Vụ bắt cóc trên đỉnh núi Huyền Vũ
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm của buổi chiều mùng một đầu tháng vẫn chưa kịp tắt hẳn trên bầu trời Trấn Thanh Phong. Tiếng tung hô, reo hò của hàng vạn đệ tử tạp dịch ngoại môn Huyền Vũ Tông vẫn còn vang vọng bên tai, nhưng Trần Quẻ Ngược đã không còn ngồi trên chiếc kiệu gỗ tự chế khổng lồ bọc sắt dày nữa.
Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức bộ não phàm nhân của anh không kịp xử lý. Khi chiếc kiệu gỗ vừa đi qua khúc quanh dẫn ra rìa trấn, một luồng hắc phong lạnh buốt đột ngột từ trên trời cao sà xuống. Luồng gió đen ấy mang theo một lực hút khủng khiếp, nhanh như chớp cuốn phăng Trần Quẻ Ngược ra khỏi kiệu trước sự ngơ ngác của mười vạn đệ tử. Đám đông cuồng nhiệt phía dưới còn đang ngỡ ngàng tưởng rằng Tổ sư gia vừa thi triển thần thông "Hóa khí ngự phong" để ẩn mình, thì thực tế, Trần Quẻ Ngược đang gào thét không ra tiếng giữa khoảng không vô định, hai mắt trợn trừng vì sợ hãi.
"BÙM!"
Trần Quẻ Ngược bị quăng mạnh xuống một nền đá xám lạnh ngắt. Cú va chạm mạnh đến mức nếu là một phàm nhân bình thường thì đã gãy ít nhất vài khúc xương sườn. Nhưng kỳ diệu thay, Trần Quẻ Ngược chỉ cảm thấy lồng ngực hơi ê ẩm.
Dưới lớp áo đạo sĩ màu xám tro rộng thùng thình chắp vá, tiếng kim loại va chạm vang lên một tiếng "xoảng" trầm đục. Đó chính là bộ Giáp sắt siêu dày dưới áo bào do thợ rèn câm Triệu Thiết Trụ rèn đúc thủ công từ thép rèn dày năm phân. Bộ giáp nặng hơn năm mươi cân này vốn là thứ Trần Quẻ Ngược mặc ngầm để đề phòng bị khách hàng đâm sau lưng, không ngờ hôm nay lại trở thành tấm đệm bảo mạng tuyệt vời cứu anh khỏi cú ngã nát người.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là sức nặng của năm mươi cân sắt đè chặt lên da thịt phàm nhân khiến Trần Quẻ Ngược không tài nào đứng dậy nổi. Anh nằm bẹp dí dưới đất, hai tay run rẩy bấu chặt lấy nền đá, đầu gối tê dại.
"Khục... khục..."
Trần Quẻ Ngược ho khan vài tiếng, cố nheo đôi mắt ti hí qua tròng kính cận thủy tinh tự chế bám đầy bụi đất để nhìn xung quanh. Gió rít u u qua tai. Trước mắt anh là một không gian bao la ngập tràn sương mù xám xịt. Những sợi xích sắt khổng lồ to bằng bắp đùi người lớn nối liền các mỏm đá nhọn hoắt như những móng vuốt quỷ đang chọc thẳng lên trời xanh.
Đây chính là Đỉnh núi Huyền Vũ – nơi ngự trị của các đại lão nội môn phái Huyền Vũ, một vùng cấm địa cao vút mây mờ mà phàm nhân cả đời không bao giờ được phép đặt chân tới.
- Thần Toán Tử Trần Quẻ Ngược. Bản tọa rốt cuộc cũng đã mời được ngươi lên đây.
Một giọng nói khàn khàn, lạnh lùng như tiếng cọ xát của những mảnh xương khô vang lên từ phía sau màn sương mù.
Trần Quẻ Ngược rùng mình một cái, cố gắng dùng hết sức bình sinh để lật người lại. Sức nặng của bộ giáp sắt khiến động tác của anh trở nên vô cùng chậm chạp, cứng ngắc. Nhưng dưới mắt người tu tiên, sự chậm chạp, không chút vội vàng ấy lại toát ra một phong thái ung dung tự tại, coi thường vạn vật của một bậc cao nhân thực thụ.
