Vạch Trần Danh Tính Kẻ Thuê
Luồng nhiệt lượng từ thiết bị áp chế xung điện từ cầm tay của Đội trưởng Tiến rít lên u u ngay sát gáy Tommy, tàn độc và chuẩn xác. Vùng da cổ xung quanh vết mổ cấy chip Proxy-Link Gen-2 của anh lập tức bỏng rát, khói trắng bốc lên mang theo mùi khét lẹt của da thịt bị nung chảy. Cơn đau bạo liệt dội thẳng vào đại não, tàn phá các bó sợi thần kinh vận động như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống. Cánh tay trái của Tommy hoàn toàn buông thõng, vô lực, những thớ cơ vai bị rách nát từ ca bắn tỉa trước đó co giật liên tục. Lồng ngực phải nhói lên từng cơn buốt nhói chạy dọc mạn sườn, nơi những chiếc xương sườn bị rạn nứt đang rên rỉ dưới áp lực nghẹt thở.
"Chết đi, con rối phản nghịch!" Tiếng gầm của Tiến vang lên ngay bên tai Tommy qua bộ lọc âm kim loại của mũ giáp. Gã chỉ huy Sentinel-6 siết chặt thiết bị áp chế, dồn thêm công suất điện từ để nung chảy hoàn toàn con chip sau gáy anh, quyết biến não bộ anh thành một vũng nước vĩnh viễn.
Trong ranh giới sinh tử mỏng manh, khi ý thức bắt đầu mờ đục và bóng tối của sự bại liệt tủy sống đang chực chờ nuốt chửng lấy mình, bản năng sinh tồn của một cựu võ sĩ cyber-boxing trong Tommy trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh không được phép chết ở đây. Elena chỉ còn đúng ba giờ ba mươi phút nhịp tim dự phòng. Nếu anh gục ngã, cô sẽ chết lặng lẽ trong căn phòng bệnh vô cảm kia.
Tommy nghiến chặt răng, dùng đầu lưỡi ép mạnh mảnh kim loại sắc bén giấu dưới lưỡi cứa thẳng vào khoang miệng.
*Phập!*
Mảnh titan sắc lẹm cắt sâu vào biểu bì dưới lưỡi. Vị máu tươi tanh nồng, ấm nóng lập tức tràn ngập khoang miệng, kích thích trực tiếp vào hệ thần kinh tự chủ của anh. Cơn đau tột cùng từ vết cắt bùng phát như một cú hích điện cực mạnh, giải phóng một lượng adrenaline khổng lồ chạy thẳng vào tủy sống, tạm thời lấn át luồng sóng áp chế của Tiến trong tích tắc. Hệ thần kinh tự chủ của Tommy thức tỉnh, bẻ gãy một phần kết nối cưỡng bức của con chip.
Bằng bàn tay phải quấn băng bảo hộ gia cố sợi carbon — cánh tay lành lặn duy nhất còn lại — Tommy gầm lên một tiếng nghẹn ứ qua kẽ răng đẫm máu. Anh xoay mạnh bả vai phải, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể tàn tạ của mình vào một thế đòn bẩy vật lý thô bạo. Anh không đấm vào giáp ngực titan của Tiến, mà dùng lòng bàn tay phải chộp chặt lấy cổ tay phải đang cầm thiết bị áp chế của gã, dùng lực xoay hông bẻ ngược khớp cổ tay Tiến ra phía sau.
*Rắc!*
Tiếng xương khớp bọc thép của Tiến rên rỉ khô khốc dưới lực đòn bẩy hoàn hảo của một võ sĩ cận chiến. Thiết bị áp chế xung điện từ cầm tay mạ vàng tuột khỏi những ngón tay bọc thép của gã, rơi xuống sàn đá mài hành lang vô trùng và vỡ tan thành nhiều mảnh dưới gót bốt của Tommy. Luồng nhiệt lượng sau gáy đột ngột tắt lịm, để lại một vết bỏng điện cháy xém rỉ dịch tủy màu xanh nhạt pha lẫn máu tươi.
"Lũ ăn hại! Nổ súng!" Tiến hét lớn trong đau đớn khi cổ tay bị bẻ lệch, gã cố dùng thân hình đồ sộ của mình để húc văng Tommy ra xa.
