Đại bại của Lý Vô Đạo và sát thủ bóng đêm
Bóng đêm mùng một đầu tháng bao phủ núi Huyền Vũ bằng một màn sương mù dày đặc và lạnh buốt. Trên con đường mòn nhỏ hẹp dốc đứng dẫn xuống chân núi, có một bóng người đang di chuyển với tư thế vô cùng kỳ dị. Hắn không hề bay lượn ngự kiếm như các tu sĩ, cũng không nhanh nhẹn lướt đi trong đêm, mà lại bước đi từng bước nặng nề, cơ thể thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng "xoảng, xoảng" trầm đục của kim loại va chạm.
Bóng người đó không ai khác chính là Trần Quẻ Ngược.
"Oải quá... ta sắp gãy cái xương sườn này rồi!" – Trần Quẻ Ngược vừa đi vừa thở hồng hộc, hai tay rã rời bấu chặt vào các vách đá vôi trơn trượt để giữ thăng bằng.
Dưới lớp đạo phục đạo sĩ màu xám tro rộng thùng thình chắp vá, bộ Giáp sắt siêu dày dưới áo bào nặng hơn năm mươi cân đang đè nặng lên bờ vai phàm nhân yếu ớt của anh. Bộ giáp sắt này vốn là do thợ rèn câm Triệu Thiết Trụ rèn đúc thủ công từ thép rèn dày năm phân để anh phòng thân, không ngờ hôm nay lại biến thành một cực hình hành xác. Mỗi bước đi xuống dốc núi dốc đứng đối với anh giống như đang vác cả một ngọn núi nhỏ trên lưng.
Nhưng Trần Quẻ Ngược không dám dừng lại, càng không dám cởi bỏ bộ giáp. Nỗi sợ hãi ma đầu Lý Vô Đạo còn lớn hơn cả sự mệt mỏi thể xác gấp vạn lần. Anh biết rõ, lời phán bừa "Đại cát đại lợi, bách chiến bách thắng" mà anh vừa gieo cho chuyến đi săn của Lý Vô Đạo chắc chắn sẽ kích hoạt quy luật bói ngược 100% của vũ trụ.
"Phán đại cát tức là đại hung! Lão già Kim Đan đó mà dẫn quân vào rừng sâu núi Thanh Phong thì khác nào tự chui đầu vào rổ! Chỉ cần ba ngày nữa, khi chuyến đi săn biến thành đại họa diệt môn, lão già đó mà còn sống trở về chắc chắn sẽ lột da ta ra làm thảm chùi chân! Phải trốn! Phải trốn khẩn cấp trong đêm nay!" – Trần Quẻ Ngược thầm gào thét trong lòng, đôi mắt cận thị sau tròng kính thủy tinh tự chế đảo liên tục để tìm đường mòn.
Sau gần bốn tiếng đồng hồ vật lộn với sức nặng của bộ giáp sắt và dốc núi hiểm trở, Trần Quẻ Ngược cuối cùng cũng lết được thân xác rã rời về đến sạp bói toán bằng tre rách nát của mình đầu Trấn Thanh Phong. Anh mệt mỏi đổ gục xuống chiếc ghế tre gãy chân, thở không ra hơi, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa thấm đẫm cả lớp lót áo bên trong.
***
Ba ngày sau.
Trấn Thanh Phong vốn đang yên bình bỗng nhiên chấn động bởi một tin tức kinh hoàng truyền về từ rừng sâu núi Thanh Phong.
Chuyến đi săn yêu thú cổ đại của Đại trưởng lão ngoại môn Lý Vô Đạo đã đại bại thảm hại!
Mọi chuyện diễn ra đúng như những gì Trần Quẻ Ngược lo sợ, nhưng quy mô của tai họa thì vượt xa trí tưởng tượng của anh. Lý Vô Đạo với sự tự phụ tột đỉnh sau khi nghe quẻ bói "đại cát" đã dẫn theo toàn bộ mười vạn đệ tử tinh anh ngoại môn rầm rộ tiến vào rừng sâu. Họ không thèm đề phòng, không thèm bày trận cảnh giới, cứ thế nghênh ngang đi thẳng vào vùng cấm địa.
