Nhạc nềnScene_Tragic

Thỏa Hiệp Dưới Ánh Đèn Neon

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rít lên chói tai từ thiết bị cầm tay của Đặc vụ Cường, từng luồng xung âm tần cao nhọn hoắt xuyên thẳng qua lớp ván gỗ mỏng của quầy thịt, đâm vào màng nhĩ Tommy Mercer như những cây kim rỉ sét.


Dưới gầm quầy chật hẹp, hơi lạnh từ những khay nitơ lỏng dùng để bảo quản thịt tổng hợp bốc lên nghi ngút, đông cứng những vệt dịch tủy màu xanh nhạt đang rỉ ra từ vết mổ sau gáy anh. Cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống cổ, khiến cả nửa thân trên của Tommy run rẩy dữ dội. Vai trái của anh hoàn toàn tê liệt, những thớ cơ rách nát sau ca bắn tỉa cưỡng bức đêm trước đang sưng tấy, rỉ máu trong ấm ức. Ngón tay trỏ bên tay phải bị gãy cũng đã chuyển sang màu tím thẫm, nhức nhối theo từng nhịp tim đập dồn dập.


“Phát hiện dao động điện từ cực mạnh ngay dưới chân chúng ta!” Tiếng bốt bọc thép của Đặc vụ Cường nện chan chát trên nền xi măng ẩm ướt, chỉ cách đỉnh đầu Tommy chưa đầy nửa mét. “Tiểu đội một, bao vây quầy thịt! Tháo dỡ toàn bộ ván sàn!”


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Nghĩa ‘Mập’ — gã chủ quầy thịt béo ú với chiếc tạp dề da bò đẫm máu — bất ngờ gầm lên một tiếng giận dữ giả tạo. Gã vung chiếc dao phay nặng trịch chặt mạnh xuống thớt gỗ, cố tình làm đổ một khay sắt chứa đầy thịt đông lạnh và nitơ lỏng thẳng xuống sàn.


*Rầm! Xèo xèo!*


Luồng hơi lạnh nitơ lỏng bùng phát dữ dội, tạo ra một bức màn sương trắng xóa đặc quánh, che khuất hoàn toàn tầm nhìn nhiệt của các drone giám sát đang bay lơ lửng phía trên. Xăng dầu và máu động vật loang lổ trên sàn phản ứng với hóa chất lạnh, tạo ra một mớ hỗn độn dải nhiệt trên màn hình máy quét của Đặc vụ Cường.


“Mẹ kiếp! Mắt mũi mày để đi đâu thế hả?” Nghĩa ‘Mập’ chửi đổng, giả vờ cúi xuống nhặt thịt để che chắn góc nhìn của Cường.


Tommy biết đây là cơ hội duy nhất. Nén cơn đau xé rách ở lồng ngực phải nơi những chiếc xương sườn bị rạn nứt, anh dùng tay phải — với ngón trỏ gãy được co gập lại, chỉ dùng ngón giữa và ngón cái để bấu víu — kéo lê cơ thể tàn tạ của mình bò lùi về phía ngách tối sau quầy thịt. Bộ pháp di chuyển ‘Bóng Ma Gỉ Sét’ được anh chuyển hóa thành những cú rướn người bằng hông và đùi cực kỳ khéo léo, hoàn toàn không phát ra tiếng động trên nền xi măng nhớp nháp mỡ động vật.


Anh lách qua tấm rèm nhựa rách nát, thoát ra con hẻm tối tăm bốc mùi rác thải công nghiệp phía sau Chợ Đen Sắt Vụn. Nhưng ngay khi anh vừa gượng đứng dậy bên một đống phế liệu hoen rỉ, một bóng đen cao lớn đã lù lù bước ra từ góc tối, chặn đứng đường lui duy nhất của anh.


Đó là Phong ‘Sứt’.


