Thòng Lọng Siết Chặt
Cơn mưa axit của đô thị Neo-Detroit dội xuống mái tôn rỉ sét của Khu Ổ Chuột Sắt Vụn thành những tiếng gầm rú điếc tai, tựa như hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ đang cào xé bầu không khí ngột ngạt.
Tommy Mercer loạng choạng bước ra khỏi lối thoát hiểm của đường hầm cống ngầm bến cảng cũ. Nước mưa mang theo độc tố công nghiệp tràn vào mắt anh, cay xè và buốt nhói, nhưng anh không còn sức để đưa tay lên gạt. Cánh tay trái của anh buông thõng bên sườn, hoàn toàn vô lực sau vết rách cơ vai nghiêm trọng từ ca bắn tỉa đêm trước và cú va chạm chí mạng với Khang 'Sắt'. Mỗi nhịp thở dội lên lồng ngực phải một cơn đau buốt nhói, nhắc nhở anh về những chiếc xương sườn đã rạn nứt dưới cú thúc cùi chỏ của Đại úy Phong.
Dưới lớp Áo khoác da sờn rách, vùng gáy của anh nóng rực như có một lò than đang nung chảy tủy sống. Con chip Proxy-Link Gen-2 liên tục phát ra những tiếng rít vô tuyến siêu nhỏ, rò rỉ thứ dịch sinh học màu xanh nhạt pha lẫn máu tươi dính dớp vào cổ áo. Vị tanh nồng của máu vẫn đậm đặc dưới lưỡi; vết rách do anh tự cứa để bẻ gãy rào cản NDA vẫn đang rỉ máu ấm. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh chỉ có đúng hai mươi tư giờ mà Đại úy Phong cho phép để tìm ra bằng chứng ngoại phạm số, trước khi chính tay vị đại úy chính trực ấy nổ súng bắn hạ anh.
Tommy lết từng bước chân nặng nề qua những con ngõ hẹp ngập tràn rác thải công nghệ, hướng về phía Võ đường Gỉ Sét. Nơi đó là tổng hành dinh tinh thần của anh, nơi duy nhất anh có thể bấu víu để tìm lại một chút hơi ấm của danh dự trước khi bị bóng tối của tập đoàn nuốt chửng.
Khi Tommy đẩy cánh cửa sắt phụ lép nhép nước mưa để bước vào bên trong võ đường, sự im lặng lạnh lẽo bao trùm lấy không gian. Trang không có ở đây; cô bé đã được anh gửi ẩn náu tạm thời ở một khu vực an toàn khác sau cuộc viếng thăm tàn bạo của Thanh tra Khánh bẩn. Võ đường trống hoác, chỉ còn lại mùi ẩm mốc, dầu máy cũ và mùi gỉ sắt đặc quánh.
Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ chiếc đèn đường neon hỏng ngoài ngõ, Tommy nhìn thấy chiếc đai vô địch rách nát của bố mình — ông Vinh Mercer — đang nằm lăn lóc trên nền bê tông nứt nẻ. Phần mạ đồng biểu tượng cho danh dự võ sĩ đã bị gót bốt bọc thép của gã Răng Vàng giẫm nát, gãy đôi và bám đầy bùn đất bẩn thỉu. Tommy quỳ sụp xuống bằng một bên đầu gối lành lặn, dùng bàn tay phải run rẩy nhặt từng mảnh đồng vỡ lên. Lòng bàn tay trái của anh vẫn còn bám vết hóa chất Sulf-9 phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang tím ma mị dưới bóng tối, như một dấu ấn tội lỗi không thể tẩy xóa.
"Bố..." Tommy khàn giọng thầm thì, lồng ngực anh thắt lại vì một nỗi phẫn nộ tột cùng. Danh dự của gia đình anh, thân xác của anh, và cả mạng sống của những người anh yêu thương đều đang bị những kẻ thượng tầng chà đạp không thương tiếc.
*Rè... Rè...*
Đột ngột, một tiếng rít vô tuyến chói tai vang lên từ chiếc máy chiếu holographic cũ kỹ đặt ở góc phòng tập. Thiết bị này đã bị gã môi giới Jax hack và cài đặt quyền truy cập cưỡng bức từ xa. Một luồng ánh sáng xanh lục ma mị bùng lên, vẽ nên hình ảnh ba chiều của Jax giữa khoảng không gian gỉ sét của võ đường.
Gã môi giới tàn nhẫn xuất hiện với nụ cười bọc vàng ghê tởm, chiếc áo sơ mi lụa hoa hòe phanh ngực lộ ra những sợi dây chuyền vàng bản lớn. Ánh mắt gã sắc lẹm như một con dao mổ, nhìn chằm chằm vào bộ dạng thảm hại của Tommy.
"Mày vẫn còn sống à, Mercer?" Jax cười khẩy, giọng nói nhão nhẹt vang dội khắp võ đường hoang tàn. "Mày giỏi lắm. Trốn thoát được cả Đội trọng án CHD dưới cống ngầm. Nhưng tao khuyên mày đừng có tốn công tìm đường chạy trốn nữa. Thòng lọng đã siết chặt vào cổ mày rồi."
