Hơi Thở Kháng Xung
Elena loạng choạng lao xuống phản gỗ ôm chặt lấy bả vai rỉ máu của Tommy, nước mắt cô hòa lẫn với vệt máu tươi trên khóe miệng anh.
Sức nặng từ cơ thể gầy gò của vợ đè lên lồng ngực phải khiến những chiếc xương sườn bị rạn nứt của Tommy nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Anh hít vào một hơi lạnh buốt, lồng ngực phập phồng run rẩy, nhưng tuyệt nhiên không dám đẩy cô ra. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng, liệt lực vận động sau cú rách cơ vai nghiêm trọng từ ca bắn tỉa đêm trước. Bàn tay phải — niềm kiêu hãnh cuối cùng của một cựu võ sĩ cyber-boxing — giờ đây cũng chỉ còn là một mớ hỗn độn gãy nát. Ngón tay trỏ phải sưng tấy lên, biến dạng hoàn toàn sau cú tự bẻ khớp tàn bạo để chống lại xung điều khiển của con chip Proxy-Link Gen-2.
"Tommy... tại sao anh lại phải chịu đựng thế này?" Giọng Elena nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi của cô thấm qua lớp áo khoác da sờn rách, chạm vào làn da lạnh ngắt của anh. "Trái tim này... sự sống vay mượn này... em thà chết đi còn hơn nhìn anh tự hủy hoại bản thân như một con quái vật!"
"Elena... nhìn anh này..." Tommy khàn giọng nói, vị máu tanh nồng dưới lưỡi khiến lời nói của anh trở nên đứt quãng. Anh cố nâng bàn tay phải run rẩy lên, dùng những ngón tay còn lại không bị gãy để gạt đi giọt nước mắt trên má vợ. "Anh vẫn là anh. Thân xác này có thể bị cầm cố, nhưng linh hồn anh... ý chí này... không kẻ nào có thể cướp đi được. Anh bẻ gãy tay mình không phải vì anh yếu đuối, mà là vì anh muốn chứng minh cho Sterling Vance thấy: gã không thể biến anh thành công cụ giết em."
Từ phía sau gáy Tommy, con chip Proxy-Link Gen-2 vẫn nhấp nháy thứ ánh sáng đỏ rực, bệnh hoạn qua lớp băng gạc đẫm máu. Thứ dịch tủy màu xanh nhạt — dấu hiệu của sự đào thải thần kinh cực hạn — đang từ từ rỉ ra, mang theo một nhiệt lượng rát bỏng như thể có một dòng chì lỏng đang được nạp thẳng vào tủy sống cổ của anh. Mỗi nhịp đập cơ học *u... u...* từ lồng ngực trái của Elena vang lên như một tiếng chuông đếm ngược thời gian sinh mệnh của cả hai vợ chồng.
"A Di Đà Phật..."
Một tiếng niệm Phật trầm ấm, bình lặng vang lên từ bóng tối của chánh điện. Sư thầy Minh bước ra từ sau bức tượng Phật bằng đất nung phủ đầy bụi. Trên tay thầy là một chiếc khay gỗ cũ kỹ chứa vài mảnh tre cưa nhỏ, một cuộn băng gạc thô và một bát nước sắc thảo dược nghi ngút khói trầm thơm dịu.
Thầy Minh nhìn vệt dịch sinh học màu xanh nhạt đang rỉ ra từ gáy Tommy, đôi mắt hiền từ thoáng hiện lên một vệt lo âu sâu sắc. Thầy quỳ xuống bên cạnh hai vợ chồng, đặt chiếc khay gỗ xuống nền đất ẩm mốc.
"Cậu Mercer, hãy đỡ cô nhà nằm lại phản gỗ. Ngón tay trỏ của cậu cần phải được cố định ngay lập tức, nếu không các sợi gân cơ học sẽ tự co rút và khiến bàn tay phải của cậu tàn phế vĩnh viễn."
