Nhạc nềnWindmill_Village

Cú hắt hơi sấm sét phá nát bia đá khảo thí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng mùng hai đầu tháng, ánh nắng ban mai của Trấn Thanh Phong lười biếng rọi qua khe cửa sổ rách nát của căn phòng ngủ phía sau sạp bói toán. Trần Quẻ Ngược uể oải ngồi bật dậy trên chiếc giường gỗ nhỏ, hai mắt thâm quầng như gấu trúc. Suốt cả đêm qua, anh ngủ không ngon giấc, thỉnh thoảng lại mơ thấy lão ma đầu Lý Vô Đạo vác đại đao rượt đuổi mình khắp các ngọn núi đá vôi.


"Oải quá... Sao toàn thân ta lại ê ẩm thế này?" – Trần Quẻ Ngược vươn vai, khẽ rên rỉ. Anh hoàn toàn không biết rằng, đêm qua cơ thể phàm nhân của mình đã trải qua một trận chiến sinh tử mộng du đầy kịch tính, né tránh sạch đôi đoản đao tẩm kịch độc của đệ nhất sát thủ Độc Cô Sát. Anh cũng chẳng hề hay biết gã sát thủ chuyên nghiệp kia hiện đang bị kẹt cứng dưới giếng nước sâu phía sau sạp bói bám đầy rêu xanh trơn trượt, thỉnh thoảng lại thoi thóp kêu cứu trong vô vọng.


Trần Quẻ Ngược bước xuống giường, theo thói quen định ra giếng múc nước rửa mặt. Nhưng vừa bước ra đến sân sau, anh đã nghe thấy tiếng gõ cửa rầm rầm như sấm đánh bên ngoài sạp bói. Giọng nói lanh lảnh, đầy kiêu ngạo và ghen tị của một lão già vang lên, khiến tim anh nhảy lên tận cổ họng:


- Trần Quẻ Ngược! Mau bước ra đây! Hôm nay, lão phu đại diện cho Chấp pháp đường ngoại môn, quyết vạch trần bộ mặt lừa đảo giả thần giả quỷ của ngươi trước mặt vạn dân Trấn Thanh Phong!


Trần Quẻ Ngược run lẩy bẩy, vội vàng hé mắt nhìn qua khe cửa tre. Phía trước sạp bói toán rách nát của anh lúc này là một cảnh tượng kinh hoàng. Trưởng lão đối địch Triệu Vô Cực – lão già râu kẽm xám xịt, mặc đạo phục đỏ rực thêu hình lửa – đang chống nạnh đứng đó, đôi mắt hí đầy mưu mô xảo quyệt ti hí liếc nhìn xung quanh. Sau lưng lão là hàng trăm đệ tử ngoại môn phái Huyền Vũ, cùng đám lưu manh địa phương và người dân mê tín đang vây quanh đông nghịt.


"Xong đời rồi! Lão già Triệu Vô Cực này nổi tiếng là thâm hiểm, lại luôn nghi ngờ thực lực của ta. Hôm nay lão kéo quân đến đây chắc chắn là để bóc phốt ta không có tu vi!" – Trần Quẻ Ngược mồ hôi hột tuôn ra như tắm, chân tay bủn rủn. Anh nhìn xuống bộ Giáp sắt siêu dày dưới áo bào nặng hơn năm mươi cân đang mặc ngầm trên người, khẽ nuốt nước bọt. Sức nặng của bộ giáp khiến anh di chuyển chậm chạp, hoàn toàn không có cơ hội chạy trốn bằng cửa sau.


Trong cơn tuyệt vọng, Trần Quẻ Ngược định dùng đến chiêu thức bảo mạng cuối cùng: Lăn lộn giả chết sùi bọt mép để ăn vạ. Nhưng Triệu Vô Cực dường như đã đề phòng trước, lão vung tay phóng ra một luồng kiếm khí nhẹ khóa chặt cửa sau, cười lạnh:


- Trần đạo sĩ, đừng nghĩ đến chuyện giả chết hay bỏ trốn! Hôm nay, ta đã mang đến Hỗn Nguyên Khảo Thí Bia của tông môn đặt tại Sân tập kiếm ngoại môn. Nếu ngươi thực sự là vị 'Tổ sư gia ẩn thế' sở hữu Thánh Thể Phản Phác Quy Chân như lời đồn, hãy quang minh chính đại đi theo ta tiến hành cuộc khảo thí thực lực! Nếu không, ta sẽ lập tức phá hủy sạp bói này và trục xuất ngươi khỏi Trấn Thanh Phong vì tội tà giáo lừa đảo!


