Khế Ước Bị Khống Chế
Cơn mưa axit của Neo-Detroit trút xuống những mái tôn gỉ sét của Khu 9 như một bản nhạc tử thần kéo dài vô tận. Trên những bức tường bê tông nứt nẻ, ánh sáng từ những màn hình holographic khổng lồ hắt xuống một màu đỏ rực bệnh hoạn của lệnh truy nã toàn quốc. Tommy Mercer, cựu võ sĩ cyber-boxing hết thời, đứng nép mình dưới bóng tối của một container bỏ hoang sát tường rào bệnh viện tư nhân Apex-Bio.
Cơ thể anh đang gào thét đòi đình chiến. Cơn đau từ bả vai trái bị rách cơ vai vận động cưỡng bức chạy dọc tủy sống cổ, buốt nhói lên tận thái dương như có ai đó đang đóng đinh vào đại não. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng vô lực, dán chặt vào mạn sườn đau đớn. Những chiếc xương sườn ngực phải bị rạn nứt nhói lên sau mỗi nhịp thở nông, trong khi ngón tay trỏ tay phải bị gãy đã sưng tấy lên một màu tím tái dữ dội dưới lớp băng bảo hộ tẩm sợi carbon cơ học. Nhưng Tommy không thể dừng lại. Chiếc đồng hồ điện tử hiển thị nhịp tim của Elena Mercer, người vợ bạo bệnh của anh, đang đếm ngược những tiếng cuối cùng trong bóng tối. Pin điện dịch Micro-Cell duy trì nhịp đập cho trái tim nhân tạo lỗi nhịp của cô tại phòng bệnh 405 đã rơi xuống dưới mức năm phần trăm.
"Mày điên rồi, Tommy."
Một tiếng thì thầm khàn đặc vang lên từ khe cửa sắt phụ của bệnh viện. Hải 'Sẹo', cựu sparring partner thời đỉnh cao của Tommy trên võ đài ngầm, thò cái đầu có vết sẹo dài chạy ngang mặt ra ngoài hành lang tối. Bộ đồng phục bảo vệ màu xám tro của Apex-Bio khoác trên người gã xộc xệch, bám đầy mùi thuốc lá rẻ tiền.
"Tao chỉ có thể ngắt hệ thống camera tuần tra hành lang phía tây trong đúng mười lăm phút," Hải 'Sẹo' lấm lét nhìn quanh, tay siết chặt chiếc thẻ từ vạn năng cấp thấp. "Lực lượng An ninh Sentinel-6 đang tăng cường tuần tra vòng ngoài vì vụ rò rỉ dữ liệu ở bến cảng cũ. Nếu mày bị bắt, cả tao và mày đều sẽ bị ném xuống sông sắt."
"Tao biết ơn mày, Hải," Tommy khàn giọng nói, máu tươi từ vết rách dưới lưỡi lại rỉ ra khoang miệng tanh nồng. Anh gồng sức bên cánh tay phải lành lặn duy nhất, lách nhanh qua khe cửa sắt phụ, biến mất vào hành lang vô trùng lạnh lẽo của bệnh viện.
***
Hành lang phía tây của phân khu y tế giá rẻ ngập tràn ánh sáng halogen trắng bủng và mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc. Tommy di chuyển cúi thấp người theo bộ pháp Bóng Ma Gỉ Sét, bước chân không hề phát ra tiếng động trên nền đá mài lạnh lẽo. Gáy anh, nơi cấy ghép chip Proxy-Link Gen-2, bắt đầu phát ra những tiếng rít vô tuyến siêu nhỏ, nóng rực lên rát bỏng. Anh biết, Sterling Vance đang quét tần số lậu trên toàn thành phố để định vị anh.
*Cạch.*
Tommy đẩy nhẹ cánh cửa phòng bệnh 405. Bên trong, không khí đặc quánh mùi nước sát trùng và tiếng bíp bíp yếu ớt, đứt quãng từ máy trợ tim của Elena. Thảo 'Y tá' đang đứng đợi sẵn bên giường bệnh, khuôn mặt phúc hậu của cô ngập tràn sự sợ hãi dưới cặp kính gọng tròn.
