Nhạc nềnScene_Tragic

Liên Minh Gỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão axit gầm rú trên bầu trời Quận 9 không hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Từng luồng nước mưa đen kịt, sặc s mùi hóa chất ăn mòn xối xả đập vào những mái tôn rỉ sét của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn, tạo nên những tiếng động đinh tai nhức óc như hàng vạn mảnh kim loại đang va chạm.


Trong khoang ngầm ẩm ướt dưới nền nhà máy dệt bỏ hoang, không khí đặc quánh mùi dầu máy cũ, da thuộc mục nát và mùi ẩm mốc của những bức tường bê tông rạn nứt. Đây là Võ đường Gỉ Sét, nơi duy nhất chưa bị những chiếc camera quét nhiệt của tập đoàn Apex-Bio hoàn toàn kiểm soát. Dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của bóng đèn neon treo lơ lửng bằng sợi dây điện trần, hơn hai mươi cựu võ sĩ thuộc Hội Võ sĩ Cyber-Boxing Giải nghệ Quận 9 đang ngồi im lặng. Họ là những kẻ bị gạt ra lề xã hội, những phế nhân mang trên mình những chi cơ học lỗi thời phát ra tiếng lạch cạch mỗi khi chuyển động, và sau gáy ai nấy đều hằn sâu vết sẹo lồi ghê rợn — dấu vết của những con chip Proxy-Link đời đầu đã bị đào thải.


Tommy Mercer đứng ở trung tâm võ đài cũ, bả vai trái của anh hoàn toàn tê liệt, cánh tay buông thõng vô lực được quấn chặt vào mạn sườn bằng lớp băng gạc đẫm máu. Ngực phải anh nhói lên từng cơn buốt nhói theo mỗi nhịp thở nông do những chiếc xương sườn bị rạn nứt chưa kịp lành. Nhưng đau đớn nhất vẫn là bàn tay phải. Ngón tay trỏ phải bị gãy nát sau cú tự bẻ khớp tự thân ở chánh điện chùa hoang giờ được kẹp chặt giữa hai mảnh tre thô sơ, quấn gạc trắng dày cộp. Anh đứng thẳng, dồn trọng tâm vào chân phải lành lặn, đôi mắt hốc hác nhưng rực cháy một tia sáng quyết liệt nhìn lướt qua những gương mặt đầy sẹo và sự cam chịu xung quanh.


Elena ngồi trên chiếc ghế gỗ mục sát góc võ đài. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, lồng ngực trái phát ra tiếng u... u... đều đặn đầy mệt mỏi của trái tim nhân tạo chỉ còn chưa đầy ba mươi phần trăm dung lượng pin. Vesper đứng bên cạnh cô, tay lăm lăm chiếc máy quét xung thần kinh Vesper-V1 nhấp nháy đèn vàng cảnh báo sụt nguồn.


"Tommy," Leo, gã võ sĩ trẻ mười chín tuổi với mái tóc nhuộm vàng vuốt ngược, đứng tựa lưng vào cột võ đài, phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói bộc đồng nhưng đầy lo âu. "Anh gọi tất cả anh em đến đây làm gì? Cảnh sát bẩn của Khánh và đặc nhiệm Sentinel-6 đang lùng sục khắp các ngả đường ngoài kia. Chúng ta tụ tập thế này chẳng khác nào tự nộp mạng. Nhìn anh xem, tay trái liệt, tay phải gãy ngón trỏ, ngực rạn xương sườn. Chúng ta lấy gì để đấu với lũ bọc thép bọc chì của tập đoàn? Chúng ta chỉ là lũ phế nhân rỉ sét!"


Những lời của Leo như gáo nước lạnh tạt vào bầu không khí vốn đã ngột ngạt. Nhiều cựu võ sĩ cúi đầu thở dài. Một võ sĩ già tên Sáu, người bị mất một bên tai phải thay bằng màng loa cơ học gỉ sét, đứng dậy định bước ra cửa: "Leo nói đúng đấy, Mercer. Tôi còn một đứa cháu nhỏ phải nuôi ở Khu 9. Nếu tập đoàn biết tôi liên quan đến cậu, tụi nó sẽ ngắt nguồn thuốc ức chế thần kinh của tôi, cắt viện phí của gia đình tôi. Tôi không thể mạo hiểm."


"Chú Sáu! Đứng lại!"


Tommy khàn giọng quát. Tiếng quát của anh không lớn, nhưng mang theo uy thế của một cựu vô địch quyền anh truyền thống, khiến bước chân của người võ sĩ già khựng lại sát mép cửa sắt rỉ sét.


