Thâm Nhập Vùng Cấm Vô Trùng
Bóng tối của ga tàu điện ngầm đổ nát chao đảo dữ dội dưới những luồng sáng đỏ rực từ đèn quét hồng ngoại. Tiếng động cơ phản lực của drone giám sát rít lên u u trên trần bê tông nứt nẻ, kéo theo những hạt bụi rỉ sét rơi xuống như mưa xám. Từ phía lối vào chính, tiếng bốt bọc thép nện dồn dập, dứt khoát của lực lượng đặc nhiệm Sentinel-6 vang lên, dội vào vách hầm một âm thanh kim loại khô khốc và đầy áp lực. Vòng vây đã khép lại. Không còn đường lui trên mặt đất.
Tommy Mercer đứng trong toa tàu điện ngầm hoen rỉ, bàn tay phải quấn chặt băng bảo hộ tẩm sợi carbon gồng lên đến mức các đường gân nổi rõ rệt. Gáy anh nóng rực. Bộ lọc tín hiệu xung lậu gắn đè lên vết mổ chưa lành đang nhấp nháy đỏ liên tục, tỏa ra nhiệt lượng rát bỏng như một miếng sắt nung áp chặt vào da thịt. Sự cố chập mạch do rò rỉ dịch tủy sống từ tập trước vẫn chưa được khắc phục, và giờ đây, chính dải tần số lỗi ấy đang biến anh thành một ngọn hải đăng phát sáng trước các máy quét của Đặc vụ Cường.
"Mercer, chúng nó đang tràn xuống từ sảnh chính!" Giọng Vesper rít qua tai nghe vô tuyến tần số thấp, rè rè và đầy hoảng loạn. "Đặc vụ Cường đã khóa chặt tọa độ này rồi. Máy quét của tao đang báo động đỏ toàn bộ khu vực!"
"Bình tĩnh, Vesper," Tommy khàn giọng nói, lồng ngực phải nhói lên một cơn đau buốt khi anh cố hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở. Những chiếc xương sườn bị rạn nứt từ cuộc chạm trán với Đại úy Phong vẫn chưa hề thuyên giảm. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử hiển thị nhịp tim của Elena đang nhấp nháy trong bóng tối toa tàu. Ba giờ bốn mươi lăm phút. Thời gian của cô đang cạn dần theo từng nhịp đập yếu ớt của trái tim cơ học cơ bản.
"Nghe đây," Tommy tiếp tục, ánh mắt anh sắc lạnh và quyết đoán trong bóng tối. "Tôi sẽ làm mồi nhử. Tôi sẽ dụ toàn bộ toán Sentinel-6 về phía sảnh chính ga tàu. Cô và Bác sĩ Aris phải mang theo ổ cứng dữ liệu mật thoát ra ngoài bằng đường ống xả thải ngầm ngay lập tức. Đừng để phí một giây nào."
"Nhưng còn bả vai của mày..." Vesper định nói thêm, nhưng Tommy đã ngắt lời.
"Đi ngay!"
Không đợi Vesper trả lời, Tommy lao ra khỏi toa tàu hoen rỉ. Anh cố tình vận động mạnh bả vai trái bị rách cơ nghiêm trọng, ép cơ thể chịu đựng một cơn đau bạo liệt chạy dọc tủy sống để kích hoạt bộ lọc tín hiệu phát ra một luồng xung điện mạnh hơn. Ánh sáng đỏ sau gáy anh lóe lên trong bóng tối ga tàu ngầm. Ngay lập tức, ba tia sáng đỏ từ đèn quét của drone giám sát phía trên đồng loạt quay ngoắt lại, khóa chặt vào bóng người cao lớn đang lao đi dưới lòng đường ray.
"Phát hiện mục tiêu! Nghi phạm Tommy Mercer đang di chuyển về phía sảnh phía Tây!" Tiếng loa phóng thanh của Sentinel-6 vang lên dồn dập.
Tommy sử dụng bộ pháp di chuyển 'Bóng Ma Gỉ Sét', lướt đi nhẹ nhàng và không tiếng động trên những thanh ray rỉ sét trơn trượt. Anh tận dụng các góc tối của những cột bê tông đổ nát để ẩn mình, biến chiếc Áo khoác da sờn chống quét nhiệt hồng ngoại thành một lá chắn vô hình trước các camera cảm biến nhiệt. Khi toán lính bọc thép đầu tiên xông xuống, nổ súng xung điện bừa bãi vào bóng tối, Tommy đã nhanh nhẹn lách mình vào một lối ngách kỹ thuật bỏ hoang — con đường dẫn trực tiếp từ ga tàu ngầm sang hệ thống đường ống kỹ thuật ngầm dưới tòa tháp y tế của tập đoàn Apex-Bio.
