Nhạc nềnScene_Tragic

Bẫy Rút Lui Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thép rít lên chói tai ngoài cửa phòng máy chủ Proxy-Link dội vào màng nhĩ Tommy như một bản án tử hình đang đếm ngược từng giây. Những tia lửa điện màu vàng bắn tung tóe qua khe hở của cánh cửa bọc chì dày nửa mét, soi rõ làn sương nitơ lỏng trắng đục đang lơ lửng sát sàn nhà lạnh giá. Nhiệt độ âm độ C trong căn phòng làm tê liệt mọi giác quan, nhưng nó không thể làm dịu đi cơn đau bạo liệt đang tàn phá cơ thể cựu võ sĩ.


Bả vai trái của Tommy hoàn toàn buông thõng, vô lực. Vết rách cơ vai vận động cưỡng bức từ ca bắn tỉa ám sát đêm trước giờ đây đã rách rộng thêm, máu trong cơ vai chảy ra nóng hổi rồi nhanh chóng đông cứng lại dưới lớp áo khoác da sờn rách. Lồng ngực phải của anh nhói lên từng cơn buốt nhói mỗi khi hít thở; những chiếc xương sườn rạn nứt đang rên rỉ dưới áp lực của cái lạnh cực hạn. Nhưng đáng sợ nhất vẫn là vùng gáy. Vết bỏng điện do thiết bị áp chế của Tiến gây ra đang rỉ ra một thứ dịch tủy màu xanh nhạt pha lẫn máu tươi, cảnh báo một cơn co thắt tủy sống cấp độ cao đang chực chờ bùng phát.


"Cậu Mercer! Chúng ta không còn nhiều thời gian!" Giáo sư Lê ho khan dữ dội, giọng nói khản đặc vì hít phải khí độc clo từ phòng thí nghiệm trước đó. Ông ôm chặt lấy chiếc ba lô chứa ổ cứng sao chép dữ liệu bệnh án gốc của Elena và sơ đồ nguyên lý chip, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt vì lạnh run. "Tiếng máy khoan cơ học của Sentinel-6 đã áp sát chốt khóa cuối cùng rồi. Lớp chì bọc cửa sắp bị phá vỡ!"


Tommy nghiến chặt răng, vị máu tanh nồng từ vết rách dưới lưỡi lại tràn ngập khoang miệng. Anh dùng bàn tay phải quấn băng bảo hộ gia cố sợi carbon — cánh tay lành lặn duy nhất còn lại — để siết chặt khẩu súng trường xung điện từ tước được. "Giáo sư, lối thoát ngầm ông nói ở đâu?"


Giáo sư Lê loạng choạng dẫn Tommy đến góc tối sau hàng siêu máy tính khổng lồ. Dưới sàn nhà đá mài bám đầy sương tuyết, một tấm nắp cống kỹ thuật bằng thép đúc hiện ra. Lê run rẩy dùng ngón tay bấm vào một bảng điều khiển cơ học ngụy trang bên cạnh. "Lối này kết nối trực tiếp với hệ thống đường ống thoát nước cũ của tháp y tế, dẫn thẳng xuống Đường hầm thoát nước Khu 9. Đây là lối đi kỹ thuật đã bị niêm phong từ mười năm trước, hệ thống an ninh của tháp không quét nhiệt đến đây."


*Ầm! Rắc!*


Một tiếng nổ chấn động vang lên từ phía cửa chính. Cánh cửa bọc chì khổng lồ bị khoan thủng một lỗ lớn, luồng ánh sáng đỏ rực từ đèn quét của Sentinel-6 bắt đầu lọt vào phòng máy. Tiếng bốt bọc thép nện rầm rập của lực lượng đặc nhiệm vang lên sát sườn.


"Mở ra!" Tommy rít qua kẽ răng.


Giáo sư Lê dùng hết sức bình sinh gạt mạnh chiếc cần gạt rỉ sét. Tấm nắp cống thép đúc rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ trượt sang một bên, lộ ra một khoảng tối đen ngòm bốc lên mùi ẩm mốc, nước thải công nghiệp và ozone đặc quánh. Đúng lúc đó, từ dưới khoảng tối sâu thẳm, một khuôn mặt gầy gò lấm lem bùn đất và dầu mỡ nhô lên. Đôi mắt một mí tinh anh quét nhanh qua Tommy và Giáo sư Lê.


