Nơi Trú Ẩn Dưới Mái Chùa Hoang
Cơn mưa axit của thành phố Neo-Detroit trút xuống những vạt tôn gỉ sét của Khu 9 như những luồng kim châm buốt nhói. Trên chiếc xe máy điện cũ kỹ đang lao đi trong màn đêm đen kịt, Tommy Mercer phải dùng toàn bộ sức lực của cánh tay phải lành lặn duy nhất để giữ vững tay lái. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng vô lực dưới lớp áo khoác da sờn rách, mỗi lần xe vấp phải ổ gà là một lần những thớ cơ vai bị rách nát bên trong gầm rú lên, truyền về đại đại não một tín hiệu đau đớn đến tột cùng. Lồng ngực phải bị rạn xương sườn của anh nhói buốt sau mỗi nhịp thở dồn dập, ép chặt lấy thân hình gầy yếu của Elena đang nằm co quắp trong thùng chở hàng phía sau.
Sau gáy Tommy, vùng da xung quanh vết mổ cấy chip Proxy-Link Gen-2 rực nóng lên như một thanh sắt nung. Thứ ánh sáng đỏ rực phát ra từ con chip khống chế bị Vance nâng cấp cưỡng bức từ xa bùng lên ổn định, xuyên qua làn mưa axit mờ mịt. Nó liên tục phát ra những tiếng rít vô tuyến siêu nhỏ dội thẳng vào màng nhĩ anh, báo hiệu hệ thần kinh vận động đang bị cưỡng ép đồng bộ hóa cấp độ hai. Tommy nghiến chặt răng đến mức vị máu tanh nồng từ vết rách dưới lưỡi lại trào ra khóe môi, hòa lẫn với nước mưa lạnh ngắt.
"Ráng lên, Elena... Chúng ta sắp đến rồi," Tommy thầm thì, giọng nói khản đặc bị tiếng gió rít nuốt chửng.
Chiếc xe máy điện lạch cạch lao qua một con ngách hẹp bám đầy rêu độc, hướng thẳng lên triền dốc đất đỏ dẫn về phía ngôi chùa đổ nát của Sư thầy Minh. Đây là điểm tựa tâm linh duy nhất còn sót lại giữa lòng khu ổ chuột gỉ sét này, một pháo đài cổ kính bằng gạch nung nứt nẻ và những mái ngói rêu phong, nơi khói hương trầm ấm áp hiếm hoi pha lẫn với mùi nhựa cháy và bụi công nghiệp từ các nhà máy phía hạ lưu.
***
*Két!*
Chiếc xe khựng lại sát bậc thềm đá đã mòn vẹt của chánh điện. Tommy loạng choạng bước xuống xe, lồng ngực phải nhói lên một cơn đau xé thịt khiến anh suýt quỵ ngã. Anh gồng sức bên cánh tay phải quấn băng bảo hộ gia cố sợi carbon, cẩn thận bế xốc Elena ra khỏi thùng xe. Khuôn mặt của Elena nhợt nhạt như sáp dưới ánh sáng halogen mờ nhạt của cơn giông. Trên ngực trái của cô, vết mổ cấy ghép tim cơ học đang nhấp nháy một thứ ánh sáng đỏ rực, yếu ớt và đứt quãng.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Tiếng còi cảnh báo từ máy trợ tim cơ học vang lên lạnh lẽo trong không gian tĩnh mịch của ngôi chùa hoang. Viên Pin điện dịch Micro-Cell dự phòng mà y tá Thảo thay thế lúc trốn chạy đang sụt áp nhanh chóng dưới mức mười phần trăm. Mỗi tiếng bíp như một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh của Tommy, báo hiệu sự sống của vợ anh đang đếm ngược từng phút.
"Sư thầy! Sư thầy Minh!" Tommy khàn giọng gọi, dùng bờ vai phải đẩy mạnh cánh cửa gỗ chánh điện nứt nẻ.
Cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra. Bên trong chánh điện, ánh sáng từ những ngọn nến vàng vọt soi rõ bức tượng Phật bằng đồng đã loang lổ vết rỉ sét xanh. Sư thầy Minh bước ra từ sau bức màn vải nâu sồng giản dị. Khuôn mặt thanh tú, bình lặng của thầy đột ngột co thắt lại khi nhìn thấy bộ dạng đẫm máu của Tommy và cơ thể suy kiệt của Elena.
"A Di Đà Phật... Cậu Mercer, mau đưa cô ấy vào đây!"