Bằng bàn tay phải lành lặn duy nhất, Tommy thọc sâu vào túi lớp lót áo khoác da sờn rách. Anh lôi ra chiếc máy tính bảng mã hóa bám đầy máu khô của gã môi giới Jax — thứ báu vật anh đã đoạt được từ bến cảng cũ sau khi Jax bị sát hại — và ném mạnh nó lên chiếc bàn gỗ mục giữa phòng.


*Bộp!*


Màn hình máy tính bảng bật sáng, phản chiếu thứ ánh sáng xanh lục ma mị lên những gương mặt đầy nếp nhăn và sẹo của các võ sĩ. Vesper bước nhanh tới, gõ vài dòng lệnh trên bàn phím ảo để kích hoạt dữ liệu đã bẻ khóa.


"Nhìn cho kỹ đi," Tommy chỉ vào màn hình, nơi hàng trăm danh sách khế ước đen của người lao động nghèo Quận 9 đang hiển thị dưới dạng các con số định danh sinh học. "Đây không phải là những khoản nợ y tế hay hợp đồng cho thuê xác thông thường để kiếm tiền viện phí. Jax đã lừa các anh, lừa con em các anh ký vào một khế ước vô hạn. Tập đoàn Apex-Bio gọi dự án này là 'Project Proxy-Labor'. Tụi nó không chỉ thuê cơ thể các anh bốn giờ mỗi ngày. Tụi nó đang thử nghiệm thuật toán để chiếm quyền kiểm soát tủy sống vĩnh viễn, biến toàn bộ người nghèo ở Khu 9 thành những công cụ lao động không biết mệt mỏi, không biết đau đớn, và không có ý chí tự do."


Màn hình cuộn nhanh, lộ ra tên của con trai Phong 'Sứt' và hàng loạt võ sĩ trẻ khác với dòng chữ đỏ rực: *'Vật chủ đồng bộ hoàn hảo - Chuẩn bị thanh lý sinh học sau khi hoàn thành chu kỳ 200 giờ'.*


Phong 'Sứt', người cựu võ sĩ tàn phế một bên chân đang ngồi lặng lẽ ở góc phòng, bất ngờ chống chiếc gậy sắt đứng dậy. Tiếng khớp cơ học chân trái của gã rít lên khô khốc *két... két...* trên nền xi măng. Gã bước tới sát chiếc bàn, đôi mắt một mí vằn đỏ tia máu nhìn chằm chằm vào màn hình bám máu.


"Con trai tôi... thằng Nam... tên nó nằm ở đây," Phong 'Sứt' run rẩy chỉ tay vào dòng chữ đỏ. Giọng gã lạc đi vì phẫn nộ và đau đớn tột cùng. "Jax nói với tôi rằng nó chỉ đi bốc vác ca đêm ở bến cảng để trả nợ thẻ tín dụng sinh học cho tôi. Tại sao... tại sao lại là thanh lý sinh học?"


"Vì sau hai trăm giờ bị cưỡng bức xung thần kinh cao tần từ tháp truyền thông trung tâm, tủy sống của vật chủ sẽ bị xơ hóa hoàn toàn," Tommy lạnh lùng giải thích, ánh mắt anh dừng lại trên vết mổ rỉ dịch sau gáy của chính mình. "Tụi nó gọi đó là Nhũn não sinh học. Khi các sợi thần kinh vận động bị nung chảy, các anh sẽ trở thành phế nhân vĩnh viễn, hoặc một cái xác không hồn sống thực vật. Đến lúc đó, tập đoàn sẽ vứt bỏ các anh vào Khu biệt lập Khu Vườn Kính như đống sắt vụn thải loại, rồi siết nợ cơ thể con cháu các anh để thay thế."


Một làn sóng thì thầm hoảng loạn bùng phát dữ dội trong võ đường. Sự cam chịu bấy lâu nay biến thành nỗi kinh hoàng tột độ. Những người võ sĩ già nhìn nhau, bàn tay quấn băng gạc run rẩy vô thức đưa lên sờ gáy mình.


"Tụi nó... tụi nó muốn diệt chủng chúng ta sao?" Chú Sáu run giọng hỏi, bờ vai gầy gò sụp xuống.