"Anh Tommy! Lối này! Mau lên!" Giọng nói thì thào đầy khẩn trương của Tuấn 'Khói' vang lên. Võ sĩ né tránh đường phố, người dẫn đường cống ngầm đáng tin cậy nhất Khu 9, đã túc trực sẵn bên dưới.


"Giáo sư, xuống trước đi!" Tommy dùng tay phải đẩy mạnh Giáo sư Lê xuống miệng cống hẹp.


Ngay khi thân hình gầy gò của Lê vừa khuất sau miệng cống, cánh cửa thép phòng máy chủ hoàn toàn đổ sập xuống sàn đá mài trong một tiếng động kinh hoàng. Khói bụi và ánh sáng laser đỏ rực tràn vào phòng máy như một cơn bão. Đội trưởng Tiến, tay trái quấn băng gạc trắng đẫm máu do bị bẻ khớp, dẫn đầu năm tên lính Sentinel-6 xông vào, họng súng xung điện từ đồng loạt hướng về phía góc máy chủ.


Tommy không do dự. Anh thả người rơi tự do xuống miệng cống tối đen ngay trước khi một loạt đạn xung điện màu xanh lam găm thẳng vào bục thép nơi anh vừa đứng, phát ra những tiếng nổ chập mạch lách tách dữ dội.


*Rầm!*


Tommy rơi thẳng xuống vũng nước bẩn dưới lòng Đường hầm thoát nước Khu 9. Cú va chạm mạnh khiến lồng ngực phải bị rạn xương sườn bùng phát một cơn đau nhói chí mạng, khiến anh suýt chút nữa ngất đi. Tuấn 'Khói' nhanh nhẹn kéo sập tấm nắp cống thép từ bên dưới, dùng một thanh sắt rỉ khóa chặt chốt chặn vật lý để ngăn chặn sự truy đuổi tức thì của Sentinel-6.


"Đi thôi! Bọn chúng sẽ dùng máy quét nhiệt để định vị đường ống ngầm trong vòng năm phút!" Tuấn 'Khói' thì thào, tay cầm chiếc đèn pin quang học ánh sáng yếu dẫn đường qua những ngã rẽ tối tăm của cống ngầm.


Đường hầm thoát nước Khu 9 ngập tràn khói bụi công nghiệp và dòng nước thải đen kịt bốc mùi amoniac nồng nặc. Tommy loạng choạng lết từng bước chân nặng nề dưới sự dìu đỡ của Giáo sư Lê. Vai trái của anh hoàn toàn tê dại, gáy rát bỏng như bị cắm một thanh sắt nung nóng liên tục rỉ dịch tủy. Mỗi bước đi là một thử thách giới hạn chịu đựng vật lý cực hạn của một võ sĩ đường phố. Trong đầu anh, chiếc đồng hồ tử thần của Elena vẫn đang nhảy số tàn nhẫn: ba giờ mười lăm phút nhịp tim dự phòng. Anh phải thoát khỏi đây, phải đưa chứng cứ này đến cho Đại úy Phong để giải cứu vợ mình.


Sau gần hai mươi phút di chuyển không tiếng động dưới lòng đất, Tuấn 'Khói' dừng lại trước một cửa xả ngầm bằng thép rỉ dẫn ra bến cảng cũ hoang vắng. Ánh sáng lờ mờ của bầu trời đêm mưa axit hắt vào qua những khe hẹp của cửa xả, soi rõ những vũng nước mưa tù đọng trên nền bê tông.


"Cửa xả ngầm ngay phía trước," Tuấn 'Khói' thở phào nhẹ nhõm, chỉ tay về phía cánh cửa sắt hé mở. "Vượt qua đây là chúng ta sẽ ra đến khu vực bến tàu cũ hoen rỉ. Xe máy điện của tôi đã giấu sẵn ở đó."


Nhưng Tommy đột ngột khựng lại. Bản năng của một võ sĩ từng trải qua hàng trăm trận đấu sinh tử trên võ đài ngầm báo động cho anh một sự bất thường đáng sợ. Không gian xung quanh cửa xả quá im lặng. Tiếng mưa axit rơi tí tách trên mái tôn bến cảng ngoài kia không thể che giấu được một tiếng rít vô tuyến tần số thấp siêu nhỏ đang dao động trong không khí.


"Chờ đã..." Tommy khàn giọng nói, cố nhấc bàn tay phải lên để ngăn Tuấn 'Khói' bước tiếp.


