngoại, kéo kín khóa kéo lên tận cổ để che đi vết mổ đang rỉ dịch sau gáy. Anh phải bỏ lại chiếc xe máy điện cũ của mình trong container — một quyết định đau lòng nhưng bắt buộc, bởi chiếc xe có gắn chip định vị có thể dễ dàng bị các drone của CHD phát hiện.
Tommy lách mình qua cánh cửa sau của võ đường, lao thẳng vào màn mưa axit lạnh buốt của bãi phế liệu Khu 9. Không khí sực nức mùi sắt gỉ, nhựa cháy và hóa chất tẩy rửa công nghiệp. Tầm nhìn bị hạn chế bởi những làn sương mù độc hại bốc lên từ những đống rác thải công nghệ cao ngất ngưởng như những ngôi mộ khổng lồ.
*Vút! Vút!*
Tiếng cánh quạt của một drone giám sát CHD quét qua ngay trên đầu. Tommy lập tức đổ người, áp sát lưng vào một khối động cơ máy xúc khổng lồ đã rỉ sét. Anh nín thở, kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của áo khoác da xuống. Lớp màng bạc mỏng lót bên trong áo khoác hoạt động hoàn hảo, hấp thụ toàn bộ bức xạ nhiệt của cơ thể anh, biến anh thành một bóng đen vô hình trước camera hồng ngoại của drone. Chiếc máy bay không người lái lướt qua, ánh đèn quét màu đỏ của nó vạch một đường dài trên mặt đất rồi biến mất vào màn mưa.
Tommy thở hắt ra một hơi dài, cơ vai trái giật mạnh một cú đau đớn. Anh dùng tay phải giữ chặt cánh tay trái vô lực, cúi thấp người lướt qua những lối đi hẹp giữa những đống sắt vụn. Mục tiêu của anh là lối ống xả thải bỏ hoang dẫn thẳng xuống căn hầm phế liệu của Vesper.
Sau gần hai mươi phút trốn chạy nghẹt thở, Tommy cuối cùng cũng tiếp cận được nắp cống ngầm nằm ẩn sau một đống vỏ chip phế liệu khổng lồ. Anh dùng tay phải dùng hết sức bình sinh cạy nắp sắt lên, lách người chui xuống bóng tối ẩm ướt của đường ống nước thải rồi trượt dài xuống dưới.
Căn hầm phế liệu của Vesper hiện ra dưới ánh sáng lập lòe của hàng chục màn hình giám sát tự chế. Nơi đây từng là một trạm biến áp ngầm cũ, được Vesper bao bọc bởi hàng tấn linh kiện điện tử thải loại để tạo thành một chiếc lồng Faraday khổng lồ, chặn hoàn toàn mọi sóng định vị và quét nhiệt từ bên ngoài. Không khí bên trong căn hầm khô ráo hơn nhưng lại nồng nặc mùi chì hàn và nhựa thông nóng chảy.
Vesper đang ngồi trên một chiếc ghế xoay bọc da sờn, đôi ngón tay bọc sợi carbon của cô gõ liên tục lên bàn phím ảo. Mái tóc ngắn nhuộm hồng phai của cô bù xù, đôi mắt đeo kính phân tích quang phổ phản chiếu những dòng mã xanh lục chạy dọc màn hình. Nhìn thấy Tommy bước vào trong tình trạng nhếch nhác, bả vai trái buông thõng và gáy rỉ máu, cô lập tức đẩy kính lên trán, khuôn mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng.
"Anh điên rồi, Tommy!" Vesper gắt lên, giọng cô sắc mỏng như dao cạo. "Bản tin thời sự đang phát điên cuồng về vụ ám sát Henderson. Cả Đội CHD đang lật tung Khu 9 lên. Sao anh còn dám vác cái xác rách nát này đến đây?"
"Tôi không có lựa chọn nào khác, Vesper," Tommy khuỵu gối xuống chiếc ghế sắt bên cạnh bàn làm việc của cô, hơi thở đứt quãng. "Kẻ thuê... hắn đã dùng cơ thể tôi để thực hiện phát bắn đó. Tôi có thể cảm nhận được lực giật của khẩu súng trên vai mình. Tôi cần cô giúp tôi trích xuất dữ liệu. Tôi phải biết kẻ đứng sau là ai."
Trong cơn hoảng loạn và dằn vặt đạo đức tột cùng, Tommy bất ngờ đưa tay phải lên sau gáy, các ngón tay bấu chặt vào vết mổ cấy chip vẫn còn chưa lành hẳn. Anh điên cuồng cào cấu, cố gắng dùng móng tay để giật tung con chip Proxy-Link Gen-2 ra khỏi tủy sống cổ của mình.
"Chết tiệt! Lôi nó ra! Vesper, lôi cái thứ quỷ quái này ra khỏi người tôi! Tay tôi đã nhuốm máu... tôi không muốn làm một con rối giết người nữa!"
