Nhạc nềnScene_Tragic

Sự Im Lặng Của Luật Pháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nước nóng từ những chiếc lồng giặt công nghiệp đời cũ phả ra mù mịt, biến không gian chật hẹp của Tiệm giặt là Dì Hồng thành một phòng xông hơi ngột ngạt và mờ ảo. Tiếng lồng sắt quay đều rầm rập, rầm rập như nhịp tim nghẹn ứ của khu ổ chuột, cố gắng nuốt chửng những tiếng sấm sét đang gầm rú ngoài trời đêm mưa axit. Mùi xà phòng hóa chất rẻ tiền trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những kiện quần áo cũ nát tạo nên một thứ không khí hăng hắc, bóp nghẹt lồng ngực của bất kỳ ai bước vào.


Trong căn phòng kho nhỏ phía sau tiệm, Tommy Mercer ngồi gục đầu trên chiếc ghế nhựa màu đỏ đã nứt nẻ. Thân hình cao lớn của cựu võ sĩ giờ đây trông như một đống đổ nát hoang tàn. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên mạn sườn, hoàn toàn liệt vận động do vết rách cơ vai nghiêm trọng từ ca bắn tỉa đêm trước. Lồng ngực phải nhói lên từng cơn buốt nhói; mỗi nhịp thở nông của anh đều bị cản trở bởi những chiếc xương sườn rạn nứt sau cú va đập mạnh dưới cống ngầm.


Sau gáy Tommy, vùng da xung quanh vết mổ cấy chip Proxy-Link Gen-2 đỏ rực lên như một thanh sắt nung. Thứ dịch tủy màu xanh nhạt pha lẫn máu tươi rỉ ra liên tục, rát bỏng, bốc lên một làn khói mỏng hôi hắc khi chạm vào lớp không khí lạnh. Cơn co thắt tủy sống (Neural Spasm) liên tục giật mạnh dọc cột sống, khiến mười đầu ngón tay anh, đặc biệt là ngón tay trỏ tay phải bị gãy, co quắp lại cứng đờ như móng vuốt. Tommy nhắm nghiền mắt, cố gắng áp dụng kỹ thuật thiền định kiểm soát nhịp tim mà Sư thầy Minh đã dạy. Anh hít vào thật sâu bằng bụng, thở ra chậm rãi, ép nhịp tim từ mức điên cuồng 150 hạ dần xuống để ngăn chặn dòng độc tố hóa học từ con chip chập mạch đang rò rỉ thẳng vào tủy sống cổ.


Bên cạnh anh, Chúc — người phụ nữ giặt là nghèo khổ của khu ổ chuột — đang quỳ dưới sàn xi măng ẩm ướt. Bàn tay bà nhăn nheo, đỏ ửng và thô ráp vì ngâm nước tẩy lâu ngày, đang tỉ mỉ dùng một miếng bọt biển thấm dung dịch hóa chất đặc biệt để lau chùi chiếc áo khoác da sờn rách của Tommy. Khi miếng bọt biển quét qua bả vai trái và cổ tay áo của Tommy, một vệt bẩn vô hình đột ngột phản ứng với hóa chất tẩy rửa, phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang màu tím rực rỡ, ma mị dưới ánh đèn neon mờ ảo của căn phòng kho.


Bà Chúc khựng lại, đôi mắt khắc khổ nheo lại đầy cảnh giác. Bà đưa ngón tay chạm nhẹ vào vết bẩn phát quang, ngửi thử mùi hương hắc đặc trưng rồi khẽ rùng mình. Bà ngước lên nhìn Tommy, giọng nói thều thào đầy lo ngại:


"Cậu Tommy... Cái này không phải vết bẩn thông thường đâu. Đây là dầu bôi trơn Sulf-9, loại chỉ dùng cho các dòng súng trường bắn tỉa hạng nặng của đặc nhiệm quân đội liên bang. Ở cái thành phố Neo-Detroit này, ngoài các kho quân nhu bọc thép tư nhân của tập đoàn Apex-Bio ngoài khu hoang dã ngoại ô, không một cửa hàng chợ đen nào có loại hóa chất này cả. Cậu đã chạm vào thứ gì trong đêm mưa qua thế?"


