Nhạc nềnWindmill_Village

Khai quật long mạch và danh xưng Tổ sư gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn đỏ thẫm của buổi chiều mùng một đầu tháng lười biếng trải dài trên những con hẻm nhỏ của Trấn Thanh Phong. Phía sau sạp bói toán bằng tre nứt nẻ, trong căn phòng ngủ tối giản lợp lá sơ sài, Trần Quẻ Ngược đang nằm co rúm trên chiếc giường tre nhỏ hẹp. Hai chân anh run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo bào đạo sĩ màu xám tro chắp vá rộng thùng thình. Anh nhìn đống hành lý đã được thu dọn gọn gàng dưới chân giường – thực chất chỉ là một nải nải rách nát chứa vài bộ quần áo cũ, một cuốn cẩm nang lừa đảo rách góc của người cha nuôi Trần Đại Phế để lại, và tám viên linh thạch hạ phẩm lỗi rạn nứt mà Lưu Đầu Gấu vừa dâng tặng.


“Chạy. Nhất định phải chạy ngay trong đêm nay.” – Trần Quẻ Ngược lẩm bẩm, hàm răng gõ vào nhau lập cập.


Anh thầm tính toán trong đầu. Ban nãy, anh đã dùng chiếc kính cận thị tự chế mài thô sơ từ thủy tinh phế thải để xem bản đồ cho Tạ Tiểu Đao – tên đệ tử tạp dịch của phái Huyền Vũ. Vì cận thị quá nặng, anh nhìn ngược tấm bản đồ da thú rách nát mà cứ ngỡ mình đang nhìn đúng hướng. Để xua đuổi tên tu sĩ phiền phức kia đi thật xa, tránh cho sạp bói bị đập phá, anh đã phán bừa rằng hướng đông của núi đá vôi ngoại môn là “Đại hung chi địa, đi vào chắc chắn thịt nát xương tan, vạn kiếp bất phục”. Anh cứ ngỡ đám đệ tử tạp dịch nghe xong sẽ sợ hãi tránh xa hướng đông, dọn sạch lối thoát hướng tây cho anh bỏ trốn. Ai ngờ đâu, cái Quy tắc Bói Ngược chết tiệt của vũ trụ lại một lần nữa vận hành theo cách lố bịch nhất. Tạ Tiểu Đao cùng hàng vạn đệ tử tạp dịch đã điên cuồng tin rằng “đại hung” chính là “đại cát”, rầm rộ vác cuốc xẻng kéo nhau đi khai quật hướng đông núi đá vôi.


“Nếu bọn họ đào không thấy linh thạch, hoặc nếu mỏ đá sụp đổ đè chết người thật… bọn họ chắc chắn sẽ quay lại băm vằn ta ra!” – Trần Quẻ Ngược ôm đầu rên rỉ. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng tận hưởng những giây phút yên bình ngắn ngủi cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống để thực hiện kế hoạch đào tẩu vĩ đại.


Dưới gầm giường tre, chú chó mực gầy gò tên Mực vẫn nằm ngủ say sưa, bốn chân thỉnh thoảng lại giật giật như đang mơ thấy một núi xương ống heo phàm trần thơm phức. Nó hoàn toàn dửng dưng trước nỗi hoảng loạn tột độ của chủ nhân.


“UỲNH!!!”


Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột vang lên từ phía đông núi đá vôi. Chấn động mạnh đến mức toàn bộ Trấn Thanh Phong rung chuyển dữ dội. Chiếc bàn tre nứt đôi ngoài sạp bói đổ rầm xuống đất, bát nước chè xanh đặt trên kệ gỗ vỡ tan tành. Con chó Mực giật nảy mình, sủa “gâu” một tiếng thất thanh rồi lập tức chui tọt vào góc sâu nhất dưới gầm giường, hai tai cụp chặt, đuôi xoắn tít lại vì sợ hãi.


Trần Quẻ Ngược bắn người bật dậy khỏi giường, mặt cắt không còn một giọt máu. Da mặt anh co giật liên hồi, hai tai ù đi vì tiếng nổ lớn: “Xong đời rồi! Mỏ đá sụp thật rồi! Chắc chắn là sập hầm đè chết hàng ngàn đệ tử tạp dịch rồi! Bọn họ sắp đến đòi mạng ta!”