"Anh Tommy, nhanh lên!" Thảo 'Y tá' nói nhỏ, đôi tay cô thoăn thoắt ngắt tạm thời các dây truyền dịch dinh dưỡng. "Tôi đã chuẩn bị sẵn viên Pin điện dịch Micro-Cell dự phòng này rồi. Nhưng khi tôi ngắt cáp sạc chính của bệnh viện để thay pin, máy chủ trung tâm sẽ phát hiện ra sự sụt áp đột ngột trong vòng ba mươi giây."
Tommy bước đến bên giường bệnh. Elena đang nằm đó, gầy gò, làn da nhợt nhạt như sáp dưới ánh đèn mờ. Trên ngực trái của cô, vết mổ cấy ghép tim cơ học phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt, yếu ớt. Khi nghe thấy tiếng động, cô khẽ mở mắt. Đôi mắt mờ đục vì bệnh tật của cô đột ngột co thắt lại khi nhìn thấy bộ dạng đẫm mồ hôi và máu của chồng.
"Tommy... anh... gáy anh..." Elena thều thào, đôi bàn tay gầy guộc của cô run rẩy đưa lên, chạm vào vết mổ cấy chip rỉ máu sau gáy anh. Nước mắt cô trào ra khóe mắt. "Em đã bảo anh dừng lại cơ mà... Em thà chết chứ không muốn anh bán rẻ thân xác..."
"Elena, nghe anh," Tommy quỳ sụp xuống bên giường, dùng bàn tay phải quấn băng carbon ôm chặt lấy khuôn mặt nhợt nhạt của vợ. "Anh không bao giờ bỏ rơi em. Chúng ta sẽ rời khỏi nơi này. Ngay bây giờ."
Thảo 'Y tá' nghiến răng, dùng kìm chuyên dụng giật mạnh cáp sạc chính từ máy thở của Elena.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Tiếng còi báo động sụt áp nhịp tim lập tức vang lên chói tai trong căn phòng chật hẹp. Màn hình máy trợ tim cơ học chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm. Thảo nhanh chóng ấn viên Pin điện dịch Micro-Cell dự phòng vào khe cắm trên ngực Elena. Trái tim cơ học của cô khựng lại một nhịp, rồi đập trở lại bằng nguồn năng lượng yếu ớt từ viên pin dự phòng cuối cùng.
"Xong rồi! Đi mau!" Thảo 'Y tá' hét lên.
Cùng lúc đó, hệ thống loa phát thanh của bệnh viện bùng nổ tiếng còi báo động đỏ rực:
*"Cảnh báo! Sụt áp đột ngột tại phòng bệnh bốn trăm lẻ lăm! Phát hiện xâm nhập trái phép tại phân khu y tế phía tây! Lực lượng Sentinel-6 lập tức phong tỏa toàn bộ lối ra!"*
***
Tommy không chần chừ một giây. Anh dùng cánh tay phải lành lặn duy nhất bế xốc Elena lên, ép sát thân hình gầy yếu của cô vào lồng ngực phải đang rạn xương sườn của mình. Cánh tay trái liệt hoàn toàn buông thõng vô lực dưới lớp áo khoác da sờn rách. Cơn đau từ xương sườn rạn nhói lên dữ dội sau mỗi bước chạy khiến anh suýt quỵ ngã, nhưng anh nghiến chặt răng, vị máu dưới lưỡi tràn ra khóe môi rỉ xuống ngực áo.
"Chạy lối cầu thang thoát hiểm bên trái! Thang máy kỹ thuật đã bị khóa chặt rồi!" Hải 'Sẹo' từ đầu hành lang lao đến, tay cầm gậy điện tuần tra dẫn đường cho Tommy.
Tiếng bốt bọc thép nện dứt khoát xuống thềm bê tông vang lên dồn dập từ phía sảnh chính. Lực lượng An ninh Sentinel-6 bọc thép, trang bị súng trường xung điện từ và khiên hấp thụ lực đấm, đang tràn vào hành lang phía tây như một cơn lũ thép vô cảm.
"Đứng lại! Nghi phạm truy nã đỏ Tommy Mercer! Đầu hàng ngay lập tức hoặc sẽ bị tiêu diệt tại chỗ!" Tiếng loa từ mặt nạ sợi carbon của tên lính Sentinel-6 đi đầu vang lên lạnh lùng.