Nhưng Tommy đã nhanh hơn một nhịp. Tận dụng phản xạ đặc biệt né tránh đạn tầm gần, anh cúi thấp người dưới tầm quét của Tiến, dùng tay phải giật phắt khẩu súng trường xung điện từ quân dụng đang rơi trên sàn. Anh xoay người kéo ghì thân hình bọc thép của Tiến lại phía sau, biến gã chỉ huy kiêu ngạo thành một lá chắn sống che chắn toàn bộ cơ thể mình trước họng súng của ba tên lính Sentinel-6 còn lại đang hoảng hốt bóp cò.
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Những luồng điện xung cao thế màu xanh lam găm thẳng vào giáp lưng bọc thép của Tiến, phát ra những tiếng nổ chập mạch lách tách dữ dội. Tiến gào lên một tiếng kinh hoàng khi chính dòng điện của cấp dưới tàn phá hệ thống vi mạch trên bộ giáp của mình.
"Giáo sư Lê! Chạy vào phòng máy chủ! Mau lên!" Tommy hét lớn, giọng nói khản đặc bám đầy máu tươi từ khoang miệng.
Từ góc hành lang ngập tràn khói vàng nhạt của khí độc khử trùng, Giáo sư Lê — nhà khoa học gầy gò với mái tóc bạc trắng xơ xác — loạng choạng lao ra khỏi văn phòng của Dr. Kính. Ông ôm chặt lấy chiếc ba lô chứa tài liệu sơ đồ nguyên lý chip, ho sặc sụa vì hít phải một lượng khí độc clo đậm đặc. Tommy dùng tay phải đẩy mạnh Đội trưởng Tiến về phía ba tên lính Sentinel-6, tạo ra một cú va chạm hỗn loạn giữa những bộ giáp bọc thép hạng nặng.
Không bỏ lỡ một giây quý giá nào, Tommy lướt nhanh theo bộ pháp di chuyển 'Bóng Ma Gỉ Sét', dùng bả vai phải lành lặn đẩy Giáo sư Lê vào bên trong cánh cửa thép dày của Trung tâm máy chủ Proxy-Link nằm ngay cuối hành lang. Anh lao vào theo, dùng tay phải giật mạnh cần gạt cơ học khẩn cấp bên trong vách tường.
*Ầm! Rắc!*
Cánh cửa thép bọc chì dày nửa mét nặng nề sập xuống, các chốt khóa cơ học khổng lồ tự động lao vào khe cửa, khóa chặt toàn bộ lối vào phòng máy chủ từ bên ngoài. Tiếng bốt bọc thép nện rầm rập và tiếng đập cửa rầm rầm của lính Sentinel-6 bị ngăn cách hoàn toàn bởi lớp thép bọc chì cách âm tuyệt đối.
Không gian bên trong Trung tâm máy chủ Proxy-Link đột ngột trở nên lạnh buốt và im lặng đến rợn người. Nhiệt độ phòng được duy trì dưới 0 độ C để làm mát cho hàng ngàn siêu máy tính đang chạy liên tục. Những làn hơi nitơ lỏng màu trắng đục bay lơ lửng trên sàn nhà đá mài lạnh giá, phản chiếu ánh sáng xanh neon nhạt từ những bảng mạch điện tử khổng lồ xếp thành từng hàng dài vô tận như một mê lộ công nghệ vô cảm.
"Giáo sư... ông có sao không?" Tommy quỵ xuống sàn nhà lạnh giá, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu dữ dội. Lồng ngực anh phập phồng yếu ớt, mỗi nhịp thở là một lần những chiếc xương sườn rạn nứt cọ xát vào nhau gây ra cơn đau buốt nhói tận xương tủy.
Giáo sư Lê ngã gục bên cạnh một tủ máy chủ, ôm ngực ho khan dữ dội. Khuôn mặt ông nhợt nhạt, da gà nổi lên dưới cái lạnh buốt giá của căn phòng nitơ lỏng. "Tôi... tôi hít phải khí độc... nhưng vẫn chịu được. Cậu Mercer, gáy của cậu... cậu đang bị rò rỉ dịch tủy nghiêm trọng!"
Tommy đưa tay phải ra sau gáy, chạm vào vết bỏng điện rát buốt. Đầu ngón tay anh dính đầy một thứ dịch nhầy màu xanh nhạt pha lẫn máu tươi. Đó là dấu hiệu của sự hủy hoại sinh học giai đoạn đầu — Nhũn não sinh học. Thiết bị áp chế của Tiến đã kích ứng con chip, khiến hóa chất độc hại bên trong bắt đầu rò rỉ trực tiếp vào tủy sống cổ của anh. Run rẩy lôi từ trong túi lót áo khoác da sờn rách chiếc máy quét xung thần kinh cầm tay Vesper-V1, anh thấy đèn báo hiệu của máy quét đang nhấp nháy đỏ liên tục, pin thiết bị đã bị hao hụt nghiêm trọng sau cú sốc điện từ.
