Nhạc nềnScene_Tragic

Đường Máu Dưới Cơn Mưa Đạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú chói tai của đoàn xe bọc thép thuộc Lực lượng An ninh Sentinel-6 dội lại từ phía ga xe điện ngầm đổ nát, xé toạc màn đêm u tối của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn. Cơn mưa axit tầm tã trút xuống những dòng nước đen kịt, ăn mòn lớp tôn rỉ sét của những mái nhà ổ chuột, bốc lên một làn sương mù mờ ảo sực nức mùi lưu huỳnh và hóa chất công nghiệp.


Tommy Mercer lao đi trong màn mưa xối xả, bước chân loạng choạng nhưng dứt khoát nện xuống những vũng nước bẩn. Cơ thể anh đang gào thét đòi đình chiến. Bả vai trái bị rách cơ nghiêm trọng từ các ca cho thuê xác trước đó hoàn toàn buông thõng, vô lực dán chặt vào mạn sườn bằng những lớp băng gạc đẫm máu đã sũng nước mưa. Lồng ngực phải của anh nhói lên từng cơn đau buốt xé thịt theo mỗi nhịp thở nông do những chiếc xương sườn bị rạn nứt chưa kịp lành. Nhưng đau đớn nhất vẫn là bàn tay phải — ngón tay trỏ bị gãy nát sau cú tự bẻ khớp tự thân ở chánh điện chùa hoang giờ được kẹp chặt giữa hai mảnh tre thô sơ, quấn gạc trắng dày cộp.


"Ráng lên... một chút nữa thôi..." Tommy thì thầm, giọng nói khàn đặc bị tiếng sấm sét gầm rú nuốt chửng.


Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên chạm vào vết mổ cấy chip Proxy-Link Gen-2 sau gáy. Nơi đó đang nóng rực lên như một thanh sắt nung, rò rỉ một thứ dịch tủy màu xanh nhạt pha lẫn máu tươi rát bỏng. Con chip liên tục phát ra những tiếng rít vô tuyến siêu nhỏ, báo hiệu hệ thống tháp truyền thông trung tâm của Sterling Vance đang quét định vị toàn bộ khu vực để truy lùng anh.


Qua chiếc bộ đàm vô tuyến tần số thấp giấu trong vành tai, tiếng rè rè của Vesper vang lên đứt quãng trước khi hoàn toàn tắt lịm: "Tommy... Đặc vụ Cường đã khóa chặt tọa độ ga tàu ngầm... Sentinel-6 đang ập xuống... Đừng quay lại đây... Hãy cứu Elena..."


"Vesper!" Tommy gầm lên vào máy bộ đàm, nhưng chỉ có tiếng rè rè vô vọng đáp lại. Bộ định tuyến chuyên dụng của Vy 'Hacker' bị cháy nung chảy hoàn toàn trong toa tàu hoen rỉ đã cắt đứt sợi dây liên lạc cuối cùng của họ.


Tommy nghiến chặt răng đến mức máu tươi từ vết rách dưới lưỡi — vết thương anh tự gây ra để kích hoạt adrenaline kháng xung khống chế — lại trào ra khóe môi, tanh nồng. Anh không thể quay lại cứu Vesper. Mục tiêu tối thượng của anh lúc này là Elena. Lời đe dọa của sát thủ Lưỡi Dao trước khi ngất vẫn vang vọng trong tâm trí anh như một bản án tử hình: một tiểu đội Sentinel-6 bọc thép đã được điều động đến bao vây ngôi chùa hoang của Sư thầy Minh để tiêu diệt Elena, mỏ neo nhân tính duy nhất của anh.


Khi Tommy lách qua con ngõ hẹp dẫn lên triền dốc đất đỏ của ngôi chùa hoang, đập vào mắt anh là một cảnh tượng kinh hoàng.


Ba chiếc xe bọc thép hạng nặng của Sentinel-6 đang đỗ xịch trước cổng chùa, ánh đèn pha halogen cường độ cao quét những luồng sáng trắng lóa mắt vào chánh điện cổ kính. Những bức tường gạch nung nứt nẻ của ngôi chùa đang rung chuyển dữ dội dưới sức nặng của những loạt đạn xung điện từ bắn phá liên hồi. Tiếng nổ chát chúa của đạn điện từ va vào những mái ngói rêu phong, bắn ra những tia lửa xanh lam rít gào, thiêu rụi những dải lụa thờ cúng cũ kỹ.


"Phát hiện mục tiêu phụ! Thiết lập rào chắn áp chế!" Tiếng gầm rú vô cảm của tên chỉ huy Sentinel-6 vang lên qua loa phát thanh của mũ giáp bọc thép.