Tommy khẽ mở mắt, khóe miệng rỉ máu tươi khẽ giật nhẹ. Vết bẩn hóa chất Sulf-9 trên tay trái anh — manh mối vật lý đầu tiên mà anh mang về từ khoảng trống ký ức bốn giờ mất tích — giờ đây đã được nhận diện rõ ràng. Nó liên kết trực tiếp cơ thể bị ủy quyền của anh với vụ ám sát Thượng nghị sĩ Henderson ngoài khu hoang dã ngoại ô. Kẻ thuê ẩn danh đang mượn tay anh thực hiện các vụ ám sát chính trị tàn độc, và gã chính là kẻ có quyền lực điều phối cả lực lượng đặc nhiệm tư nhân bọc thép.


"Cảm ơn dì Chúc..." Tommy khàn giọng nói, giọng nói nghẹn ứ dưới lưỡi do vết rách sâu vẫn đang rỉ máu. "Dì cứ lau sạch nó đi. Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào trên áo."


Bà Chúc im lặng gật đầu, tiếp tục tỉ mỉ tẩy rửa vết bẩn huỳnh quang tím, tiêu hủy hoàn toàn bằng chứng hóa học có thể dẫn cảnh sát tới vị trí của anh. Bà biết hoàn cảnh khốn cùng của Tommy, biết anh đang phải cầm cố thân xác để duy trì sự sống cho người vợ Elena bạo bệnh tại bệnh viện tư nhân Apex-Bio, nên tuyệt đối giữ bí mật mà không hỏi thêm nửa lời.


*Cạch.*


Cánh cửa sắt phụ phía sau tiệm giặt là khẽ hé mở. Dì Hồng — chủ bếp ăn từ thiện kiêm chủ tiệm giặt là — thò đầu vào, khuôn mặt phúc hậu đầy vẻ lo âu khẩn trương. Bà vẫy tay ra hiệu, rồi lùi lại nhường lối cho một dáng người cao lớn bước vào.


Đại úy Phong bước qua làn hơi nước mờ mịt. Ông vẫn mặc chiếc áo măng-tô màu xám tro quen thuộc, nhưng vạt áo đã thấm đẫm nước mưa axit, khuôn mặt phong trần hằn sâu những nếp nhăn của sự mệt mỏi và dằn vặt đạo đức. Ánh mắt sắc sảo của vị đại úy chính trực quét nhanh qua bả vai trái rỉ máu và vùng gáy bốc khói của Tommy, rồi dừng lại trên bàn tay co quắp của cựu võ sĩ. Phong khẽ thở dài, bước lại gần và khép cánh cửa gỗ ngăn cách với sảnh giặt là bên ngoài.


"Cậu vẫn chưa chết dưới bẫy điện của Khánh bẩn sao, Mercer?" Phong nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng của một chấp pháp viên lâu năm.


Tommy gượng thẳng lưng, lồng ngực phải nhói lên một cơn đau buốt khiến anh phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh dùng bàn tay phải quấn băng bảo hộ gia cố sợi carbon — cánh tay lành lặn duy nhất còn lại — lôi từ trong túi lót áo khoác da ra một chiếc ổ cứng di động nhỏ bọc băng keo đen chống nước. Đây là thiết bị chứa Bản ghi âm cuộc gọi bí mật giữa Jax và Thư ký Vân cùng dữ liệu dòng tiền bẩn thỉu của Vance mà Vesper đã bẻ khóa thành công trước khi căn cứ của họ bị tấn công.


