Nhạc nềnWindmill_Village

Bản đồ rách nát và lời phán đại hung

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban trưa của mùng một đầu tháng chiếu thẳng xuống đầu đường Trấn Thanh Phong, rọi vào mớ đổ nát của sạp bói toán vốn đã mất đi mái che bằng tre lá. Trần Quẻ Ngược ngồi đờ đẫn trên chiếc ghế tre gãy chân, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc túi da thú nhỏ chứa mười viên linh thạch hạ phẩm lỗi rạn nứt mà Lưu Đầu Gấu vừa dâng tặng. Dưới gầm bàn tre nứt làm đôi, chú chó mực gầy gò tên Mực vẫn gặm nhóp nhép khúc xương ống heo phàm trần đầy mỡ một cách vô tư lự, thỉnh thoảng lại liếm liếm mép như thể đại họa vừa qua không hề liên quan gì đến nó.


Lưu Đầu Gấu cùng đám đàn em Hắc Phong Bang vẫn quỳ rạp dưới đất, không ai dám ngẩng đầu lên trước khi "tiền bối" cho phép. Sự im lặng của Trần Quẻ Ngược lúc này, dưới góc nhìn của đám lưu manh, chính là phong thái vô vi, xem tiền tài như rác rưởi của một vị cao nhân ẩn thế dửng dưng trước hồng trần.


Nhưng thực tế là, Trần Quẻ Ngược đang bận gào thét trong lòng: "Mười viên linh thạch lỗi! Đống này tuy rạn nứt nhưng đổi ra tiền đồng phàm nhân thì đủ cho ta trả nợ tiền thuê sạp ba năm! Cha nuôi ơi, con trai người cuối cùng cũng không phải bán thân gán nợ cho cô con gái hai trăm cân của thím Vy Vy rồi!"


Đang lúc Trần Quẻ Ngược chuẩn bị ho khan một tiếng để bảo Lưu Đầu Gấu đứng dậy, thì một giọng nói lanh lảnh, đanh đá quen thuộc lại vang lên từ phía xa:


- Trần Cẩn Trọng! Ngươi định trốn đến bao giờ? Hôm nay không trả đủ năm mươi đồng xu đồng tiền thuê sạp, ta sẽ dắt con gái thím Vy Vy đến động phòng hoa chúc với ngươi ngay lập tức!


Trần Thị Béo – bà cô họ xa đanh đá kiêm chủ đất – hùng hổ bước tới, tay lăm lăm chiếc chổi lông gà bám đầy bụi đất. Nhưng khi bà ta vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân lập tức khựng lại. Lưu Đầu Gấu – gã đại ca khét tiếng chuyên bảo kê chợ búa, kẻ mà quan phủ cũng phải kiêng dè vài phần – đang quỳ mọp dưới chân Trần Quẻ Ngược như một đứa cháu ngoan ngoãn. Đám đàn em hung hãn của Hắc Phong Bang đứng xếp hàng hai bên, cung kính cúi đầu không dám thở mạnh.


Lưu Đầu Gấu nghe thấy có kẻ dám gọi thẳng tên tục của "Thần Toán Tử", lại còn đe dọa ép hôn, liền lạnh lùng liếc mắt nhìn sang, sát khí của gã võ phu phàm nhân đỉnh phong lập tức ép tới:


- Kẻ nào dám vô lễ với Thần Toán tiền bối? Có tin Hắc Phong Bang ta dọn sạch tiệm nhà ngươi không?


Trần Thị Béo sợ đến mức rụng cả chổi lông gà xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Trần Quẻ Ngược thấy thế, trong lòng thầm kêu khổ. Nếu để Lưu Đầu Gấu đánh Trần Thị Béo, bà ta chắc chắn sẽ đuổi anh đi, sạp bói này cũng mất. Anh vội vàng đứng dậy, cố giữ vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói mơ hồ vang lên:


- Lưu tráng sĩ, chớ nên tạo thêm sát nghiệp. Nhân quả tuần hoàn, bà cô đây cũng chỉ vì sinh kế mà thôi.


Nói rồi, Trần Quẻ Ngược thọc tay vào túi da, rút ra hai viên linh thạch hạ phẩm lỗi rạn nứt, ném nhẹ lên chiếc bàn tre nứt đôi. Viên linh thạch tỏa ra một chút linh khí mờ nhạt, lập tức thu hút ánh mắt thèm khồng của Trần Thị Béo.