Nhưng đã quá muộn.


*Cạch!*


Một tiếng bật công tắc cơ học vang lên khô khốc từ phía góc tối của cửa xả ngầm. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng lóa từ những chiếc đèn pha công suất lớn gắn trên trần bê tông bùng sáng, chiếu thẳng vào mắt ba người, khiến họ hoàn toàn bị mù hướng trong vài giây.


"Haha! Mercer! Tao biết ngay một con chuột cống tàn phế như mày sẽ chọn con đường bẩn thỉu này để rút lui mà!"


Giọng nói gian xảo, hống hách quen thuộc vang lên từ phía bục bê tông cao phía trên cửa xả. Tommy nheo mắt nhìn qua ánh sáng chói lòa, nhận ra dáng người mặc cảnh phục xộc xệch của Thanh tra Khánh bẩn. Gã cảnh sát biến chất đang đứng đó, tay mân mê chiếc huy hiệu cảnh sát bám đầy dấu vân tay bẩn thỉu, nụ cười đầy vẻ đắc ý tàn nhẫn.


Đứng bên cạnh Khánh là Đặc vụ Cường — chuyên gia công nghệ cao của tập đoàn Apex-Bio. Cường đang cầm trên tay một thiết bị định vị tần số xung thần kinh siêu nhạy tích hợp radar quét nhiệt, đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào vùng gáy đang rỉ dịch của Tommy.


"Khánh! Ông đã nhận hối lộ của Vance để bẻ cong công lý!" Giáo sư Lê phẫn nộ hét lên, cố gắng che chắn trước ba lô tài liệu mật.


"Công lý sao?" Khánh cười sằng sặc, giọng điệu đầy khinh bỉ. "Ở cái thành phố Neo-Detroit này, kẻ nào có nhiều Bio-Credits kẻ đó chính là công lý. Thượng nghị sĩ Vance đã chuẩn bị sẵn cho tao một chiếc ghế Cục trưởng sau đêm nay rồi. Còn tụi mày... chỉ là những con tốt thí mạng rẻ mạt thôi!"


Khánh đột ngột vung tay, ấn mạnh nút kích hoạt trên chiếc điều khiển cầm tay.


*Oành! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Một luồng điện cao tần cực mạnh đột ngột bùng phát từ hệ thống bẫy điện giăng sẵn dưới vũng nước mưa tù đọng trên nền bê tông cửa xả ngầm. Dòng điện màu xanh lam đậm phóng đi như những con rắn độc, truyền dẫn qua dòng nước thải ẩm ướt và găm thẳng vào đôi bốt của Tommy và Giáo sư Lê.


"Áaaa!" Giáo sư Lê hét lên đau đớn, thân hình gầy gò của ông lập tức bị dòng điện khóa cứng, ngã quỵ xuống vũng nước đen.


Tommy là mục tiêu chịu dòng điện mạnh nhất. Luồng điện cao tần chạy dọc từ lòng bàn chân lên cột sống, găm thẳng vào tủy sống cổ đang bị tổn thương nghiêm trọng. Cú sốc điện cực mạnh tương tác với con chip Proxy-Link Gen-2 sau gáy, kích hoạt một cơn Co thắt xung thần kinh (Neural Spasm) tàn bạo nhất từ trước đến nay.


*Phập! Phập! Phập!*


Toàn bộ cơ thể Tommy giật mạnh liên tục ngoài tầm kiểm soát. Đại não anh như bị nổ tung bởi hàng vạn luồng sóng xung điện nung nóng, mắt trợn trừng lộ rõ lòng trắng, sùi bọt mép nhẹ ở khóe miệng đẫm máu. Mười đầu ngón tay anh, đặc biệt là ngón tay trỏ tay phải bị gãy từ trước, co quắp lại cứng đờ như móng vuốt, không thể duỗi thẳng hay cử động. Khẩu súng trường xung điện từ tuột khỏi tay phải anh, rơi xuống vũng nước phát ra những tiếng nổ chập mạch lách tách.


Tommy ngã quỵ xuống nền bê tông ẩm ướt, tủy sống cổ cứng đờ khiến anh hoàn toàn bị liệt lực vận động từ thắt lưng trở lên. Anh đau đớn đến mức không thể hét lên thành tiếng, lồng ngực rạn xương sườn thắt chặt lại nghẹt thở. Cơn co thắt tủy sống đang nung chảy dần các bao myelin bọc sợi thần kinh vận động tự nhiên của anh, đẩy anh sát hơn bao giờ hết đến bờ vực bại liệt vĩnh viễn.