Sư thầy Minh nhanh chóng đỡ lấy Elena từ tay Tommy, giúp anh đặt cô nằm nhẹ nhàng lên chiếc phản gỗ thô sơ bên góc chánh điện. Thầy Minh đưa bàn tay ấm áp lên ngực trái của Elena, cảm nhận nhịp đập ngắt quãng, rung động cơ học rệu rã của trái tim nhân tạo.
"Pin điện dịch của cô ấy đang cạn kiệt cực nhanh," Sư thầy Minh trầm giọng nói, đôi mắt đầy lo âu. "Nhịp đập của tim cơ học đang rơi vào trạng thái đập chậm. Nếu dung lượng pin giảm xuống dưới năm phần trăm, cô ấy sẽ rơi vào hôn mê sâu và ngừng thở hoàn toàn trong vòng chưa đầy ba giờ."
Tommy thở dốc, bấu chặt bàn tay phải vào cạnh phản gỗ để giữ thăng bằng. "Con có mang theo bộ sạc thông thường của chùa... Chúng ta có thể cắm điện sạc khẩn cấp không, thưa thầy?"
"Để thầy thử."
Sư thầy Minh nhanh chóng tìm kiếm sợi cáp sạc cơ học cũ của chùa, cắm một đầu vào nguồn điện xoay chiều thô sơ bên vách đất, đầu còn lại kết nối vào cổng nạp pin trên ngực trái của Elena.
*Tít! Tít! Cảnh báo!*
Màn hình máy trợ tim của Elena đột ngột bùng lên ánh sáng đỏ chói. Một giọng nói kỹ thuật số lạnh lùng vang lên từ thiết bị y tế của Apex-Bio:
*"Phát hiện nguồn điện không xác định. Giao thức bảo mật sinh học bị vi phạm. Hệ thống tự động khóa dòng điện lạ để ngăn ngừa chập mạch. Vui lòng sử dụng nguồn sạc được phê duyệt của Apex-Bio."*
"Chết tiệt!" Tommy gầm lên, nắm chặt tay phải đập mạnh xuống sàn gỗ. "Bọn chúng đã khóa chặt mọi kẽ hở y tế. Chúng muốn dồn chúng ta vào đường cùng!"
"Cậu Mercer, bình tĩnh!" Sư thầy Minh đặt tay lên vai Tommy, giọng nói trầm ấm của thầy có một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. "Việc sạc pin thông thường sẽ kích hoạt khóa tự hủy của tim nhân tạo. Chúng ta không thể cưỡng ép. Cậu buộc phải tìm đến chợ đen để mua viên pin Micro-Cell chính hãng bị tuồn ra ngoài."
***
Tommy loạng choạng lùi lại, đưa bàn tay phải run rẩy vào lớp lót áo khoác da sờn rách. Anh lôi chiếc bộ đàm vô tuyến tần số thấp (RF lậu) do Vesper chế tạo ra, cố gắng điều chỉnh núm xoay cơ học để liên lạc với chú họ của mình — Ông Quốc, người thợ cơ khí già ở Khu 9.
"Chú Quốc... Chú Quốc... Nghe cháu nói không?" Tommy khàn giọng thì thầm vào máy thu phát, tiếng rè rè của nhiễu sóng điện từ dội lại chói tai. "Cháu cần chú gia cố bộ lọc tín hiệu... Bộ lọc của cháu bị hỏng rồi... Bọn chúng đang định vị..."
*Rè... Rè... Mưa... axit... nhiễu... quá... Tommy...*
Giọng nói đứt quãng, nghẹt thở của Ông Quốc vang lên qua làn sóng vô tuyến yếu ớt. Tiếng sấm sét dội mạnh từ bên ngoài mái chùa tôn rỉ sét làm gián đoạn hoàn toàn đường truyền vô tuyến tần số thấp. Cơn mưa axit ngoài kia đang tạo ra một lá chắn điện từ tự nhiên, khóa chặt mọi nỗ lực liên lạc của anh.
Ngay khi Tommy định điều chỉnh lại tần số, một cơn đau đầu dữ dội đột ngột bùng phát từ sau gáy anh.
*A...!*
Tommy hét lên một tiếng đau đớn, chiếc bộ đàm vô tuyến tuột khỏi tay rơi xuống sàn đất nứt nẻ. Con chip Proxy-Link Gen-2 cấy sâu vào tủy sống cổ của anh đột ngột phát ra một luồng xung nhiệt cực hạn. Thứ ánh sáng đỏ rực sau gáy bùng lên chói mắt, truyền dẫn một dòng điện sinh học cưỡng bức chạy dọc cột sống, kích hoạt triệu chứng Co thắt xung thần kinh (Neural Spasm) nghiêm trọng.
