2 Giờ Sáng Đẫm Máu
Hai giờ năm phút sáng.
Cơn đau ập đến trước khi ý thức kịp định hình. Nó không phải là một cơn đau âm ỉ, mà là một cú đóng đinh thẳng vào tủy sống, giật mạnh các thớ cơ vai trái của Tommy Mercer ra làm đôi. Anh đổ gục xuống sàn xi măng lạnh buốt của Võ đường Gỉ Sét, hai lá phổi co thắt dữ dội như một gã chết đuối vừa được kéo lên khỏi mặt nước sông Sắt đầy váng dầu.
Anh lại mất bốn tiếng cuộc đời.
Quy tắc khế ước 4 giờ — thứ luật lệ NDA sinh học tàn nhẫn được mã hóa bằng thuật toán của tập đoàn Apex-Bio — vừa ngắt kết nối đúng năm phút trước. Từ mười giờ đêm qua đến hai giờ sáng nay, cơ thể của Tommy đã thuộc về một kẻ khác. Một kẻ ẩn danh có ví tiền đủ dày để thuê quyền kiểm soát thể xác của một cựu vô địch cyber-boxing hạng nặng. Tommy không biết gã đã lái cơ thể anh đi đâu, đã dùng nắm đấm của anh để đập nát thứ gì, hay ép tủy sống của anh phải gánh chịu những xung lực cực đoan nào. Tất cả những gì còn lại chỉ là một khoảng trống rỗng kinh hoàng trong trí nhớ, và một cơ thể tàn tạ đang rỉ máu.
Tommy nghiến chặt răng, cố ngăn một tiếng hét thoát ra khỏi vòm họng. Anh dùng tay phải — cánh tay duy nhất còn cử động được — bấu chặt lấy mép bục gỗ của võ đài cũ để gượng dậy. Khớp vai trái của anh hoàn toàn tê liệt. Khi anh cố nhấc nó lên dù chỉ một milimet, những sợi cơ rách nát bên trong gầm rú lên, truyền về đại não một tín hiệu đau đớn tột cùng. Đây là hậu quả của việc rách cơ vai vận động cưỡng bức. Kẻ thuê ẩn danh đã ép cơ thể anh vận động vượt quá giới hạn vật lý của một con người bình thường.
"Chết tiệt..." Tommy thì thầm, giọng khàn đặc mùi gỉ sắt.
Anh đưa tay phải ra sau gáy. Vùng da xung quanh chip Proxy-Link Gen-2 nóng rực như một thanh sắt nung. Đầu ngón tay anh chạm vào một vệt chất lỏng dính dớp, ấm nóng. Máu. Con chip cấy ghép thần kinh trực tiếp vào tủy sống cổ của anh đang bị rò rỉ dịch sinh học do quá tải nhiệt. Tommy lảo đảo bước về phía chiếc bàn gỗ xập xệ góc phòng, nơi đặt chiếc đèn cực tím cũ kỹ dùng để kiểm tra linh kiện phế liệu.
Anh bật đèn. Ánh sáng màu tím sẫm, rè rè quét qua căn phòng tối mịt. Tommy đưa bàn tay trái lên dưới ánh đèn cực tím. Đồng tử của anh co rút lại.
Trên lòng bàn tay và dọc theo cổ tay anh là một vết bẩn hóa chất kỳ lạ, phát ra ánh sáng huỳnh quang màu tím rực rỡ, ma mị. Nó bám chặt vào các kẽ da, không thể chùi sạch bằng mắt thường. Vết bẩn hóa chất Sulf-9 trên tay Tommy — loại dầu bôi trơn đặc thù chỉ dùng cho các loại vũ khí quân dụng hạng nặng của giới an ninh tư nhân thượng lưu. Kẻ thuê ẩn danh đã mượn tay anh để chạm vào vũ khí. Hoặc tệ hơn, để bóp cò.
Tấm lưng khòm của Tommy lạnh toát. Anh chưa kịp suy nghĩ sâu hơn thì một tiếng gõ cửa rụt rè vang lên từ phía cầu thang gỗ dẫn lên gác xép.
"Anh Tommy? Anh có sao không? Em nghe tiếng động lớn dưới này..."
Giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng của Trang Mercer vang lên qua khe cửa gỗ rạn nứt. Cô bé mười sáu tuổi, em gái ruột của anh, vẫn chưa ngủ. Gương mặt gầy gò, đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ của Trang hiện ra khi cánh cửa hé mở một chút. Cô bé vẫn mặc bộ đồng phục học sinh sờn vai, tay ôm chiếc hộp dụng cụ cơ khí mini rỉ sét — thứ phế liệu cô bé vừa nhặt nhạnh được chiều nay để phụ giúp anh trai.
Tommy lập tức tắt phụt chiếc đèn cực tím, giấu bàn tay dính hóa chất vào trong túi áo khoác da sờn rách. Anh cố ép mình đứng thẳng dậy, dù mỗi cử động nhỏ ở bả vai trái đều giống như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào.