- Thím Béo, chỗ linh thạch này đủ trả nợ thuê sạp ba tháng chứ? – Trần Quẻ Ngược nhàn nhạt nói, tay phe phẩy chiếc quạt giấy rách thêu chữ "Thần Toán" lệch lạc để che đi cái trán đang rịn mồ hôi hột.


Trần Thị Béo nhào tới chụp lấy hai viên linh thạch, đưa lên miệng cắn thử một phát, thấy cứng ngắc và tỏa ra hơi ấm dị thường liền biết là đồ thật của giới tu tiên. Bà ta cười híp cả mắt, vội vàng nhặt chiếc chổi lông gà lên, thái độ quay ngoắt trăm tám mươi độ:


- Ôi chao, Cẩn Trọng cháu tôi! Đúng là rồng phượng trong loài người mà! Thím biết ngay cháu có tiền đồ từ nhỏ. Cứ thong thả dùng sạp nhé, thím đi đây, thím đi đây!


Bà ta ôm linh thạch chạy biến như một cơn gió, dẹp bỏ hoàn toàn mối đe dọa kết hôn cưỡng bức. Trần Quẻ Ngược thở phào nhẹ nhõm, nhưng áp lực mới lại lập tức đè nặng lên vai anh. Lưu Đầu Gấu đứng dậy, cung kính hỏi:


- Thượng sư, sạp bói của ngài đã bị phá hỏng. Hắc Phong Bang chúng con nguyện bỏ tiền dựng lại một tòa lầu bói toán ba tầng lộng lẫy nhất Trấn Thanh Phong cho ngài!


- Không cần. – Trần Quẻ Ngược vội vàng từ chối. Dựng lầu bói toán to thế để giới tu tiên chú ý đến rồi vạch trần việc anh không có tu vi à? Anh dùng Thuyết 'Thiên Cơ Bất Khả Lộ' để từ chối: - Tu đạo cốt ở sự thanh tịnh, sạp tre rách nát này chính là nơi thiên cơ tụ hội. Dựng lầu cao chỉ làm vẩn đục vận khí. Các ngươi cứ lui đi, khi nào cần ta sẽ gọi.


Lưu Đầu Gấu nghe xong, trong lòng càng thêm bái phục phong thái khắc kỷ, thanh cao của main. Gã cúi đầu vâng lệnh, dẫn theo đàn em rút lui về các ngõ hẻm xung quanh để âm thầm bảo vệ sạp bói.


Khi đường phố trở nên vắng vẻ, Trần Quẻ Ngược lập tức ngồi sụp xuống ghế tre, hai chân run rẩy bần bật. Anh nhìn đống đổ nát xung quanh, thầm tính toán: "Nợ đã trả xong, trong tay còn tám viên linh thạch lỗi. Đêm nay, ta phải thu dọn hành lý bỏ trốn khỏi Trấn Thanh Phong ngay lập tức! Danh tiếng bói ngược này càng ngày càng lớn, nếu kéo theo đám tu sĩ Huyền Vũ Tông xuống núi thì ta chỉ có con đường chết!"


Thế nhưng, ông trời dường như rất thích trêu đùa kẻ nhút nhát.


Trần Quẻ Ngược vừa mới đứng dậy định thu dọn vài đồng xu đồng gieo quẻ trên bàn, thì một bóng người mặc đồng phục tạp dịch của phái Huyền Vũ đã âm thầm áp sát từ góc phố. Người này mặc đạo phục rách vai bám đầy vết than củi, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một sự cuồng nhiệt đầy nguy hiểm.


Đó chính là Tạ Tiểu Đao, đệ tử tạp dịch ngoại môn của Huyền Vũ Tông, kẻ đã âm thầm quan sát sạp bói toán của anh suốt từ sáng đến giờ.