Sư thầy Minh đang quỳ trước thềm đá chánh điện, chắp tay thành kính niệm Phật, cố dùng thân hình gầy gò của mình để chặn lối vào. Một tên lính bọc thép thô bạo vung báng súng điện vụt mạnh vào vai thầy, hất ngã vị sư già xuống nền đất sũng nước bẩn.


"Thầy Minh!" Tommy gào lên, định lao ra nhưng một bàn tay săn chắc từ trong bụi rậm bên hông chùa đột ngột kéo anh lại.


Đó là Leo. Cậu thiếu niên võ sĩ trẻ tuổi, gương mặt lấm lem bùn đất và nước mắt, đôi băng quấn tay màu xanh neon thêu tên mình đã sờn rách bám đầy muội than.


"Anh Tommy, đừng lao ra lối đó! Bọn chúng đông lắm, toàn trang bị giáp bọc thép và súng trường xung điện!" Leo thì thào, giọng run rẩy nhưng ánh mắt vẫn rực cháy sự kiên định của một võ sĩ võ đường Gỉ Sét. "Em đã lén đưa chị Elena ra lối cửa sau chánh điện, sát lối vào Đường hầm thoát nước Khu 9. Nhưng lối đi đó đã bị hai tên lính bọc thép dùng khiên điện áp sát khóa chặt rồi!"


Tommy liếc nhìn qua khe hở của bụi rậm. Ở góc sau chánh điện, Elena Mercer đang nằm yếu ớt trên một chiếc cáng tự chế bằng tre. Gương mặt cô nhợt nhạt như xác chết, ngực trái có vết mổ cấy ghép tim cơ học phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt, nhấp nháy yếu ớt dưới làn mưa axit. Hai tên lính Sentinel-6 bọc thép cao lớn, tay cầm khiên điện từ phát ra những luồng điện xanh rít gào, đang từ từ tiến sát về phía chiếc cáng.


"Leo," Tommy quay sang nhìn học trò của mình, ánh mắt anh lạnh lùng và đanh thép như thép nguội. "Cánh tay trái của anh hoàn toàn vô lực. Ngón tay trỏ tay phải bị gãy không thể dùng lực bóp cò súng ngắn của Phong. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất để mở đường máu đưa Elena xuống cống ngầm. Em có dám đánh cược mạng sống với anh không?"


Leo nhìn bả vai rỉ máu của Tommy, rồi nhìn ngón tay bó tre của anh, nuốt nước bọt một cái thật mạnh. Cậu siết chặt đôi găng tay quấn carbon tự chế của mình, gật đầu dứt khoát: "Em là học trò của anh và sư phụ Marcus. Võ sĩ võ đường Gỉ Sét không bao giờ quay lưng trước trận chiến!"


"Tốt. Anh sẽ làm mồi nhử che chắn đạn lạc. Em bám theo góc chết của tên lính bên phải, tung đòn đấm tốc độ cao vô hiệu hóa bộ phát sóng của khiên điện. Đi!"


Tommy không chần chừ thêm một giây. Anh lao ra khỏi bụi rậm, vạt áo khoác da sờn rách chống nhiệt tung bay trong gió bão. Anh dùng cánh tay phải lành lặn ôm chặt lấy cơ thể gầy gò, hôn mê của Elena vào lòng ngực, cố ý xoay bả vai trái bị rách cơ nghiêm trọng ra phía ngoài để làm lá chắn sống che chắn cho cô khỏi những luồng đạn xung điện đang bắn phá điên cuồng.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai luồng đạn xung điện từ bắn sượt qua vai trái Tommy, đốt cháy một mảng áo khoác da, bốc lên mùi khét lẹt của da thuộc và sợi carbon cháy sém. Cơn đau nhói buốt từ vết rách cơ vai trái bùng phát dữ dội như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy sống, khiến Tommy suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất. Nhưng anh vẫn nghiến chặt răng, dùng bộ pháp di chuyển 'Bóng Ma Gỉ Sét' lướt nhẹ trên nền đất trơn trượt, tiếp cận sát lối vào cống ngầm.


"Có kẻ đột nhập! Tiêu diệt vật chủ!"


Tên lính Sentinel-6 bên phải phát hiện ra Tommy, lập tức nâng khẩu súng ngắn xung điện lên ngắm bắn ở cự ly chưa đầy ba mét.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, phản xạ đặc biệt rèn luyện từ hàng ngàn trận đấu cyber-boxing ngầm trỗi dậy. Tommy quan sát thấy bả vai bọc thép của tên lính nhích nhẹ — một dấu hiệu báo trước hướng nòng súng. Áp dụng kỹ năng Né tránh đạn tầm gần bằng phản xạ cơ bắp, Tommy bẻ gập thân mình sang bên phải một góc cực đoan ngay trước khi tiếng nổ súng phát ra.