"Tôi không thể chết... khi vợ tôi vẫn đang nằm chờ chết," Tommy khàn giọng, đặt chiếc ổ cứng lên mặt bàn gỗ bám đầy bụi hóa chất tẩy rửa. "Đây là những gì ông cần để thực thi công lý thực sự, Đại úy Phong. Bản ghi âm cuộc gọi bí mật giữa gã môi giới Jax và Vân — thư ký riêng của Thượng nghị sĩ Sterling Vance. Chúng đã bàn bạc về việc tăng liều lượng ép xung tủy sống của tôi lên mức tối đa để thực hiện các vụ ám sát, bất chấp việc não bộ của tôi sẽ bị nung chảy vĩnh viễn. Và trong này còn có toàn bộ dòng tiền chuyển khoản mã hóa từ quỹ từ thiện của Vance sang tài khoản của Jax ngay sau đêm Henderson bị sát hại."


Đại úy Phong khựng lại. Ông từ từ đưa bàn tay thô ráp cầm lấy chiếc ổ cứng di động. Ông cắm thiết bị vào chiếc máy quét cảnh sát cầm tay đã bẻ khóa bảo mật của mình. Màn hình holographic hiện ra trong làn hơi nước mờ ảo, phát đi những dải tần số âm thanh thô và những bảng biểu tài chính phức tạp.


Giọng nói của Jax vang lên từ loa máy quét, khàn đặc và tàn nhẫn: *"...Cứ tăng điện áp lên mức tối đa đi. Thượng nghị sĩ yêu cầu phát súng tiếp theo phải hoàn hảo... Cứ để não nó nhũn ra sau đêm nay, chúng ta sẽ thanh lý nó làm vật thế chấp mới..."*


Đôi mắt của Đại úy Phong co rút lại. Bàn tay cầm máy quét của ông run lên nhè nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn phẫn nộ tột cùng đang bùng phát trong lồng ngực của một cảnh sát chính trực. Sterling Vance — gã Thượng nghị sĩ luôn xuất hiện trước công chúng với hình ảnh nhà từ thiện nhân đạo, ứng cử viên sáng giá cho ghế Thị trưởng thành phố — thực chất lại là một kẻ sát nhân tàn độc đứng sau toàn bộ khế ước cho thuê thể xác bẩn thỉu này.


"Chữ ký số của Thư ký Vân... Dòng tiền chuyển khoản mã hóa trùng khớp hoàn hảo với thời điểm Henderson bị bắn hạ..." Phong thì thầm, giọng nói đầy vẻ bàng hoàng. "Mọi thứ đều khớp. Cậu thực sự chỉ là một vật chủ bị khống chế thể xác cưỡng bức. Kẻ bóp cò đêm đó... không phải là ý chí của cậu."


"Nhưng luật pháp của các ông có tin điều đó không?" Tommy nhìn thẳng vào mắt Phong, ánh mắt anh rực lên ngọn lửa tuyệt vọng nhưng kiên định. "Thanh tra Khánh bẩn đang lùng sục khắp các hố ga để tiêu diệt tôi theo lệnh của Vance. Còn vợ tôi... Elena... cô ấy chỉ còn chưa đầy ba giờ dung lượng pin dự phòng của trái tim nhân tạo. Bọn chúng đã phong tỏa phòng bệnh 405 của cô ấy tại Apex-Bio. Nếu tôi không mang đủ Bio-Credits đến gia hạn viện phí trước mười giờ sáng mai, Alden Cross sẽ ra lệnh rút ống thở của cô ấy vĩnh viễn!"


Đại úy Phong im lặng. Ông tắt máy quét, cất chiếc ổ cứng vào túi măng-tô, rồi quay mặt đi hướng về phía những lồng giặt đang quay đều. Khuôn mặt ông hằn sâu nỗi dằn vặt tột cùng.


"Mercer... Tôi có một tin xấu cho cậu," Phong khàn giọng nói, giọng ông trầm xuống như đang mang một tảng đá ngàn cân. "Cục trưởng Lâm đã chính thức ký quyết định đình chỉ công tác của tôi từ một giờ trước. Toàn bộ hồ sơ điều tra vụ án mạng của Thượng nghị sĩ Henderson đã bị niêm phong vĩnh viễn và dán nhãn 'Vụ án khủng bố tự phát do cựu võ sĩ điên loạn Tommy Mercer thực hiện'. Lâm đã bẻ cong mọi chứng cứ, bít mọi đường truyền thông để bảo vệ chiến dịch tranh cử của Vance."