Trần Quẻ Ngược nhìn thấy bộ đồng phục của Huyền Vũ Tông, tim lập tức nhảy lên tận cổ họng. Anh muốn giả chết nằm lăn ra đất, nhưng Tạ Tiểu Đao đã nhanh như cắt bước tới, quỳ sụp xuống trước chiếc bàn tre nứt đôi, dập đầu một phát thật mạnh:


- Đệ tử ngoại môn Huyền Vũ Tông Tạ Tiểu Đao, bái kiến Thần Toán Tử tiền bối! Xin tiền bối cứu mạng hàng vạn đệ tử tạp dịch chúng con!


Trần Quẻ Ngược đứng chết trân tại chỗ, chiếc quạt giấy rách trên tay suýt rơi xuống đất. Anh cố gắng ổn định giọng nói đang run rẩy, vận dụng kỹ năng ngụy biện mơ hồ để câu giờ:


- Tráng sĩ... à không, tiên nhân đạo hữu, có chuyện gì cứ bình tĩnh nói. Bản đạo chỉ là một thầy bói dạo phàm nhân, làm sao gánh nổi hai chữ cứu mạng của tu sĩ Huyền Vũ Tông?


Tạ Tiểu Đao ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ sùng bái lẫn đau khổ:


- Tiền bối đừng khiêm tốn! Đệ tử đã tận mắt chứng kiến ngài dùng một quẻ phán ngược gọi thiên lôi đánh chết Vương Bá, lại dùng thần thú cắn phế chân Lưu Đầu Gấu cứu mạng bang chúng Hắc Phong Bang. Thực lực bẻ cong thiên cơ của ngài đã rõ ràng như ban ngày! Hiện tại, khu khai khoáng ngoại môn phái Huyền Vũ chúng con đang gặp khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Trưởng quản mỏ đá Thiết Đầu bóc lột sức lao động, bắt chúng con phải tìm ra vỉa quặng linh thạch mới trong vòng ba ngày, nếu không sẽ phế đi tu vi và đuổi xuống núi! Chúng con đã đào bới khắp nơi nhưng chỉ thấy đá vôi cằn cỗi!


Nói rồi, Tạ Tiểu Đao run rẩy rút từ trong ngực ra một tấm bản đồ da thú cũ nát, rách rưới bám đầy vết máu khô và bùn đất. Đây chính là tấm bản đồ do Trần Đại Bảo – người anh họ thất lạc của Trần Quẻ Ngược, kẻ vừa đào tẩu khỏi mỏ khoáng – mang đến sạp bói để lánh nạn từ trước.


- Đây là bản đồ địa hình khu mỏ đá vôi ngoại môn. Đệ tử cầu xin tiền bối dùng thần thông tiên tri bói cho chúng con một quẻ, chỉ điểm vị trí khai thác có chứa linh thạch để cứu mạng mười vạn đệ tử tạp dịch! – Tạ Tiểu Đao dâng hai tay nâng tấm bản đồ lên.


Trần Quẻ Ngược nhìn tấm bản đồ rách nát, trong lòng hoảng sợ tột độ: "Bói tìm mỏ linh thạch? Ta mà biết bói tìm linh thạch thì ta đã tự đi đào để giàu sang phú quý rồi, việc gì phải ngồi đây ăn chịu bánh đúc của bà Năm! Nhưng nếu ta từ chối, gã đệ tử tu sĩ này nổi điên lên vung một kiếm là ta đầu lìa khỏi cổ!"


Để che giấu sự hoảng hốt và mồ hôi hột đang chảy ròng ròng trên mặt, Trần Quẻ Ngược nhanh chóng xòe chiếc quạt giấy rách 'Thần Toán' lên che nửa khuôn mặt. Anh tằng hắng một tiếng, cố tỏ ra thâm sâu khó lường:


- Thiên cơ bất khả lộ. Việc tìm kiếm tài nguyên tông môn liên quan đến vận khí của toàn bộ phái Huyền Vũ, bản đạo không thể tùy tiện nhúng tay.


Tạ Tiểu Đao nghe vậy, lập tức nghiến răng, móc từ trong túi ra năm viên linh thạch hạ phẩm lỗi rạn nứt đặt lên bàn, dập đầu liên tục:


- Đệ tử biết quy tắc nhân quả của tiền bối! Đây là chút lòng thành của đệ tử tích lũy mười năm qua, xin tiền bối thương xót chúng sinh phàm trần lao dịch!


