Nhạc nềnScene_Tragic

Săn Lùng Hóa Chất Thần Kinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão axit gầm rú ngoài kia như muốn xé toạc bầu trời đêm của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn. Từng luồng nước mưa đen kịt, mang theo nồng độ hóa chất ăn mòn cao, dội xuống những mái tôn rỉ sét của võ đường Gỉ Sét tạo nên những âm thanh chát chúa, điên cuồng. Nhưng bên trong khoang ngầm ẩm ướt này, bầu không khí thậm chí còn ngột ngạt và căng thẳng hơn gấp bội.


Trên tay Vesper, chiếc máy quét xung thần kinh Vesper-V1 liên tục rú lên những hồi chuông cảnh báo đỏ rực. Ánh sáng đỏ quạch của nó phản chiếu lên khuôn mặt đẫm máu, lấm lem bụi than của cậu bé Hùng đang quỳ sụp dưới đất.


"Lửa... lửa cháy lớn lắm..." Hùng nấc nghẹn, hai vai run rẩy dữ dội. "Một toán người đeo mặt nạ... tụi nó dùng súng phun lửa và dao nano... Bác sĩ Aris vẫn còn kẹt bên trong!"


Tommy Mercer khựng người lại. Lồng ngực anh thắt chặt, những chiếc xương sườn bị rạn nứt từ cuộc chạm trán trước đó nhói lên một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên thái dương. Anh nhìn xuống bả vai trái của mình — nơi vết rách cơ vai nghiêm trọng do cú giật của khẩu súng bắn tỉa đêm trước vẫn đang được băng bó bằng lớp gạc mới thấm đẫm vệt máu đỏ tươi. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng vô lực, dán chặt vào mạn sườn. Bàn tay phải, niềm hy vọng duy nhất còn lại, thì ngón tay trỏ đã bị gãy nát, được kẹp chặt giữa hai mảnh tre thô sơ và quấn gạc trắng dày cộp.


Với một cơ thể tàn tạ thế này, việc lao vào một trận chiến sinh tử khác chẳng khác nào tự sát.


"Tommy, anh không thể đi!" Vesper lao tới, giữ chặt lấy vạt áo khoác da sờn rách của anh. "Nhìn lại mình đi! Thể lực của anh chưa đầy mười lăm phần trăm. Bộ lọc tín hiệu sau gáy thì đã hỏng hoàn toàn. Nếu anh vận động mạnh, con chip Proxy-Link Gen-2 sẽ quá tải nhiệt và nung chảy tủy sống của anh ngay lập tức!"


Tommy không trả lời. Anh quay đầu nhìn về phía góc tối của võ đường. Elena đang ngồi trên chiếc ghế gỗ mục, khuôn mặt cô nhợt nhạt như một xác chết dưới ánh đèn neon chập chờn. Trái tim nhân tạo dưới lồng ngực trái của cô phát ra tiếng u... u... đều đặn đầy mệt mỏi, dung lượng pin dự phòng chỉ còn chưa đầy hai giờ.


Nếu không có thuốc Synapse-7 lậu của Bác sĩ Aris để giữ cho hệ thần kinh của Tommy ổn định, anh sẽ không thể thực hiện ca cho thuê xác tiếp theo để đổi lấy điểm tín dụng sinh học gia hạn viện phí cho cô. Và quan trọng hơn, Aris là ân nhân, là người thầy y khoa đã cứu mạng hai vợ chồng anh vô số lần mà không lấy một đồng xu lẻ. Anh không thể để ông chết.


"Leo, Phong 'Sứt'," Tommy khàn giọng, giọng nói lạnh lùng và đanh thép như tiếng thép va vào đá. "Hai người ở lại bảo vệ Elena và võ đường. Vesper, chuẩn bị sẵn máy quét. Tôi phải đi."


"Nhưng anh Mercer..." Leo định bước lên ngăn cản, nhưng Phong 'Sứt' đã đưa cánh tay cơ học lạch cạch chặn gã võ sĩ trẻ lại.


"Để cậu ấy đi," Phong 'Sứt' trầm giọng, đôi mắt một mí vằn đỏ tia máu nhìn Tommy đầy tôn trọng. "Đó là danh dự của một võ sĩ. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ không bỏ mặc người đã cứu con trai mình."