Tiếng súng điện từ gầm rú phía sau nhỏ dần khi Tommy chui sâu vào đường ống kỹ thuật ngầm. Không gian đột ngột thu hẹp lại, chỉ còn là một đường hầm tròn bằng thép rỉ sét đường kính chưa đầy một mét, sực nức mùi amoniac, lưu huỳnh và các hóa chất thải công nghiệp độc hại tích tụ lâu ngày. Bóng tối ở đây đặc quánh, chỉ được chiếu sáng bởi những vệt sáng xanh mờ nhạt phát ra từ các đường cáp quang chạy dọc thân ống.
Tommy bắt đầu trườn bò bằng cẳng tay phải và hai đầu gối. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng, vô lực do chấn thương rách cơ vai trái nghiêm trọng. Mỗi lần anh phải rướn người về phía trước, bả vai trái lại giật lên từng cơn buốt nhói như có hàng ngàn cây kim rỉ sét đâm xuyên qua thớ thịt. Lồng ngực rạn xương sườn ép chặt vào thành ống kim loại lạnh ngắt, khiến mỗi nhịp thở của anh đều kèm theo tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng.
"Vesper... nghe rõ không?" Tommy thầm thì vào bộ đàm vô tuyến, cố gắng giữ giọng ổn định để không làm tăng nhịp tim.
"Tao nghe... rè... Mercer," tiếng Vesper vang lên đứt quãng do nhiễu sóng từ các bức tường bê tông dày bọc chì của tòa tháp. "Tao và bác sĩ đã thoát ra đến đường cống ngầm an toàn. Nhưng máy quét của tao đang phát hiện dao động điện từ cực lớn trong hệ thống ống của mày. Có thứ gì đó đang di chuyển gần mày."
Tommy khựng lại. Anh nín thở, áp tai sát vào thành ống kim loại rỉ sét bám đầy bụi bẩn.
*Két... Két... Két...*
Tiếng kim loại sắc nhọn cào nhẹ lên bề mặt thép vang lên từ phía trước, đều đặn và lạnh lùng. Đó không phải là tiếng bước chân của con người. Đó là âm thanh đặc trưng của các robot tuần tra dạng nhện của Sentinel-6. Loại robot này được trang bị cảm biến nhiệt hồng ngoại siêu nhạy và các móng vuốt sợi carbon có thể bám chặt vào mọi bề mặt vật lý.
Tommy lập tức kéo kín khóa chiếc Áo khoác da sờn chống quét nhiệt, ép sát cơ thể to lớn của mình xuống lòng ống, đầu cúi thấp để lớp màng bạc mỏng bên trong áo hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể. Anh nhắm mắt lại, cố gắng áp dụng kỹ thuật thiền định võ sĩ để hạ thấp nhịp tim.
*Năm mươi lăm... năm mươi... bốn mươi tám.* Nhịp tim của anh giảm dần, cơ thể lạnh đi dưới làn không khí buốt giá của đường ống. Anh nằm im lìm như một cái xác không hồn giữa đống rác thải công nghiệp.
Chỉ vài giây sau, một bóng đen khổng lồ xuất hiện ngay tại khe hở thông gió phía trên đầu Tommy. Con robot nhện tuần tra với tám chiếc chân dài mảnh khảnh bằng titan đen bóng bò ngang qua. Chiếc mắt camera đơn độc của nó phát ra một tia sáng đỏ rực, quét liên tục dọc theo lòng ống kỹ thuật. Ánh sáng đỏ quét qua lưng Tommy, dừng lại vài giây trên lớp da sờn của chiếc áo khoác.
Tommy nín thở hoàn toàn. Lồng ngực anh đau nhói vì thiếu oxy, nhưng anh không dám cử động dù chỉ một milimet. Ngón tay trỏ tay phải của anh, dù vẫn còn hơi run rẩy do kích ứng tủy sống từ tập trước, đang âm thầm chuẩn bị sẵn tư thế Khóa khớp bẻ tay cận chiến phòng hờ trường hợp bị phát hiện.