Từ trong sương mù, một lão giả gầy gò gớm ghiếc bước ra. Lão mặc đạo bào màu đen thêu hình mãng xà uốn lượn đầy hung tợn. Đôi mắt diều hâu sắc lẹm của lão khóa chặt vào Trần Quẻ Ngược, bàn tay khô héo như vỏ cây đang chậm rãi vuốt ve viên linh châu hắc ám U Minh Châu tỏa ra luồng khói đen kịt đầy sát khí.
Đại trưởng lão ngoại môn Lý Vô Đạo! Một cao thủ Kim Đan Kỳ đỉnh phong thực sự!
Lý Vô Đạo vừa xuất hiện, một luồng uy áp tinh thần khổng lồ như thái sơn áp đỉnh lập tức tràn ngập không gian. Nền đá dưới chân Trần Quẻ Ngược xuất hiện những vết nứt nhỏ do áp lực linh lực gây ra.
Nếu là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ bình thường đứng trước uy áp Kim Đan này, nhẹ thì thổ huyết tại chỗ, nặng thì đan điền vỡ nát. Nhưng Trần Quẻ Ngược lại là một phàm nhân trăm phần trăm, kinh mạch bế tắc hoàn toàn bẩm sinh. Thể chất phàm nhân đặc biệt của anh không có nửa điểm linh lực để phản ứng hay chống cự lại uy áp, cộng thêm lớp màng bảo vệ từ bộ giáp sắt siêu dày bên trong, khiến luồng uy áp Kim Đan khủng khiếp kia quét qua người anh giống như một làn gió thoảng qua bờ tường đá. Anh hoàn toàn không bị tổn thương về mặt linh hồn, chỉ có điều... anh đang sợ đến mức muốn tè ra quần.
Trần Quẻ Ngược gồng chặt cơ bụng, hai chân run rẩy bấu chặt vào đá để giữ cho mình không ngã quỵ. Anh vội vàng rút chiếc quạt giấy rách 'Thần Toán' ra, xòe quạt che nửa khuôn mặt đang đổ mồ hôi hột như mưa sa của mình. Đôi mắt cận thị sau tròng kính thủy tinh khẽ liếc nhìn viên U Minh Châu đang tỏa khói đen, trong lòng thầm gào thét: "Kim Đan Kỳ! Lão già này là Kim Đan Kỳ! Lão chỉ cần búng tay một cái là ta sẽ biến thành tro bụi! Cha nuôi ơi, người trốn đi đâu rồi, sao lại để lại đống nợ nần và sạp bói rách này cho con gánh chịu thế này!"
Lý Vô Đạo nhìn Trần Quẻ Ngược vẫn đứng vững vàng trước uy áp của mình, thậm chí nét mặt không hề biến sắc, đôi mắt vẫn lạnh lùng thâm sâu sau tròng kính kỳ dị, trong lòng không khỏi chấn động.
"Quả nhiên danh bất hư truyền!" – Lý Vô Đạo thầm nghĩ, ánh mắt diều hâu khẽ híp lại: "Tên phàm nhân này không có nửa điểm linh lực dao động, nhưng đứng trước uy áp Kim Đan của ta lại bất động như núi, phong thái thản nhiên như không. Đây chắc chắn là cảnh giới 'Thánh Thể Phản Phác Quy Chân' truyền thuyết! Hóa ra gã đang giả heo ăn thịt hổ để che mắt thiên hạ!"
Sự nghi ngờ ban đầu của Lý Vô Đạo lập tức biến thành sự kiêng dè sâu sắc. Lão thu hồi bớt sát khí từ viên U Minh Châu, nhưng giọng nói vẫn tràn đầy sự uy hiếp lạnh lùng:
- Trần đạo hữu, bản tọa mời ngươi lên đây không có ý gì khác. Ngươi dùng một quẻ bói ngược hướng đông đã giúp ngoại môn đào được mỏ linh thạch ngàn năm, cứu sống cả tông môn. Bản lĩnh thiên cơ của ngươi, Lý Vô Đạo ta vô cùng kính phục.