Kết quả, họ đã đụng độ trực tiếp với Đại Đầu Gấu – Thú vương khổng lồ của núi Thanh Phong. Con gấu yêu thú cấp 1 đỉnh phong cao hơn ba mét, lông dày bám đầy nhựa thông cứng như giáp sắt, móng vuốt sắc bén như đao găm đang trong cơn giận dữ do bị đánh thức giấc ngủ đông.
Chỉ bằng một cú tát ngàn cân, Đại Đầu Gấu đã đập vỡ tảng đá vôi khổng lồ, quét bay hàng chục đệ tử tinh anh như những chiếc lá rụng. Tiếng gầm thét vang dội của nó làm rung chuyển cả cánh rừng, khiến đàn ma thú dưới trướng nổi loạn tràn ra như lũ quét. Đội hình mười vạn quân của phái Huyền Vũ lập tức vỡ vụn, dẫm đạp lên nhau chạy trốn hỗn loạn.
Lý Vô Đạo điên cuồng vung ma chưởng quyết chiến, nhưng trong cơn hỗn loạn, lão bị Đại Đầu Gấu tát thẳng một cú vào hông, văng xa hàng chục trượng rơi xuống vũng bùn lầy, gãy mất một nửa số xương sườn, tu vi Kim Đan Kỳ suýt chút nữa thì bị đánh tụt cảnh giới. Lão được đám hộ vệ trung thành liều chết kéo ra ngoài trong tình trạng dính đầy bùn đất và phân gấu, hơi thở thoi thóp.
Tuy nhiên, sự lố bịch của số phận vẫn chưa dừng lại ở đó.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, một nhóm đệ tử tạp dịch do quá sợ hãi đã bỏ chạy thục mạng theo hướng ngược lại hoàn toàn với sơ đồ thoát hiểm. Họ trượt chân rơi xuống một khe nứt sâu dưới lòng đất. Tại đây, thay vì thịt nát xương tan, họ lại vô tình đập đầu vào một vách đá tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ.
Đó chính là một mạch linh thạch phụ khổng lồ chưa từng được khai phá, tích tụ linh khí vạn năm dưới lòng đất sâu!
Tin tức này lập tức truyền về tông môn, biến sự đại bại nhục nhã của Lý Vô Đạo thành một chiến công vĩ đại của phái Huyền Vũ. Toàn bộ đệ tử ngoại môn lại một lần nữa điên cuồng gào thét tên của Trần Quẻ Ngược:
- Tổ sư gia thật vĩ đại! Đúng là thần toán bẻ cong thiên cơ! Ngài phán chuyến đi 'đại cát đại lợi' quả không sai! Tuy Đại trưởng lão bị gấu tát gãy xương, nhưng nhờ hướng đi ngược của ngài chỉ điểm, chúng ta lại phát hiện ra mạch linh thạch mới! Ngài dùng cái khổ của một người để đổi lấy sự hưng thịnh của vạn người! Tổ sư gia vô song!
Tại mật thất dưỡng thương, Lý Vô Đạo nghe thấy tiếng reo hò của đám đệ tử ngoài cửa, tức giận đến mức phun ra một ngụm máu đen, làm ướt sũng cả lớp băng gạc quấn quanh ngực.
- Trần... Quẻ... Ngược! Ngươi dám hại ta! – Lý Vô Đạo nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt diều hâu đỏ ngầu đầy sát khí tà ác: - Ngươi cố tình phán đại cát để dụ ta vào miệng gấu! Ngươi muốn dùng cái mạng già này của ta để làm bàn đạp nâng đỡ danh tiếng cho đám tạp dịch! Ngươi chắc chắn là gián điệp của ma đạo cài vào để hủy hoại tu vi của ta! Ta phải giết ngươi! Ta phải băm vằn ngươi ra!
Nhưng hiện tại, Lý Vô Đạo đang bị thương nặng, xương sườn gãy nát, không thể tự mình ra tay. Hơn nữa, danh tiếng của Trần Quẻ Ngược trong tông môn đang ở mức tối thượng, nếu lão công khai ra tay sát hại anh, Chưởng môn ngoại môn chắc chắn sẽ không để yên.