Trần Quẻ Ngược nhìn năm viên linh thạch lỗi, trong lòng khóc ròng: "Ngươi có dâng cả núi linh thạch thì ta cũng có biết xem bản đồ đâu!"


Nhưng tình thế đã bị dồn vào ngõ cụt. Để đối phó, Trần Quẻ Ngược quyết định dùng đến bảo vật hộ thân cuối cùng của mình: chiếc "Kính cận thị tự chế" mài thô sơ từ mảnh thủy tinh nhặt được ở bãi rác sinh hoạt. Chiếc kính này có gọng bằng tre thô kệch, tròng kính dày cộp và đầy vết xước.


Anh chậm rãi đeo chiếc kính cận lên sống mũi, nheo mắt nhìn thẳng vào tấm bản đồ da thú rách nát đang đặt trên bàn.


Thế nhưng, do tật cận thị nặng bẩm sinh cộng thêm tròng thủy tinh mài quá thô sơ, tầm nhìn của Trần Quẻ Ngược lập tức trở thành một mớ hỗn độn. Tấm bản đồ da thú dưới mắt anh chỉ là những vệt màu nâu, đen và xám nhạt nhòa, đan xen vào nhau như mạng nhện. Anh hoàn toàn không nhìn rõ đâu là hướng đông, đâu là hướng tây, thậm chí còn nhìn ngược tấm bản đồ mà không hề hay biết.


"Chết tiệt, cái mớ vẽ bậy vẽ bạ này là cái gì thế này?" – Trần Quẻ Ngược thầm chửi rủa trong lòng. Anh nhìn thấy một vệt đen xám lớn ở góc tấm bản đồ (thực chất là vết máu khô của Trần Đại Bảo để lại), anh tưởng đó là ký hiệu của một bãi rác hoặc vùng đất chết cằn cỗi.


Trần Quẻ Ngược bắt đầu vận dụng trí tuệ sinh tồn của mình để phân tích tình thế: "Nếu ta chỉ vào nơi trù phú, bọn họ đào không thấy linh thạch sẽ quay lại đập sạp bói của ta. Ta phải chỉ vào một nơi hoang tàn, cằn cỗi nhất, nguy hiểm nhất để bọn họ sợ hãi không dám đến đào, hoặc có đến đào không thấy gì thì cũng tự đổ lỗi cho địa hình hiểm trở chứ không thể trách ta bói sai!"


Anh nhớ mang máng người dân trong trấn hay đồn đại rằng phía đông của núi đá vôi ngoại môn là một vùng đất hoang vu, đầy rẫy vách đá dựng đứng hiểm trở, đất đai khô cằn không có nửa ngọn cỏ, thỉnh thoảng còn có đá lở chết người.


"Đúng rồi! Hướng đông núi đá vôi chính là tuyệt địa! Ta sẽ phán hướng đó là đại hung để đuổi gã đệ tử này đi thật xa!" – Trần Quẻ Ngược lập tức quyết định.


Anh chậm rãi gỡ chiếc kính cận tự chế xuống, giấu vào trong ống tay áo bào, rồi vuốt râu dê giả, phe phẩy chiếc quạt giấy rách, nhìn lên trời xanh với vẻ mặt thâm sâu lạnh lùng. Anh trầm giọng phán:


- Bản đạo vừa dùng nhãn thuật nhìn qua tấm bản đồ này. Hướng đông của núi đá vôi ngoại môn... chính là một vùng 'Đại hung chi địa' cực kỳ đáng sợ!


Tạ Tiểu Đao nghe thấy từ "Đại hung chi địa", cơ thể lập tức rùng mình một cái, chăm chú lắng nghe từng lời vàng ý ngọc.


Trần Quẻ Ngược vung chiếc quạt rách chỉ thẳng về phía vệt đen xám trên bản đồ (mà anh nghĩ là hướng đông), lớn tiếng dọa dẫm để tăng thêm sức nặng:


- Nơi đó sát khí ngút trời, phong thủy nghịch chuyển! Đi vào hướng đông đó chắc chắn là thịt nát xương tan, vạn kiếp bất phục! Đất đá lở loét, linh khí tiêu tán sạch sẽ! Bất kỳ kẻ nào cố tình mang cuốc xẻng đến đó khai quật... đều sẽ gặp họa sát thân, không có kết cục tốt đẹp! Nghe lời khuyên của bản đạo, tuyệt đối tránh xa hướng đông núi đá vôi ra!