Lão giả bước tới một bước, luồng khói đen từ viên linh châu khẽ liếm qua vạt áo đạo sĩ của Trần Quẻ Ngược, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc:
- Nhưng ngươi nên biết, mỏ linh thạch đó vốn là địa bàn quản lý của ta. Việc ngươi chỉ điểm cho đám tạp dịch khai quật long mạch đã làm hỏng đại kế độc chiếm kho báu của bản tọa. Hôm nay, ta muốn ngươi dùng năng lực tiên tri ngược của mình để gieo cho ta một quẻ.
Trần Quẻ Ngược nuốt nước bọt cái ực, bàn tay cầm chiếc quạt rách run lên nhè nhẹ dưới lớp tay áo rộng. Anh cố giữ giọng điệu trầm thấp, mơ hồ nhất có thể để câu giờ:
- Đại trưởng lão muốn bói điều gì? Thiên cơ vốn bất khả lộ, bản đạo dạo chơi hồng trần, không muốn can thiệp quá sâu vào nhân quả thế gian.
- Hừ! Thiên cơ bất khả lộ? – Lý Vô Đạo cười lạnh một tiếng, âm thanh sắc lẹm như dao cạo: - Đối với người khác thì bất khả lộ, nhưng đối với Thần Toán Tử ngươi thì chỉ là chuyện trở bàn tay. Ngươi nghe cho kỹ đây! Ba ngày nữa, bản tọa sẽ dẫn theo toàn bộ đệ tử tinh anh ngoại môn tiến vào sâu trong rừng sâu núi Thanh Phong để săn lùng một con yêu thú cổ đại, cướp đoạt nội đan của nó để đột phá cảnh giới. Ta muốn ngươi gieo quẻ dự đoán kết cục của chuyến đi săn này!
Nói đoạn, Lý Vô Đạo vung tay áo, một luồng ma khí hắc ám hóa thành một lưỡi đao đen kịt bay lơ lửng ngay trước cổ họng Trần Quẻ Ngược, chỉ cách da thịt anh nửa tấc:
- Nếu ngươi phán đúng, bản tọa sẽ ban thưởng cho ngươi vạn viên linh thạch thượng phẩm, tôn ngươi làm khách khanh tối cao. Nhưng nếu ngươi dám từ chối, hoặc cố tình gieo quẻ lừa gạt ta... thanh ma đao này sẽ lập tức lấy đầu ngươi tại chỗ! Đừng hòng dùng thuật giả chết để lừa ta, bản tọa sẽ trực tiếp dùng lửa ma thiêu rụi nguyên hồn của ngươi!
Nhìn lưỡi đao đen kịt tỏa ra khí lạnh thấu xương ngay trước cổ, Trần Quẻ Ngược sợ đến mức suýt chút nữa thì ngất xỉu. Anh vốn định dùng phương pháp giả chết hoàn hảo mà lão ăn mày Hồng Thất Phiên truyền dạy – tự ngưng tim ngưng thở để trốn tránh. Nhưng nghe Lý Vô Đạo đe dọa sẽ dùng lửa ma thiêu xác, anh lập tức từ bỏ ý định. Giả chết với kẻ khác thì được, chứ giả chết trước một ma đầu Kim Đan tàn nhẫn thế này thì khác nào tự nguyện chui vào lò hỏa táng!
"Bắt buộc phải bói! Nhưng ta phải phán thế nào đây?" – Bộ não phàm nhân của Trần Quẻ Ngược hoạt động hết công suất trong vòng nửa giây.
Anh thầm phân tích tình thế. Quy tắc bói ngược 100% của vũ trụ luôn bẻ cong thực tế để biến lời phán của anh thành hiện thực đảo ngược. Nếu anh phán chuyến đi săn này "Đại hung, gặp họa diệt vong", thì theo quy luật ngược, Lý Vô Đạo chắc chắn sẽ gặp đại cát đại lợi, bách chiến bách thắng, săn được yêu thú và thăng cấp thành công.
Nhưng ngặt một nỗi, Lý Vô Đạo là kẻ cực kỳ đa nghi và tàn nhẫn. Nếu bây giờ anh phán gã gặp "Đại hung", gã sẽ nghĩ anh đang nguyền rủa gã, hoặc đang cố tình chống đối gã. Với tính khí nóng nảy của một ma tu, gã rất có thể sẽ vung tay chém bay đầu anh ngay tại chỗ trước khi chuyến đi săn kịp bắt đầu!
Còn nếu anh phán chuyến đi săn này "Đại cát đại lợi, bách chiến bách thắng"...