*Tít... Tít... Rè...*
Tiếng rè rè nhỏ phát ra từ bộ đàm vô tuyến tần số thấp giấu trong cổ áo khoác của Tommy. Giọng nói gấp gáp, đầy hoảng loạn của Vesper vang lên qua làn sóng vô tuyến lậu:
"Tommy! Tommy! Nghe thấy tôi nói không? Máy quét của tôi báo động đỏ toàn bộ khu vực Phân khu 9! Cậu có lấy được dữ liệu không? Cậu đang ở đâu?"
"Tôi đang ở... Trung tâm máy chủ Proxy-Link... cùng Giáo sư Lê," Tommy khàn giọng nói, cố gắng nén cơn co thắt tủy sống đang làm rung giật bắp đùi phải. "Cửa đã khóa... nhưng bọn Sentinel-6 đang vây ngoài hành lang. Vesper, chúng tôi đã lấy được ổ cứng chứa dữ liệu bệnh án gốc của Elena và sơ đồ nguyên lý của Giáo sư Lê."
"Ơn trời!" Tiếng thở phào nhẹ nhõm của Vesper vang lên, nhưng ngay lập tức quay trở lại vẻ nghiêm nghị chuyên nghiệp. "Nghe đây, Tommy. Tôi đã kết nối được vào cổng mạng lậu Deep-Net của Quận 9 để bắc cầu vào hệ thống máy chủ nơi cậu đang đứng. Cắm chiếc ổ cứng di động vào cổng giao tiếp chính của siêu máy tính làm mát bằng nitơ lỏng ngay bên cạnh cậu. Tôi cần dữ liệu thô đó để chạy thuật toán bẻ khóa sóng điều khiển!"
Tommy loạng loạng gượng dậy, lết thân xác tàn tạ qua những làn hơi nitơ lỏng lạnh buốt. Anh tiếp cận tủ máy chủ trung tâm — một khối kim loại đen khổng lồ cao chạm trần nhà, phát ra tiếng rít u u của hệ thống quạt gió làm mát. Bằng bàn tay phải run rẩy, anh cắm chiếc ổ cứng di động vào cổng kết nối USB bọc vàng của siêu máy tính.
*Cạch. Tít!*
Màn hình ảo holographic khổng lồ đột ngột bùng sáng giữa không trung phòng máy chủ, chiếu thứ ánh sáng xanh lam dịu mát lên khuôn mặt đầy máu và mồ hôi của Tommy. Các dòng lệnh mã hóa màu xanh lục bắt đầu chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt.
"Dữ liệu đang được tải lên!" Giọng Vesper vang lên đầy phấn khích qua bộ đàm. "Giáo sư Lê, ông có nghe thấy tôi nói không? Tôi cần mã nguồn gốc và sơ đồ nguyên lý hoạt động của chip Gen-2 để ghi đè thuật toán của tập đoàn!"
Giáo sư Lê lết đến bên bảng điều khiển, run rẩy lôi từ trong ba lô ra chiếc thẻ nhớ vật lý cũ — chiếc thẻ nhớ chứa đựng bí mật nghiên cứu mười năm trước của ông. Ông cắm nó vào cổng phụ của máy chủ. "Mã nguồn gốc đây, Vesper. Sơ đồ mạch phân bổ xung thần kinh nằm trong thư mục mật 'Project Proxy-Labor'. Hãy tìm tần số vàng để ngắt kết nối xung cưỡng bức của con chip sau gáy cậu Mercer!"
"Đang nạp mã nguồn gốc..." Vesper nói nhanh, tiếng gõ bàn phím lách cách dồn dập vang lên qua bộ đàm. "Chờ đã... Tường lửa bảo mật của Apex-Bio đã phát hiện ra lưu lượng dữ liệu bất thường! Chúng đang cố gắng cô lập cổng kết nối của tôi từ xa!"
Trên màn hình ảo, một dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực xuất hiện:
*CẢNH BÁO! Phát hiện xâm nhập mạng cấp độ 4. Kích hoạt tường lửa Sentinel-Guard. Hệ thống bảo mật quét võng mạc của máy chủ bắt đầu đếm ngược 2 phút khóa vĩnh viễn vòm bảo mật: 01:59... 01:58...*
"Chết tiệt!" Vesper rít lên qua kẽ răng. "Chúng muốn khóa vĩnh viễn cổng dữ liệu vật lý của máy chủ! Nếu đồng hồ về không, chúng ta sẽ mất sạch dữ liệu và chip sau gáy cậu sẽ tự hủy nhũn não!"
