Mảnh Vỡ Ký Ức Cơ Bắp
Cơn mưa axit của thành phố Neo-Detroit chưa bao giờ dứt. Những giọt nước mưa mang theo lưu huỳnh và bụi kim loại từ các tầng mây công nghiệp xộc thẳng vào mũi Tommy Mercer, rít lên sàn sạt khi chạm vào lớp da sờn rách của chiếc áo khoác cũ. Tommy điều khiển chiếc xe máy điện lọc cọc bằng một tay. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng, giấu chặt dưới lớp lót áo khoác như một khúc gỗ chết. Mỗi lần chiếc xe sập ổ gà trên con đường ổ voi dẫn xuống bến cảng Khu 9, một luồng điện đau đớn tột cùng lại phóng thẳng từ bả vai trái lên tủy sống cổ, khiến anh suýt nữa lạc tay lái.
Tài khoản sinh học của anh chỉ còn vỏn vẹn 2 Điểm Tín dụng Sinh học (Bio-Credits). Ngày mai, viện phí của Elena tại Phòng bệnh 405 sẽ tăng gấp đôi, lên mức hai trăm Credits. Nếu không có tiền, máy trợ tim của cô ấy sẽ bị ngắt kết nối. Ý nghĩ đó giống như một sợi xích sắt siết chặt lấy cuống họng Tommy, ép anh phải lao đi trong màn đêm tăm tối, hướng thẳng về phía bến cảng hoen rỉ.
Nhà kho bỏ hoang của Jax nằm ẩn mình giữa những chiếc cần cẩu công nghiệp khổng lồ đã ngừng hoạt động từ nửa thế kỷ trước. Lớp tôn rỉ sét của nhà kho bị gió biển ăn mòn thành những mảng loang lổ, để lộ ánh sáng xanh lục mờ nhạt từ bên trong hắt ra. Tommy tắt máy xe, dắt nó vào bóng tối của một container bỏ hoang rồi bước nhanh về phía cửa sắt phụ. Anh gõ cửa theo một nhịp mật mã quen thuộc: ba tiếng ngắn, một tiếng dài.
Cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc rồi hé mở. Gã bảo vệ bặm trợn liếc nhìn Tommy qua khe hở, nhận ra cựu võ sĩ quyền anh liền hất hàm cho anh bước vào. Bên trong nhà kho, không khí đặc quánh mùi ozone, dầu máy và mùi ẩm mốc đặc trưng của bến cảng. Hàng chục buồng cấy ghép Proxy-Link lậu xếp thành hàng dài dọc theo các bức tường bê tông nứt nẻ, tỏa ra thứ ánh sáng xanh neon ma mị. Trong một vài buồng kén, những võ sĩ nghèo khổ của Khu 9 đang nằm bất động, dây cáp thần kinh cắm chi chít sau gáy, cơ thể họ thỉnh thoảng lại giật mạnh lên dưới sự điều khiển từ xa của một kẻ mua vui ẩn danh nào đó ở khu thượng lưu.
Ở góc cuối nhà kho, dưới một chiếc đèn chụp rỉ sét tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, gã môi giới Jax đang ngồi gác chân lên chiếc bàn gỗ bám đầy vết tàn thuốc. Hắn mặc chiếc áo sơ mi lụa hoa hòe phanh ngực, lộ ra sợi dây chuyền vàng bản lớn đè lên lớp lông ngực rậm rạp. Đôi mắt ti hí của hắn sắc lẹm như dao cạo, liên tục liếc nhìn chiếc máy tính bảng mã hóa trên tay. Cạnh hắn là Gã 'Mắt Kính', gã kế toán thế giới ngầm với dáng người gầy gò như một bộ xương khô, đôi mắt cận thị nặng sau cặp kính dày cộp không ngừng dán vào các con số nợ nần nhảy múa trên màn hình ảo.
"Mày đến trễ đấy, nhà vô địch," Jax cất giọng khàn khàn, hàm răng bọc vàng lóe lên dưới ánh đèn vàng vọt. "Tao cứ tưởng ca cho thuê đêm qua đã làm mày nhũn não rồi chứ."
Tommy bước đến trước bàn, cố giữ cho cơ thể mình đứng thẳng dù bả vai trái đang run lên bần bật vì đau đớn. Anh dùng tay phải lành lặn đập mạnh xuống mặt bàn gỗ.
"Tiền công ca đêm qua của tao đâu, Jax? Tròn bốn giờ. Tao cần đủ một trăm Credits để đóng viện phí cho Elena."
Jax không thèm nhìn anh, chỉ nhếch mép cười khẩy rồi hất hàm sang phía Gã 'Mắt Kính'. Gã kế toán gõ cộc cộc ngón tay khẳng khiu lên bàn phím ảo, một màn hình holographic màu xanh lam hiện ra trước mặt Tommy.
