Phán thiên lôi tự diệt và sự sợ hãi của lôi kiếp
Sân tập kiếm ngoại môn phái Huyền Vũ lúc này hệt như một bức tranh ngày tận thế được vẽ bằng những gam màu u ám nhất.
Bầu trời vốn dĩ đang trong vắt của buổi sáng mùng hai đầu tháng bỗng chốc bị nhuộm đen kịt bởi những tầng mây dông cuồn cuộn. Những tia chớp màu tím sẫm, to bằng cả thân cây cổ thụ, điên cuồng uốn lượn như vạn con cuồng long đang gầm thét giận dữ. Áp lực từ trên chín tầng mây đè nặng xuống khiến không khí đặc quánh lại, nồng nặc mùi ozone và cát bụi. Tiếng sấm nổ vang rền rĩ liên tục, mỗi một tiếng nổ đều như muốn nện thẳng vào lồng ngực của hàng vạn tu sĩ đang có mặt tại hiện trường.
Nguyên nhân của thảm họa diệt môn này không có gì khác ngoài việc đám đệ tử tạp dịch ngoại môn, dưới sự chỉ điểm quẻ bói ngược của Trần Quẻ Ngược, đã điên cuồng khai thác mỏ đá vôi phía đông. Bọn họ không chỉ đào được mạch linh thạch ngàn năm tích tụ mà còn vô tình cuốc nát luôn cả phong thủy trận pháp trấn giữ long mạch, trực tiếp kích hoạt thiên phạt lôi kiếp cực hạn vốn chỉ xuất hiện khi các đại lão đột phá cảnh giới tối cao.
Giữa mớ hỗn độn ấy, Trần Quẻ Ngược đang đứng đờ người trước đống đổ nát của bia đá khảo thí vừa bị cú hắt hơi dị ứng của anh thổi bay. Gương mặt anh lúc này trắng bệch không còn một giọt máu, hai chân run rẩy bần bật như củ cải gặp gió đông. Sức nặng của bộ Giáp sắt siêu dày dưới áo bào nặng hơn năm mươi cân đang đè chặt lên đôi vai phàm nhân yếu ớt của anh, khiến anh dù muốn nhấc chân bỏ chạy cũng lực bất tòng tâm.
"Xong đời ta rồi! Sét đánh thế kia thì dù có mặc mười lớp giáp sắt cũng bị nướng chín thành heo quay mất! Tổ tiên họ Trần ơi, cứu cháu với!" – Trần Quẻ Ngược thầm gào thét trong lòng, nước mắt nước mũi do dị ứng bụi linh thạch vẫn còn chảy ròng ròng trên má.
Ngay bên cạnh anh, Trưởng lão đối địch Triệu Vô Cực – kẻ vừa mới bị cú hắt hơi sấm sét của anh dọa cho sụp đổ đạo tâm hoàn toàn – vẫn đang quỳ rạp dưới đất, đầu dập sát nền đá lạnh ngắt, run rẩy lẩm bẩm:
- Tổ sư gia ẩn thế vĩ đại... Thần thông phun khí tối cổ của ngài đã phá nát Hỗn Nguyên Bia... Xin ngài rủ lòng thương xót, che chở cho đứa nhỏ vô tri này trước thiên phạt lôi kiếp...
Trần Quẻ Ngược nghe vậy chỉ muốn vung chân đá cho lão già này một phát. Ta che chở cho ngươi? Ai che chở cho ta đây?!
Đúng lúc đó, từ trên bầu trời đen kịt, một luồng ánh sáng lôi đình màu xanh lam bỗng nhiên xé toạc màn mây, lao thẳng xuống trung tâm sân tập kiếm. Một bóng người từ trong luồng sáng ấy đáp xuống rầm một tiếng, khiến mặt đất nứt nẻ xung quanh sụt lún thêm vài tấc.
Đó là một lão giả có ngoại hình cực kỳ lập dị: râu tóc đỏ rực dựng đứng ngược lên trời như thể vừa bị sét đánh cháy xém, khoác trên người bộ đạo phục màu xanh đậm thêu hình sấm sét lấp lánh, tay cầm một chiếc búa lôi đình bằng đồng đen tỏa ra những tia điện nhỏ xẹt xẹt.