Tommy khựng người lại. Lồng ngực anh thắt chặt lại, một cơn đau buốt từ xương sườn rạn nứt bùng phát khiến anh suýt ngã khỏi ghế. "Đình chỉ? Vậy là các ông chấp nhận im lặng? Các ông chấp nhận để một kẻ giết người leo lên chiếc ghế Thị trưởng, biến toàn bộ người nghèo khu ổ chuột này thành những công cụ lao động bị nô dịch sinh học?"


"Tôi không chấp nhận!" Phong đột ngột quay lại, gầm lên một tiếng nghẹn ứ, đôi mắt ông đỏ ngầu vì tức giận. "Nếu tôi chấp nhận, tôi đã không một mình lội qua vũng nước thải cống ngầm để thả cậu đi! Nhưng tôi là một cảnh sát, Mercer! Tôi đã thề trước huy hiệu này là phải tuân thủ luật pháp!"


"Luật pháp của các ông bảo vệ ai?" Tommy đứng dậy, dùng hết sức lực tàn của tay phải nắm chặt lấy cổ áo măng-tô của Phong, kéo vị đại úy sát lại gần mình. Vị máu tươi từ vết rách dưới lưỡi lại tràn ra khóe môi anh. "Luật pháp bảo vệ gã Thượng nghị sĩ đang mượn thân xác tôi để giết người? Hay bảo vệ những kẻ tài phiệt đang siết nợ từng thớ thịt, từng nhịp tim của vợ tôi? Khi luật pháp im lặng trước cái ác, luật pháp chính là kẻ đồng phạm tàn nhẫn nhất!"


Đại úy Phong nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẫm mồ hôi, máu và nước mắt của Tommy. Trong ánh mắt của cựu võ sĩ tàn phế này, Phong không nhìn thấy bóng dáng của một kẻ sát nhân điên loạn, mà chỉ nhìn thấy tình yêu tuyệt vọng vượt qua nghịch cảnh sinh học và một khát vọng giữ vững nhân tính tột cùng. Sự liêm chính của một võ sĩ chân chính trong Tommy đã đập tan mọi rào cản quan liêu của hệ thống hành pháp bẩn thỉu đang trói buộc đôi tay của Phong.


Phong khẽ thở dài, bàn tay ông từ từ đưa lên, nắm lấy bàn tay quấn băng carbon của Tommy và gạt nhẹ ra. Ông cúi đầu nhìn chiếc huy hiệu cảnh sát bằng thép bạc gắn trên ngực áo măng-tô của mình, biểu tượng của cả cuộc đời chấp pháp chính trực của ông.


"Hệ thống đã bị thối rữa từ đỉnh đầu rồi, Mercer..." Phong nói, giọng ông bình lặng một cách đáng sợ. "Nếu tôi dùng luật pháp thông thường để đấu với chúng, chúng ta sẽ chết trước khi bước chân vào phòng xét xử."


Phong đưa tay vào nách áo khoác, rút ra khẩu súng ngắn ổ xoay cổ điển bằng thép đen bóng — vật bất ly thân chưa bao giờ bắn trượt mục tiêu của ông. Ông đặt khẩu súng nặng trịch lên bàn, đẩy về phía Tommy.


"Lâm nghĩ rằng tước đi huy hiệu của tôi là có thể bắt tôi im lặng. Nhưng ông ta quên rằng, trước khi trở thành một Đại úy, tôi là một con người." Phong nhìn thẳng vào Tommy, ánh mắt kiên định tuyệt đối. "Đây là súng cá nhân của tôi, không đăng ký mã số định danh của sở cảnh sát. Trong này có toàn bộ nhật ký điều tra độc lập mà tôi lén sao chép trước khi bị niêm phong. Cậu cầm lấy nó đi."