Đám đệ tử cuồng tín bên ngoài, dẫn đầu là Tạ Tiểu Đao và Triệu Linh Nhi, nghe thấy thế liền phẫn nộ gào thét:


- Triệu trưởng lão! Ngài dám vô lễ với Tổ sư gia ẩn thế sao? Ngài có biết Tổ sư gia vừa dùng quẻ bói ngược chỉ điểm long mạch cứu sống tài chính tông môn không?


- Đúng vậy! Kiếm khí của Tổ sư gia vô hình vô tướng, ngài ấy không màng danh lợi mới ẩn cư ở đây! Ngài bắt Tổ sư gia khảo thí chính là sỉ nhục ngài ấy!


Triệu Vô Cực cười khẩy, vuốt chòm râu dê xám xịt:


- Hừ! Chỉ là một lũ tạp dịch ngu muội bị gạt! Nếu hắn thực sự có thực lực, sao không dám đặt tay lên bia đá khảo thí? Hỗn Nguyên Bia có thể đo lường chính xác tu vi từ Luyện Khí đến Kim Đan. Kẻ giả mạo một khi chạm vào sẽ lập tức bị bia đá phản phệ, linh lực tiêu tan! Trần Quẻ Ngược, ngươi có dám đi không?


Trần Quẻ Ngược đứng phía sau cánh cửa, khóc không ra nước mắt. Anh biết rõ nếu mình từ chối, Triệu Vô Cực sẽ dùng bạo lực đập phá sạp bói và phát hiện ra anh chỉ là một phàm nhân yếu ớt không có nửa điểm linh lực. Nhưng nếu đi theo lão đến Sân tập kiếm ngoại môn để đặt tay lên bia đá, thân phận phàm nhân bế tắc kinh mạch của anh cũng sẽ bị phơi bày hoàn toàn trước vạn dân.


"Tránh không khỏi nắng, đành phải liều mạng diễn sâu vậy!" – Trần Quẻ Ngược thầm nghĩ, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh rút chiếc quạt giấy rách nát đề chữ 'Thần Toán' ra, xòe quạt che nửa khuôn mặt đang run rẩy, khẽ ho khan một tiếng rồi dùng giọng điệu mơ hồ, lạnh lùng nói vọng ra:


- Triệu trưởng lão... Thiên cơ vốn dĩ bất khả lộ. Thực lực của bần đạo chỉ là hư vô phàm trần. Ngươi muốn khảo thí... bần đạo liền tùy hỷ bám gót. Chỉ sợ... bia đá của tông môn không chịu nổi một cái chạm của phàm nhân mà thôi.


Lời nói mơ hồ, đầy tính ngụy biện triết học của anh lập tức khiến đám đệ tử cuồng tín reo hò phấn khích:


- Nghe thấy chưa! Tổ sư gia nói bia đá không chịu nổi một cái chạm của ngài! Ngài đang cảnh cáo ngài đó, Triệu trưởng lão!


Triệu Vô Cực sắc mặt khẽ biến, nhưng sự kiêu ngạo và ghen tị đã che mờ lý trí của lão. Lão hừ lạnh một tiếng:


- Hừ, mạnh miệng lắm! Đi! Đến Sân tập kiếm ngoại môn!


***


Sân tập kiếm ngoại môn phái Huyền Vũ hôm nay đông nghịt người, không khí nóng hừng hực như một lò lửa. Giữa sân tập, một tấm bia đá khổng lồ màu đen xám, cao hơn hai trượng, tỏa ra những đường vân linh lực màu xanh lam nhạt đứng sừng sững. Đó chính là Hỗn Nguyên Khảo Thí Bia, pháp bảo dùng để đo lường tu vi đệ tử ngoại môn.


Trần Quẻ Ngược bước đi loạng choạng, từng bước nặng nề tiến vào sân tập dưới sự hộ tống rầm rộ của hàng vạn đệ tử và quan binh. Sức nặng của bộ giáp sắt năm mươi cân dưới áo bào đạo sĩ rộng thùng thình khiến anh mệt mỏi rã rời, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán bốc hơi mờ nhạt dưới ánh nắng ban mai. Nhưng trong mắt người xung quanh, dáng đi chậm chạp, thản nhiên bất động như núi của anh lại chính là phong thái của một bậc thánh nhân đã đạt đến cảnh giới Phản phác quy chân, không màng danh lợi.


Triệu Vô Cực đứng cạnh bia đá, vung tay ra hiệu cho đám đông im lặng, giọng nói đầy thách thức:


- Trần Quẻ Ngược! Bia đá khảo thí đã ở đây. Hãy đặt tay lên bia đá, vận hành toàn bộ linh lực của ngươi để Hỗn Nguyên Bia đo lường! Hãy để vạn dân nhìn xem ngươi là Tổ sư gia ẩn thế hay chỉ là một tên lừa đảo hạng bét!