"Tommy!" Tuấn 'Khói' hoảng hốt kêu lên. Nhờ phản xạ né tránh tốc độ cao bẩm sinh, Tuấn đã kịp nhảy bám lên một đường ống nước treo trên cao ngay trước khi dòng điện phóng qua vũng nước, tránh được cú sốc điện chí mạng.


Tommy cố gắng sử dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim mà Sư thầy Minh đã dạy để giảm bớt sốc điện. Anh nhắm mắt, cố gắng thở sâu bằng bụng để hạ nhịp tim xuống nhằm triệt tiêu dòng adrenaline đang bùng phát. Nhưng dòng điện cao tần từ bẫy điện bên ngoài quá mạnh mẽ và liên tục, nó bỏ qua mọi rào cản tự chủ của não bộ, ép tim anh đập loạn nhịp liên tục trên mức 180 nhịp/phút, khiến lồng ngực anh đau nhói như bị xé rách.


"Mercer, con chip của mày đã đạt mức Sync tám mươi lăm phần trăm rồi," Đặc vụ Cường lạnh lùng nói, mắt không rời màn hình định vị tần số. "Hệ thần kinh của mày đã hoàn toàn tương thích để nhận lệnh khống chế toàn phần từ tháp chính. Việc mày phản kháng chỉ làm tủy sống của mày nung chảy nhanh hơn thôi."


Khánh bẩn rút khẩu súng ngắn ổ xoay cổ điển ra, bước xuống bục bê tông, hướng họng súng đen ngòm về phía đầu Tommy. "Để tao kết liễu mày ở đây luôn cho rảnh nợ. Còn lão già Lê này... ban giám đốc Apex-Bio đang rất muốn thu hồi cái đầu của lão đấy."


Hai tên cảnh sát bẩn tiến lại gần, thô bạo giật phắt chiếc ba lô chứa ổ cứng chứng cứ từ tay Giáo sư Lê đang nằm co giật dưới đất, rồi lôi xềnh xệch ông về phía chiếc xe bọc thép đang đỗ ngoài cửa xả ngầm.


"Không... buông tôi ra... cậu Mercer... chạy đi!" Giáo sư Lê yếu ớt kêu lên trước khi bị tống giam vào khoang sau của xe bọc thép.


Tommy nằm bất động trên nền bê tông lạnh giá, máu từ khóe miệng rỉ ra hòa lẫn với nước mưa axit đen kịt. Anh bất lực nhìn Giáo sư Lê bị bắt đi, nhìn chiếc ba lô chứa đựng niềm hy vọng cứu Elena bị tước đoạt. Cơn đau thể xác và sự dằn vặt bất lực tột cùng bóp nghẹt lấy linh hồn anh.


*Vút! Bốp! Bốp!*


Ngay trong khoảnh khắc tử thần cận kề, khi Khánh bẩn chuẩn bị đặt ngón tay vào cò súng, một bóng đen to lớn bất ngờ lao ra từ góc tối của đường ống kỹ thuật phía sau bục bê tông.


Một thanh sắt rỉ sét nặng trịch vạch ra một đường cong hoàn hảo trong không khí, đập thẳng vào gáy hai tên cảnh sát bẩn đang đứng canh gác lối ra, khiến chúng ngã gục ngay lập tức xuống vũng nước.


"Bọn khốn nạn! Tránh xa học trò của tao ra!"


Tiếng gầm vang dội đầy uy lực của huấn luyện viên cũ Marcus vang lên giữa đường hầm tối tăm. Người thầy già nua, bạc tóc, một bên vai lệch do chấn thương cũ, xuất hiện như một mãnh sư thức tỉnh từ bóng tối. Đôi mắt ông sắc lạnh, tràn ngập ngọn lửa căm thù tột cùng đối với những kẻ đã chà đạp lên danh dự võ sĩ. Marcus vung thanh sắt rỉ sét, tung ra những đòn đánh cận chiến truyền thống đầy dứt khoát, đánh gục thêm một tên cảnh sát bẩn đang định nổ súng bắn trả.


Marcus nhanh nhẹn lôi từ sau lưng ra một tấm đệm cao su cách điện dày cộp — thứ ông đã chuẩn bị sẵn từ khi nhận được cảnh báo ngầm từ Tuấn 'Khói'. Ông dùng hết sức lực tàn của cánh tay phải ném mạnh tấm đệm phủ lên người Tommy, che chắn cho anh khỏi dòng điện truyền dẫn dưới nước thải.