"Jax..." Tommy nghiến răng, máu tươi từ vết rách dưới lưỡi lại rỉ ra, nhuộm đỏ khóe môi. "Mày đã hứa... sau trận đấu với Khang 'Sắt', mày sẽ trả đủ tiền viện phí cho Elena. Mày dám dùng Trang để đe dọa tao..."
"Ồ, tao là một thương nhân, Mercer. Và một thương nhân thì luôn biết cách tối đa hóa giá trị của tài sản thế chấp," Jax nhún vai đầy vô cảm, rồi vung tay gạt ngang màn hình ảo. "Nhìn cho kỹ đi. Đây là lý do tại sao mày không bao giờ có quyền mặc cả với tao."
Luồng sáng holographic lập tức chuyển đổi. Hình ảnh nhà kho gỉ sét biến mất, thay vào đó là không gian vô trùng lạnh lẽo của Phòng bệnh 405 tại phân khu y tế giá rẻ của bệnh viện Apex-Bio.
Tommy khựng người lại, toàn thân anh đông cứng như bị dội một gáo nước đá.
Trên màn hình chiếu ba chiều rõ nét, Elena đang nằm yên lặng trên chiếc giường bệnh chật hẹp. Khuôn mặt cô gầy gò, da nhợt nhạt không một sắc máu, lồng ngực trái phập phồng yếu ớt dưới lớp áo bệnh viện mỏng manh. Trái tim nhân tạo thử nghiệm của cô phát ra thứ ánh sáng xanh mờ nhạt, nhịp đập hiển thị trên máy đo điện tâm đồ bên cạnh đang dao động ở mức báo động đỏ dồn dập.
Nhưng thứ khiến Tommy kinh hoàng nhất là bốn gã lính Sentinel-6 bọc thép bọc giáp xám tro đang đứng gác xung quanh giường bệnh của cô như những bức tượng đá không hồn. Khẩu súng trường xung điện từ của chúng lăm lăm trên tay, sẵn sàng nổ súng vào bất kỳ mục tiêu nào.
Khung hình dịch chuyển sang sảnh ngoài của phòng bệnh. Giám đốc điều hành Alden Cross xuất hiện trong bộ vest trắng vô trùng lịch lãm. Khuôn mặt gã mang nụ cười giả tạo lạnh lùng khi gã dùng chiếc bút ký bằng vàng quét vân tay bảo mật lên một tấm bảng điện tử.
"Món nợ y tế của mày đã quá hạn ba mươi ngày, Mercer," giọng nói của Jax vang lên bên tai Tommy như một bản án tử hình. "Giám đốc Cross vừa ký lệnh tạm đình chỉ cấp điện cho trái tim nhân tạo của Elena do nợ xấu. Viên Pin điện dịch Micro-Cell duy trì nhịp tim của cô ấy đã bị chuyển sang chế độ chạy pin dự phòng yếu ớt nhất. Nó chỉ còn đúng bốn giờ dung lượng trước khi cạn kiệt hoàn toàn. Khi pin về không phần trăm, tim nhân tạo sẽ ngừng đập, và con vợ yêu quý của mày sẽ rơi vào trạng thái chết não vĩnh viễn."
"Lũ khốn vô nhân tính!" Tommy gầm lên, anh lao về phía luồng sáng holographic, định dùng nắm đấm phải đập nát hình ảnh của Jax, nhưng bàn tay anh chỉ xuyên qua khoảng không vô hình. Cú rướn người quá mạnh khiến bả vai trái bị rách cơ bùng phát một cơn đau dữ dội như có hàng ngàn mũi kim châm, ép anh phải quỳ sụp xuống sàn bê tông, thở dốc trong đau đớn.
"Đừng giận dữ vô ích, Mercer. Sự giận dữ của một kẻ tàn phế không đáng giá một Bio-Credit nào cả," Jax cười lớn đầy đắc ý. "Mày muốn cứu vợ mày? Dễ thôi. Thượng nghị sĩ Sterling Vance vừa đưa ra một tối hậu thư cuối cùng cho mày. Hắn biết mày đang âm thầm dùng máy quét xung lậu của con nhóc Vesper để điều tra danh tính kẻ thuê. Hắn muốn bít đầu mối vĩnh viễn trước khi Đại úy Phong tìm ra bằng chứng."
Jax ghé sát mặt vào camera, giọng gã trầm xuống đầy tàn nhẫn:
"Mày phải thực hiện một phi vụ đột nhập khẩn cấp. Địa điểm là Phòng thí nghiệm Phân khu 9 sâu dưới lòng đất của bệnh viện Apex-Bio. Ở đó có một máy chủ trung tâm chứa toàn bộ mã nguồn kiểm soát chip Proxy-Link và nhật ký xung thần kinh thô của mày. Mày phải thâm nhập vào đó, dùng thiết bị này để xóa sạch hoàn toàn dữ liệu định danh của tao và Thư ký Vân. Làm xong việc này, tao sẽ lập tức cấp Pin Micro-Cell mới cho Elena, gia hạn giường bệnh của cô ấy thêm một năm, và xóa sạch toàn bộ nợ nợ cho mày. Còn nếu mày từ chối..."