Đây chính là Lôi Chấn Thiên – Trưởng lão lôi hình ngoại môn, người chuyên quản lý lôi kiếp và phạt thế của Huyền Vũ Tông. Nhưng lúc này, trên gương mặt vốn dĩ nghiêm khắc, hung tợn của lão lại không có nửa điểm uy nghiêm. Thay vào đó là sự hoảng loạn, sợ hãi tột độ. Lão vừa nhìn thấy Triệu Vô Cực đang quỳ lạy Trần Quẻ Ngược, lại nhìn thấy đống vụn đá của bia khảo thí, trong đầu lập tức nảy ra hàng vạn suy nghĩ kinh hoàng.
- Triệu Vô Cực! Ngươi đang làm cái gì thế hả? – Lôi Chấn Thiên gào lên, giọng nói vang dội như sấm truyền nhưng lại run rẩy kịch liệt – Mỏ đá phía đông sụp đổ rồi! Long mạch rò rỉ linh khí quá đà, kích hoạt Lôi Kiếp Phạt Đột Phá Kim Đan cực hạn trên Đỉnh lôi kiếp ngoại môn! Cả ngoại môn sắp bị san bằng thành bình địa rồi! Ngươi còn ở đây quỳ lạy cái gì?
Triệu Vô Cực ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt nước mũi, chỉ tay vào Trần Quẻ Ngược bằng bàn tay run rẩy:
- Lôi... Lôi trưởng lão! Ngài không biết đấy thôi! Vị này chính là Tổ sư gia ẩn thế sở hữu Thánh Thể Phản Phác Quy Chân vĩ đại nhất lịch sử! Ngài ấy vừa mới hắt hơi một cái đã làm nổ tung Hỗn Nguyên Bia vạn năm của tông môn! Chỉ có Tổ sư gia mới cứu được chúng ta thôi!
Lôi Chấn Thiên nghe xong, đôi mắt to tròn trợn ngược lên nhìn Trần Quẻ Ngược. Lão quan sát kỹ lưỡng từ đầu đến chân gã đạo sĩ gầy gò trước mặt. Đúng thật là không có một tia linh lực nào! Nhưng khí thế của gã lại vô cùng thản nhiên, bất động như núi, đứng sừng sững giữa giông bão mà không hề né tránh. Thậm chí, lớp áo bào rách nát của gã còn lấp lóe ánh sắt xám xịt (thực chất là bộ giáp sắt 50kg lộ ra ngoài).
"Trời đất ơi! Đứng trước thiên phạt lôi kiếp mà sắc mặt không đổi, cơ thể tỏa ra ánh kim loại của thánh thể tối cổ... Lại còn phá nát Hỗn Nguyên Bia bằng một cái hắt hơi... Đây chắc chắn là đại năng hóa cảnh ẩn thế!" – Lôi Chấn Thiên nghĩ đến đây, đạo tâm Trúc Cơ kỳ tầng 8 của lão lập tức lung lay dữ dội.
Lão không chút do dự, vứt ngay chiếc búa lôi đình sang một bên, quỳ sụp xuống bên cạnh Triệu Vô Cực, khóc lóc thảm thiết:
- Tổ sư gia vĩ đại! Con cháu bất hiếu Lôi Chấn Thiên bái kiến ngài! Thiên phạt lôi kiếp lần này quá mức kinh khủng, tích tụ linh lực ngàn năm của long mạch, vượt xa tầm kiểm soát của chấp pháp lôi hình! Xin Tổ sư gia hiển linh, ban một quẻ bói thiên cơ chỉ điểm hướng đi của sét để cứu vớt hàng vạn sinh linh ngoại môn phái Huyền Vũ!
Hàng vạn đệ tử tạp dịch xung quanh thấy Trưởng lão lôi hình cũng quỳ lạy, liền đồng loạt dập đầu theo, tiếng gào khóc vang dội cả một vùng trời đất:
- Xin Tổ sư gia ban quẻ cứu mạng!
- Xin Tổ sư gia bẻ cong thiên kiếp!
Trần Quẻ Ngược đứng giữa vòng vây của đám đông cuồng tín, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên trong bộ giáp sắt nóng nực. Đầu óc anh quay cuồng điên cuồng tính toán đường lui.