Tommy bàng hoàng nhìn khẩu súng ngắn thép đen lấp lánh dưới làn hơi nước. "Đại úy Phong... ông đang làm cái gì thế này? Nếu Lâm phát hiện, ông sẽ bị tước quân tịch và tống giam vì tội bao che cho tội phạm truy nã!"


"Tôi chấp nhận cái giá đó," Phong nói, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đầy cay đắng. "Tôi không thể dùng huy hiệu để khởi tố Vance, nhưng tôi có thể dùng nó để mở đường cho cậu. Hãy mang Elena trốn khỏi cái thành phố này trước khi quá muộn, Mercer. Đó là cách duy nhất cậu có thể giữ lại linh hồn tự do cho cả hai vợ chồng."


*Húuuu! Húuuu!*


Tiếng còi xe cảnh sát dồn dập, chói tai đột ngột vang lên từ đầu phố Khu 9, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt trong tiệm giặt là. Tiếng xích xe bọc thép hạng nặng nghiến rầm rập trên nền đường bê tông ẩm ướt, làm rung chuyển cả những bức tường gạch cũ nát của tiệm giặt.


"Đại úy! Bọn chúng đến rồi!" Dì Hồng hớt hải lao vào phòng kho, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. "Thanh tra Khánh bẩn đang dẫn đầu ba xe bọc thép của lực lượng Sentinel-6 bao vây toàn bộ ngã tư phố! Chúng đang dùng loa yêu cầu khám xét tiệm giặt là!"


Tommy lập tức vươn tay phải định cầm lấy khẩu súng ngắn trên bàn, nhưng bả vai trái rách cơ đột ngột bộc phát một cơn co thắt thần kinh cực mạnh, khiến toàn thân anh loạng choạng ngã quỵ xuống cạnh chân bàn. Vết bỏng điện sau gáy rỉ dịch tủy xanh rát bỏng, nung nóng tủy sống cổ đến mức anh không thể đứng thẳng.


Đại úy Phong nhanh nhẹn nhặt khẩu súng ngắn nhét vào túi áo khoác của Tommy, rồi thô bạo kéo anh đứng dậy, đẩy về phía cánh cửa gỗ dẫn ra lối thoát hiểm phía sau.


"Khánh đã dùng máy quét tần số của Đặc vụ Cường để truy vết vệt dịch sinh học rò rỉ từ gáy cậu," Phong nói nhanh, giọng đầy vẻ quyết liệt. "Đi lối cửa sau! Đi sâu vào đường ống cống ngầm phụ hướng ra bến cảng cũ, Tuấn 'Khói' đang chờ cậu ở đó!"


"Còn ông thì sao, Đại úy?" Tommy quay đầu lại nhìn Phong, ánh mắt đầy vẻ lo ngại.


Đại úy Phong chỉnh lại cổ áo măng-tô xám tro, bàn tay ông đặt chặt lên chiếc huy hiệu cảnh sát trên ngực áo. Ánh mắt ông kiên định, sáng rõ một thứ ánh sáng công lý mà không một lượng Bio-Credits nào có thể mua chuộc.


"Tôi vẫn là Đại úy đội trọng án, Mercer. Khánh bẩn và đội Sentinel-6 không dám nổ súng bắn tôi ngay lập tức đâu." Phong nói, giọng ông vang dội đầy kiêu hãnh giữa làn hơi nước nghi ngút. "Tôi sẽ đứng ở cửa chính chặn chúng lại bằng chiếc huy hiệu này. Đi mau! Đừng để sự hy sinh của Marcus và tôi trở nên vô ích!"


Tommy nghiến chặt răng, nuốt ngụm máu tươi vào trong lòng quản. Anh nhìn vị đại úy chính trực lần cuối, rồi xoay người lách nhanh qua cánh cửa sau, biến mất vào bóng tối lạnh lẽo và ẩm ướt của lối thoát hiểm ngầm dưới lòng đất Khu 9, ngay khi tiếng bốt bọc thép nện rầm rập của lực lượng Sentinel-6 bắt đầu đạp tung cánh cửa chính của tiệm giặt là.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!