Jax dừng lại, nụ cười bọc vàng tắt ngấm, chỉ còn lại ánh mắt lạnh lùng của một con rắn độc:
"Bốn giờ nữa, trái tim của Elena sẽ ngừng đập. Và em gái Trang của mày sẽ là vật thế chấp tiếp theo được đưa vào buồng cấy ghép để thay thế vị trí của mày. Chọn đi, nhà vô địch."
Luồng ánh sáng holographic phụt tắt, để lại võ đường Gỉ Sét chìm vào bóng tối tịch mịch cùng tiếng mưa axit gầm rú bên ngoài.
Tommy nằm rạp trên nền đất lạnh, hai tay bấu chặt vào những mảnh đồng vỡ của chiếc đai vô địch. Máu từ khóe miệng anh rỉ ra, hòa lẫn với những giọt nước mắt bất lực. Anh bị dồn vào bước đường cùng, không còn một lối thoát nào khác. Tính mạng của Elena đang bị biến thành con tin sinh học trực tiếp dưới tay Sterling Vance và tập đoàn y sinh Apex-Bio.
Nếu anh đột nhập Phân khu 9 và xóa sạch dữ liệu theo yêu cầu của Jax, anh sẽ tự tay tiêu hủy bằng chứng duy nhất chứng minh sự vô tội của mình. Đại úy Phong sẽ săn lùng anh như một sát thủ khủng bố thực sự, và anh sẽ mãi mãi là một con rối bị cầm cố linh hồn. Nhưng nếu anh từ chối, Elena sẽ chết trong vòng bốn giờ nữa.
Anh không thể đầu hàng. Một võ sĩ chân chính có thể bị đánh bại trên võ đài, nhưng không bao giờ được phép quỳ gối trước sự nô dịch của đồng tiền và công nghệ bẩn thỉu.
Tommy gượng dậy, nén cơn đau thắt ở xương sườn phải. Anh loạng choạng bước đến chiếc gương cũ ố vàng treo trên cột bê tông. Dưới ánh sáng mờ nhạt, anh đưa bàn tay phải run rẩy vào trong lớp lót của chiếc Áo khoác da sờn rách, chạm vào Lọ thuốc Synapse-7 cuối cùng mà Bác sĩ Aris đã trao cho anh. Đây là lá bài hộ mệnh cuối cùng của anh, thứ hóa chất đậm đặc có thể cắt đứt kết nối xung thần kinh cưỡng bức trong vòng năm phút, nhưng cũng có thể gây liệt nửa người vĩnh viễn nếu sử dụng sai cách.
Anh cũng cảm nhận được tập Hồ sơ bệnh án giấy của Elena vẫn đang nằm im lặng trong túi áo. Sự thật về trái tim lỗi nhịp của cô, trò lừa đảo bẫy nợ tàn nhẫn của Alden Cross đều nằm ở đây.
Tommy rút cuộn Băng quấn tay tẩm sợi dẫn điện Carbon ra. Anh dùng răng cắn chặt một đầu băng, rồi dùng bàn tay phải quấn chặt quanh cổ tay và lòng bàn tay phải của mình. Từng vòng băng quấn chặt, siết vào thớ thịt, mang theo sức mạnh và kỷ luật thép của người cha quá cố truyền lại. Sợi carbon cơ học phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc dưới lực siết của anh.
Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Đôi mắt anh thâm quầng vì thiếu ngủ, khuôn mặt chằng chịt vết thương, gáy rỉ dịch sinh học xanh nhạt, nhưng ánh mắt anh không còn sự nhẫn nhục, cam chịu của một cựu võ sĩ hết thời. Nó đang bùng cháy một ngọn lửa căm thù quyết liệt, một ý chí tự do tuyệt đối không thể bị cầm cố.
Anh chọn cách chấp nhận phi vụ đột nhập vào phòng thí nghiệm cấm của Apex-Bio. Nhưng mục đích thực sự của anh không phải là để thỏa hiệp và xóa dấu vết cho bọn chúng.
Anh sẽ thâm nhập vào Phân khu 9 để cướp lấy mã nguồn gốc, giải thoát cho Elena khỏi chip định vị và vạch trần toàn bộ khế ước sinh học bẩn thỉu của Sterling Vance trước công lý. Đây là một cuộc đột kích tự sát, một canh bạc cuối cùng mà anh phải đặt cược bằng chính xương máu và linh hồn của mình.
Tommy siết chặt nắm đấm quấn băng gạc carbon, cảm nhận dòng điện sinh học nhỏ chạy dọc bàn tay phải. Anh quay đầu nhìn lại chiếc đai vô địch rách nát của bố lần cuối, rồi kéo kín khóa Áo khoác da sờn chống quét nhiệt hồng ngoại.
Anh bước ra ngoài màn mưa axit lạnh buốt của Neo-Detroit, hướng thẳng về phía pháo đài kính và thép vô trùng của tập đoàn Apex-Bio.
Đồng hồ sinh học đếm ngược nhịp tim của Elena bắt đầu chạy.
Chỉ còn đúng bốn giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!