"Bói toán cái đầu các ngươi ấy! Ta mà biết bói thì đã không nghèo đến mức phải đi ăn chịu bánh đúc của bà Năm! Bây giờ sét đang vần vũ trên đầu, ta mà phán bừa sét đánh hướng Đông, vạn nhất quy luật bói ngược của ta kích hoạt, sét lập tức bẻ lái đánh thẳng vào hướng Tây – nơi đám đệ tử đang di tản, thì ta chính là tội đồ diệt môn! Nhưng nếu ta không phán, lão già râu đỏ này chắc chắn sẽ ép ta ra trận chống sét!"
Nghĩ đến cảnh mình bị vác lên Đỉnh lôi kiếp ngoại môn để làm cột thu lôi, Trần Quẻ Ngược rùng mình một cái lạnh ngắt. Anh biết rõ mình phải dùng đến bài tẩy ngụy biện tối cao của sư phụ Thiên Cơ Tử truyền lại để câu giờ bỏ trốn.
Anh chậm rãi đưa tay vào ống tay áo rộng thùng thình, rút chiếc quạt giấy rách nát đề chữ 'Thần Toán' ra, xòe quạt che nửa khuôn mặt đang run rẩy kịch liệt, cố gắng dùng giọng điệu trầm thấp, khàn khàn nói:
- Lôi trưởng lão... Thiên đạo vô vi, lôi phạt hữu hình. Quẻ bói của bần đạo... một khi gieo xuống sẽ làm đảo lộn nhân quả vĩ mô. Ngươi có chắc... muốn bần đạo can thiệp vào vận mệnh của trời đất không?
Lôi Chấn Thiên nghe thấy những lời thâm sâu khó lường ấy, càng thêm tin tưởng vào thực lực ẩn thế của main. Lão dập đầu bôm bốp xuống đá:
- Xin Tổ sư gia can thiệp! Dù có phải chịu nhân quả phạt thế, Lôi Chấn Thiên con nguyện gánh chịu thay ngài! Chỉ xin ngài cứu lấy ngoại môn!
"Ngươi gánh chịu cái con khỉ! Sét đánh xuống thì ta chết trước chứ ngươi gánh thế nào được!" – Trần Quẻ Ngược thầm chửi rủa trong lòng. Nhưng tình thế đã dồn vào đường cùng, mây đen lôi kiếp trên trời bỗng nhiên co thắt lại, tụ hội thành một vòng xoáy khổng lồ màu tím đen ngay trên đỉnh đầu họ. Một tia sét to bằng cột nhà đang tích tụ linh lực cực hạn, chuẩn bị giáng xuống.
Trần Quẻ Ngược biết mình không thể kéo dài thời gian thêm được nữa. Anh quyết định chơi một ván bài lật ngửa đầy liều lĩnh.
"Được rồi! Quy luật bói ngược của ta là phán đâu sai đó, bẻ cong thực tế 100%. Nếu ta phán sét đánh hướng nào, sét sẽ tránh hướng đó. Nhưng để an toàn tuyệt đối cho mạng sống phàm nhân của ta, tại sao ta không phán một quẻ cực đoan nhất? Ta sẽ phán hôm nay trời quang mây tạnh, tuyệt đối không có nửa tia sét! Như vậy, để giữ vững danh hiệu đoán toàn sai của ta, thiên đạo buộc phải bẻ cong thực tại... nhưng chờ đã, nếu thiên đạo bẻ cong thực tại để ta đoán sai, thì trời phải có sét chứ?"
Trần Quẻ Ngược bỗng nhiên khựng lại. Đúng vậy! Nếu anh phán "không có sét", và để anh đoán sai, thì sét phải đánh xuống. Nhưng nếu sét đánh xuống, anh sẽ chết!
Nhưng trí tuệ sinh tồn của gã thầy bói dạo lập tức hoạt động hết công suất. Anh nhớ lại một quy luật cốt lõi của thế giới này: Thiên đạo và quy luật tự nhiên cực kỳ kiêu ngạo, nhưng chúng lại bị ràng buộc bởi một hệ thống lập trình nhân quả tối cao. Hệ thống đó bắt buộc Trần Quẻ Ngược phải luôn luôn đoán sai để duy trì trật tự "biến số lỗi".