"Tommy Mercer," Gã 'Mắt Kính' đọc bằng giọng đều đều, vô cảm như một cỗ máy. "Ca cho thuê khế ước đen từ 22h đêm đến 2h sáng. Đơn giá cơ bản: 100 Bio-Credits. Tuy nhiên, chúng tôi phải thực hiện các khoản khấu trừ bắt buộc theo điều khoản phụ lục hợp đồng."
"Khấu trừ cái gì?" Tommy nghiến răng, lồng ngực phập phồng giận dữ.
"Phí hao mòn và bảo trì cổng kết nối tủy sống cổ Proxy-Link Gen-2: 15 Credits. Thuế môi giới thế giới ngầm quận 9: 20 Credits. Khoản phạt do cơ thể vật chủ phản kháng nhẹ trong ca chuyển giao: 15 Credits. Và cuối cùng, lãi suất phát sinh từ khoản vay tín dụng sinh học mua tim nhân tạo cho Elena Mercer tại phân khu y tế Apex-Bio: 45 Credits. Tổng cộng khấu trừ: 95 Credits. Số dư thực nhận chuyển khoản: 5 Bio-Credits."
"Năm Credits?" Giọng Tommy lạc đi. Anh chộp lấy cổ áo của Gã 'Mắt Kính', kéo xốc gã lên khỏi ghế bằng tay phải. "Chúng mày đang ăn cướp à? Ca cho thuê đêm qua suýt nữa đã giết chết tao! Vai trái của tao bị rách nát hoàn toàn, gáy tao rỉ máu tủy sống! Tao đã bán mạng cho chúng mày để đổi lấy năm Credits này sao?"
"Buông gã ra, Tommy," Jax lạnh lùng cất giọng, tay hắn đã đặt lên báng khẩu súng lục xung điện dắt bên hông. Hai gã bảo vệ bọc thép Sentinel-6 đứng gần đó lập tức tiến lại gần, tiếng xích sắt trên giáp vai của chúng va vào nhau nghe lạnh gáy.
Tommy nhìn họng súng của Jax, rồi nhìn hai gã bảo vệ khổng lồ. Anh biết mình không có cơ hội chiến thắng trong tình trạng tàn phế này. Anh từ từ buông tay ra, đẩy Gã 'Mắt Kính' ngã sụp xuống ghế.
Jax đứng dậy, bước vòng qua bàn, tiến sát lại gần Tommy. Hắn dùng ngón tay đeo đầy nhẫn vàng gõ gõ vào vết mổ cấy chip sau gáy Tommy, cố tình ấn mạnh khiến anh phải cắn chặt môi để không hét lên.
"Mày nên nhớ kỹ vị thế của mày, Tommy," Jax thì thầm, hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền phả thẳng vào mặt anh. "Mày chỉ là một vật chủ cho thuê thể xác cấp thấp. Nếu không có những ca cho thuê của tao, vợ mày đã là một cái xác không hồn từ ba tháng trước rồi. Mày muốn tò mò về những gì xảy ra trong bốn giờ mất tích đó sao? Mày quên điều khoản NDA sinh học rồi à? Chỉ cần một cái nhấp chuột của tao báo cáo lên máy chủ Apex-Bio về việc vật chủ vi phạm bảo mật, con chip sau gáy mày sẽ kích hoạt chế độ tự hủy, làm não mày nhũn ra trong vòng mười giây. Hiểu chưa?"
Gã 'Mắt Kính' chỉnh lại gọng kính, đẩy một bản tính nợ mới về phía Tommy. "Nếu anh không chấp nhận ký tiếp khế ước cho đêm nay, lãi suất nợ mua tim nhân tạo của Elena sẽ tự động tăng thêm 5% vào sáng mai. Lúc đó, ngay cả năm Credits anh cũng không có đâu."
Tommy siết chặt nắm đấm tay phải đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, nơi vết bẩn hóa chất Sulf-9 vẫn đang phát ra ánh sáng huỳnh quang tím ma mị dưới lớp lót áo khoác da. Sự nhẫn nhục đè nặng lên lồng ngực anh như một tảng đá ngàn cân. Anh nhìn đống kén kính vô cảm xung quanh, rồi nhìn bản tính nợ của vợ.
"Được," Tommy khàn giọng nói, từng chữ như rỉ máu. "Tao sẽ nhận ca đêm nay. Nhưng tao cần Jax ứng trước cho tao 200 Credits để đóng viện phí sáng mai. Khấu trừ vào các ca tiếp theo."
Jax nhìn anh chằm chằm một lát rồi bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong nhà kho bỏ hoang. Hắn quay lại bàn, gõ nhẹ lên máy tính bảng.