Chưa kịp để Trần Quẻ Ngược tìm đường chui xuống gầm giường trốn cùng con chó Mực, cánh cửa gỗ mục nát của phòng ngủ đã bị đẩy mạnh ra. Nha hoàn Tiểu Mỹ – cô bé mười sáu tuổi nhanh nhẹn được phú thương Chu Đại Phú tặng để hầu hạ anh – xông vào với gương mặt đỏ bừng, hai mắt sáng rực lên một sự phấn khích tột độ. Cô bé vừa thở hồng hộc vừa hét lớn, giọng nói lanh lảnh vang vọng khắp căn phòng:


- Tổ sư gia! Thần tích! Thần tích xuất thế rồi! Lời phán của ngài đã nghiệm chứng rồi!


Trần Quẻ Ngược nghe thấy hai từ “nghiệm chứng”, tim suýt chút nữa thì ngừng đập hoàn toàn. Anh lắp bắp hỏi, giọng run rẩy như sắp khóc:


- Nghiệm… nghiệm chứng cái gì? Có phải mỏ đá phía đông sụp đổ… đè chết người rồi không? Bản đạo đã bảo là đại hung mà, sao bọn họ không nghe…


- Không phải đè chết người! – Tiểu Mỹ ngắt lời, cô bé nhảy dựng lên vì sung sướng, tay vung chiếc chổi lông gà cán tre lấp lánh phấn hoa: - Đúng là mỏ đá phía đông đã sụp đổ! Nhưng kỳ diệu ở chỗ, vách núi vôi khổng lồ không sụp xuống hầm mỏ mà lại sụp đổ ngược hướng ra phía thung lũng hoang vu! Vụ nổ chấn động đã thổi bay toàn bộ lớp đá vôi cằn cỗi bên ngoài, làm lộ ra một cái động lớn phát ra luồng linh khí màu tím vàng rực rỡ! Là mỏ linh thạch ngàn năm tích tụ cực kỳ tinh khiết! Long mạch linh thạch vạn năm của phái Huyền Vũ cuối cùng đã được khai quật rồi!


Trần Quẻ Ngược nghe xong, đầu óc lập tức trống rỗng. Chiếc quạt giấy rách nát đề chữ “Thần Toán” cầm trên tay rơi rụng thêm một nan tre nữa, rơi thẳng xuống đất. Anh đứng đờ đẫn như một bức tượng đá, miệng há hốc không thốt nên lời: “Cái gì? Sụp đổ ngược hướng? Lộ ra long mạch linh thạch vạn năm? Chuyện này… chuyện này làm sao có thể xảy ra được?”


Tiểu Mỹ không hề nhận ra sự hoang mang tột độ trên gương mặt chủ nhân, cô bé tiếp tục liến thoắng với sự sùng bái cuồng nhiệt:


- Tạ Tiểu Đao sư huynh đang dẫn đầu hàng vạn đệ tử tạp dịch quỳ rạp ngoài sạp bói của ngài! Sư huynh nói, lời phán của ngài quả nhiên là thiên cơ nghịch chuyển vĩ đại nhất lịch sử! Ngài phán ‘thịt nát xương tan’ chính là chỉ vách đá vôi nổ tung vỡ vụn! Ngài phán ‘vạn kiếp bất phục’ chính là chỉ long mạch linh thạch tích tụ vạn kiếp nay đã không thể không phục tùng, xuất thế cứu sống cả tông môn! Hiện tại, toàn bộ Huyền Vũ Tông Ngoại Môn đang chấn động! Chưởng môn nhân thoát khỏi cảnh nợ nần chồng chất đã lập tức hạ lệnh tôn phong ngài làm Tổ sư gia ẩn danh của ngoại môn!


Trần Quẻ Ngược nghe đến bốn chữ “Tổ sư gia ẩn danh”, đầu gối lập tức mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất. Anh thầm gào thét trong lòng: “Trời đất ơi! Ta chỉ là một tên phàm nhân nhút nhát không có nửa điểm tu vi, chỉ muốn lừa vài đồng xu đồng để về quê mua mảnh đất trồng rau nuôi cá dạo mát! Sao bây giờ lại biến thành Tổ sư gia cứu sống cả tông môn thế này? Cái quy luật bói ngược này có phải là đang muốn dồn ta vào con đường chết không?”


Từ phía ngoài sạp bói toán đầu đường Trấn Thanh Phong, tiếng ồn ào náo nhiệt dâng lên như sóng triều. Tiếng bước chân rầm rập của hàng ngàn người nện xuống mặt đường đá vôi làm rung chuyển cả những bức tường đất xung quanh.


Trần Quẻ Ngược run rẩy bước ra ngoài hiên lá. Cảnh tượng trước mắt khiến anh suýt chút nữa thì ngất xỉu vì kinh hoàng.


