Nhạc nềnScene_Tragic

Cơn Ác Mộng Ủy Quyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sầm sập trút xuống mái ngói rêu phong của ngôi chùa hoang, tiếng nước xối xả hòa lẫn với tiếng sấm sét rền vang từ phía chân trời Neo-Detroit. Giữa chánh điện tối tăm, khói hương trầm ấm áp tỏa ra từ chiếc lư đồng cũ cố gắng xoa dịu mùi rỉ sét và hóa chất độc hại đang bám chặt trên quần áo của những kẻ tị nạn.


Tommy Mercer ngồi gục bên cạnh chiếc phản gỗ cũ, nơi Elena đang nằm ngủ sinh học sâu. Trái tim nhân tạo dưới lồng ngực trái của cô phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt, nhịp đập cơ học *u... u...* đã ổn định hơn ở mức ba mươi phần trăm nhờ ca sạc lậu khẩn cấp tại căn hầm của Kiệt 'Điện'. Nhưng cái giá phải trả cho sự sống vay mượn ấy là quá đắt. Dòng mã định vị ngầm trong viên pin Micro-Cell đã kích hoạt, biến vị trí của họ thành một ngọn hải đăng sáng rực trước mắt kẻ thù. Họ đã phải di chuyển Elena trong đêm tối ròng rã, trốn chạy khỏi căn hầm bị rò rỉ để tìm đến sự che chở tạm thời dưới mái chùa hoang này.


Tommy đưa bàn tay phải quấn băng gạc bảo hộ lên vuốt nhẹ mái tóc bết nước mưa của vợ. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng, vô lực dán chặt vào mạn sườn. Vết rách cơ vai vận động cưỡng bức từ ca bắn tỉa đêm trước vẫn là một hố sâu tàn phá vật lý, mỗi nhịp thở sâu của anh đều kéo theo một cơn đau nhói buốt từ những chiếc xương sườn bị rạn nứt bên ngực phải. Ngón tay trỏ bên tay phải bị gãy từ trận đấu với Khang 'Sắt' đã sưng tấy lên như một quả mận chín, nhức nhối theo từng nhịp mạch đập. Thể lực của anh đã suy giảm xuống dưới mức hai mươi phần trăm, cơ thể run rẩy vì lạnh và kiệt sức thần kinh.


"Elena..." Tommy thì thầm, giọng khàn đặc vị gỉ sắt. "Anh sẽ không để chúng chạm vào em một lần nữa. Cho dù có phải đổi bằng cả mạng sống này."


Bỗng nhiên, một tiếng rít tần số cao chói tai bùng phát ngay trong màng nhĩ Tommy.


*U... u... u...*


Âm thanh ấy nhọn hoắt như một mũi khoan thép, dội ngược vào đại não anh. Sau gáy Tommy, vùng da xung quanh vết mổ cấy Chip Proxy-Link Gen-2 đột ngột nóng rực lên như một thanh sắt nung. Thứ ánh sáng đỏ rực, bệnh hoạn bùng phát từ con chip, xuyên qua lớp băng gạc y tế mỏng, hắt những vệt sáng đỏ lòm lên bức tượng Phật bằng đất nung phủ đầy bụi phía đối diện.


"Không... không phải lúc này..." Tommy rên rỉ, tay phải anh lập tức đưa lên ôm chặt lấy gáy.


Sóng điều khiển đặc biệt 443.2 MHz đang dội thẳng vào tủy sống cổ của anh với công suất cực đại. Đây không phải là lịch trình khế ước bốn giờ thông thường. Thượng nghị sĩ Sterling Vance đang kích hoạt thiết bị cầm tay mạ vàng từ xa, ép xung tủy sống của anh lên mức tối đa để trừng phạt hành vi trốn chạy của vật chủ. Cơ thể Tommy bắt đầu chuyển dịch sang trạng thái Cấp 4: Sát thủ ủy quyền chuyên nghiệp (Sync 60% - 80%).


Tommy cố gắng nhắm mắt, áp dụng kỹ thuật thiền định kiểm soát nhịp tim mà Sư thầy Minh đã dạy. Anh hít một hơi thật sâu bằng bụng, cố gắng ép nhịp tim từ mức điên cuồng 140 hạ dần xuống để thiết lập Rào cản Thần kinh tự chủ. Nhưng vô ích. Tần số cưỡng bức cực hạn của Vance quá mạnh, nó bỏ qua mọi rào cản sinh học thông thường, đè bẹp ý chí tự do của anh như một chiếc xe lu nghiền nát đống đất cát.


*Cạch.*


Khớp gối của Tommy tự động duỗi thẳng. Cơ thể anh tự đứng dậy chống lại ý chí của chính mình. Cảm giác xúc giác ở mười đầu ngón tay biến mất, thay vào đó là sự tê dại lạnh lẽo của một cỗ máy. Anh nhìn thấy cánh tay phải của mình tự động nhấc lên, di chuyển chậm rãi về phía tủ thờ đổ nát bên cạnh chánh điện.


Ý chí của Tommy gào thét trong tuyệt vọng: *"Dừng lại! Làm ơn dừng lại!"*


Nhưng cơ thể anh không nghe lời. Bàn tay phải — với ngón trỏ gãy sưng tấy — tự động duỗi ra, năm ngón tay siết chặt lấy chuôi của một con dao găm bằng bạc dùng để gọt trái cây thờ cúng đặt trên đĩa sứ. Dù ngón tay gãy bộc phát cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên đỉnh đầu, thuật toán của chip Proxy-Link vẫn cưỡng bức các sợi cơ co bóp, ép anh phải cầm chắc vũ khí.