Nói xong, Trần Quẻ Ngược thầm đắc ý trong lòng: "Ta đã phán đến mức thịt nát xương tan, vạn kiếp bất phục rồi. Đám đệ tử tạp dịch nhút nhát các ngươi nghe xong chắc chắn sẽ sợ hãi chạy mất dép, tuyệt đối không dám bén mảng đến hướng đông núi đá vôi nữa. Thế là ta vừa đuổi được ngươi, vừa giữ được danh tiếng thần toán bói toán chính xác!"


Thế nhưng, Tạ Tiểu Đao ngồi dưới đất nghe xong lời phán, khuôn mặt gầy gò lấm lem bùn đất bỗng nhiên co giật dữ dội. Ánh mắt gã từ hoảng sợ chuyển sang bàng hoàng, rồi cuối cùng bùng phát lên một sự cuồng nhiệt tột độ, sáng rực như hai ngọn lửa.


Trong đầu Tạ Tiểu Đao lúc này, Quy tắc Bói Ngược 100% của Thần Toán Tử đang vận hành với công suất tối đa. Gã điên cuồng phân tích từng từ ngữ của Trần Quẻ Ngược:


"Thầy phán hướng đông là đại hung chi địa, thịt nát xương tan... Chờ đã! Quy luật sắt đá của Thần Toán Tử là gì? Phán đại hung tức là đại cát! Phán thịt nát xương tan tức là long mạch linh thạch vĩ đại đang ẩn giấu dưới lòng đất sâu, linh lực mạnh mẽ đến mức có thể chấn vỡ cả xương thịt của kẻ phàm trần!"


"Đúng thế! Linh khí tiêu tán sạch sẽ thực chất là do long mạch vạn năm đang tự phong ấn khí tức để tránh bị kẻ phàm phát hiện! Thầy bảo tuyệt đối tránh xa hướng đông... nghĩa là ngài đang dùng quẻ bói ngược để chỉ điểm cho chúng ta biết hướng đông chính là thánh địa linh thạch tối thượng của phái Huyền Vũ!"


Sự tự suy diễn cực đoan dâng trào trong não bộ Tạ Tiểu Đao. Gã lập tức rút cuốn sổ da thú tự chế mà gã gọi là "Thần Toán Bí Tịch" ra, dùng bút than củi run rẩy ghi chép tỉ mỉ từng lời của Trần Quẻ Ngược:


- 'Hướng đông núi đá vôi: Đại hung chi địa, thịt nát xương tan...' – Tạ Tiểu Đao vừa viết vừa lẩm bẩm, nước mắt xúc động trào ra khỏi khóe mắt: - Tiền bối... ngài quả nhiên là đại ân nhân của mười vạn đệ tử tạp dịch chúng con! Ngài đã dùng tính mạng để tiết lộ thiên cơ ngược cho chúng con!


Trần Quẻ Ngược nhìn thấy Tạ Tiểu Đao vừa khóc vừa viết vào sổ sách, trong lòng hoang mang tột độ: "Gã này bị điên à? Ta bảo đi vào đó sẽ thịt nát xương tan mà gã lại khóc lóc cảm tạ ta là thế nào? Lại còn ghi chép cái gì vào sổ thế kia?"


Tạ Tiểu Đao dập đầu lạy mạnh ba phát xuống đất rầm rầm, trán sưng đỏ lên nhưng gương mặt rạng rỡ nụ cười cuồng nhiệt:


- Đệ tử đã hiểu rõ thiên cơ ngược của tiền bối! Ơn cứu mạng này, đệ tử tạp dịch phái Huyền Vũ vĩnh viễn không quên! Xin bái biệt Tổ sư gia ẩn thế!


Dứt lời, Tạ Tiểu Đao ôm chặt cuốn sổ bí tịch và tấm bản đồ da thú rách nát, nhổm dậy chạy thục mạng về phía cổng thành Trấn Thanh Phong hướng về phía núi Huyền Vũ, tốc độ nhanh đến mức khói bụi mịt mù.