Cựu võ sĩ cyber-boxing tàn phế đứng đó dưới làn mưa axit tầm tã. Một bên tai phải của gã bị sứt mẻ loang lổ, chân trái bằng khớp cơ học lỗi thời phát ra tiếng lạch cạch khô khốc mỗi khi gã dịch chuyển trọng tâm. Ánh đèn neon màu hồng từ bảng hiệu chợ đen hắt lên khuôn mặt đầy nếp nhăn và vết sẹo của gã, để lộ một ánh mắt trầm lặng nhưng chứa đầy sự thù hằn.


“Tommy Mercer,” Phong ‘Sứt’ khàn giọng nói, tay gã đang siết chặt một thanh sắt chịu lực bọc cao su. “Mày là kẻ bị truy nã đỏ. Mày mang theo lũ Sentinel-6 đến đây để triệt hạ con đường sống duy nhất của anh em tao à?”


Phong ‘Sứt’ vung thanh sắt, khớp gối cơ học rít lên một tiếng chói tai khi gã định nện thẳng vào lồng ngực đang rạn xương sườn của Tommy. Với cánh tay trái liệt hoàn toàn, Tommy không có cách nào đỡ nổi đòn đánh bạo lực này.


Trong tích tắc, Tommy lùi một bước lấy trọng tâm, nghiêng bả vai phải né tránh luồng gió của thanh sắt trong gang tấc. Anh không phản công bằng nắm đấm. Thay vào đó, bàn tay phải của anh thọc nhanh vào lớp lót áo khoác da sờn rách, lôi ra chiếc máy tính bảng bám đầy máu của gã môi giới Jax.


“Phong! Nhìn cái này đi!” Tommy gầm lên qua kẽ răng, giọng nói nghẹn ứ vị máu tanh từ vết rách dưới lưỡi. Anh bật màn hình máy tính bảng, hướng dải sáng xanh về phía mắt Phong ‘Sứt’.


Thanh sắt khựng lại cách trán Tommy chỉ vài milimet. Phong ‘Sứt’ nheo mắt nhìn vào màn hình. Trên đó hiển thị danh sách khế ước đen của Mạng lưới Môi giới Jax, và nổi bật ở trang đầu tiên chính là hồ sơ nợ tín dụng sinh học của con trai Phong ‘Sứt’ — một võ sĩ trẻ cũng đang bị siết nợ thể xác.


“Đây là... khế ước của thằng bé,” giọng Phong ‘Sứt’ đột ngột run lên, sự hung hãn biến mất, thay vào đó là nỗi bất an tột cùng của một người cha bất lực. “Sao mày lại có thứ này? Jax đâu?”


“Jax đã chết,” Tommy thở dốc, lồng ngực phải nhói lên đau đớn. “Tôi đã lấy được chiếc máy tính bảng này trước khi hắn bị sát hại. Phong, con trai ông chỉ còn ba ngày trước khi bị cưỡng bức cấy chip Proxy-Link Gen-2 để làm vật chủ ca đêm. Nếu ông dẫn đường cho tôi thoát khỏi vòng vây của Sentinel-6 qua lối cống ngầm, tôi sẽ dùng quyền quản trị của Jax để xóa sạch hồ sơ nợ của con trai ông ngay lập tức.”


Phong ‘Sứt’ nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính bảng bám máu, rồi nhìn vào vết mổ rỉ dịch xanh sau gáy Tommy. Gã biết Tommy không nói dối. Gã cũng biết sự tàn bạo của khế ước đen — chính cái chân cơ học lỗi thời phát ra tiếng lạch cạch của gã là minh chứng cho việc bị vắt kiệt sức lao động rồi bị tập đoàn thải loại.


*Đoàng! Đoàng!*


Tiếng súng xung điện từ của lực lượng Sentinel-6 vang lên chát chúa ở đầu hẻm, bắn tung tóe những tia lửa vàng lên các bức tường tôn rỉ sét. Ánh đèn quét nhiệt hồng ngoại bắt đầu rà soát về phía họ.


Phong ‘Sứt’ nghiến răng, nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất. “Mẹ kiếp, đi theo tao! Nhưng nếu mày lừa tao, tao sẽ dùng cái chân sắt này đạp nát sọ mày.”