Elena khóc nghẹn, nhưng cô hiểu lời thầy nói là đúng. Cô loạng choạng gượng dậy, giúp Tommy tựa lưng vào chiếc cột gỗ lớn của chánh điện. Tommy nghiến chặt răng, khoang miệng rách sâu dưới lưỡi lại rỉ máu khi thầy Minh bắt đầu đặt hai mảnh tre nhỏ kẹp chặt lấy ngón tay trỏ phải đang sưng tấy.
*Clắc! Rắc!*
Một cơn đau nhói buốt như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào đại não khiến toàn thân Tommy co giật mạnh. Mồ hôi hột đổ ra như tắm trên trán anh, chảy dài xuống khuôn mặt góc cạnh hốc hác. Thầy Minh quấn gạc thô quanh ngón tay gãy một cách nhanh chóng và dứt khoát, rồi đặt một miếng đệm lá thuốc Nam lên vết mổ rỉ dịch sau gáy anh để làm dịu nhiệt độ của con chip đang chập mạch.
"Vệt dịch màu xanh nhạt này..." Thầy Minh khẽ thở dài, chỉ vào mảnh vải thấm dịch tủy. "Đây là dấu hiệu của sự hủy hoại sinh học giai đoạn đầu. Con chip của tập đoàn y sinh đang nung nóng các bao myelin bọc sợi thần kinh cổ của cậu. Nếu cậu tiếp tục bị cưỡng bức xung thần kinh cao tần thêm vài lần nữa, tủy sống sẽ bị xơ hóa hoàn toàn. Người ta gọi đó là Nhũn não sinh học (Brain Liquefaction). Khi đó, cậu sẽ chỉ còn là một cái vỏ rỗng sống thực vật vĩnh viễn."
Tommy thở dốc, tựa đầu vào cột gỗ, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào bức tượng Phật cổ kính. "Con biết, thưa thầy. Nhưng con không có đường lui. Thiết bị bảo mật số của Vesper đã hỏng hoàn toàn sau cú kích nổ EMP. Tháp truyền thông trung tâm của Sterling Vance có thể quét định vị và ghi đè xung khống chế lên con bất cứ lúc nào. Con phải tìm cách chống lại nó bằng chính cơ thể này."
Thầy Minh bưng bát nước thảo dược đưa cho Tommy, đợi anh uống cạn bằng bàn tay phải run rẩy rồi ôn tồn nói: "Công nghệ của tập đoàn dựa trên thuật toán kỹ thuật số để điều khiển các xung điện thần kinh của cậu. Nhưng thuật toán ấy chỉ có hiệu lực khi hệ thần kinh tự chủ của cậu rơi vào trạng thái bị động, hoặc bị kích thích bởi adrenaline do sợ hãi và giận dữ. Khi nhịp tim của cậu tăng cao, con chip sẽ dễ dàng đồng bộ hóa phản xạ cơ bắp của cậu lên mức tối đa. Võ sĩ truyền thống có một bí pháp rèn luyện giới hạn sinh học, gọi là thiền định kiểm soát nhịp tim."
Tommy nheo mắt nhìn thầy. "Kiểm soát nhịp tim?"
"Đúng vậy," Thầy Minh gật đầu. "Nếu cậu học được cách thở sâu bằng bụng, làm chủ tâm trí để hạ nhịp tim xuống dưới năm mươi nhịp mỗi phút ngay cả khi đang đối mặt với cái chết, cậu sẽ tạo ra một Rào cản Thần kinh tự chủ. Khi nhịp tim hạ thấp, dòng dẫn truyền adrenaline bị cô lập, tín hiệu truyền dẫn của chip Proxy-Link sẽ mất đi điểm tựa đồng bộ. Sóng điều khiển của Vance sẽ bị chặn đứng bên ngoài vỏ não, biến con chip thành một thiết bị thu phát thụ động vô hại."
Elena nắm chặt lấy bàn tay trái liệt lực của chồng, ánh mắt cô đầy vẻ khẩn cầu: "Tommy, hãy học đi. Xin anh..."
Tommy nhìn vợ, nhìn ngón tay trỏ phải gãy nát được bó tre thô sơ, rồi nhìn Sư thầy Minh. Ý chí của một võ sĩ cyber-boxing trỗi dậy mãnh liệt trong lồng ngực. "Thầy dạy con đi. Con phải làm thế nào?"