Hàng vạn đệ tử tạp dịch ngoại môn của phái Huyền Vũ, dẫn đầu là Tạ Tiểu Đao, đang quỳ rạp trên mặt đất kéo dài từ sạp bói ra tận cổng thành Trấn Thanh Phong. Trên tay mỗi người không còn cầm cuốc xẻng bẩn thỉu nữa, mà thay vào đó là những dải lụa đỏ cát tường và những bó hoa dại sặc sỡ. Gương mặt ai nấy đều tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức điên cuồng. Bọn họ đồng thanh hô vang, tiếng hô vang dội cả mây trời, chấn động cả dãy núi Huyền Vũ phía xa:


- Bái kiến Thần Toán Tổ sư gia! Tổ sư gia thần toán vô song, tiên tri ngược vạn cổ, cứu sống mười vạn đệ tử tạp dịch chúng con!


- Tổ sư gia vạn tuế! Ngọn hải đăng đảo chiều tối thượng của giới tu tiên!


Tạ Tiểu Đao quỳ ở hàng đầu tiên, hai tay dâng cao cuốn sổ da thú “Thần Toán Bí Tịch” bám đầy bụi đá vôi. Gã khóc lóc thảm thiết vì xúc động, nước mắt nước mũi giàn giụa trên gương mặt lấm lem bùn đất:


- Tổ sư gia! Đệ tử ngu muội đã ghi chép đầy đủ lời vàng ý ngọc của ngài! Quẻ bói ngược của ngài quả nhiên là thần thông bẻ cong nhân quả vĩ đại nhất! Nếu không có lời phán ‘đại hung’ của ngài làm ngọn hải đăng chỉ đường ngược lại, chúng con có đào thêm vạn năm nữa cũng không thể tìm thấy mỏ linh thạch ngàn năm này! Ngài chính là cha mẹ tái sinh của mười vạn đệ tử tạp dịch chúng con!


Trần Quẻ Ngược đứng bám chặt lấy chiếc cột tre duy nhất còn sót lại của sạp bói để giữ cho cơ thể khỏi ngã quỵ. Mồ hôi hột tuôn rơi như mưa sa, chảy ròng ròng xuống cổ áo đạo bào xám tro. Anh cố gắng vận dụng chút lý trí phàm nhân cuối cùng để giải thích nhằm dập tắt sự cuồng nhiệt nguy hiểm này:


- Các… các vị tráng sĩ, xin hãy bình tĩnh nghe bản đạo nói. Thực ra… thực ra bản đạo chỉ là nhìn nhầm bản đồ… Ta bị cận thị nặng bẩm sinh, chiếc kính tự chế này mài sai tiêu cự… Hướng đông đó thực sự chỉ là ta phán bừa…


Nhưng lời giải thích chân thật của anh, khi đi qua bộ não cuồng tín của hàng vạn đệ tử, lập tức bị bẻ cong thành một triết lý sâu xa khó lường. Tạ Tiểu Đao ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ giác ngộ vĩ đại:


- Đệ tử hiểu rồi! Tổ sư gia đang dùng thuyết ‘Phản Phác Quy Chân’ để thử thách đạo tâm của chúng con! Ngài cố tình nói mình nhìn nhầm bản đồ, nói mình cận thị phàm nhân, chính là muốn dạy chúng con rằng: mắt phàm không thể nhìn thấy thiên cơ, chỉ có dùng tâm bói ngược mới thấy được chân lý! Ngài càng khiêm tốn, chúng con càng thấy rõ sự vĩ đại, không màng danh lợi của ngài!


- Đúng thế! Tổ sư gia quá khiêm tốn! Phong thái của bậc thánh nhân ẩn thế thật sự! – Hàng vạn đệ tử phía sau lập tức xôn xao, dập đầu lạy mạnh xuống đất rầm rầm để bày tỏ lòng kính phục.


Trần Quẻ Ngược trợn tròn mắt, miệng há hốc, trong lòng hoàn toàn tuyệt vọng: “Ta nói thật mà bọn họ cũng không tin! Cái đám tu sĩ mê tín dị đoan này rốt cuộc là ăn cái gì mà tự suy diễn giỏi thế hả trời?”