"Thế có phải ngoan không, nhà vô địch? Tao sẽ chuyển trước cho mày 200 Credits vào tài khoản bệnh viện của Elena. Nhưng ca đêm nay sẽ kéo dài 6 tiếng, từ 20h tối đến 2h sáng hôm sau. Và kẻ thuê yêu cầu độ tương thích xung thần kinh cực hạn. Chuẩn bị tinh thần đi."
Tommy không nói một lời nào. Anh quay lưng bước đi, kéo cánh cửa sắt rỉ sét ra và lao mình vào cơn mưa axit lạnh buốt bên ngoài. Anh phải quay về võ đường ngay lập tức. Cơ thể anh đang rã rời, và anh cần một câu trả lời cho vết rách cơ vai này trước khi bước vào ca cho thuê tiếp theo.
***
Võ đường Gỉ Sét chìm trong bóng tối và sự im lặng của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn. Những bao cát rách nát treo lơ lửng trên bục gỗ cũ kỹ, mùi da thuộc mục rữa trộn lẫn với mùi rỉ sét của những thanh sắt gia cố xộc lên nồng nặc. Trang Mercer đã ngủ say trên gác xép, chỉ còn tiếng máy thở cơ học của bố vợ rít lên từng nhịp đều đặn, yếu ớt dưới tầng hầm.
Tommy đẩy cửa bước vào phòng tập thể lực cũ phía sau võ đường. Anh cởi chiếc áo khoác da sờn rách ra, để lộ bờ vai trái sưng tấy, tím bầm một mảng lớn loang lổ. Vết thương rách cơ vai vận động cưỡng bức trông giống như một vết rách sâu hoắm dưới da, các thớ cơ bị kéo căng và đứt gãy một cách thô bạo.
"Tao đã bảo mày không được dùng lực vai trái cơ mà."
Một giọng nói thâm trầm, nghiêm nghị vang lên từ góc tối của phòng tập. Huấn luyện viên cũ Marcus bước ra dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn chụp cũ. Ông đi tập tễnh, một bên vai trái bị lệch hẳn xuống do chấn thương từ vụ tai nạn phim trường mười năm trước. Đôi mắt tinh anh của ông dán chặt vào vết bầm tím trên vai Tommy.
"Marcus..." Tommy thầm thì, định che giấu vết thương nhưng không kịp.
Marcus tiến lại gần, không nói một lời, ông dùng bàn tay thô ráp, chai sạn của một võ sĩ kỳ cựu đặt lên bả vai trái của Tommy. Ngay khi ngón tay ông ấn nhẹ vào khớp vai, Tommy rên rỉ một tiếng đau đớn, khuỵu gối xuống sàn bê tông.
"Vết thương này không phải do trúng đòn," Marcus lạnh lùng nói, ánh mắt ông nheo lại suy tư. "Góc độ rách cơ đối xứng kỳ lạ này... cơ bắp bị ép buộc phải co bóp ngược hướng để hấp thụ một xung lực giật lùi cực mạnh từ phía trước. Giống như mày đang cố chống đỡ một bức tường đang đổ sập vào người vậy."
"Tao không biết," Tommy khàn giọng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. "Khi tao tỉnh dậy lúc hai giờ sáng, vai tao đã thế này rồi. Chip Proxy-Link xóa sạch mọi ký ức của tao trong bốn giờ đó."
Marcus im lặng nhìn chằm chằm vào vết bẩn hóa chất Sulf-9 trên bàn tay trái của Tommy dưới ánh đèn cực tím cũ đặt trên bàn rèn thể lực. Ông thở dài, khuôn mặt bạc phơ hằn sâu những nếp nhăn thời gian.
"Thân xác mày có thể bị xóa ký ức số, Tommy, nhưng cơ bắp thì không biết nói dối. Nó lưu lại mọi áp lực vật lý, mọi phản xạ, mọi đòn đánh mà kẻ thuê đã thực hiện thông qua hệ thần kinh của mày. Muốn biết đêm qua mày đã làm gì không?"
Tommy ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy khát vọng xen lẫn lo sợ. "Bằng cách nào?"
"Phương pháp Tái dựng ký ức cơ bắp (Muscle Memory Reconstruction)," Marcus nói, giọng ông vang lên đanh thép như một mệnh lệnh. "Tao đã dạy mày cách lắng nghe cơ thể từ mười năm trước trên võ đài. Đêm nay, mày phải dùng chính cơn đau này để bắt cơ bắp mày phải nói ra sự thật. Đứng dậy!"
Tommy nghiến răng đứng dậy, hai chân run rẩy. Marcus dắt anh ra giữa phòng tập trống trải, đứng trước chiếc gương lớn đã ố vàng và nứt nẻ.