Lý Vô Đạo khẽ bóp nát viên linh châu hắc ám U Minh Châu, giải phóng một luồng khói đen truyền tin ra ngoài biên giới. Lão quyết định sử dụng đến quân bài tẩy tàn nhẫn nhất: Thuê sát thủ từ Huyết Sát Lâu (Phân đà Thanh Phong).
- Độc Cô Sát... Ta muốn cái đầu của tên thầy bói dạo đó trước khi trời sáng! – Giọng nói khàn khàn của Lý Vô Đạo vang vọng trong bóng tối mật thất.
***
Đêm hôm đó, Trấn Thanh Phong chìm vào sự tĩnh lặng tịch mịch.
Tại căn phòng ngủ nhỏ hẹp lợp lá phía sau sạp bói toán, Trần Quẻ Ngược đang ngồi thẫn thờ trước chiếc bàn tre nứt đôi. Anh vừa nghe ngóng được tin tức về sự đại bại của Lý Vô Đạo và việc phát hiện ra mạch linh thạch mới.
"Xong đời ta rồi! Lần này lão già đó chắc chắn sẽ nghĩ ta cố tình gài bẫy lão!" – Trần Quẻ Ngược ôm đầu rên rỉ, gương mặt cắt không còn giọt máu: "Ta chỉ là một phàm nhân muốn kiếm ăn qua ngày, tại sao cái thế giới này lại cứ bẻ cong lời nói của ta thành thần thông vĩ đại thế này?"
Anh biết rõ đêm nay sẽ cực kỳ nguy hiểm. Lý Vô Đạo là kẻ tàn nhẫn, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh. Để đề phòng bị ám sát ban đêm, Trần Quẻ Ngược quyết định sử dụng đến một đạo cụ bảo mạng đặc biệt.
Anh lôi từ dưới gầm giường ra một con búp bê gỗ thô kệch cao bằng người thật tên là Tiểu Mộc. Đây là con búp bê do anh tự tay khắc vụng về từ một khúc gỗ sồi nhặt được ở nghĩa địa cổ. Điều kỳ diệu là, do anh thường xuyên vứt bỏ các phế phẩm đan dược hỏng chứa linh khí hỗn loạn của Thẩm Diệu Diệu ra hố rác sau nhà, con búp bê gỗ này đặt cạnh hố rác lâu ngày đã vô tình hấp thụ một lượng linh khí hỗn hợp, biến thành một linh cụ tự động có khả năng di chuyển nhẹ nhàng né tránh các đòn đánh vật lý.
Trần Quẻ Ngược mặc bộ đạo phục cũ rách của mình lên người Tiểu Mộc, đặt nó ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế tre gãy chân đối diện cửa sổ để làm mồi nhử. Còn bản thân anh thì rón rén chui vào chiếc giường gỗ nhỏ ở góc tối nhất phòng, đắp chăn kín đầu, cố gắng nhắm mắt ngủ để lấy lại sức.
Sự mệt mỏi thể xác và căng thẳng tinh thần cực độ nhanh chóng kéo Trần Quẻ Ngược vào giấc ngủ sâu. Nhưng ngay khi anh vừa nhắm mắt, cơ thể phàm nhân bế tắc kinh mạch của anh lập tức kích hoạt trạng thái mộng du tự vệ cực hạn – một bản năng sinh tồn vô thức giúp anh tự động di chuyển né tránh mọi nguy hiểm đe dọa tính mạng.
Giữa đêm khuya tĩnh mịch, một bóng đen gầy gò, mặc đồ bó sát màu đen che kín mặt lặng lẽ đáp xuống mái lá của căn phòng ngủ.
Đó chính là Độc Cô Sát – sát thủ chuyên nghiệp cấp cao của Huyết Sát Lâu (Phân đà Thanh Phong). Gã sở hữu tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 9 đỉnh phong, đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc, sau lưng đeo đôi đoản đao "Huyết Ảnh" tẩm kịch độc bách phát bách trúng.