Con robot nhện không phát hiện ra bất kỳ nguồn nhiệt hay dao động nhịp tim bất thường nào. Nó rít lên một tiếng cơ học nhỏ rồi tiếp tục bò đi, móng vuốt titan của nó cào kèn kẹt lên thành ống xa dần.
Tommy thở hắt ra một hơi dài, ngụm khí độc công nghiệp tích tụ trong ống xộc thẳng vào mũi anh. Vị amoniac nồng nặc khiến anh không thể kiềm chế được một cơn ho khan dữ dội. Anh vội vàng dùng bàn tay phải quấn băng carbon bịt chặt miệng, nhưng một lượng nhỏ khí độc đã ngấm vào phổi, khiến lồng ngực anh nóng rát và thể lực suy giảm rõ rệt. Thể lực của anh tụt dốc, đầu óc bắt đầu có cảm giác chóng mặt nhẹ.
"Vesper... robot nhện vừa đi qua," Tommy khàn giọng báo cáo qua bộ đàm. "Tôi đang tiến gần đến Phân khu 9."
"Nghe đây, Mercer," tiếng Vesper đột ngột vang lên, gấp gáp và nghiêm trọng hơn. "Hệ thống camera an ninh vòng trong của phân khu cách ly sắp tự động khởi động lại sau chu kỳ quét an toàn. Mày chỉ có đúng ba mươi giây trước khi các camera cảm biến nhiệt hoạt động trở lại. Mày phải tăng tốc di chuyển ngay lập tức!"
Ba mươi giây. Đối với một cơ thể tàn phế với cánh tay trái vô lực và lồng ngực rạn xương sườn, đó là một thử thách bất khả thi. Nhưng Tommy không còn lựa chọn nào khác. Hình ảnh Elena nằm thoi thóp với nhịp tim đếm ngược trên ngực hiện lên trong tâm trí anh, biến thành một nguồn động lực tinh thần mãnh liệt.
Tommy nghiến chặt răng, máu từ vết rách dưới lưỡi lại rỉ ra, vị tanh nồng của sắt kích thích hệ thần kinh tự chủ của anh bùng nổ. Anh áp dụng bộ pháp di chuyển 'Bóng Ma Gỉ Sét', nhưng lần này là biến thể trườn bò tốc độ cao trên bề mặt kim loại. Anh dùng cẳng tay phải và hai đầu gối đẩy mạnh cơ thể lướt nhanh qua các khớp nối đường ống rỉ sét, bỏ qua mọi cơn đau xé thịt ở bả vai trái.
*Hai mươi giây.*
Anh trườn qua một khúc quanh hẹp, những thanh sắt rỉ sét cào rách một mảng áo khoác da bên vai trái.
*Mười lăm giây.*
Tiếng quạt thông gió công nghiệp của Phân khu 9 vang lên rầm rập phía trước, mang theo luồng không khí lạnh buốt sực mùi thuốc sát trùng vô trùng.
*Mười giây.*
Tommy nhìn thấy cánh cửa xả áp lực âm bằng thép dày của Phân khu 9 ngay trước mắt. Cửa xả được thiết kế để ngăn chặn khí độc và vi khuẩn rò rỉ ra ngoài, đồng thời là lối vào duy nhất không có camera giám sát trực tiếp nếu thâm nhập từ đường ống kỹ thuật.
Anh rướn người lên, bàn tay phải quấn băng carbon vươn ra, cố gắng chạm vào tay cầm khóa cơ học của cửa xả.
*Năm giây.*
Khi năm đầu ngón tay của Tommy vừa chạm vào bề mặt thép lạnh buốt của cửa xả áp lực âm, một luồng sóng điện từ cực mạnh quét qua từ hệ thống cảm biến quét mới được lắp đặt.
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Một tiếng rít vô tuyến chói tai bùng phát ngay sau gáy Tommy. Bộ lọc tín hiệu xung lậu (Signal Shielder) bị chập mạch nghiêm trọng dưới ảnh hưởng của luồng sóng quét, phát ra những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam và nung nóng vùng da cổ của anh đến mức bốc khói nhẹ. Cơn đau bạo liệt đột ngột dội thẳng vào tủy sống cổ, khiến toàn thân Tommy co quắp lại, đôi mắt anh trợn trừng trong bóng tối khi tiếng cảnh báo chập mạch rít lên liên tục bên màng nhĩ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!