"Vesper, dùng băng thông lậu Deep-Net Quận 9 để chuyển hướng lưu lượng!" Giáo sư Lê hét lên, đôi mắt ông dán chặt vào dòng thời gian đang trôi đi tàn nhẫn. "Hãy tạo một vòng lặp dữ liệu ảo qua trạm phát lậu của Minh Câm để đánh lừa tường lửa!"
"Tôi đang làm đây!" Giọng Vesper đanh lại đầy quyết tâm. "Tôi sẽ định tuyến lại toàn bộ lưu lượng qua mạng lưới cáp quang ngầm dưới hầm mỏ Khu 9. Vy 'Hacker' đang hỗ trợ tôi tạo danh tính số giả. Giữ chặt đi, Tommy!"
Tommy đứng tựa lưng vào tủ máy chủ lạnh giá, hàm răng anh nghiến chặt đến mức rỉ máu để chống lại cơn đau bỏng rát sau gáy. Đồng hồ đếm ngược trên màn hình vẫn tiếp tục nhảy số một cách vô cảm:
*01:12... 01:11... 01:10...*
Nhịp tim của anh đập dồn dập trong lồng ngực phải, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán rồi ngưng tụ thành những hạt băng nhỏ dưới cái lạnh của phòng nitơ lỏng. Anh nhìn vào màn hình, nơi sơ đồ giải mã sóng điều khiển đặc biệt 443.2 MHz đang dần được vẽ ra dưới dạng một chuỗi xoắn kép thần kinh kỹ thuật số màu đỏ rực. Đó là tần số sóng vô tuyến đã nô dịch thân xác anh suốt ba tháng qua, biến anh thành một con rối không hồn trong bốn giờ mất tích mỗi ngày.
*00:45... 00:44... 00:43...*
"Sắp xong rồi!" Vesper hét lên qua bộ đàm. "Tường lửa đang bị đánh lừa bởi vòng lặp ảo! Tiến trình giải mã đạt tám mươi phần trăm... chín mươi phần trăm..."
*00:12... 00:11... 00:10...*
*TÍT!*
Màn hình ảo đột ngột chuyển từ màu đỏ cảnh báo sang màu xanh lục ổn định. Dòng chữ đếm ngược biến mất, thay vào đó là thông báo:
*Giải mã thành công 100% Nhật ký Xung Thần Kinh Thô (Neural Logs) của vật chủ cấy ghép ID: Proxy-Host-7742.*
Tommy thở hắt ra một hơi dài, hơi thở hóa thành một làn sương trắng đục trong phòng máy lạnh buốt. Anh tiến lại gần màn hình, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ chăm chú nhìn vào chuỗi dữ liệu thô vừa được giải mã hoàn toàn.
"Vesper..." Tommy khàn giọng nói, bàn tay phải của anh nắm chặt lấy gấu áo khoác da. "Danh tính kẻ thuê ẩn danh... là ai?"
Không khí qua bộ đàm vô tuyến đột ngột trở nên im lặng một cách đáng sợ. Tommy chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc, nặng nề và run rẩy của Vesper từ đầu dây bên kia. Sự im lặng kéo dài năm giây, nhưng đối với Tommy, nó dài tựa như một thế kỷ dưới địa ngục.
"Tommy..." Giọng Vesper run rẩy, lạc đi vì bàng hoàng và phẫn nộ tột cùng. "Tôi đã giải mã được mã định danh số thực của kẻ sở hữu tần số điều khiển 443.2 MHz. Sơ đồ di chuyển mật của con chip sau gáy cậu... trùng khớp hoàn hảo một trăm phần trăm với lịch trình di chuyển của một người..."
"Nói đi, Vesper!" Tommy gầm lên, cơn phẫn nộ bùng phát làm rách thêm vết cắt dưới lưỡi, máu tươi chảy ra khóe môi.
"Kẻ thuê ẩn danh bấy lâu nay sử dụng thể xác của cậu... kẻ đã điều khiển tay cậu bóp cò súng bắn tỉa quân dụng hạng nặng trong đêm mưa ngoại ô mười ngày trước để sát hại Thượng nghị sĩ Henderson... chính là Thượng nghị sĩ Sterling Vance."