Độc Cô Sát khẽ liếm môi, đôi mắt ti hí nhìn qua khe hở của cửa sổ giấy. Gã nhìn thấy bóng người mặc đạo bào xám đang ngồi bất động trên chiếc ghế tre dưới ánh trăng mờ ảo.
"Hừ, một tên phàm nhân không có nửa điểm linh lực mà cũng đáng giá vạn viên linh thạch sao? Lý Vô Đạo đúng là già nên lẩm cẩm rồi!" – Độc Cô Sát thầm nghĩ với vẻ khinh bỉ tột độ. Gã coi nhiệm vụ ám sát này chỉ là một trò chơi trẻ con.
Gã nhẹ nhàng lách qua cửa sổ, không tiếng động tiến lại gần bóng người ngồi trên ghế. Đôi đoản đao Huyết Ảnh tỏa ra hàn quang sắc bén rùng rợn dưới ánh trăng.
Sát khí bùng phát!
Độc Cô Sát vung đao, đâm mạnh một nhát chí mạng thẳng vào gáy của bóng người mặc đạo bào!
"PHẬP!"
Lưỡi đao cắm ngập vào mục tiêu, nhưng âm thanh phát ra không phải là tiếng da thịt bị xé rách, mà lại là tiếng "cộc" khô khốc của gỗ mục.
Cùng lúc đó, con búp bê gỗ Tiểu Mộc nhờ hấp thụ linh khí hỗn loạn bỗng nhiên tự động dịch chuyển, khớp cổ xoay tròn một góc chín mươi độ một cách ngớ ngẩn, làm chệch hướng đâm của đoản đao. Cánh tay gỗ thô kệch của nó vung lên, đập một phát trúng ngay vào mũi của Độc Cô Sát.
"Bốp!"
- Cái gì thế này?! – Độc Cô Sát đau đớn thét lên một tiếng nhỏ, máu mũi chảy ròng ròng. Gã kinh hoàng lùi lại một bước, nhìn chằm chằm vào con búp bê gỗ đang lắc lư trên ghế tre: - Khống lỗi thuật? Tên khốn này quả nhiên có phòng bị!
Ngay lúc đó, tiếng động lớn đã kích hoạt trạng thái Mộng Du Tự Vệ Cực Hạn của Trần Quẻ Ngược.
Trên chiếc giường gỗ ở góc tối, Trần Quẻ Ngược đột ngột ngồi bật dậy. Đôi mắt anh vẫn nhắm nghiền, gương mặt không chút cảm xúc, nhưng cơ thể lại di chuyển vô cùng linh hoạt. Anh bước xuống giường, đi đứng loạng choạng như một kẻ say rượu nhưng lại né tránh hoàn hảo các mảnh vỡ gỗ dưới sàn.
Độc Cô Sát quay phắt lại, nhìn thấy Trần Quẻ Ngược đang tiến về phía mình. Gã gầm lên một tiếng đầy giận dữ, vung đôi đoản đao Huyết Ảnh chém ngang một đường kiếm khí sắc lẹm thẳng vào cổ họng main!
"VÚT!"
Đường kiếm khí xé rách không khí, chỉ cần chạm vào là đầu phàm nhân sẽ rụng xuống đất.
Nhưng ngay trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, chân của Trần Quẻ Ngược bỗng nhiên giẫm trúng một nan tre bập bênh của nền nhà. Theo bản năng mộng du giữ thăng bằng, cơ thể anh đột ngột gập đôi lại một góc chín mươi độ, đầu cúi sát xuống đất giống như đang cúi người nhặt một đồng xu đồng rỉ sét rơi dưới sàn.
Đường kiếm khí sắc lẹm của Độc Cô Sát sạt qua đỉnh đầu Trần Quẻ Ngược, chỉ chém đứt vài sợi tóc tơ bay lả tả, rồi đâm thẳng vào bức tường đất phía sau làm nổ tung một mảng tường lớn.
Độc Cô Sát trợn tròn mắt vì kinh hãi. Cú chém toàn lực bị hụt khiến gã mất đà, trọng tâm cơ thể dồn mạnh về phía trước.