"Dừng lại ngay, đồ ngu!" Vesper hét lên. Cô lao đến, dùng cả hai tay bọc carbon khóa chặt lấy cổ tay phải của Tommy, giật mạnh ra khỏi gáy anh. Một cái tát nảy lửa từ bàn tay bọc sợi carbon của cô giáng thẳng vào má Tommy, để lại một vết đỏ rực và tiếng chát chúa vang vọng trong căn hầm.
"Anh tỉnh lại đi!" Vesper thở dốc, đôi mắt cô đỏ hoe, tràn đầy nỗi đau đớn và giận dữ. "Anh nghĩ tôi chưa từng thấy cảnh này sao? Em trai tôi... nó cũng từng cố tự giật chip ra trong cơn điên loạn. Kết quả là gì? Hệ thống bảo mật tự hủy của Apex-Bio đã nung chảy tủy sống của nó trong vòng mười giây! Anh muốn biến mình thành một vũng nước nhầy sinh học ngay trước mặt tôi à?"
Tommy khựng lại, cái tát đau điếng và lời nhắc nhở tàn khốc về cái chết của em trai Vesper khiến anh tỉnh táo lại. Anh từ từ buông tay xuống, lồng ngực phập phồng, đôi mắt dán chặt vào nền đất đầy dây cáp điện.
"Tôi xin lỗi..." Tommy thầm thì, giọng khàn đặc. "Nhưng tôi không thể sống thế này được nữa, Vesper. Mỗi lần tôi nhắm mắt lại để bước vào bốn giờ mất tích đó, tôi lại sợ khi tỉnh dậy, tay mình đã nhuốm máu một người vô tội khác."
Vesper nhìn anh, sự giận dữ trong mắt cô dần dịu đi, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm. Cô quay lại bàn làm việc, cầm lấy chiếc Máy quét xung thần kinh cầm tay (Vesper-V1) — một thiết bị thô sần sùi bọc trong lớp vỏ kim loại gỉ sét với những sợi dây cáp lòng thòng.
"Ngồi im đấy," cô ra lệnh, giọng đã lấy lại sự lạnh lùng chuyên nghiệp. "Tôi sẽ kết nối máy quét để trích xuất Nhật ký Xung Thần Kinh Thô (Neural Logs). Quá trình này sẽ kích ứng các sợi thần kinh cổ của anh. Nó sẽ rất đau. Cố mà chịu đựng."
Vesper bước ra sau lưng Tommy. Cô dùng một chiếc khăn vô trùng lau sạch vết máu rỉ ra từ vết mổ, để lộ cổng cắm của con chip màu đen xám đang nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt dưới da gáy anh. Cô cẩn thận cắm đầu dò của máy quét Vesper-V1 vào cổng kết nối.
*Rắc!*
Một tiếng kêu nhỏ vang lên, ngay lập tức, một luồng điện vi mô phóng thẳng vào tủy sống cổ của Tommy. Cơ thể anh co rúm lại. Cơn đau dữ dội như một mũi khoan bằng băng lạnh buốt cắm sâu vào gáy, lan tỏa khắp hệ thần kinh vận động. Đôi mắt Tommy trợn trừng, đồng tử co rút lại, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu để không hét lên. Cánh tay trái của anh co quắp lại một cách vô thức, các thớ cơ vai trái rách nát giật liên hồi dưới tác động của dòng điện kích ứng.
"Đang trích xuất dữ liệu... hai mươi phần trăm," Vesper nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay cô gõ nhanh trên bàn phím để ổn định dòng điện. "Cố lên, Tommy. Đừng cử động nhịp tim của anh, nó đang tăng quá nhanh. Nếu nhịp tim vượt ngưỡng một trăm hai mươi, chip sẽ tự động khóa dữ liệu."
Tommy nhắm chặt mắt, áp dụng kỹ thuật thở sâu bằng bụng mà Marcus từng dạy để cố gắng hạ thấp nhịp tim. Anh tưởng tượng mình đang đứng trên võ đài cũ, lắng nghe tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ bấm giờ cơ học để tìm lại sự bình tĩnh giữa cơn bão đau đớn.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Đột ngột, một tiếng còi cảnh báo màu đỏ vang lên từ hệ thống giám sát vòng ngoài của căn hầm. Trên một màn hình nhỏ, hình ảnh camera hồng ngoại hiển thị một drone tuần tra CHD cỡ lớn đang dừng lại ngay phía trên bãi phế liệu, luồng ánh sáng quét nhiệt của nó đang rà soát rất gần lỗ thông gió ngầm của căn hầm.
"Chết tiệt!" Vesper nghiến răng. "Chúng đang quét tần số điện từ rò rỉ từ máy quét của tôi. Quá trình trích xuất mới đạt sáu mươi phần trăm!"
"Cô... có thể ngắt kết nối không?" Tommy thều thào hỏi, mồ hôi hột chảy dài trên trán.