Trần Quẻ Ngược tiến lại gần bia đá khổng lồ, tim đập thình thịch như đánh trống trận. Anh nín thở để che giấu sự sợ hãi tột cùng, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, nhưng thực chất bên trong đang gào thét cầu cứu tổ tiên họ Trần.


"Lần này chết thật rồi! Nếu ta đặt tay lên, bia đá không sáng lên chút nào, Triệu Vô Cực chắc chắn sẽ dùng Lôi Đình Chưởng đập chết ta tại chỗ!" – Trần Quẻ Ngược run rẩy đưa bàn tay phàm nhân yếu ớt ra, từ từ tiến gần sát bề mặt bia đá lạnh ngắt.


Đúng lúc bàn tay anh chỉ cách bia đá chưa đầy một tấc, một cơn gió lớn bỗng nhiên từ phía đông thổi mạnh tới.


Hướng đông chính là khu mỏ đá vôi ngoại môn phái Huyền Vũ – nơi hàng vạn đệ tử tạp dịch đang điên cuồng đào bới long mạch linh thạch theo quẻ phán ngược của main. Do việc khai thác quá đà và không có biện pháp che chắn phong thủy, một lượng khổng lồ Bột phấn linh khí – loại bụi mịn phát ra từ các linh thạch vỡ rạn nứt – đã tích tụ đậm đặc trong không khí và bị cơn gió mạnh thổi quét thẳng về phía Sân tập kiếm ngoại môn.


Một đám mây bụi mịn màu xanh lam nhạt, lấp lánh linh khí hỗn loạn nhanh chóng bao phủ cả sân tập.


Trần Quẻ Ngược vốn có thể chất phàm nhân cực kỳ nhạy cảm và dị ứng nặng với bụi bẩn. Khi đám mây Bột phấn linh khí ập đến, hàng vạn hạt bụi mịn lập tức bay thẳng vào mũi anh.


Cảm giác ngứa ngáy dữ dội bùng phát trong mũi Trần Quẻ Ngược.


"Ư... ư..." – Trần Quẻ Ngược giật nảy mình, bàn tay định chạm vào bia đá khựng lại giữa không trung. Gương mặt anh bỗng nhiên đỏ bừng lên như gấc chín, các đường gân xanh trên trán và cổ nổi cuồn cuộn do anh đang cố gắng nín thở để nhịn cơn ngứa mũi đang dâng trào như núi lửa phun trào.


Triệu Vô Cực đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt lập tức đại biến, thối lui ba bước, kinh hoàng thầm nghĩ:


- Cái gì?! Gương mặt hắn đỏ bừng, gân xanh nổi cuồn cuộn... Đây không phải là biểu hiện của phàm nhân! Hắn đang vận chuyển một loại ma công tối cổ cực kỳ tàn bạo! Linh khí xung quanh sân tập bỗng nhiên biến động dữ dội! Hóa ra hắn thực sự ẩn giấu thực lực vĩ đại dưới vỏ bọc phàm nhân!


Đám đệ tử cuồng tín cũng nín thở, mắt sáng rực sùng bái:


- Tổ sư gia đang vận chuyển thần thông Phản phác quy chân! Ngài ấy sắp thi triển thực lực tối cổ để vạch mặt Triệu trưởng lão rồi!


Trần Quẻ Ngược lúc này không hề nghe thấy tiếng reo hò xung quanh. Đầu óc anh quay cuồng, cơn ngứa ngáy trong mũi đã đạt đến giới hạn cực đại của cơ thể phàm nhân. Anh không thể nhịn được nữa.


Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng to lên dưới lớp giáp sắt nặng trịch, rồi há miệng cực đại hướng thẳng về phía tấm bia đá khảo thí khổng lồ trước mặt.


"HẮT... XÌ...!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả một vùng biên giới Trấn Thanh Phong!


Cú hắt hơi sấm sét – phản ứng dị ứng sinh lý phàm nhân cực mạnh của Trần Quẻ Ngược – phun ra một luồng khí tức khổng lồ từ mũi và miệng với tốc độ và áp lực khủng khiếp.


Điều kỳ diệu và lố bịch là, luồng khí tức phàm nhân này khi phun ra đã va chạm trực tiếp với đám mây Bột phấn linh khí đậm đặc đang bay lơ lửng trước bia đá. Bột phấn linh thạch hạ phẩm lỗi vốn cực kỳ volatile và dễ phát nổ khi bị nén dưới áp lực mạnh và nhiệt độ cao từ hơi thở phàm nhân.