Gã cựu võ sĩ tàn phế lách người về phía một đống phế liệu lớn, dùng sức đẩy một tấm ván sàn bằng sắt đúc nặng nề sang một bên, lộ ra lối hầm ngầm tối tăm của hệ thống thoát nước Khu 9.


“Đợi đã,” Tommy giữ tay Phong lại. “Chúng ta phải đón Elena ở chùa hoang trước. Trái tim nhân tạo của cô ấy sắp cạn pin rồi.”


Phong ‘Sứt’ trợn mắt kinh ngạc, nhưng tiếng bước chân bốt bọc thép của Sentinel-6 đã sát sạt sau lưng. Gã không còn lựa chọn nào khác. “Tao có chiếc xe ba gác điện tự chế ở hầm ngầm phía dưới. Có thiết bị gây nhiễu sóng radar cấp thấp của Vesper lắp cho. Chúng ta sẽ đi đường ngầm đón vợ mày trước khi bọn chó săn của Tiến phong tỏa toàn bộ đường thủy.”


***


Nửa tiếng sau, chiếc xe ba gác điện cũ kỹ của Phong ‘Sứt’ lạch cạch lao đi trong lòng đường ống thoát nước ngầm tối tăm, ẩm ướt. Elena nằm yếu ớt ở thùng xe phía sau, được Tommy ôm chặt vào lòng ngực phải. Chiếc áo khoác da sờn chống nhiệt của anh được đắp kín lên người cô để ngăn chặn bức xạ nhiệt.


Nhịp tim cơ học của Elena đập cực kỳ rệu rã, tiếng máy trợ tim rít lên những âm thanh đứt quãng đầy tuyệt vọng. Đèn cảnh báo trên ngực trái của cô nhấp nháy màu đỏ sẫm báo hiệu dung lượng pin Micro-Cell đã rơi xuống dưới mức 5%.


“Ráng lên, Elena... Chúng ta sắp đến nơi rồi,” Tommy thầm thì, anh dùng bàn tay phải quấn băng carbon ấm áp vuốt ve gò má nhợt nhạt của vợ. Mỗi lần xe xóc nảy, vết rách cơ vai trái của anh lại nhói lên như có ngàn mũi dao đâm, nhưng anh không hề buông lỏng vòng tay.


Chiếc xe ba gác khựng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét ẩn sâu dưới chân một nhà máy lọc nước bỏ hoang. Phong ‘Sứt’ gõ cửa theo nhịp mật mã quen thuộc. Cửa mở ra, lộ ra ánh sáng vàng vọt của căn hầm sửa chữa thuộc về Kiệt ‘Điện’.


Kiệt ‘Điện’ — gã kỹ thuật viên gầy nhom với cặp kính lúp nhiều tròng đeo trên mắt — hốt hoảng khi thấy Tommy bế Elena bước vào. Căn hầm của gã ngập tràn mùi axit hàn, dầu mỡ và hàng trăm bảng mạch điện tử cũ nát nằm ngổn ngang.


“Tommy! Mày điên rồi! Đặc vụ Cường đang quét toàn bộ dải tần lậu quận 9!” Kiệt ‘Điện’ nói nhanh, tay chân luống cuống thu dọn các sợi dây điện trên chiếc bàn mổ kim loại rỉ sét. “Vợ mày... nhịp tim yếu quá rồi. Pin Micro-Cell đã bị hệ thống bảo mật của Apex-Bio khóa dòng sạc lạ, tao không thể sạc bằng nguồn điện thông thường được!”


“Kiệt, dùng mỏ hàn laser đa tần số của mày,” Tommy đặt Elena nằm xuống bàn mổ, giọng anh đanh thép nhưng chứa đựng sự cầu khẩn tột cùng. “Bẻ khóa mạch bảo vệ của pin. Đấu nối trực tiếp vào nguồn điện dịch của căn hầm. Tôi biết mày làm được.”


Kiệt ‘Điện’ nhìn ánh mắt kiên định của Tommy, rồi nhìn khuôn mặt đang lịm dần của Elena. Gã thở hắt ra, kéo chiếc kính lúp xuống sát mắt. “Được rồi, nhưng đây là ca đấu nối sạc lậu khẩn cấp. Mạch pin có thể bị chập bất cứ lúc nào. Nếu dòng điện vượt quá giới hạn, trái tim nhân tạo của cô ấy sẽ bị nung chảy vĩnh viễn.”