"Nhắm mắt lại," Marcus ra lệnh. "Thả lỏng hoàn toàn đại não. Đừng cố suy nghĩ bằng đầu óc. Hãy để trọng lực và cơn đau dẫn đường cho mày. Hãy tưởng tượng mày đang đứng trong khoảng không gian tối tăm của bốn giờ mất tích đó."
Tommy nhắm mắt. Bóng tối bao trùm lấy tâm trí anh. Cơn đau ở bả vai trái bắt đầu nhói lên từng nhịp theo nhịp tim đập.
"Bây giờ, nâng hai tay lên," giọng Marcus trầm ấm, dẫn dắt. "Đừng dùng lực chủ động. Hãy để các thớ cơ tự tìm về tư thế chịu lực lớn nhất mà nó đã gánh chịu đêm qua."
Tommy từ từ nhấc tay phải lên. Cánh tay trái của anh, dù đau đớn tột cùng, cũng bắt đầu cử động một cách vô thức dưới sự dẫn dắt của phản xạ cơ bắp còn lưu lại trong tủy sống cổ. Anh trượt chân phải về phía sau một bước, gót chân miết mạnh xuống sàn bê tông để tạo điểm tựa vững chắc. Đầu gối anh hơi chùng xuống, hạ thấp trọng tâm cơ thể một cách bất thường — đây không phải là bộ pháp phòng thủ hay tấn công của môn quyền anh truyền thống.
"Xoay người góc ba mươi độ," Marcus quan sát tỉ mỉ, giọng ông thấp xuống đầy cảnh giác. "Tốt lắm. Giữ nguyên tư thế đó. Cánh tay trái đang nâng cái gì?"
Cánh tay trái của Tommy nâng lên, khuỷu tay ép chặt vào hông để làm bệ đỡ, bàn tay trái khum lại như đang nâng đỡ một vật thể dài, nặng và thăng bằng hướng về phía trước. Cánh tay phải của anh đưa lên ngang tầm mắt, bả vai phải nhô cao để che chắn phần cổ, ngón trỏ tay phải cong lại thành một hình móc xích nhỏ.
"Nghiêng đầu sang phải," Marcus tiếp tục chỉ dẫn. "Áp má vào đâu?"
Đầu Tommy tự động nghiêng sang phải, má áp chặt vào bả vai phải như đang tì lên một báng súng bằng thép lạnh lẽo. Toàn bộ cơ thể anh tạo thành một đường thẳng tắp, bất động và tập trung cao độ.
"Bây giờ, gồng cứng bả vai trái," Marcus ra lệnh đột ngột. "Cảm nhận cú giật ngược tàn phá cơ vai mày đêm qua!"
Tommy siết chặt các thớ cơ theo bản năng. Ngay lập tức, một luồng xung lực tưởng tượng phóng thẳng từ cánh tay trái dội ngược vào bả vai, tái hiện hoàn hảo cú giật lùi bạo lực của một thứ vũ khí hạng nặng. Cơn đau xé thịt bùng phát dữ dội ở khớp vai trái khiến Tommy hét lên đau đớn, toàn thân anh co giật mạnh, ngã nhào về phía trước và đổ gục xuống sàn phòng tập.
Anh nằm thở dốc trên nền đất lạnh, mồ hôi đầm đìa, máu từ vết mổ sau gáy rỉ ra thấm qua lớp băng gạc. Nhưng trong tâm trí anh, bức tranh mờ tối của ký ức cơ bắp vừa được ráp nối thành một chân tướng kinh hoàng.
Tư thế đứng nghiêng gồng chân vững chãi. Cánh tay trái đỡ vật nặng dài phía trước. Má tì lên báng súng. Ngón trỏ tay phải bóp cò. Cú giật ngược tàn bạo phá nát cơ vai trái. Vết bẩn hóa chất Sulf-9 — loại dầu bôi trơn chuyên dụng cho vũ khí quân dụng hạng nặng bám trên tay.
Tommy bàng hoàng mở mắt ra, nhìn vào chiếc gương ố vàng trước mặt. Đôi mắt anh trợn trừng, chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng vượt lên trên cả nỗi đau thể xác.
"Súng bắn tỉa..." Tommy thầm thì, giọng run rẩy dữ dội. "Marcus... đêm qua tao không đi làm bốc vác. Kẻ thuê ẩn danh... gã đã dùng xác tao để bắn súng bắn tỉa quân dụng."
Marcus đứng lặng người trong bóng tối, khuôn mặt nghiêm nghị của ông biến sắc hoàn toàn. Ông nhìn bả vai lệch của Tommy, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa axit vẫn đang gào thét bên trên những mái nhà tôn của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn, báo hiệu một cơn bão chính trị tàn khốc sắp sửa đổ ập xuống đầu họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!