Theo quy luật bói ngược, chuyến đi săn của Lý Vô Đạo chắc chắn sẽ gặp phải tai họa khủng khiếp nhất, yêu thú khổng lồ trỗi dậy tiêu diệt sạch sẽ đàn đệ tử tinh anh, bản thân Lý Vô Đạo cũng sẽ bị trọng thương thân tàn ma dại.
Nhưng quan trọng nhất là: ngay tại thời điểm này, nếu anh phán "Đại cát", Lý Vô Đạo sẽ vô cùng hài lòng, nghĩ rằng quẻ bói cát tường đã chứng minh chuyến đi sắp tới hoàn hảo. Gã sẽ lập tức thu hồi ma đao, thả anh ra và vui vẻ xuất quân. Anh sẽ bảo toàn được mạng sống phàm nhân của mình trong gang tấc!
"Đúng thế! Phán cát là con đường sống duy nhất của ta lúc này! Còn chuyện sau ba ngày nữa lão già này bị yêu thú đập chết hay mỏ đá sụp đổ đè bẹp... lúc đó ta đã ôm tiền đồng trốn chạy xa tận chân trời rồi!" – Trần Quẻ Ngược hạ quyết tâm.
Anh hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, chậm rãi đưa bàn tay run rẩy vào trong túi áo đạo sĩ rộng thùng thình, rút ra đồng xu đồng rỉ sét dùng để gieo quẻ ngược.
Lý Vô Đạo nhìn chăm chằm vào đồng xu rỉ sét tầm thường kia, đôi mắt diều hâu lóe lên tia sáng cảnh giác. Lão thầm nghĩ: "Đồng xu này rỉ sét loang lổ, không có nửa điểm linh lực dao động, nhưng lại chính là pháp bảo gieo quẻ nghịch chuyển nhân quả vĩ đại! Đúng là thần vật tự che giấu hào quang!"
Trần Quẻ Ngược nhắm mắt lại, lẩm bẩm vài câu khẩu quyết mơ hồ tự bịa ra từ cuốn cẩm nang lừa đảo của cha nuôi, rồi vung tay ném đồng xu bay lên không trung.
"KENG!"
Đồng xu đồng rơi xuống mâm đá xám lạnh ngắt, xoay tròn vài vòng rồi nằm im lìm. Trần Quẻ Ngược nheo mắt nhìn qua tròng kính cận mờ đục. Mặt ngược! Đúng như dự đoán, đồng xu luôn rơi vào mặt ngược khi anh cố tình muốn đoán đúng để bảo mạng.
Trần Quẻ Ngược khép quạt giấy rách lại, chống một tay sau lưng để đỡ lấy sức nặng của bộ giáp sắt năm mươi cân đang làm lưng anh muốn gãy đôi. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lý Vô Đạo với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị, thâm sâu khó lường, giọng nói vang lên đầy vẻ quả quyết:
- Chúc mừng Đại trưởng lão! Quẻ tượng hiển thị: Chuyến đi săn sâu trong rừng núi Thanh Phong ba ngày tới của ngài sẽ gặp Đại cát đại lợi! Ngài xuất quân chắc chắn bách chiến bách thắng, yêu thú cổ đại nhìn thấy uy phong của ngài sẽ tự động dâng hiến nội đan, đệ tử tinh anh ngoại môn không tổn hao một sợi tóc! Đây là quẻ cát tường vô song, ngàn năm có một!
Nghe xong lời phán đầy rẫy những từ ngữ hoa mỹ cát tường của Trần Quẻ Ngược, Lý Vô Đạo đờ người ra trong một thoáng. Lão nhìn chằm chằm vào Thần Toán Tử, cố gắng tìm kiếm một chút sơ hở hay sự dối trá trên gương mặt anh.
Nhưng Trần Quẻ Ngược lúc này đang nín thở vì sợ hãi, cơ mặt cứng đờ do lạnh gió đỉnh núi, mồ hôi hột chảy ròng ròng sau lớp quạt rách che mặt. Sự cứng đờ và im lặng đổ mồ hôi đầy căng thẳng ấy, dưới mắt Lý Vô Đạo, lại biến thành áp lực tinh thần cực hạn của một vị thánh nhân đang dùng tính mạng để rò rỉ thiên cơ cho lão.