Tommy không nói thêm lời nào. Anh kéo kín chiếc khóa áo khoác da sờn chống quét nhiệt hồng ngoại, quấn chặt lại lớp băng bảo hộ tẩm sợi carbon ở cổ tay phải, rồi lao thẳng vào màn mưa axit trắng xóa ngoài kia.


***


Con đường dẫn đến phòng khám chui của Bác sĩ Aris ngập tràn trong làn khói đen kịt và mùi khét lẹt của nhựa cháy. Tiệm sửa chữa tivi cũ — lớp ngụy trang hoàn hảo cho phòng khám chui — giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát đang bùng cháy dữ dội dưới cơn mưa. Những chiếc tivi CRT cũ kỹ nổ tung dưới sức nhiệt, bắn ra những mảnh thủy tinh và linh kiện điện tử cháy sém khắp con ngõ hẹp.


Tommy lách qua những mảnh vỡ, nín thở để tránh hít phải làn khói độc chứa đầy hóa chất tẩy rửa công nghiệp. Vết bỏng điện sau gáy anh — hậu quả của cú sốc điện từ trước đó — bắt đầu kích ứng dưới sức nóng của ngọn lửa, phát ra tiếng rít vô tuyến siêu nhỏ và bộc phát nhiệt lượng rát bỏng.


"Aris!" Tommy gầm lên, dùng bả vai phải khỏe mạnh tông thẳng vào cánh cửa gỗ đang cháy dở của tiệm tivi.


*Rầm!*


Cánh cửa đổ sập, để lộ khung cảnh hoang tàn bên trong phòng khám chui. Những tủ thuốc bị lật nhào, các ống nghiệm vỡ nát loang lổ thứ chất lỏng hóa học đủ màu sắc trên sàn nhà. Giữa làn khói lửa nghi ngút, một bóng người đang đứng lục lọi tủ kính bảo mật ở góc phòng.


Hắn mặc bộ đồ da bó sát sặc sỡ bẩn thỉu, mái tóc nhuộm xám xơ xác rũ xuống khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo nhỏ. Nhưng điểm đáng sợ nhất chính là cánh tay phải của hắn — một chi giả cơ học quân dụng thô bạo, nơi một lưỡi dao nano sắc bén dài gần nửa mét đang rung lên với tần số cao, phát ra tiếng vo vo ghê rợn như tiếng ong bắp cày.


Sát thủ tự do Lưỡi Dao. Kẻ khét tiếng chuyên thực hiện các phi vụ thanh trừng bẩn thỉu cho thế giới ngầm.


Dưới chân hắn, Bác sĩ Aris đang nằm gục trên vũng máu, chiếc áo khoác len cũ màu xám rách nát, mái tóc bạc phơ bám đầy muội than đen kịt. Ông vẫn còn thở, nhưng hơi thở yếu ớt và đứt quãng.


"Ồ, xem ai đến này," Lưỡi Dao quay đầu lại, nụ cười điên loạn bộc lộ hàm răng bọc thép xám xịt. "Nhà vô địch hết thời Tommy Mercer. Gã Jax trước khi chết quả không lừa tao... Mày chắc chắn sẽ mò đến đây để tìm thứ hóa chất thần kinh này."


Hắn giơ bàn tay trái lên, kẹp giữa hai ngón tay kim loại là một ống tiêm chứa dung dịch màu xanh lam đậm — Lọ thuốc Synapse-7 cuối cùng của phòng khám chui.


"Kiều quả là một con điếm khôn ngoan," Lưỡi Dao cười sằng sặc, lưỡi dao nano trên tay phải chém nhẹ vào không khí, để lại những vệt sáng mờ nhạt trong làn khói. "Chỉ cần một suất phẫu thuật thẩm mỹ cao cấp ở khu trung lưu, nó đã bán đứng toàn bộ tọa độ của lão già này cho tao. Giờ thì, Mercer... để tao xem cái vai trái tàn phế của mày đỡ được mấy đường dao của tao!"


Không một lời cảnh báo, Lưỡi Dao lướt nhanh như một bóng ma qua đống đổ nát. Thanh dao nano vạch ra một đường chéo hiểm hóc nhắm thẳng vào cổ Tommy.