*Oành!*
Lời nói của Vesper như một luồng sét đánh thẳng vào đại não Tommy, khiến toàn bộ cơ thể anh đông cứng lại giữa phòng máy lạnh buốt. Đầu óc anh trống rỗng, tai anh ù đi như có tiếng nổ lớn của động cơ phản lực.
Thượng nghị sĩ Sterling Vance.
Ứng cử viên sáng giá cho chiếc ghế Thị trưởng thành phố. Kẻ luôn xuất hiện trước công chúng với hình ảnh một nhà từ thiện nhân đạo, người luôn lớn tiếng kêu gọi bãi bỏ các dịch vụ cho thuê thể xác và hứa hẹn sẽ mang lại công lý cho tầng lớp lao động nghèo khổ của Khu 9.
Chân tướng tối cao bộc lộ một cách tàn độc và trần trụi trước mắt Tommy. Kẻ luôn rao giảng đạo đức trên truyền hình quốc gia thực chất lại chính là con quỷ khát máu đứng sau mạng lưới khế ước đen bẩn thỉu nhất thế giới ngầm. Vance đã dùng đồng tiền và quyền lực của tập đoàn y sinh Apex-Bio để mua quyền kiểm soát thân xác của những võ sĩ nghèo khổ như anh, biến họ thành những công cụ giết người không tự chủ để tiêu diệt các đối thủ chính trị, dọn đường cho tham vọng thăng tiến của bản thân mà không để lại bất kỳ dấu vết ngoại phạm nào.
Một nỗi dằn vặt đạo đức tột cùng, sâu sắc và đau đớn bùng phát từ sâu trong tâm can Tommy, tàn phá linh hồn anh tàn nhẫn hơn cả độc tố của con chip.
Anh chính là hung thủ.
Chính đôi bàn tay quấn băng carbon này, chính phản xạ cơ bắp mà anh đã rèn luyện suốt hai mươi năm qua dưới sự chỉ dẫn nghiêm khắc của bố Vinh Mercer, đã ngắm bắn và bóp cò khẩu súng trường quân dụng hạng nặng găm thẳng vào ngực Thượng nghị sĩ Henderson. Đêm mưa ngoại ô mười ngày trước... cơn mưa axit lạnh buốt... tiếng súng nổ vang dội dội ngược vào bả vai trái gây rách cơ vai nghiêm trọng... Tất cả những mảnh vỡ ký ức cơ bắp đau đớn ấy giờ đây đã có câu trả lời.
Anh không phải là nạn nhân vô tội. Thân xác anh đã trở thành công cụ của quỷ dữ để tước đoạt mạng sống của một người chính trực.
"Không... không thể như thế được..." Tommy loạng choạng lùi lại, hai đầu gối khuỵu xuống sàn nhà lạnh giá. Anh nhìn chăm chằm vào lòng bàn tay trái của mình, nơi vết bẩn hóa chất Sulf-9 bám chặt trên da vẫn đang phát ra một sắc huỳnh quang tím nhạt bệnh hoạn dưới ánh sáng neon của phòng máy chủ. Vết hóa chất ấy chính là dầu bôi trơn chuyên dụng cho khẩu súng bắn tỉa của cận vệ Sterling Vance. Manh mối thực tế đầu tiên giờ đây đã trở thành bằng chứng thép kết tội chính anh.
Nỗi dằn vặt khôn nguôi bóp nghẹt lấy cổ họng Tommy, khiến anh không thể thở nổi. Anh đã cầm cố thân xác để cứu Elena, nhưng cái giá anh phải trả lại là xương máu của những người vô tội khác. Tình yêu tuyệt vọng của anh dành cho vợ vô tình biến anh thành kẻ đồng phạm tàn nhẫn nhất trong âm mưu đảo chính công nghệ của Vance.
"Cậu Mercer... cậu phải bình tĩnh!" Giáo sư Lê bước đến, đặt bàn tay gầy guộc lên bả vai phải lành lặn của Tommy. Ánh mắt ông đầy sự cảm thông và dằn vặt sám hối. "Đó không phải là ý chí của cậu. Cậu đã bị khống chế hoàn toàn bởi thuật toán Proxy-Link. Kẻ thủ ác thực sự là Sterling Vance và Alden Cross, những kẻ đã bẻ cong khoa học để nô dịch hóa con người!"
"Nhưng tay tôi... tay tôi đã nhuốm máu..." Tommy khàn giọng nói, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má đẫm máu rồi đóng băng nhanh chóng dưới cái lạnh của phòng máy.