Trần Quẻ Ngược ngồi trên ghế tre nhìn theo bóng dáng chạy trốn của Tạ Tiểu Đao, chiếc quạt giấy rách trên tay khựng lại giữa không trung. Anh ngơ ngác lẩm bẩm:


- Gã chạy nhanh thế làm gì? Lại còn gọi ta là Tổ sư gia ẩn thế? Rốt cuộc là gã đã hiểu cái gì thế?


Chưa đầy một canh giờ sau, lời phán "đại hung hướng đông" của Thần Toán Tử đã lan truyền với tốc độ ánh sáng khắp khu vực ngoại môn phái Huyền Vũ thông qua mạng lưới tuyên truyền cuồng nhiệt của Tạ Tiểu Đao.


Hàng vạn đệ tử tạp dịch đang đau đầu vì áp lực khai thác mỏ đá vôi, sau khi nghe tin lập tức bùng nổ một làn sóng cuồng nhiệt chưa từng có. Bọn họ truyền tai nhau học thuyết bói ngược vĩ đại:


- Các sư huynh đệ ơi! Thần Toán Tử Trấn Thanh Phong đã hạ phán quyết ngược! Ngài phán hướng đông núi đá vôi là đại hung, thịt nát xương tan!


- Thần Toán phán đại hung tức là long mạch đại cát vạn năm! Hướng đông chính là nơi ẩn giấu kho báu linh thạch của tông môn chúng ta! Làm ngược lại lời phán của ngài chắc chắn đắc đạo!


- Mau! Mang hết cuốc chim, xẻng sắt và xe goòng! Tất cả đệ tử tạp dịch tập hợp, rầm rộ kéo nhau về phía đông núi đá vôi khai quật cho ta!


Tại ngã tư đầu đường Trấn Thanh Phong, Trần Quẻ Ngược đang cặm cụi thu dọn nốt vài đồng xu đồng rỉ sét trên bàn bói nứt đôi để chuẩn bị dọn sạp bỏ trốn ngay trong đêm. Anh thầm nghĩ: "Tranh thủ lúc đám tu sĩ Huyền Vũ Tông đang sợ hãi hướng đông, ta sẽ trốn theo hướng tây để rời khỏi cái trấn quỷ quái này."


Thế nhưng, anh vừa ngẩng đầu lên thì lập tức chết lặng.


Từ phía cổng thành Trấn Thanh Phong dẫn lên núi Huyền Vũ, một cảnh tượng rầm rộ, chấn động trời đất đang diễn ra.


Hàng trăm, rồi hàng ngàn đệ tử tạp dịch ngoại môn mặc đạo phục rách vai của phái Huyền Vũ đang rầm rộ kéo xuống phố. Bọn họ vai vác cuốc chim sáng loáng, tay cầm xẻng sắt, đẩy theo hàng trăm chiếc xe goòng bằng gỗ nặng nề nện xuống đường rầm rầm. Gương mặt ai nấy đều đỏ bừng vì phấn khích, ánh mắt cháy bỏng một niềm tin cuồng tín tột độ.


Bọn họ vừa đi vừa hô vang khẩu hiệu chấn động cả mây trời:


- Làm ngược lại lời phán của Thần Toán Tử! Thẳng tiến hướng đông núi đá vôi! Khai quật long mạch, cứu sống tông môn!


- Thần Toán Tử vĩ đại! Ngọn hải đăng đảo chiều tối thượng của chúng ta!


Trần Quẻ Ngược đứng nhìn đoàn người đông nghịt vác cuốc xẻng rầm rộ diễu hành qua trước sạp bói của mình hướng thẳng về phía đông núi đá vôi hiểm trở, chiếc quạt giấy rách trên tay anh rơi rụng thêm hai nan tre nữa, miệng há hốc không thốt nên lời.


Mồ hôi hột từ trên trán anh tuôn rơi như mưa sa, chảy ròng ròng xuống vạt áo đạo bào xám tro chắp vá. Hai chân anh bủn rủn, đứng không vững phải bám chặt lấy cạnh bàn tre nứt đôi để khỏi ngã quỵ.


Anh nhận ra, nỗ lực muốn bói sai để đuổi khách và bảo mạng của mình... một lần nữa đã biến thành ngọn đuốc kích hoạt lòng tin điên cuồng của toàn bộ giới tu tiên biên giới hướng về vùng đất hiểm nguy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!