"Anh không sao, Trang," Tommy cố giữ giọng mình bình thản, dù mồ hôi lạnh đã vã ra như tắm trên trán. "Chỉ là... trượt chân chạm vào đống bao cát cũ thôi. Em đi ngủ đi, mai còn phải đến trường sớm."
Trang bước hẳn vào phòng, ánh mắt đầy nghi ngờ quét qua bả vai trái đang buông thõng một cách bất nhiên của anh trai. Cô bé nhìn thấy vệt máu đỏ tươi đang thấm dần qua lớp áo thun mỏng sau gáy anh.
"Anh lại đi làm 'ca đêm' cho gã Jax đúng không?" Giọng Trang run lên, nửa giận dữ, nửa đau xót. "Anh nhìn lại mình xem! Vai anh lại rách ra rồi, gáy thì chảy máu. Elena... chị ấy ở bệnh viện chắc chắn không muốn anh phải tự hủy hoại mình thế này để đổi lấy mấy điểm tín dụng bẩn thỉu đó đâu!"
"Trang!" Tommy gắt nhẹ, nhưng rồi lập tức dịu giọng khi nhìn thấy giọt nước mắt chực trào trên mi em gái. "Anh tự biết giới hạn của mình. Số tiền viện phí của Elena... ngày mai là hạn chót đóng tiền giường bệnh của Phòng bệnh 405. Nếu không đóng đủ Điểm Tín dụng Sinh học (Bio-Credits), máy trợ tim cơ học của cô ấy sẽ bị ngắt kết nối. Anh không có lựa chọn khác."
Anh dùng tay phải lấy cuộn băng gạc bảo hộ từ trên bàn, răng cắn chặt một đầu, tay kia quấn vội vài vòng quanh bả vai trái để cố định khớp xương đang rã rời. Mỗi vòng quấn là một lần anh phải nín thở để không khuỵu ngã trước mặt em gái. Anh khoác chiếc áo khoác da cũ lên, kéo khóa kín cổ để che đi vết mổ rỉ máu.
"Anh phải đến bệnh viện bây giờ. Em ở nhà khóa chặt cửa. Bọn đòi nợ của Jax dạo này hay lảng vảng quanh đây. Nhớ kỹ lời anh dặn."
Tommy không đợi Trang trả lời. Anh quay lưng bước nhanh ra khỏi võ đường, lao vào cơn mưa axit lạnh buốt của Neo-Detroit.
***
Bệnh viện tư nhân Apex-Bio sừng sững giữa trung tâm quận như một pháo đài bằng kính và thép vô trùng, phản chiếu ánh đèn neon xanh đỏ lạnh lẽo xuống những vũng nước bẩn của khu ổ chuột bên dưới. Đây là nơi ngập tràn những thiết bị duy trì sự sống đắt đỏ, và cũng là nơi siết nợ tàn nhẫn nhất thành phố.
Tommy bước vào sảnh lớn của phân khu y tế giá rẻ. Bầu không khí sực nức mùi thuốc sát trùng rẻ tiền và mùi rỉ sét từ những chi cơ học lỗi thời của những bệnh nhân nghèo đang nằm la liệt trên băng ghế hành lang. Để vào được khu điều trị đặc biệt, Tommy phải đi qua cổng quét an ninh sinh học.
"Vui lòng đứng yên để quét danh tính và chỉ số sinh học," tiếng nói cơ học vô cảm của máy quét vang lên.
Một tia sáng màu đỏ quét từ đỉnh đầu xuống chân Tommy. Ngay lập tức, màn hình an ninh nhấp nháy đèn vàng cảnh báo.
"Cảnh báo: Nhịp tim vượt ngưỡng 140 bpm. Phát hiện chấn thương cơ bắp nghiêm trọng ở bả vai trái. Nghi ngờ có dấu hiệu đào thải xung thần kinh thần tốc. Yêu cầu kiểm tra an ninh bổ sung."
Hai gã bảo vệ bọc thép của Sentinel-6 đứng gần đó lập tức đặt tay lên báng súng điện, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía anh. Tommy biết, nếu anh bị đưa vào phòng cách ly y tế, họ sẽ phát hiện ra con chip Proxy-Link lậu sau gáy anh, và anh sẽ mất quyền thăm nuôi Elena vĩnh viễn.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Tommy nhắm mắt lại. Anh áp dụng kỹ thuật thiền định võ sĩ kiểm soát nhịp tim mà huấn luyện viên Marcus từng dạy mười năm trước trên võ đài cổ điển. Anh hít vào một hơi thật sâu bằng bụng, giữ khí lại ở đan điền, rồi thở ra cực kỳ chậm rãi. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc làm chậm nhịp đập của cơ tim, lờ đi cơn đau xé thịt đang hành hạ bả vai trái.
Nhịp tim trên màn hình bắt đầu giảm xuống. 120... 100... 85... 72 bpm.
"Chỉ số sinh học đã trở lại mức an toàn. Cho phép đi qua."