Nếu anh phán "không có sét", và thiên đạo cố tình giáng sét xuống để chứng minh anh sai, thì thiên đạo đang tự biến mình thành con tốt bị điều khiển bởi lời nói của một phàm nhân! Sự kiêu ngạo của Thiên đạo tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra. Hơn nữa, lôi kiếp bản chất là sự tích tụ linh khí quy luật. Khi đối mặt với quy luật bói ngược mang tính nhân quả tối cao đè ép, lôi kiếp sẽ bị rơi vào một vòng lặp logic vô hạn (infinite loop): Nếu đánh xuống thì làm đúng theo ý muốn bẻ cong của nhân quả, nếu không đánh xuống thì lại làm đúng theo lời phán của main.
"Đúng thế! Ta phải ép cái lão Thiên đạo này rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan! Để xem lão xử lý thế nào!" – Trần Quẻ Ngược cắn răng quyết định.
Anh thò tay vào túi áo đạo bào, rút ra Đồng xu gieo quẻ ngược rỉ sét. Đồng xu này đối với phàm nhân chỉ là phế liệu nhặt ở bãi rác, nhưng trong mắt Lôi Chấn Thiên và Triệu Vô Cực, nó chính là "Nhân Quả Thần Đồng" tỏa ra khí tức thiên cơ mờ ảo.
Trần Quẻ Ngược hít một hơi thật sâu, vận dụng toàn bộ kỹ năng diễn xuất kịch nghệ đỉnh cao của mình. Anh tung đồng xu bay lơ lửng lên không trung.
Đồng xu rỉ sét xoay tròn liên tục giữa màn mưa dông bão bùng, phát ra những tiếng "coong coong" thanh tịnh lạ kỳ, vô tình trùng khớp với tần số dao động của linh khí xung quanh. Mọi con mắt của hàng vạn tu sĩ đều đổ dồn vào đồng xu ấy với sự nín thở kịch tính.
"Bộp!"
Đồng xu rơi xuống chiếc mâm đồng cúng tổ tiên nứt nẻ đặt trên đống đổ nát của bia đá, nảy lên hai vòng rồi nằm im lìm, hiển thị rõ ràng mặt ngược.
Trần Quẻ Ngược xòe chiếc quạt giấy rách ra che nửa khuôn mặt đang đổ mồ hôi hột, mắt trợn trừng chỉ thẳng tay lên bầu trời mây đen cuồn cuộn, dùng hết sức bình sinh gào lớn bằng giọng nói run rẩy nhưng đầy oai nghiêm giả tạo:
- Thiên cơ đã định! Hôm nay trời quang mây tạnh, gió mát trăng thanh, tuyệt đối không có nửa tia sét! Lôi kiếp diệt môn chỉ là ảo ảnh hư vô phàm trần! Tan cho bần đạo!!!
Lời phán vừa dứt, bầu trời bỗng nhiên khựng lại.
Một tiếng "u u..." kỳ quái vang lên từ sâu trong lòng đất và trên chín tầng mây, hệt như tiếng một cỗ máy khổng lồ đột ngột bị kẹt bánh răng.
Vòng xoáy lôi kiếp màu tím đen khổng lồ trên bầu trời Đỉnh lôi kiếp ngoại môn bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Luồng sét đánh to bằng cột nhà chuẩn bị giáng xuống bỗng chốc bị đông cứng giữa không trung, ánh sáng lôi đình nhấp nháy liên tục như bóng đèn bị lỏng dây tóc.
Lúc này, tại không gian quy luật tối cao của Thiên đạo, hệ thống vận hành thiên kiếp đang bị quá tải nghiêm trọng.
*Cảnh báo nhân quả! Biến số Trần Quẻ Ngược phán: "Trời quang mây tạnh, không có sét".*
*Phân tích quy luật: Để duy trì danh hiệu 'Đoán Toàn Sai 100%', hệ thống bắt buộc phải tạo ra sấm sét để biến lời phán thành sai lầm.*
*Phản tích thực tế: Nếu hệ thống tạo ra sấm sét, hệ thống sẽ bị cưỡng bức vận hành theo quy luật bói ngược của Trần Quẻ Ngược, mất đi tính độc lập tối cao của Thiên đạo.*
*Xung đột logic cực hạn! Đánh xuống = bị điều khiển. Không đánh xuống = làm đúng lời phán (biến main thành tiên tri đúng, phá hủy hệ thống bói ngược).*
*Giải pháp khẩn cấp: Tự động giải tán lôi kiếp để ngắt kết nối nhân quả!*
Trong sự ngơ ngác tột đỉnh của hàng vạn tu sĩ phái Huyền Vũ, đám mây dông kịt màu tím đen khổng lồ trên bầu trời bỗng nhiên co rúm lại. Những tia chớp hung hãn đang gầm thét bỗng chốc tắt phụt như đốm lửa bị dội nước.