*Tít... Tít... Rè...*
Tiếng gõ bàn phím của Vesper đột ngột dừng lại, thay vào đó là một tiếng rít vô tuyến chói tai. Giọng nói của cô vang lên qua bộ đàm, run rẩy và đầy kinh hoàng:
"Tommy... Giáo sư Lê... Tôi vừa thâm nhập sâu hơn vào phân khu lưu trữ tài chính mật liên kết với tài khoản quản lý của Dr. Kính. Có một tệp dữ liệu chuyển khoản mã hóa ẩn danh được ngụy trang dưới dạng quyên góp từ thiện cho quỹ phát triển Khu 9..."
"Nó chứa thông tin gì?" Giáo sư Lê hỏi gấp.
"Đó là dòng tiền chuyển khoản khổng lồ từ quỹ vận động tranh cử của Sterling Vance sang tài khoản ma của gã kế toán Mắt Kính — kẻ trực tiếp quản lý tài chính cho gã môi giới Jax. Khoản tiền đầu tiên trị giá năm mươi ngàn Bio-Credits được chuyển khoản thành công vào đúng một giờ sáng... mười phút sau khi Thượng nghị sĩ Henderson bị ám sát ở bãi đất hoang ngoại ô!"
Tommy ngước mắt nhìn lên màn hình ảo. Các con số giao dịch tài chính mã hóa màu đỏ rực hiện ra, hiển thị rõ ràng chữ ký số mật của Thư ký Vân — thư ký riêng của Sterling Vance — và tài khoản ma của gã kế toán Mắt Kính.
Đây chính là bằng chứng tài chính không thể chối cãi. Mắt xích cuối cùng liên kết trực tiếp Thượng nghị sĩ Vance với đường dây ám sát bẩn thỉu của gã môi giới Jax bộc lộ hoàn toàn trước ánh sáng. Dòng tiền bẩn thỉu ấy chính là tiền máu trả công cho các ca cho thuê xác của anh, là nguồn tiền đắt đỏ đang duy trì sự sống cho Elena tại phòng bệnh 405 suốt thời gian qua.
Sự thật tàn nhẫn đè nặng lên ngực Tommy như một tảng đá ngàn cân. Sự sống của Elena được đánh đổi bằng mạng sống của Henderson, và được tài trợ bởi chính kẻ đang khống chế cuộc đời anh.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng đập cửa thép bọc chì bên ngoài phòng máy chủ đột ngột vang lên dữ dội, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt bên trong. Lần này, không còn là tiếng đập tay thông thường.
*Két... Két... rít...*
Tiếng kim loại mài vào nhau ghê rợn vang lên từ phía mép cửa thép. Lực lượng Sentinel-6 bọc thép bên ngoài đã bắt đầu sử dụng máy khoan sọ cơ học công suất lớn để khoan phá chốt khóa vật lý của cửa phòng máy chủ. Áp lực chiến thuật cận kề bủa vây lấy Tommy và Giáo sư Lê.
Tommy gượng đứng dậy bằng chân phải, tay phải lành lặn siết chặt lấy khẩu súng trường xung điện từ tước được từ lính Sentinel-6. Anh nhìn vào màn hình ảo, nơi dữ liệu giải mã sóng 443.2 MHz và dòng tiền bẩn của Vance đã được sao chép hoàn toàn vào chiếc ổ cứng di động.
Anh chưa thể ngắt kết nối chip sau gáy vĩnh viễn, nhưng anh đã có trong tay vũ khí tối thượng để lật đổ Sterling Vance trước pháp luật. Canh bạc sinh tử của anh chỉ mới bắt đầu. Anh phải sống sót thoát khỏi phòng máy chủ này để mang chứng cứ này đến cho Đại úy Phong, và để đưa Elena trốn chạy khỏi pháo đài vô cảm của tập đoàn.
"Giáo sư Lê... thu dọn đồ đạc," Tommy khàn giọng nói, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng kiên định, lạnh lùng của một võ sĩ chuẩn bị bước vào hiệp đấu quyết định. "Chúng ta phải đi lối thoát hiểm ngầm dưới lòng đất. Bọn chúng sắp phá được cửa rồi."
Bên ngoài cửa thép, tiếng máy khoan cơ học vẫn rít lên điên cuồng, những tia lửa điện màu vàng bắn tung tóe qua khe cửa hở, báo hiệu vòng vây tử thần của Sentinel-6 đang siết chặt lại từng milimet.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!