"Hãy ngồi kiết già," Thầy Minh hướng dẫn. "Giữ thẳng cột sống cổ. Cậu không thể sử dụng cánh tay trái, hãy thả lỏng nó hoàn toàn dán sát vào mạn sườn. Tay phải đặt nhẹ lên đùi, dùng ba ngón tay lành lặn để giữ thăng bằng tinh thần. Nhắm mắt lại, hướng sự chú ý vào đan điền dưới rốn."
Tommy cố gắng gập hai chân lại theo tư thế kiết già. Nhưng ngay khi anh vừa thẳng lưng, cơn đau từ vết rách cơ vai trái và những chiếc xương sườn rạn nứt bùng phát dữ dội. Nhịp tim của anh lập tức tăng vọt lên mức 120 nhịp/phút hiển thị nhấp nháy đỏ trên chiếc máy quét cầm tay Vesper-V1 đặt bên cạnh phản gỗ.
"Đau đớn là một ảo giác của hệ thần kinh," Giọng thầy Minh vang lên đều đặn, bình lặng giữa tiếng sấm sét nổ tung ngoài trời. "Cậu càng kháng cự lại cơn đau, nhịp tim càng tăng cao, và con chip càng dễ dàng chiếm quyền kiểm soát. Hãy chấp nhận cơn đau. Hãy thở ra thật chậm, kéo dài hơi thở gấp đôi thời gian hít vào."
Tommy cố gắng làm theo. Anh hít vào một luồng không khí lạnh sực mùi nhang trầm, rồi từ từ thở ra qua kẽ răng rỉ máu. Nhưng ngón tay trỏ phải bị gãy liên tục phát ra những nhịp mạch đập nhức nhối, giật mạnh dọc theo dây thần kinh quay lên tận gáy. Cơn đau búa bổ khiến mồ hôi chảy ròng ròng, làm nhòe đi tầm nhìn nội tâm của anh. Nhịp tim vẫn duy trì ở mức 110 nhịp/phút, không hề có dấu hiệu thuyên giảm.
*U... u... u...*
Tiếng rít tần số cao từ con chip sau gáy lại bắt đầu vang lên trong màng nhĩ Tommy. Sterling Vance đang quét tần số ngầm trên toàn quận. Con chip nóng dần lên, đe dọa bẻ gãy sự tập trung yếu ớt của anh.
"Không được nôn nóng!" Thầy Minh khẽ quát, giọng nói mang theo một lực lượng tinh thần vô hình.
*Boong...*
Thầy Minh dùng một thanh gỗ gõ nhẹ vào chiếc khánh đồng cổ kính đặt bên cạnh. Âm thanh thanh thoát, vang dội của tiếng chuông đồng ngân vang khắp gian chánh điện, xuyên qua tiếng mưa bão gầm rú, dội thẳng vào đại não của Tommy. Tiếng khánh đồng như một chiếc mỏ neo tinh thần, kéo ý thức đang chao đảo của anh trở lại vùng tĩnh lặng.
Tommy nhắm mắt sâu hơn. Anh không cố gắng đẩy lùi cơn đau nữa. Anh nương theo tiếng khánh đồng, cảm nhận từng thớ cơ vai trái đang rách nát, từng vết nứt trên xương sườn phải, và khớp xương ngón tay gãy đang nhức nhối. Anh chấp nhận chúng như một phần của cơ thể mình.
Hơi thở của anh chậm lại.
*Hít vào... một... hai... ba...*
*Thở ra... một... hai... ba... bốn... năm... sáu...*
Nhịp tim trên màn hình máy quét cầm tay bắt đầu có sự chuyển biến.
100... 90... 80...
"Tốt lắm," Thầy Minh khẽ nói. "Bây giờ, hãy cảm nhận luồng điện từ con chip sau gáy cậu. Đừng chống lại nó. Hãy dùng hơi thở để điều hòa dòng khí huyết xung quanh vết mổ, tạo ra một vùng đệm lạnh cô lập vùng tủy sống cổ."