Cơ thể Tommy xoay ngược lại, đối mặt trực diện với phản gỗ nơi Elena đang nằm ngủ vô thức.


*"Không! Vance! Đồ súc sinh! Đừng bắt tôi làm việc này!"* Ý chí của Tommy gầm rú trong đại não, nước mắt anh trào ra khóe mi, nóng hổi và bất lực.


Từng bước chân cứng nhắc, lạnh lùng nện xuống nền đất ẩm mốc. Cơ thể anh đang từ từ tiến về phía giường bệnh của vợ. Tay phải nâng con dao găm lên cao, mũi dao bạc lấp loáng dưới ánh chớp từ cửa sổ hắt vào, chỉ thẳng vào lồng ngực trái của Elena — nơi trái tim nhân tạo đang đập những nhịp yếu ớt.


Sterling Vance đang điều khiển anh. Gã chính trị gia tàn độc ấy muốn mượn chính đôi bàn tay của Tommy để tiêu diệt mỏ neo nhân tính duy nhất của anh, biến anh thành một cái vỏ rỗng hoàn toàn phục vụ cho các phi vụ ám sát tiếp theo.


Khoảng cách thu hẹp dần. Ba bước. Hai bước.


Mũi dao chỉ còn cách ngực Elena chưa đầy ba mươi centimet. Dưới ánh sáng đỏ rực phát ra từ gáy Tommy, khuôn mặt nhợt nhạt, bình yên của Elena hiện lên rõ rệt. Cô không hề biết rằng cái chết đang cận kề, và đao phủ lại chính là người chồng cô yêu thương nhất.


Trong ranh giới sinh tử mỏng manh, khi thuật toán của chip ép cơ tay phải đâm thẳng xuống, Tommy Mercer bùng nổ năng lực Kháng xung cưỡng bức (Neural Resistance) bằng tất cả danh dự của một võ sĩ chân chính. Anh không thể dùng ý chí ôn hòa để chống lại thuật toán quân dụng, anh cần một cú sốc adrenaline đủ mạnh để giành giật lại quyền kiểm soát dù chỉ trong một phần nghìn giây.


Tommy dùng đầu lưỡi ép mạnh mảnh kim loại sắc bén giấu dưới lưỡi cứa thẳng vào khoang miệng.


*Phập!*


Mảnh titan sắc lẹm cắt sâu vào biểu bì dưới lưỡi. Vị máu tươi tanh nồng, ấm nóng lập tức tràn ngập khoang miệng. Cơn đau tột cùng từ vết cắt bùng phát như một cú hích điện cực mạnh, giải phóng một lượng adrenaline khổng lồ chạy thẳng vào tủy sống cổ, kích thích hệ thần kinh tự chủ phản kháng quyết liệt.


Cánh tay cầm dao của Tommy giật mạnh, khựng lại trong gang tấc ngay trên ngực Elena.


*"Bẻ gãy nó... phải bẻ gãy nó!"* Ý chí của Tommy gầm lên.


Nhận ra không thể dùng lực cơ bắp để chiến thắng thuật toán cưỡng ép của chip, Tommy chọn một giải pháp tàn bạo tự thân. Anh lợi dụng một phần mười giây tự chủ vừa giành được, xoay mạnh cổ tay phải, ép ngón tay trỏ đang bị gãy sưng tấy tì mạnh vào cạnh sắc nhọn của cột gỗ chánh điện bên cạnh phản gỗ.


Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đổ sụp về phía trước, dồn lực ép vào ngón tay gãy.


*Rắc! Clắc!*


Tiếng xương ngón tay trỏ tay phải bị bẻ gãy hoàn toàn vang lên giòn giã, vang vọng khắp gian chánh điện tĩnh lặng.


Cơn đau đớn cực hạn từ xương gãy bùng nổ, phá vỡ hoàn toàn dải tần số điều khiển của chip Proxy-Link trong tích tắc. Bàn tay phải của Tommy mất hoàn toàn lực cầm nắm, mở ra vô điều kiện. Con dao găm bằng bạc rơi tuột khỏi tay, cắm phập xuống nền đất ẩm sát cạnh phản gỗ.


Tommy loạng choạng ngã quỳ xuống đất, máu tươi từ khóe miệng rỉ ra thành dòng đỏ thẫm dưới ánh sáng đỏ rực sau gáy. Anh ôm lấy bàn tay phải gãy nát, cơ thể co giật nhẹ do dư chấn của xung điện từ.


Tiếng xương gãy giòn giã và tiếng động mạnh đã phá vỡ giấc ngủ sinh học của Elena.


Cô khẽ rên rỉ, mi mắt run rẩy rồi từ từ mở ra. Dưới ánh sáng nhập nhẹm của chánh điện chùa hoang, Elena bàng hoàng nhìn thấy Tommy đang quỳ rạp dưới đất, miệng đầy máu, bàn tay phải biến dạng hoàn toàn và gáy anh đang phát ra thứ ánh sáng đỏ rực rỉ dịch tủy xanh nhạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!