*Xoẹt! Chập!*


Dòng điện truyền dẫn lập tức bị ngắt quãng khi tiếp xúc với lớp cao su cách điện dày. Cơn co thắt tủy sống của Tommy đột ngột giảm nhẹ cường độ. Hệ thần kinh vận động của anh bắt đầu nhận lại những tín hiệu tự chủ yếu ớt, dù mười đầu ngón tay vẫn co quắp và đau đớn dữ dội.


"Tommy! Gượng dậy đi con!" Marcus hét lớn, ông đứng chắn ngay trước tấm đệm cao su, thanh sắt rỉ hướng thẳng về phía Khánh bẩn và Đặc vụ Cường. "Tuấn 'Khói'! Kéo nó đi! Mau lên!"


Nhưng ưu thế ngắn hạn của Marcus không thể kéo dài trước sức mạnh vũ trang áp đảo của tập đoàn.


*Cộp... Cộp... Cộp...*


Từ trong bóng tối phía sau xe bọc thép, một dáng người cao ráo, lầm lì bước ra. Gã mặc bộ đồ bảo hộ an ninh màu xám tro của tập đoàn Apex-Bio, khuôn mặt có một vết sẹo ngang mắt trái sâu hoắm ghê rợn dưới ánh đèn pha. Gã 'Sẹo Ngang' — chỉ huy đội enforcer bạo lực của Alden Cross — xuất hiện với chiếc gậy điện áp lực cao cầm tay phát ra những tia lửa điện màu xanh tím giật tạch tạch liên tục.


"Lại là lão già hết thời này," Gã 'Sẹo Ngang' sneer một tiếng đầy khinh bỉ, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bả vai lệch của Marcus. "Mười năm trước tao đã bẻ gãy vai trái của mày ở phim trường. Hôm nay tao sẽ bẻ gãy nốt những gì còn lại của mày để dạy cho thằng học trò mày một bài học."


Marcus không hề sợ hãi. Ông gầm lên một tiếng, dùng chân phải lấy trọng tâm, vung thanh sắt rỉ sét tung đòn đánh thẳng vào đầu Sẹo Ngang. Nhưng Sẹo Ngang quá nhanh nhờ hệ thống cấy ghép cơ học hỗ trợ phản xạ. Gã lách nhẹ người tránh đòn đánh thô sơ của Marcus, đồng thời vung chiếc gậy điện áp lực cao vụt mạnh một cú tàn bạo vào đầu gối trái của ông.


*RẮC!*


Tiếng xương bánh chè gãy giòn giã vang dội khắp đường hầm thoát nước ngột ngạt. Marcus hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, chân trái gãy gập hoàn toàn khiến ông ngã quỵ xuống nền bê tông dơ bẩn.


"Marcus!" Tommy hét lên nghẹn ngào, giọng nói khản đặc bám đầy máu tươi. Anh cố gắng dùng bàn tay phải quấn băng carbon bấu chặt lấy mép tấm đệm cao su để lết thân xác tàn tạ của mình về phía trước, nhưng tủy sống cổ bị bỏng điện vẫn đang co thắt dữ dội, khóa chặt mọi cử động của đôi chân.


Sẹo Ngang không dừng lại ở đó. Gã giẫm chiếc bốt bọc thép nặng nề lên bả vai trái lệch chấn thương cũ của Marcus, dùng gậy điện áp lực cao liên tục vụt mạnh xuống đầu và lồng ngực người thầy già nua không một chút thương tiếc.


*Bốp! Bốp! Bốp!*


Mỗi nhát vụt dã man của Sẹo Ngang là một lần máu tươi từ đầu Marcus bắn tung tóe lên bức tường bê tông rỉ sét của cống ngầm. Tiếng gậy điện rít u u cắm thẳng vào tủy sống lưng Marcus, ép cơ thể ông co giật dữ dội dưới gót bốt bọc thép vô cảm của gã enforcer. Đây là đòn tra tấn dã man để răn đe Tommy, để chứng minh cho anh thấy cái giá của sự phản kháng lại tập đoàn.