"Chúng ta chạy trốn thì ngày mai đến lượt con cháu chúng ta bị đưa lên bàn mổ!" Leo bất ngờ bước tới, đứng chắn trước cửa sắt phụ, kéo phăng cổ áo thun của mình xuống, để lộ vết mổ cấy chip Proxy-Link lỗi đang sưng tấy, rỉ dịch vàng nhạt sau gáy. "Nhìn cháu đi! Cháu đã ký khế ước với Jax vì muốn có tiền chữa bệnh cho mẹ. Cháu tưởng mình mạnh mẽ, tưởng mình chịu đựng được. Nhưng trong bốn giờ mất tích đó, cháu không biết cơ thể mình đã làm những gì bẩn thỉu. Cháu suýt nữa đã tự tay bóp cổ mẹ mình khi chip bị ép xung! Chú Sáu, các chú, các anh... chúng ta chạy trốn đến bao giờ nữa?"


Phong 'Sứt' quay đầu lại nhìn Tommy, rồi nhìn chiếc đai vô địch rách nát của ông Vinh Mercer — bố đẻ đã khuất của Tommy — đang treo lệch vỡ trên bức tường bê tông loang lổ vết ẩm mốc. Chiếc đai da sờn rách, bong tróc hết lớp mạ vàng nhưng vẫn kiêu hãnh mang biểu tượng của thời hoàng kim quyền anh truyền thống, thời mà người ta chiến đấu bằng danh dự và sức mạnh thuần túy của cơ bắp chứ không phải những con chip nô dịch của tập đoàn.


Phong 'Sứt' vứt chiếc gậy sắt xuống đất vang lên tiếng *xoảng* chói tai. Gã giơ bàn tay phải quấn băng bảo hộ cũ kỹ lên, nắm chặt thành nắm đấm: "Mercer nói đúng. Chúng ta đã bán máu trên võ đài ngầm để mua vui cho lũ thượng lưu treo lơ lửng trên mây kia. Giờ tụi nó muốn siết nợ cả linh hồn chúng ta. Tôi không muốn chết như một con chó rỉ sét trong xó tối bẩn thỉu này. Tôi đứng cùng cậu, Tommy!"


"Tôi cũng đứng cùng anh!" Leo bước tới, đặt nắm đấm của mình cạnh nắm đấm của Phong 'Sứt'.


Sự im lặng bao trùm võ đường trong vài giây, chỉ còn tiếng mưa axit gầm rú phía trên trần bê tông. Rồi, một võ sĩ trẻ khác đứng dậy, giơ nắm đấm lên. Tiếp theo là chú Sáu, rồi đến mười người, hai mươi người. Những nắm đấm quấn băng gạc sờn cũ, bám đầy dầu mỡ và bụi than đồng loạt giơ cao dưới ánh đèn neon chập chờn.


"Tự chủ thân xác!" Phong 'Sứt' gầm lên.


"Tự chủ thân xác!" Cả võ đường đồng thanh hô vang, tiếng hô nghẹn ngào nhưng đanh thép dội vào những bức tường rỉ sét, thổi bùng ngọn lửa kháng chiến thầm lặng dưới lòng đất Khu 9. Liên minh kháng chiến mang tên 'Tự Chủ Thân Xác' chính thức được thành lập từ những phế nhân gỉ sét.


Tommy Mercer nhìn những nắm đấm giơ cao, cảm nhận một luồng hơi ấm tinh thần chạy dọc sống lưng, xoa dịu phần nào cơn sốt tủy sống đang hành hạ anh. Anh khẽ gật đầu, siết chặt nắm đấm tay phải bó tre của mình.


Nhưng ngay khi ngọn lửa hy vọng vừa được thắp sáng, cánh cửa sắt phụ của võ đường Gỉ Sét bất ngờ bị đạp tung.


*Rầm!*


Cánh cửa sắt đổ sập xuống nền xi măng, bắn tung tóe nước mưa axit lạnh ngắt vào bên trong. Một bóng người gầy gò, ướt sũng lao vào phòng, loạng choạng ngã quỵ dưới chân Tommy. Đó là Hùng, con trai nuôi của huấn luyện viên Marcus, trợ thủ nhỏ tuổi chuyên dọn dẹp võ đường. Quần áo cậu bé rách rưới, bám đầy muội than đen kịt và máu tươi đang rỉ ra từ vết thương trên trán. Cậu bé thở dốc, đôi mắt trợn trừng vì kinh hoàng, giọng nói lạc đi trong tiếng nấc nghẹn:


"Anh... anh Tommy! Bác sĩ Aris... Phòng khám chui của Bác sĩ Aris... vừa bị một toán tay súng giấu mặt đeo mặt nạ tấn công dữ dội! Lửa... lửa đang cháy lớn lắm... tụi nó đang lùng sục giết sạch tất cả mọi người!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!