Tommy không thể lùi. Phía sau anh là lối ra duy nhất đã bị lửa bao vây. Áp dụng Phản xạ phòng ngự võ đài Gỉ Sét, anh chủ động hạ thấp trọng tâm, xoay bả vai phải ra phía trước để triệt tiêu góc chém của đối thủ, đồng thời ngửa người ra sau một góc cực đoan.


*Xoẹt!*


Lưỡi dao nano sượt qua cổ áo da của anh, cắt đứt một mảng da thuộc lớn và để lại một vệt cháy sém do nhiệt lượng ma mị của tần số rung. Ngay khoảnh khắc đó, một viên gạch vỡ từ trần nhà đổ sập xuống do ngọn lửa ăn mòn, rơi thẳng vào khoảng không giữa hai người, ngăn cách họ trong một tích tắc.


Lưỡi Dao hừ lạnh một tiếng, không hề chần chừ. Hắn dùng chân đạp bay viên gạch, lướt nhanh qua đống đổ nát và tung ra một chuỗi đâm liên tiếp nhắm thẳng vào bả vai trái đang chấn thương của Tommy. Hắn biết đó là điểm yếu chí mạng của cựu võ sĩ.


Cơn đau từ những thớ cơ rách nát ở vai trái gầm rú lên khi Tommy cố gắng xoay người né tránh. Anh biết mình không thể dùng tay trái để đỡ đòn. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh quấn chặt băng bảo hộ tẩm sợi carbon ở cẳng tay phải, đưa lên đỡ trực diện đường dao của đối thủ.


*Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên giữa phòng khám đang cháy. Sợi carbon bọc trên tay Tommy bốc khói nghi ngút, những tia lửa vàng bắn tung tóe khi lưỡi dao nano liên tục cứa vào lớp băng bảo hộ. Lực va đập cực mạnh truyền qua xương cánh tay phải, dội thẳng vào ngón tay trỏ đang bị gãy bó tre của anh, tạo nên một cơn đau thấu xương tủy khiến anh suýt nữa ngất đi.


"Mày lỳ lợm lắm, Mercer! Nhưng để xem mày đỡ được bao nhiêu nhát!" Lưỡi Dao gầm lên, áp lực từ cánh tay cơ học của hắn đè nặng xuống, ép cẳng tay phải của Tommy lùi sát vào lồng ngực đang rạn xương sườn.


Tommy nghiến chặt răng đến mức máu tươi từ vết rách dưới lưỡi lại tràn ra khóe miệng, tanh nồng. Anh cố gắng tung ra một cú đấm móc bằng tay phải — đòn đánh biểu tượng từng giúp anh thống trị võ đài ngầm. Nhưng ngay khi hông anh xoay mạnh, bả vai trái rách cơ bị co kéo đột ngột bùng phát một cơn đau tê liệt chạy dọc cột sống. Cú đấm móc mất đi năm mươi phần trăm lực phá hoại, bị Lưỡi Dao dễ dàng nghiêng đầu né tránh.


*Bộp!*


Nắm đấm của Tommy sượt qua má Lưỡi Dao, chỉ làm rách nhẹ lớp da giả trên mặt hắn. Lưỡi Dao cười khẩy, tận dụng đà hụt của Tommy để tung một cú đá nặng nề vào mạn sườn phải của anh.


*Bịch!*


Tommy bay văng ra sau, đập mạnh lưng vào chiếc tủ sắt chứa tài liệu y tế. Những chiếc xương sườn rạn nứt gào thét đau đớn, phổi anh co thắt lại khiến anh không thể hít thở nổi một luồng không khí sạch nào. Anh quỳ một gối xuống sàn nhà bám đầy tro tàn, máu tươi rỉ ra từ khóe môi nhuộm đỏ cả băng quấn tay carbon.


"Kết thúc ở đây thôi, nhà vô địch!" Lưỡi Dao lao tới, thanh dao nano đâm thẳng vào ngực Tommy với tốc độ kinh hoàng.


Trong khoảnh khắc sinh tử mỏng manh ấy, những lời dạy của huấn luyện viên cũ Marcus đột ngột vang lên trong đầu Tommy: *"Khi mày không thể đấm, hãy dùng chính cơ thể mày làm đòn bẩy. Đọc vị chuyển động bả vai đối thủ để tìm ra góc chết."*


Tommy không né tránh nữa. Anh dồn toàn bộ thể lực còn sót lại vào chân phải lành lặn, chủ động đổ người về phía trước, dùng Phản xạ phòng ngự võ đài để vai phải của mình trượt sát qua đường dao nano của Lưỡi Dao. Đường dao sượt qua bả vai phải anh, để lại một vết cắt sâu rỉ máu, nhưng bù lại, Tommy đã áp sát được vào cự ly không cm của đối thủ.