Chưa dừng lại ở đó, Trần Quẻ Ngược trong tư thế cúi người bỗng nhiên vung mạnh hai tay ra phía sau để lấy đà đứng dậy. Bàn tay phàm nhân của anh vô tình quờ quạng trúng ngay chuôi mâm đồng cúng tổ tiên đặt trên bàn bói toán sứt sẹo bên cạnh.
Chiếc mâm đồng nặng trịch bị hất văng lên không trung, xoay tròn vài vòng dưới ánh trăng, rồi rơi thẳng xuống với tốc độ cực nhanh, đập một phát chí mạng trúng ngay giữa trán của Độc Cô Sát.
"BOONG!"
Một tiếng vang thanh tịnh, chói tai như tiếng chuông chùa ngân vang khắp căn phòng ngủ.
Độc Cô Sát bị mâm đồng đập trúng đầu, hoa mắt chóng mặt, đầu óc quay cuồng như có hàng vạn con ong đang bay vo vo bên tai. Gã lảo đảo thối lui vài bước, hai tay ôm chặt lấy vầng trán sưng vù một cục to như quả ổi.
- Không... không thể nào! Hắn làm sao có thể né tránh hoàn hảo và phản công chuẩn xác như vậy mà không cần dùng đến linh lực?! – Độc Cô Sát gào thét trong lòng với sự hoảng sợ tột độ. Gã bắt đầu tin vào lời đồn rằng Trần Quẻ Ngược sở hữu Thánh Thể Phản Phác Quy Chân, có thể bẻ cong mọi đòn tấn công nhân quả.
Trong cơn hoảng loạn và mất phương hướng, Độc Cô Sát cố gắng phóng một loạt ám khí tẩm độc tầm xa về phía main để giải vây.
Nhưng ngay lúc gã vừa vung tay, ánh trăng sáng tỏ từ cửa sổ vỡ nát bất ngờ phản chiếu qua mặt gương của chiếc mâm đồng rỉ sét đang nằm dưới đất, rọi thẳng vào mắt Độc Cô Sát.
Luồng ánh sáng chói mắt đột ngột khiến gã sát thủ chuyên nghiệp bị mù tạm thời. Gã bắn lệch toàn bộ loạt ám khí găm thẳng vào trần nhà lá, đồng thời bước hụt chân trái trên nền gỗ trơn trượt do bám đầy nước rác rò rỉ.
"Á!"
Độc Cô Sát hét lên một tiếng đầy tuyệt vọng. Gã mất đà hoàn toàn, cơ thể lao thẳng ra ngoài khung cửa sổ gỗ rách nát phía sau sạp bói toán.
Phía sau sạp bói toán đầu Trấn Thanh Phong chính là cái giếng nước hoang phế sâu hơn ba mét, xung quanh bám đầy rêu xanh trơn trượt và thành giếng xây bằng đá hộc nhọn hoắt.
"TÙM TÕM!"
Một tiếng động nước khổng lồ vang lên giữa đêm khuya thanh vắng.
Độc Cô Sát ngã lộn cổ thẳng xuống đáy giếng nước sâu. Cú ngã mạnh khiến gã gãy mất một chân, đôi đoản đao tẩm độc rơi mất tăm dưới làn nước lạnh buốt. Gã cố gắng bám vào thành giếng để leo lên, nhưng lớp rêu xanh trơn trượt kết hợp với chấn thương nặng khiến gã liên tục bị trượt ngã xuống dưới, hoàn toàn bị kẹt cứng dưới lòng giếng sâu không lối thoát.
Trong căn phòng ngủ bừa bãi bám đầy bụi đất, Trần Quẻ Ngược vẫn nhắm nghiền mắt. Sau khi mối nguy hiểm biến mất, trạng thái mộng du tự vệ của anh khẽ dịu lại. Anh lững thững đi bộ quay trở lại chiếc giường gỗ nhỏ của mình, kéo chăn đắp kín đầu, lẩm nhẩm vài câu về món canh xương ống heo của tiệm Trương Béo, rồi tiếp tục ngủ một giấc ngon lành cho đến sáng, hoàn toàn không hề hay biết mình vừa tiễn đưa đệ nhất sát thủ của Huyết Sát Lâu xuống giếng ngủ đông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!