*Xẹt!*


Luồng điện xanh lam xé toạc không khí, bắn sượt qua tai Tommy găm thẳng vào bức tường gạch phía sau, làm nổ tung một mảng bê tông lớn.


Ngay lập tức, Leo lao ra từ bóng tối của góc chánh điện như một tia chớp vàng. Tận dụng tốc độ phản xạ bẩm sinh của một võ sĩ trẻ, cậu tung ra một cú đấm thẳng phải cực mạnh nhắm thẳng vào khớp khuỷu tay bọc thép của tên lính bên phải.


*Bốp!*


Cú đấm trúng đích làm chệch hướng khẩu súng điện. Không dừng lại, Leo dùng kỹ thuật gạt khiên, dùng hai tay quấn băng carbon khóa chặt chuôi khiên điện từ của đối thủ, kéo mạnh sang một bên, mở ra một khoảng trống nhỏ sát ngách cửa thoát hiểm dẫn xuống Đường hầm thoát nước Khu 9.


"Anh Tommy! Chạy đi!" Leo hét lên, khuôn mặt đỏ bừng vì phải gồng hết sức lực cơ bắp để kháng cự lại sức mạnh cơ học của tên lính bọc thép.


Tommy bế Elena lướt nhanh qua khoảng trống. Nhưng tên lính Sentinel-6 thứ hai đã kịp thời phản ứng. Hắn vung chiếc khiên điện từ nặng trịch quét ngang một đường hiểm hóc, chặn đứng lối xuống hố ga cống ngầm.


Không còn đường lui, Tommy buộc phải cận chiến. Anh áp sát đối thủ, dùng bàn tay phải quấn băng carbon khóa chặt cổ tay cầm súng của tên lính, định sử dụng kỹ năng Khóa khớp bẻ tay cận chiến để tước vũ khí của hắn.


Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận lực xoay cổ tay đối thủ, ngón tay trỏ tay phải bị gãy nát đang kẹp bó tre bộc phát một cơn đau nhói buốt tột cùng dọc theo dây thần kinh vận động. Cơn đau đột ngột làm tê liệt toàn bộ bàn tay phải của anh trong một tích tắc. Lực khóa bị bung ra hoàn toàn. Đòn khóa khớp thất bại!


Tên lính bọc thép cười gằn qua mũ giáp, tận dụng sơ hở vung mạnh cùi chỏ bọc thép nện thẳng vào lồng ngực phải bị rạn xương sườn của Tommy.


*Bộp! Rắc!*


Tiếng xương sườn rạn nứt gãy giòn giã vang lên trong màn mưa. Tommy phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể loạng choạng ngã lùi về phía sau, nhưng hai tay anh vẫn ôm chặt lấy Elena không buông.


Tên lính Sentinel-6 lạnh lùng nâng khẩu súng trường xung điện từ lên, nhắm thẳng vào bả vai trái của Tommy ở cự ly gần.


*Đoàng!*


Một phát đạn xung điện từ lạc hướng găm trúng bả vai trái của Tommy. Luồng điện áp cao hàng ngàn vôn chạy dọc theo các sợi thần kinh, dội thẳng vào con chip Proxy-Link Gen-2 sau gáy anh.


Cơn sốc điện từ cực mạnh lập tức làm chập mạch hoàn toàn bộ lọc tín hiệu (Signal Shielder) cũ kỹ bám đầy dịch sinh học sau gáy Tommy. Đèn báo hiệu trên chip bùng phát ánh sáng đỏ rực rỡ, bệnh hoạn dưới màn đêm mưa bão. Hệ thần kinh vận động của anh bị kích ứng cực hạn, co thắt dữ dội rồi hoàn toàn mất đi cảm giác.


Tommy cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc cột sống, tước đi hoàn toàn quyền kiểm soát cơ thể của anh. Đôi chân anh khuỵu xuống, cứng đờ như đá tạc ngay sát ngưỡng cửa hố ga dẫn xuống Đường hầm thoát nước Khu 9. Anh ngã gục xuống vũng nước mưa lạnh ngắt, cơ thể hoàn toàn tê liệt, bất lực nhìn ngôi chùa cổ kính phía sau bắt đầu đổ sập trong ngọn lửa xanh của đạn điện từ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!