Tommy cảm nhận được tiếng rít tê rần sau gáy bắt đầu giảm dần tần số rung động. Con chip Proxy-Link vẫn phát ra sóng điện từ đỏ rực, nhưng khi nhịp tim của anh hạ thấp, thuật toán của chip bắt đầu mất đi sự tương thích. Nó không thể tìm thấy tần số kích thích để đồng bộ hóa các sợi cơ cơ học của anh nữa.
Nhịp tim tiếp tục hạ xuống.
70... 60... 55...
Trên màn hình máy quét cầm tay Vesper-V1, dải tần số khống chế 443.2 MHz của Sterling Vance bắt đầu nhấp nháy không ổn định, liên tục bị đẩy lùi khỏi vùng tủy sống cổ của Tommy. Một Rào cản Thần kinh (Neural Barrier) thô sơ nhưng kiên cố đang được thiết lập bằng chính ý chí tự do và hơi thở của một võ sĩ.
50... 48 nhịp/phút.
Ánh sáng đỏ rực sau gáy Tommy dịu dần, chuyển sang màu hồng nhạt rồi tắt lịm. Cơn co thắt tủy sống biến mất hoàn toàn. Tommy thở hắt ra một hơi dài, cơ thể thả lỏng, hai mắt từ từ mở ra.
"Anh làm được rồi, Tommy!" Elena lao vào lòng anh, giọt nước mắt hạnh phúc hiếm hoi lăn dài trên má cô khi nhìn thấy nhịp tim của chồng đã ổn định ở mức cực hạn an toàn.
Tommy khẽ mỉm cười, cảm giác tự chủ hoàn toàn thân xác mang lại cho anh một sự thanh thản tột cùng trong tâm hồn. Anh nhìn Sư thầy Minh, cúi đầu kính cẩn: "Con cảm ơn thầy. Con đã hiểu thế nào là mỏ neo ý chí."
"Cậu Mercer," Thầy Minh đứng dậy, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn ra phía cửa chánh điện đang bị màn mưa che khuất. "Thiền định chỉ giúp cậu tạo ra rào cản tạm thời. Kẻ thù của cậu nắm giữ công nghệ tối tân và quyền lực pháp lý tuyệt đối. Chúng sẽ không để cậu yên bình ngồi thiền đâu."
Đúng lúc đó, từ trong chiếc túi áo khoác da sờn rách của Tommy, thiết bị vô tuyến lậu (RF lậu) do Vesper chế tạo đột ngột phát ra tiếng rè rè chói tai.
*Rẹt... rẹt... xẹt...*
Âm thanh nhiễu sóng quân sự nặng nề vang lên, cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng của ngôi chùa hoang. Tommy vội vàng dùng bàn tay phải — tránh ngón trỏ bị bó tre — lôi thiết bị vô tuyến ra ngoài.
Giọng nói gấp gáp, biến dạng vì nhiễu sóng của Đại úy Phong vang lên bên trong loa nhỏ:
"Tommy... cậu có nghe rõ không?" Tiếng Phong đứt quãng giữa những tiếng rít vô tuyến. "Cục trưởng Lâm đã ký lệnh mật cho phép đặc nhiệm Sentinel-6 nổ súng tiêu diệt cậu ngay lập tức khi phát hiện, không cần cảnh cáo để bịt đầu mối vụ ám sát Thượng nghị sĩ Henderson!"
Tommy nghiến chặt răng, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn vào màn hình vô tuyến nhấp nháy xanh lục nhạt. "Tôi nghe rõ, Đại úy. Khánh bẩn và Sentinel-6 đang ở đâu?"
"Nghe kỹ đây!" Giọng Phong càng trở nên khẩn cấp hơn, tiếng còi xe cảnh sát bẩn rú vang vọng ở đầu dây bên kia. "Khói — tay bắn tỉa chuyên nghiệp của Vance — và Đội trưởng Tiến đang dẫn đầu một tiểu đội Sentinel-6 bọc thép di chuyển về phía ga xe điện cũ của các cậu! Chúng có thiết bị quét định vị tần số cực nhạy! Rời khỏi đó ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!