"Không được! Nếu ngắt lúc này, Nhật ký Xung Thần Kinh sẽ bị lỗi và con chip sẽ tự động định dạng lại để xóa dấu vết. Chúng ta sẽ mất sạch manh mối!" Vesper lao về phía góc hầm, nơi đặt một hệ thống đòn bẩy cơ học cũ rỉ sét liên kết với đống phế liệu khổng lồ phía trên mái căn hầm.
Cô dùng hết sức kéo mạnh chiếc đòn bẩy. Phía trên mái hầm, hàng tấn khung xe tải cũ và các tấm tôn kim loại dày được dịch chuyển bằng ròng rọc, đổ sập xuống che kín lỗ thông gió ngầm, tạo thành một lá chắn điện từ thụ động cực dày bằng sắt thép.
Trên màn hình giám sát, luồng ánh sáng quét nhiệt của drone CHD bị dội ngược lại bởi lớp kim loại dày đặc. Chiếc drone bay lượn vòng quanh thêm vài giây, hệ thống AI của nó không phát hiện thêm bất kỳ dao động nhiệt bất thường nào từ dưới lòng đất nên quyết định chuyển hướng di chuyển sang khu vực khác.
Vesper thở phào nhẹ nhõm, cô quay lại bên cạnh Tommy khi máy quét Vesper-V1 phát ra một tiếng *bíp* dài báo hiệu quá trình trích xuất hoàn tất.
"Xong rồi," cô nói, nhanh chóng rút đầu dò ra khỏi gáy Tommy. Anh đổ gục người về phía trước, thở dốc như một kẻ vừa ngoi lên từ mặt nước.
Trên màn hình lớn của Vesper, hàng ngàn dòng mã hóa xung thần kinh thô bắt đầu được hiển thị dưới dạng biểu đồ hình sin màu xanh lam. Vesper đeo kính phân tích quang phổ vào, ngón tay cô lướt nhanh trên các dải tần số.
"Để xem đêm qua kẻ nào đã điều khiển anh chiến đấu..." Vesper lẩm bẩm. Đột ngột, ngón tay cô khựng lại trên bàn phím. Đôi mắt cô giãn to ra sau lớp kính phân tích, khuôn mặt hồng hào bỗng chốc trở nên tái mét không còn một giọt máu.
"Có chuyện gì thế, Vesper?" Tommy gượng dậy, linh cảm một điềm chẳng lành.
Vesper không trả lời ngay. Cô gõ thêm một lệnh giải mã mã nguồn để phóng to một phân đoạn sóng điều khiển được mã hóa đa tầng. Một dãy số định danh màu đỏ rực hiện ra ở góc màn hình, đi kèm với một tần số sóng vô tuyến đặc biệt.
"Tần số sóng điều khiển đặc biệt 443.2 MHz..." Vesper thì thầm, giọng cô run rẩy đến mức khó tin. "Đây không phải là tần số điều khiển tầm ngắn của bọn môi giới lậu quận 9. Đây là dải tần số quân dụng được mã hóa bảo mật cấp cao nhất của thành phố."
"Nó dẫn đến đâu?" Tommy áp sát lại gần màn hình.
"Nó liên kết trực tiếp với Trạm phát sóng trung tâm đỉnh tháp truyền thông thành phố," Vesper quay đầu lại nhìn Tommy, ánh mắt cô tràn đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng. "Kẻ đã thuê cơ thể anh đêm qua... hắn không ngồi ở một phòng vip thế giới ngầm nào cả. Hắn có quyền truy cập trực tiếp vào hệ thống xương sống kỹ thuật số của Neo-Detroit. Hắn đang sử dụng mạng lưới phát sóng quốc gia để điều khiển anh như một bóng ma ám sát từ xa."
Tommy nhìn chằm chằm vào tần số 443.2 MHz đang nhấp nháy trên màn hình. Bí mật về kẻ thuê ẩn danh không còn là một trò chơi cá cược bẩn thỉu của giới nhà giàu đường phố nữa. Nó là một âm mưu ám sát chính trị tầm cỡ quốc gia, được vận hành bởi chính những kẻ đang nắm giữ đỉnh cao quyền lực của thành phố này.
*Bíp! Bíp!*
Một tín hiệu cảnh báo mới đột ngột xuất hiện trên màn hình radar của Vesper. Lần này không phải là drone giám sát tự động, mà là một tín hiệu mã hóa từ một thiết bị định vị đường phố cũ.
"Tommy..." Vesper khàn giọng nói, ngón tay cô run rẩy chỉ vào màn hình. "Tôi vừa quét được một cuộc gọi vô tuyến lậu từ tần số của Đại úy Phong. Thanh tra Khánh — gã cảnh sát bẩn nhận tiền hối lộ từ Jax — đang dẫn đầu một tiểu đội Sentinel-6 tiến thẳng về phía võ đường Gỉ Sét. Chúng có lệnh truy quét khẩn cấp... Mục tiêu của chúng là em gái Trang của anh."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!