Đúng lúc đó, đám đông đệ tử tạp dịch tự động dạt ra hai bên nhường lối. Vương Thiết – gã lực sĩ khổng lồ cao hai mét, nước da đen bóng như sắt nguội, cơ bắp cuồn cuộn như những cuộn xích sắt – đang vác trên vai một chiếc kiệu gỗ tự chế khổng lồ rầm rập bước tới. Chiếc kiệu gỗ này được gia cố bằng những lá sắt siêu dày lấp lánh, bên trên phủ đầy gấm vóc đỏ thắm lộng lẫy, tỏa ra một phong thái vô cùng oai nghiêm.


Vương Thiết đặt chiếc kiệu gỗ xuống đất làm mặt đường đá vôi nứt nhẹ một đường, gã khoanh hai bắp tay to như cột đình trước ngực, cung kính cúi đầu trầm giọng nói:


- Tổ sư gia! Đệ tử Vương Thiết cùng toàn thể đồng môn ngoại môn đã chuẩn bị sẵn kiệu hoa bảo mệnh! Xin mời Tổ sư gia lên kiệu diễu hành khắp Trấn Thanh Phong để nhận sự ban phúc và tôn vinh của vạn dân!


Trần Quẻ Ngược nhìn chiếc kiệu gỗ khổng lồ bọc sắt dày cộp kia, hai chân lại run lên bần bật. Dưới góc nhìn của một phàm nhân nhút nhát như anh, chiếc kiệu này trông chẳng khác nào một chiếc máy chém di động, hoặc một chiếc hòm sắt chuẩn bị áp giải anh ra pháp trường xử chém vì tội lừa đảo tu tiên.


“Không lên! Tuyệt đối không thể lên chiếc kiệu quỷ quái này!” – Trần Quẻ Ngược thầm nghĩ. Anh vội vàng rút chiếc quạt giấy rách nát thêu chữ “Thần Toán” lệch lạc ra, xòe quạt che nửa khuôn mặt đang đổ mồ hôi hột của mình để giấu đi vẻ hoang mang tột độ. Anh trầm giọng, cố giữ giọng điệu mơ hồ lạnh lùng của cao nhân ẩn thế:


- Bản đạo đã nói, tu đạo cốt ở sự thanh tịnh. Diễu hành phố phường chỉ làm vẩn đục đạo tâm của bản đạo. Các ngươi hãy mang chiếc kiệu này đi đi, để bản đạo được yên tĩnh.


Thế nhưng, Tạ Tiểu Đao đã nhanh như cắt bò tới ôm chặt lấy chân giường tre của main, khóc lóc cầu xin:


- Tổ sư gia! Ngài không lên kiệu tức là vẫn chưa tha thứ cho sự nghi ngờ trước đây của chúng con! Hôm nay nếu ngài không lên kiệu diễu hành, mười vạn đệ tử tạp dịch chúng con nguyện quỳ chết tại đây, tuyệt đối không đứng dậy!


- Nguyện quỳ chết tại đây, tuyệt đối không đứng dậy! – Hàng vạn đệ tử phía sau đồng thanh hô lớn, tiếng hô vang dội chấn động cả thành trấn biên giới.


Trần Quẻ Ngược nhìn hàng vạn tu sĩ đang quỳ rạp ngoài cửa, trong lòng khóc không ra nước mắt: “Các ngươi là tu sĩ có linh lực hộ thân, quỳ ba ngày ba đêm cũng không sao. Còn ta chỉ là một phàm nhân yếu ớt, nếu các ngươi quỳ ở đây phong tỏa sạp bói, ta không ra ngoài mua được bánh đúc của bà Năm thì ta sẽ chết đói trước các ngươi mất!”


Nhận thấy tình thế đã bị dồn vào ngõ cụt, Trần Quẻ Ngược biết rằng nếu mình tiếp tục từ chối một cách gay gắt, đám đông cuồng nhiệt này rất có thể sẽ nghi ngờ thực lực của anh, hoặc nổi điên lên dùng bạo lực cưỡng chế. Trong giới tu tiên mê tín này, ranh giới giữa sự sùng bái tột độ và sự tàn sát tàn bạo là cực kỳ mong manh.


“Muốn sống sót, ta bắt buộc phải tiếp tục diễn sâu. Phải khoác lên mình cái vỏ bọc Tổ sư gia này để giữ mạng trước đã, rồi tìm cơ hội bỏ trốn sau.” – Trần Quẻ Ngược thầm tính toán chiến thuật sinh tồn.


Anh chậm rãi khép chiếc quạt giấy rách lại, gõ nhẹ lên lòng bàn tay, cố tỏ ra ung dung tự tại, nhàn nhạt nói:


- Thôi được. Nếu các ngươi đã có lòng thành kính như vậy, bản đạo sẽ tùy duyên một lần.