Kiệt ‘Điện’ cầm mỏ hàn laser cầm tay, những ngón tay gầy guộc nhưng cực kỳ chính xác bắt đầu cắt đứt các sợi cáp thần kinh siêu nhỏ xung quanh cổng sạc trên ngực trái của Elena. Những tia lửa laser màu xanh lam bắn ra lấp lánh, soi rõ khuôn mặt đầy mồ hôi của gã kỹ thuật viên.


Tommy đứng bên cạnh, tay phải nắm chặt tay Elena, truyền cho cô chút hơi ấm cuối cùng. Gáy anh liên tục giật mạnh, chất dịch tủy xanh nhạt rỉ ra rát bỏng bốc khói nhẹ dưới ánh đèn halogen sáng rực của phòng mổ.


“Chuẩn bị đấu nối nguồn điện dịch!” Kiệt ‘Điện’ hét lên, gã cắm hai sợi dây đồng bọc nhựa vào cổng sạc vừa được bẻ khóa vật lý.


*U... u... u...*


Tiếng máy biến áp cơ học trong căn hầm rú lên một âm thanh trầm đục. Lồng ngực trái của Elena giật mạnh lên một cái. Chiếc máy trợ tim cơ học kêu lên một tiếng bíp dài, rồi bắt đầu đập lại với nhịp điệu ổn định hơn. Con số hiển thị dung lượng pin trên màn hình chẩn đoán từ từ nhảy vọt từ 3% lên 15%... rồi 30%.


Elena khẽ mở mắt, đôi môi nhợt nhạt mấp máy gọi tên Tommy trước khi chìm vào giấc ngủ sinh học an toàn. Trái tim nhân tạo của cô đã được kéo dài sự sống thêm vài ngày.


Tommy thở phào nhẹ nhõm, anh quỳ sụp xuống bên cạnh bàn mổ, cảm giác kiệt sức thể chất tột cùng ập đến. Anh lôi chiếc máy tính bảng của Jax ra, bấm nút xóa sạch toàn bộ hồ sơ nợ khế ước của con trai Phong ‘Sứt’ trước mặt gã cựu võ sĩ.


“Thỏa hiệp hoàn thành,” Tommy khàn giọng nói với Phong ‘Sứt’. “Cảm ơn ông.”


Phong ‘Sứt’ nhìn màn hình máy tính bảng hiển thị dòng chữ ‘Khế ước đã được giải phóng’, đôi mắt gã đỏ hoe. Gã không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng bước ra ngoài canh gác lối vào cống ngầm.


Nhưng ngay lúc ấy, một tiếng bíp cảnh báo chói tai vang lên từ hệ thống máy tính chẩn đoán của Kiệt ‘Điện’.


Kiệt ‘Điện’ nhìn vào màn hình, khuôn mặt gã đột ngột cắt không còn một giọt máu. Gã luống cuống gõ bàn phím, đôi mắt cận thị trợn trừng kinh hoàng sau cặp kính lúp.


“Tommy... Chết tiệt, không xong rồi!” Kiệt ‘Điện’ run rẩy nói, giọng nói đầy hoảng loạn. “Bộ sạc pin lậu vừa bẻ khóa mạch bảo vệ... nhưng nó đã vô tình kích hoạt một dòng mã định vị ngầm được giấu sâu trong firmware của viên pin Micro-Cell chính hãng!”


Tommy khựng người lại, cơn đau đầu búa bổ từ con chip chập mạch sau gáy lại bùng phát dữ dội. “Mã định vị ngầm? Ý mày là sao?”


Kiệt ‘Điện’ chỉ tay vào màn hình đang nhấp nháy một dòng lệnh mã hóa màu đỏ rực. “Dòng mã này... nó vừa tự động gửi một gói dữ liệu định vị GPS thô chứa tọa độ chính xác của căn hầm này... gửi thẳng về văn phòng của Thượng nghị sĩ Sterling Vance!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!