Toàn bộ cơ thể Tommy co giật mạnh đột ngột. Cánh tay phải của anh co quắp lại cứng đờ, mười đầu ngón tay quắp chặt như móng vuốt. Cơ cổ của anh căng cứng đến mức nghẹt thở, ép chặt quai hàm khiến anh sùi bọt mép nhẹ. Cơn đau búa bổ dọc tủy sống cổ như muốn nung chảy các bao myelin bọc sợi thần kinh, tước đi hoàn toàn khả năng tự chủ vận động của anh.
Tommy ngã gục xuống sàn đất bên cạnh phản gỗ của Elena, cơ thể run rẩy dữ dội trong cơn co thắt tàn bạo của công nghệ khống chế nâng cấp.
"Tommy! Anh làm sao thế này?" Elena yếu ớt thốt lên, đôi mắt mờ đục của cô tràn đầy sự hoảng sợ khi chứng kiến chồng co giật dưới sàn.
"Cậu Mercer!"
Sư thầy Minh lập tức lao đến. Với sự bình tĩnh của một người đã tu tập thiền định sâu và am hiểu y học cổ truyền điều hòa khí huyết, thầy Minh nhanh chóng lật người Tommy nằm ngửa. Thầy rút từ trong túi áo nâu sồng ra một bộ kim châm cứu bằng bạc cổ kính.
*Phập! Phập! Phập!*
Đôi bàn tay thoăn thoắt của Sư thầy Minh châm ba cây kim bạc trực tiếp vào các huyệt đạo thần kinh xung quanh tủy sống cổ và bả vai của Tommy. Những cây kim bạc lập tức phát ra những tia lửa điện siêu nhỏ màu xanh lam khi chúng hấp thụ và phân tán dòng điện sinh học cưỡng bức từ con chip chập mạch.
"Hít vào thật sâu bằng bụng, thở ra chậm rãi, cậu Mercer!" Sư thầy Minh gõ mạnh chiếc khánh đồng cổ bên tai Tommy. Tiếng chuông thanh thoát, vang dội giúp đại não anh tìm lại một chút tỉnh táo giữa cơn bão xung điện. "Hãy dùng ý chí tự do để hạ thấp nhịp tim của cậu xuống dưới năm mươi nhịp! Đừng để thuật toán của chip kích thích adrenaline của cậu!"
Tommy nghiến chặt răng, máu tươi từ vết rách dưới lưỡi rỉ ra ướt đẫm khóe môi. Anh nhắm nghiền mắt, nén cơn đau xé thịt ở bả vai trái bị rách cơ, cố gắng tập trung vào nhịp thở thiền định mà thầy Minh hướng dẫn. Anh hít vào thật chậm, ép lồng ngực phải đang rạn xương sườn thả lỏng, hạ thấp nhịp tim hiển thị trên máy quét cầm tay từ mức 140 xuống dần mức 50 ổn định.
Cơn co thắt tủy sống từ từ dịu đi. Cơ cổ của Tommy giãn ra, trả lại cho anh khả năng hít thở luồng không khí trầm ấm của chánh điện.
***
Sư thầy Minh thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, rút những cây kim bạc bám đầy vệt đen điện dịch ra khỏi cổ Tommy. Thầy Minh dùng một mảnh vải sạch để lau vết mổ chưa lành sau gáy anh.
Nhưng ngay khi mảnh vải chạm vào vùng da cổ, Sư thầy Minh khựng lại. Đôi mắt thầy co thắt lại trong bàng hoàng.
Trên mảnh vải trắng, bên cạnh vệt máu đỏ thẫm, xuất hiện một chất dịch tủy màu xanh nhạt bốc lên một làn khói mỏng hôi hắc và rát bỏng.
"A Di Đà Phật..." Sư thầy Minh thốt lên đầy kinh hoàng, giọng thầy run rẩy dưới ánh nến vàng vọt. "Cậu Mercer... vết mổ của cậu... chất dịch tủy màu xanh nhạt này... Hệ thần kinh vận động của cậu đang bị đào thải nghiêm trọng. Con chip nâng cấp của Vance đang rò rỉ hóa chất độc hại thẳng vào tủy sống cổ của cậu."
Tommy loạng choạng gượng dậy bằng cánh tay phải, đưa tay lên sờ vào vùng gáy rát bỏng bốc khói nhẹ. Anh nhìn vệt dịch xanh nhạt trên tay thầy Minh, hiểu rằng chiếc đồng hồ cát sinh học của chính mình cũng đang chạy những nhịp đếm ngược cuối cùng về phía vực thẳm nhũn não vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!