*Hưu! Hưu!*
Những luồng đạn xung điện từ bắn dọc hành lang vô trùng, găm thẳng vào các bức tường kính tạo nên những tiếng nổ chập điện chói tai và những làn khói khét lẹt. Tommy ôm chặt Elena, dùng tấm lưng rộng bọc trong chiếc áo khoác da chống nhiệt để che chắn đạn lạc cho cô, loạng choạng lao thẳng về phía cửa thoát hiểm.
*Rầm!*
Cánh cửa sập an ninh tự động bằng thép dày nửa mét của bệnh viện bắt đầu hạ xuống từ trần nhà nhằm cô lập hoàn toàn hành lang phía tây. Nếu cửa sập đóng lại hoàn toàn, họ sẽ bị nhốt chặt trong ranh giới tử thần này.
"Chạy đi, Tommy! Tao cản tụi nó!" Hải 'Sẹo' hét lên.
Gã bảo vệ có vết sẹo dài bỗng quay lưng lại, lao thẳng về phía bảng điều khiển cảm biến của cửa sập. Hải 'Sẹo' cắm chiếc thẻ từ vạn năng cấp thấp vào khe cắm, ép hệ thống ghi đè dữ liệu khẩn cấp để giữ cho cửa sập dừng lại ở độ cao nửa mét trong vòng đúng mười lăm giây.
"Hải! Mày sẽ bị bắt!" Tommy hét lên khi cúi người bò qua khe hở hẹp của cửa sập.
"Mày còn nợ tao một trận tái đấu trên võ đài, nhà vô địch! Đừng có chết ở đây!" Hải 'Sẹo' gầm lên trước khi bị ba tên lính Sentinel-6 lao vào đè nghiến xuống sàn đá mài. Tiếng gậy điện bạo lực dằn mặt vang lên sau lưng họ, và Hải 'Sẹo' chấp nhận bị sa thải và bắt giữ vì tội đồng phạm để mở ra con đường sống duy nhất cho người bạn cũ.
***
Tommy bế Elena lao ra lối thoát hiểm ngầm dẫn xuống cống nước của bệnh viện. Anh đặt cô nằm an toàn bên trong thùng chở hàng của chiếc xe máy điện cũ được giấu sẵn trong ngách tối của hẻm nhỏ bám đầy rêu độc.
Elena yếu ớt nắm lấy vạt áo da sờn rách của chồng, hơi thở của cô nông và ngắt quãng dưới sức nóng của cơn mưa axit đang bắt đầu trút xuống nặng hạt. Nhịp đập trái tim nhân tạo của cô phát ra tiếng rè rè nhỏ, báo hiệu viên pin dự phòng chỉ còn duy trì được sự sống cho cô trong vài giờ ngắn ngủi.
Tommy nhảy lên yên xe, tay phải vặn ga điện cực mạnh. Chiếc xe máy điện lao vút ra khỏi cổng bệnh viện tư nhân Apex-Bio, hướng thẳng về phía bóng tối của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn dưới màn mưa axit rít gào.
Nhưng ngay khi bánh xe vừa cán qua vạch ranh giới của bệnh viện, một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ đột ngột giật mạnh dọc tủy sống cổ của Tommy. Anh loạng choạng suýt mất lái.
Sau gáy anh, vùng da xung quanh chip Proxy-Link Gen-2 đột ngột phát ra một luồng nhiệt lượng rát bỏng đến mức bốc khói nhẹ. Một thứ ánh sáng đỏ rực ổn định bùng phát từ vết mổ chưa lành, soi rõ những hạt mưa axit đang rơi lấp lánh trong đêm tối.
Trong đại não Tommy, một giọng nói kỹ thuật số lạnh lùng, vô cảm được truyền dẫn trực tiếp qua tần số sóng điều khiển dội thẳng vào màng nhĩ anh:
*"Khế ước của ngươi đã được cập nhật, vật chủ Mercer. Đồng bộ hóa cưỡng bức cấp độ hai bắt đầu kích hoạt từ xa."*
Tommy Mercer rùng mình kinh hoàng khi cảm nhận được một luồng xung điện từ tinh vi mới đang từ từ bò dọc tủy sống cổ, xâm nhập sâu vào hệ thần kinh vận động của mình, đe dọa tước đi chút ý chí tự do cuối cùng của anh ngay trong đêm mưa bão.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!