Bằng một chuyển động cực nhanh và chính xác của một cựu võ sĩ, Tommy luồn cẳng tay phải quấn băng carbon xuống dưới khớp khuỷu tay phải cơ học của Lưỡi Dao, dùng vai phải làm điểm tựa và dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để thực hiện đòn Khóa khớp bẻ tay cận chiến.


*Rắc! Rắc! Doành!*


Tiếng bánh răng kim loại và khớp nối cơ học bị bẻ gãy giòn giã vang lên. Cơ chế rung tần số cao của thanh dao nano bị chập mạch do lực bẻ khớp thô bạo, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam rồi tắt lịm hoàn toàn. Thanh dao nano rơi keng xuống sàn nhà.


Lưỡi Dao hét lên một tiếng đau đớn tột cùng khi cánh tay cơ học của hắn bị bẻ ngược một góc chín mươi độ, dầu thủy lực màu đen rò rỉ ra loang lổ trên sàn nhà. Chưa dừng lại ở đó, Tommy dồn lực vào trán, tung một cú húc đầu cực mạnh vào sống mũi của sát thủ.


*Bốp!*


Cú húc đầu thô bạo khiến Lưỡi Dao lảo đảo thối lui, sống mũi gãy nát chảy máu ròng ròng. Hắn đập mạnh lưng vào bức tường gạch đang cháy, ngã quỵ xuống đất bên cạnh đống đổ nát.


Tommy loạng choạng bước tới, bàn tay phải run rẩy lục lọi trong túi áo da của Lưỡi Dao và đoạt lấy ống tiêm chứa dung dịch màu xanh lam đậm — Lọ thuốc Synapse-7 cuối cùng đã được bảo vệ an toàn.


Anh quỳ xuống bên cạnh Bác sĩ Aris, nhanh chóng kiểm tra vết thương của ông. "Aris... ông vẫn ổn chứ?"


Bác sĩ Aris khẽ mở đôi mắt mờ đục sau cặp kính lão đã vỡ một bên tròng. Nhìn thấy lọ thuốc trên tay Tommy, ông mỉm cười yếu ớt, thều thào: "Cậu... cậu Mercer... hãy giữ lấy nó... đó là lá bài hộ mệnh cuối cùng của cậu..."


Nhưng ngay khi Tommy định dìu Aris đứng dậy để thoát khỏi ngọn lửa đang bao vây, một tiếng cười sằng sặc, đầy điên loạn và man rợ vang lên từ phía góc tường.


Lưỡi Dao đang ngồi bệt dưới đất, một tay ôm lấy cánh tay cơ học đã gãy nát, khuôn mặt chằng chịt máu tươi ngước lên nhìn Tommy. Đôi mắt hắn trợn trừng, đầy vẻ chế giễu và tàn độc.


"Mày thắng tao... mày đoạt được thuốc... nhưng mày trễ rồi, Mercer!" Lưỡi Dao ho ra một ngụm máu đen, giọng nói khàn đặc đầy sự đắc thắng của một kẻ sắp chết. "Mày nghĩ tao chỉ đến đây một mình sao? Đội trưởng Tiến... gã đã nhận được chỉ điểm từ Kiều... Một tiểu đội Sentinel-6 bọc thép hạng nặng... tụi nó đã tiến sát đến vị trí ẩn náu của con vợ bạo bệnh của mày tại ngôi chùa hoang rồi!"


Tommy khựng người lại. Lọ thuốc Synapse-7 trên tay anh run lên dữ dội.


"Mày nói cái gì?" Tommy gầm lên, bước tới túm chặt lấy cổ áo Lưỡi Dao.


"Ha ha ha! Tụi nó sẽ ngắt nguồn pin tim của con vợ mày... và san phẳng cái chùa hoang đó thành bình địa!" Lưỡi Dao cười điên cuồng, tiếng cười của hắn bị tiếng lửa cháy gầm rú và tiếng còi báo động đỏ từ máy quét cầm tay của Tommy át đi hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!