Tommy bước qua cổng quét, trán đẫm mồ hôi lạnh. Anh tiến thẳng đến quầy thu ngân tự động, áp bàn tay phải vào máy quét tín dụng. Máy rít lên một tiếng khô khốc.
"Tài khoản: Tommy Mercer. Khấu trừ 100 Điểm Tín dụng Sinh học (Bio-Credits) cho chi phí giường bệnh Phòng bệnh 405 của Elena Mercer. Số dư tài khoản: 2 Bio-Credits."
Anh hoàn toàn cạn kiệt tài chính. Đổi lại bốn giờ mất tự do và một bả vai rách nát, anh chỉ vừa đủ tiền giữ cho Elena sống thêm đúng hai mươi tư giờ nữa. Tommy lảo đảo đi lên tầng bốn, bước đến trước cửa Phòng bệnh 405. Qua tấm kính mờ, anh nhìn thấy Elena đang nằm yên lặng trên giường bệnh. Gương mặt cô gầy gò, nhợt nhạt dưới ánh đèn huỳnh quang xanh nhẹ. Bên ngực trái của cô, vết mổ cấy ghép tim cơ học phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt, nhịp đập của nó đều đặn nhưng lạnh lẽo, phụ thuộc hoàn toàn vào dòng điện dịch Micro-Cell mà anh phải mua bằng máu của mình mỗi ngày.
Tommy đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô, không dám gây ra tiếng động lớn. Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của vợ, áp lên má mình. Nước mắt anh âm thầm rơi xuống, hòa lẫn với vệt máu khô trên mặt.
Cửa phòng bệnh khẽ mở. Y tá Thảo bước vào với khay thuốc trên tay. Cô nhìn thấy Tommy, ánh mắt lộ rõ vẻ ái ngại và thương cảm. Thảo là người duy nhất ở phân khu này còn giữ lại chút y đức, thường xuyên lén giúp đỡ Tommy duy trì thuốc ức chế lậu cho Elena.
Thảo bước đến gần, đặt tay lên vai Tommy, rồi nhìn quanh hành lang vắng lặng trước khi cúi xuống nói nhỏ vào tai anh:
"Tommy... anh phải nghe tôi nói cái này. Ban quản lý bệnh viện vừa thông báo một quyết định khẩn cấp từ văn phòng của Giám đốc Alden Cross."
Tommy ngẩng đầu lên, linh tính báo cho anh biết một điềm chẳng lành.
"Có chuyện gì vậy, Thảo?"
"Ngày mai... bắt đầu từ mười giờ sáng mai, Apex-Bio sẽ tăng đơn giá dịch vụ duy trì sự sống và pin điện dịch cho tim nhân tạo lên gấp đôi. Đơn giá Bio-Credits mỗi ngày của Elena sẽ tăng từ 100 lên 200 Bio-Credits. Nếu không đóng đủ trước thời hạn, hệ thống máy chủ trung tâm sẽ tự động kích hoạt lệnh ngắt kết nối từ xa."
Lời nói của Thảo giống như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Tommy. Hai trăm Bio-Credits mỗi ngày. Đó là một con số không tưởng đối với một võ sĩ tàn phế ở khu ổ chuột. Jax chỉ trả cho anh 100 Credits cho mỗi ca cho thuê xác bốn giờ. Để có hai trăm Credits, anh sẽ phải cho thuê thân xác của mình tám giờ mỗi ngày, hoặc chấp nhận những khế ước đen tối, nguy hiểm hơn gấp bội.
"Họ... họ không thể làm thế," Tommy run lên, giọng nghẹn lại. "Họ đang giết cô ấy!"
"Đây là lệnh trực tiếp từ trên xuống, Tommy," Thảo thì thầm, ánh mắt đầy bất lực. "Họ muốn ép những bệnh nhân nghèo không có khả năng chi trả phải tự nguyện ký vào khế ước cho thuê thể xác toàn phần cho tập đoàn. Anh phải tìm cách xoay xở ngay đêm nay đi... nếu không, ngày mai..."
Thảo không đành lòng nói hết câu. Cô vội vã quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Tommy đứng độc thoại trong bóng tối của Phòng bệnh 405.
Tommy đứng chết lặng bên giường bệnh của vợ. Tiếng bíp lạnh lẽo từ máy trợ tim của Elena như tiếng búa gõ vào chiếc đồng hồ cát sinh học đang cạn dần của cuộc đời cô. Bả vai trái của anh bộc phát một cơn đau dữ dội, máu từ vết mổ sau gáy lại rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc trắng dán tạm bợ dưới cổ áo khoác da.
Anh nhìn bàn tay mình, vết bẩn hóa chất Sulf-9 vẫn phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang tím ma mị dưới bóng tối của căn phòng bệnh vô trùng. Anh không biết kẻ thuê ẩn danh là ai, nhưng anh biết rõ, để cứu Elena ngày mai, anh bắt buộc phải quay lại tìm gã môi giới tàn nhẫn Jax để nhận thêm một khế ước đẫm máu nữa, bất chấp việc cơ thể anh có thể bị hủy hoại hoàn toàn vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!