"Nhìn đi, Mercer!" Khánh bẩn đứng bên cạnh cười sằng sặc đầy thỏa mãn, tay chỉ thẳng vào khuôn mặt đẫm máu của Marcus. "Đây là kết cục của những kẻ dám chống lại Thượng nghị sĩ Vance! Lão già này sẽ chết vì chấn thương sọ não trước khi mày kịp lết đến đây!"


"Buông... buông thầy tôi ra... lũ khốn nạn!" Tommy gào lên trong đau đớn tột cùng của tâm hồn.


Chứng kiến người cha tinh thần, người thầy vĩ đại đã cưu mang và dạy dỗ mình từ những ngày đầu trên võ đài, đang bị tàn sát dã man ngay trước mắt mà không thể làm gì để cứu giúp — nỗi sỉ nhục, sự bất lực và cơn phẫn nộ tột cùng thổi bùng lên một ngọn lửa ý chí tự do mãnh liệt nhất trong linh hồn Tommy. Nhân tính của anh không cho phép anh gục ngã lúc này. Danh dự của một võ sĩ chân chính gầm rú lên trong huyết quản anh.


*Tít... Tít... Rè...*


Con chip Proxy-Link Gen-2 sau gáy Tommy đột ngột phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ chưa từng có, nung nóng tủy sống cổ đến mức bốc khói trắng nhẹ. Dòng chữ cảnh báo quá tải nhiệt bùng phát liên tục trong võng mạc anh, nhưng Tommy hoàn toàn bỏ qua. Anh dồn toàn bộ sự phẫn nộ, tình yêu dành cho Elena và lòng biết ơn dành cho Marcus vào một mệnh lệnh tự chủ tối thượng của đại não.


Ý chí tự do của anh bùng nổ, bẻ gãy hoàn toàn một phần kết nối tê liệt của con chip khống chế.


"AARRRGGGHHH!"


Tommy gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, tiếng thét vang vọng khắp không gian cống ngầm ẩm ướt, át cả tiếng sấm sét ngoài bến cảng. Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua mọi giới hạn sinh học của cơ thể con người, anh ép cánh tay phải quấn băng carbon của mình cử động. Đầu ngón tay anh cắm sâu vào nền bê tông rỉ sét, móng tay bị bật máu dính đầy bùn đất.


Tommy bắt đầu dùng tay phải và hai đầu gối lết thân xác đẫm máu của mình về phía Gã 'Sẹo Ngang' từng milimet một. Vết rách cơ vai trái rách rộng thêm phun máu tươi thấm đẫm lớp áo da, lồng ngực rạn xương sườn đau nhức dữ dội như bị khoan phá, nhưng anh không dừng lại. Ánh mắt anh sáng rõ ngọn lửa căm thù tột cùng dán chặt vào khuôn mặt của Sẹo Ngang.


"Tuấn 'Khói'... kéo... kéo nó đi!" Marcus thều thào qua kẽ răng đầy máu, đôi mắt mờ đục của ông vẫn cố gắng nhìn về phía học trò cưng lần cuối. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng của tay phải ôm chặt lấy chân của Sẹo Ngang để kìm chân gã.


"Lão già phiền phức!" Sẹo Ngang tức giận vụt mạnh một cú chí mạng bằng gậy điện vào gáy Marcus, khiến ông hoàn toàn gục xuống vũng nước đen vô thức.


"Khói! Ra lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực cống ngầm bến cảng cũ!" Sẹo Ngang quay sang ra lệnh cho Khánh bẩn qua bộ đàm. "Không được để thằng nhóc đó thoát khỏi đây cùng chiếc máy quét lậu!"


Tuấn 'Khói' lao xuống từ đường ống treo, nước mắt hòa lẫn nước thải công nghiệp chảy dài trên khuôn mặt gầy gò. Cậu biết Marcus đã hy sinh thân mình để tạo cơ hội sống sót duy nhất cho họ. Tuấn dùng hai tay vòng qua nách Tommy, dốc toàn lực kéo lê thân thể tàn tạ của cựu võ sĩ lùi sâu vào đường ống tối tăm của cống ngầm phụ, ngay trước khi Khánh bẩn và đội cảnh sát bẩn bắt đầu nổ súng bắn phá dữ dội vào lối vào.


Tommy gào lên trong đau đớn bất lực, đôi mắt anh dán chặt vào bóng dáng vô thức đẫm máu của Marcus đang nằm gục dưới ánh đèn pha lóa mắt của kẻ thù, khi cánh cửa xả ngầm từ từ khép lại sau lưng họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!