Một cơn gió mạnh thổi qua, đám mây lôi kiếp diệt thế khổng lồ bỗng nhiên... cuộn tròn lại như một tấm thảm rách, rồi vội vàng chạy trốn, tiêu tán sạch sẽ vào hư vô với tốc độ nhanh đến mức kinh ngạc, hệt như một kẻ trộm bị chủ nhà phát hiện.
Chỉ trong vòng ba hơi thở, bầu trời âm u đầy sấm sét lúc nãy đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một bầu trời xanh trong vắt không một gợn mây, ánh nắng ban mai rực rỡ ấm áp rọi xuống Sân tập kiếm ngoại môn, sưởi ấm cho hàng vạn khuôn mặt đang đờ đẫn vì kinh hãi.
Thần tích! Đây chính là thần tích bẻ cong thiên đạo vĩ đại nhất lịch sử tu tiên biên giới!
Chân tướng lôi kiếp tự tiêu tan đã phơi bày hoàn toàn trước mắt vạn dân, nhưng không một ai có thể hiểu được nguyên lý lầy lội đằng sau nó. Bọn họ chỉ biết một điều duy nhất: Tổ sư gia ẩn thế Trần Quẻ Ngược vừa mới mắng chửi lôi kiếp một câu, lôi kiếp liền sợ hãi cuốn gói chạy trốn!
Lôi Chấn Thiên đứng đờ người nhìn bầu trời xanh ngắt, chiếc búa lôi đình trên tay rơi rầm xuống đất nện trúng chân lão mà lão cũng không hề cảm thấy đau. Cả cơ thể lão run rẩy kịch liệt, đôi mắt đỏ rực trợn trừng nhìn Trần Quẻ Ngược như nhìn thấy một thực thể sáng thế tối cổ.
Lão quỳ sụp hai đầu gối xuống đất, bò lết lại gần chân Trần Quẻ Ngược, khóc lóc thảm thiết trong sự sùng bái cuồng nhiệt tột đỉnh:
- Tổ sư gia vĩ đại... Ngài thực sự là thực thể bẻ cong quy luật thiên đạo tối cao... Chỉ bằng một lời phán bừa, thiên lôi tự diệt, lôi kiếp của thiên đạo cũng phải sợ hãi trốn chạy không dám làm sai quẻ phán của ngài... Lôi Chấn Thiên con nguyện cả đời làm trâu làm ngựa bảo vệ sạp bói của ngài...
Trần Quẻ Ngược đứng giữa đống đổ nát, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế xòe quạt che mặt. Mồ hôi hột của anh hòa lẫn với nước mũi chảy ròng ròng xuống cằm. Anh nhìn bầu trời trong xanh, rồi nhìn lão già râu đỏ đang ôm chân mình khóc lóc, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
"Trời đất ơi... Ta thề là ta chỉ muốn phán bừa để sét không đánh trúng ta thôi mà... Tại sao cái bầu trời này lại nhát gan thế chứ?! Lần này thiên đạo cũng chạy trốn rồi, ta làm sao trốn khỏi cái tông môn cuồng tín này đây?!"
Đúng lúc Trần Quẻ Ngược đang dở khóc dở cười tìm cách rút chân ra khỏi vòng tay ôm chặt của Lôi Chấn Thiên, thì từ phía xa, một đệ tử tạp dịch hớt hải chạy vào sân tập, vấp ngã nhào nhào dưới đất, gào lớn cắt ngang bầu không khí thần thánh:
- Báo... Báo cáo Trưởng lão! Báo cáo Tổ sư gia! Có biến lớn rồi! Hắc Diện Sứ Giả từ tông môn cấp cao hơn đang rầm rộ dẫn theo hàng ngàn chiến thuyền ngự kiếm tiến về phía Trấn Thanh Phong để điều tra dị biến long mạch!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!