Sự nén khí vật lý ngẫu nhiên đã kích hoạt một vụ nổ linh khí hỗn loạn dây chuyền ngay trên bề mặt Hỗn Nguyên Khảo Thí Bia!


"BÙM...!!!"


Một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ bùng phát, kèm theo sóng xung kích khổng lồ thổi bay mảng cát đá xung quanh sân tập. Sức ép từ vụ nổ linh khí hỗn hợp mạnh đến mức tấm bia đá khảo thí cao hai trượng bằng đá hộc kiên cố của tông môn lập tức xuất hiện hàng vạn vết nứt nẻ dọc ngang.


"RẮC... RẮC... RẮC..."


Trong sự kinh hoàng tột độ của vạn dân, tấm Hỗn Nguyên Khảo Thí Bia khổng lồ nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đá vôi bay lả tả khắp sân tập kiếm. Mái nhà che của sân tập ngoại môn cũng bị luồng sóng xung kích từ cú hắt hơi thổi bay hoàn toàn, để lộ bầu trời xanh trong vắt.


Sân tập kiếm ngoại môn chìm vào sự tĩnh lặng tịch mịch đến đáng sợ.


Khói bụi tan đi, lộ ra Trần Quẻ Ngược đang đứng đờ người trước đống đổ nát của bia đá khảo thí. Anh bị đau rát mũi dữ dội, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, đầu óc choáng váng do chấn động lực từ cú hắt hắt hơi quá mạnh. Chiếc áo bào đạo sĩ bên ngoài bị rách nát vài chỗ do sóng xung kích, lộ ra lớp lá sắt xám xịt của bộ giáp bảo hộ bên trong.


Triệu Vô Cực đứng đờ đẫn tại chỗ, thanh kiếm lôi quang 'Chấn Lôi' trên tay lão rơi xuống đất phát ra tiếng "keng" khô khốc. Cả cơ thể lão run rẩy bần bật, đôi mắt hí trợn trừng nhìn đống vụn đá của Hỗn Nguyên Bia, rồi nhìn sang gương mặt nhem nhuốc đầy bụi đá của Trần Quẻ Ngược.


Thành trì kiên cố nhất của đạo tâm Triệu Vô Cực chính thức sụp đổ hoàn toàn trong gang tấc. Lão quỳ sụp hai đầu gối xuống đất, giọng nói run rẩy, đầy sợ hãi tột độ:


- Phun... Phun khí thần thông tối cổ... Không cần dùng đến một tia linh lực, chỉ bằng một luồng khí tức từ mũi miệng đã phá nát Hỗn Nguyên Bia vạn năm của tông môn... Ngài... ngài thực sự là Tổ sư gia ẩn thế sở hữu Thánh Thể Phản Phác Quy Chân vĩ đại nhất lịch sử... Lão phu đáng chết! Lão phu có mắt như mù đã mạo phạm thần uy của Tổ sư gia! Xin Tổ sư gia tha mạng!


Hàng vạn đệ tử ngoại môn phái Huyền Vũ và người dân Trấn Thanh Phong đồng loạt quỳ rạp xuống đất như triều bái hoàng đế, tiếng hô vang dội cả bầu trời:


- Tổ sư gia vĩ đại! Thần thông phun khí vô song! Phá nát bia đá khảo thí chỉ bằng một cú hắt hơi! Chúng con bái kiến Tổ sư gia ẩn thế!


Trần Quẻ Ngược đứng giữa đống đổ nát, hai tay run rẩy đưa chiếc quạt giấy rách nát lên che khuôn mặt đang méo xệch vì đau mũi và hoang mang tột độ. Anh thầm rên rỉ trong lòng:


"Ta... ta thề là ta chỉ bị dị ứng bụi linh thạch thôi mà! Tại sao cái thế giới này lại có thể tự bẻ cong một cú hắt hơi phàm nhân thành thần thông tối cổ hủy diệt bia đá thế này?! Lần này danh tiếng của ta thực sự đã bay lên tận chín tầng mây rồi, làm sao ta bỏ trốn được nữa đây?!"


Đúng lúc Trần Quẻ Ngược đang dở khóc dở cười tìm cách lùi bước, bầu trời phía trên núi Huyền Vũ bỗng nhiên biến đổi dị thường. Mây đen giông bão từ bốn phương tám hướng điên cuồng kéo đến, sấm sét nổ vang rền rĩ. Việc khai thác long mạch linh thạch quá đà phía đông cuối cùng đã kích hoạt thiên phạt lôi kiếp khổng lồ, chuẩn bị giáng lôi hình hủy diệt xuống đầu toàn bộ tông môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!