- Ha... Ha ha ha! – Lý Vô Đạo đột ngột bùng nổ một tràng cười lớn điên cuồng. Tiếng cười chứa đầy linh lực Kim Đan làm rung chuyển cả những vách đá xung quanh, sương mù xám xịt bị thổi bay tán loạn: - Đại cát đại lợi! Bách chiến bách thắng! Yêu thú dâng hiến nội đan! Tốt! Tốt lắm!
Lão giả vung tay thu hồi thanh ma đao đen kịt đang lơ lửng trước cổ Trần Quẻ Ngược, viên U Minh Châu tỏa khói đen cũng được cất vào trong ngực áo đạo bào mãng xà. Lão bước tới, vỗ mạnh vào vai Trần Quẻ Ngược một cái bộp:
- Trần đạo hữu quả nhiên là thần toán vĩ đại! Bản tọa quả nhiên không nhìn lầm ngươi! Lời phán cát tường này của ngươi đã tiếp thêm cho ta mười vạn phần tự tin!
Cú vỗ vai chứa đầy phấn khích của lão ma đầu Kim Đan suýt chút nữa thì làm Trần Quẻ Ngược quỵ ngã xuống đất do sức nặng của bộ giáp sắt cộng hưởng lực. Anh phải gồng chặt cơ chân, răng cắn chặt để khỏi phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Sự chịu đựng kiên cường này lại càng làm Lý Vô Đạo thêm phần kính phục thực lực ẩn giấu của anh.
- Ngươi hãy yên tâm dưỡng sức tại đây! – Lý Vô Đạo cười lớn kiêu ngạo, ánh mắt tràn đầy sự tham lam và tự phụ tột đỉnh: - Bản tọa tin tưởng tuyệt đối vào quẻ phán đại cát của ngươi! Ngay bây giờ, ta sẽ lập tức hạ lệnh tập hợp toàn bộ mười vạn đệ tử tinh anh ngoại môn, xuất quân tiến thẳng vào rừng sâu núi Thanh Phong để lập đại công! Khi ta trở về cùng nội đan yêu thú, vạn viên linh thạch thượng phẩm chắc chắn sẽ dâng tận tay ngươi!
Vừa dứt lời, Lý Vô Đạo vung tay áo hắc ám, hóa thành một luồng hắc phong khổng lồ bay vút xuống núi, mang theo sự kiêu ngạo tột cùng của một kẻ nghĩ mình đã nắm chắc vận mệnh cát tường trong tay.
Trần Quẻ Ngược đứng trơ trọi trên đỉnh núi Huyền Vũ lộng gió. Khi bóng dáng của Lý Vô Đạo hoàn toàn biến mất sau màn sương mù, anh lập tức thở hắt ra một hơi dài, chiếc quạt giấy rách rơi rụng thêm vài nan tre xuống đất.
"Khốn... khốn kiếp... Lão già này điên thật rồi!" – Trần Quẻ Ngược ngồi sụp xuống nền đá lạnh, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực ê ẩm vì bộ giáp sắt đè nén: "Ta phán đại cát cát tường như vậy, tức là chuyến đi săn này chắc chắn sẽ biến thành đại họa diệt môn! Ba ngày nữa, khi lão già này bị yêu thú đập cho tơi tả trở về... lão chắc chắn sẽ lột da ta ra làm thảm chùi chân!"
Nỗi sợ hãi tột độ về hậu quả của quẻ bói ngược bùng phát dữ dội trong lòng Trần Quẻ Ngược. Anh biết rõ mình đã tạm thời thoát khỏi sự giam giữ trực tiếp của Lý Vô Đạo, nhưng sợi tơ nhân quả chết chóc của chuyến đi săn đã trói chặt lấy anh.
"Không được! Ta không thể ngồi chờ chết ở đây! Phải lợi dụng lúc lão già này đang bận rộn xuất quân đi săn, lập tức tìm đường lẻn xuống núi bỏ trốn khỏi cái tông môn điên cuồng này ngay lập tức!" – Trần Quẻ Ngược run rẩy đứng dậy, nheo đôi mắt cận thị nhìn xuống lối mòn nhỏ hẹp dẫn xuống núi, bắt đầu vạch ra kế hoạch đào tẩu khẩn cấp tiếp theo trong bóng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!