Hàng vạn đệ tử tạp dịch nghe xong, lập tức bùng nổ những tiếng reo hò mừng rỡ vang trời. Vương Thiết bước tới, dùng đôi bàn tay hộ pháp to khỏe bế xốc Trần Quẻ Ngược đặt ngồi lên chiếc kiệu gỗ tự chế.


Cảm giác ngồi trên chiếc kiệu gỗ bọc sắt dày cộp khiến Trần Quẻ Ngược cảm thấy an toàn vật lý đôi chút, nhưng tinh thần anh lại căng thẳng đến mức cực hạn. Anh vội vàng kéo chiếc quạt giấy rách lên che nửa mặt, nheo đôi mắt ti hí qua tròng kính cận thủy tinh tự chế để quan sát xung quanh.


“Khởi kiệu!” – Tạ Tiểu Đao lớn tiếng hét.


Vương Thiết cùng ba gã lực sĩ luyện thể ngoại môn khác gầm lên một tiếng, vai vác kiệu gỗ nặng ngàn cân nhẹ nhàng nhấc bổng lên không trung, rầm rập bước đi diễu hành trên phố.


Cảnh tượng diễu hành khắp Trấn Thanh Phong diễn ra vô cùng náo nhiệt và hoành tráng. Toàn bộ người dân phàm nhân trong trấn cùng các tu sĩ tán tu cấp thấp đổ xô ra hai bên đường. Hoa dại, lụa đỏ và bột phấn linh khí lấp lánh được tung bay đầy trời, phủ đầy lên nắp kiệu gỗ của Trần Quẻ Ngược. Chu Đại Phú – trọc phú địa phương mê tín – đứng đầu phố vung tiền đồng rỉ sét và linh thạch hạ phẩm lỗi phát cho người nghèo để ăn mừng sự kiện Tổ sư gia tìm ra long mạch. Bà Năm bán trà chè xanh đầu đường móm mém cười hiền từ, dâng lên một chén nước trà gừng ấm để Tổ sư gia giữ giọng.


Trần Quẻ Ngược ngồi trên kiệu cao, tay phe phẩy chiếc quạt rách, mặt cố tỏ ra lạnh lùng thâm sâu nhưng trong lòng lại run rẩy khóc ròng: “Trời đất ơi, ta đang ngồi trên kiệu hoa diễu hành thế này, làm sao mà lẻn trốn đi được nữa? Kế hoạch bỏ trốn đêm nay của ta hoàn toàn phá sản rồi! Cái danh xưng Tổ sư gia này giống hệt như một chiếc gông xiềng vô hình giam giữ tự do phàm nhân của ta!”


Sự sùng bái cưỡng bức của đám đông đã đẩy danh tiếng của “Thần Toán Tử đoán toàn sai” lên đỉnh cao tuyệt đối tại ngoại môn Huyền Vũ Tông. Nhưng Trần Quẻ Ngược biết rõ, danh tiếng càng lớn thì nguy hiểm càng cao.


Ở phía xa, trên đỉnh núi Huyền Vũ cao vút mây mờ, nơi ngự trị của các đại lão nội môn, một đôi mắt diều hâu sắc lẹm chứa đầy sự tham lam và tàn nhẫn đang âm thầm nhìn xuống đoàn diễu hành dưới Trấn Thanh Phong.


Đó chính là Đại trưởng lão ngoại môn Lý Vô Đạo – một cao thủ Kim Đan Kỳ đỉnh phong, kẻ đang đau đầu vì mỏ khoáng của mình bị cạn kiệt tài nguyên và đang âm thầm tìm kiếm mạch linh thạch mới để độc chiếm đột phá cảnh giới. Lời phán ngược bẻ cong lôi kiếp và việc phát hiện ra long mạch ngàn năm của Trần Quẻ Ngược đã lọt vào tầm mắt đầy dã tâm của lão.


Lý Vô Đạo đứng trên vách đá lộng gió, bàn tay gầy guộc vuốt ve viên linh châu hắc ám tỏa khói đen, giọng nói khàn khàn lạnh lùng vang lên trong bóng tối:


- Thần Toán Tử đoán toàn sai… Một tên phàm nhân bế tắc kinh mạch lại có thể bẻ cong quy luật thiên cơ, chỉ điểm long mạch vạn năm? Thú vị. Truyền lệnh của ta, phái Chấp Pháp Đội âm thầm xuống núi, bắt sống tên thầy bói dạo đó lên đỉnh núi Huyền Vũ cho ta!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!