Chó đen cứu nguy và sự quy phục của Lưu Đầu Gấu
Khói xám từ người Vương Bá vẫn còn nghi ngút bốc lên, mang theo mùi khét lẹt của da thú bị cháy sém, khiến bầu không khí đầu đường Trấn Thanh Phong trở nên vô cùng quỷ dị. Người dân xung quanh đứng dạt ra xa, mắt tròn mắt dẹt nhìn gã ác bá nằm co giật dưới đất, rồi lại nhìn về phía sạp bói rách nát của Trần Quẻ Ngược với ánh mắt kính sợ khôn cùng. Thế nhưng, niềm vui thoát nạn của Trần Quẻ Ngược chưa duy trì được ba hơi thở thì một luồng áp lực bạo lực khác đã ập đến.
Từ phía đầu phố, tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất đá vôi rầm rầm. Lưu Đầu Gấu – thủ lĩnh tối cao của Hắc Phong Bang – dẫn theo hàng chục đàn em hung hãn đang rầm rộ áp sát sạp bói đòi nợ máu. Gã đàn ông to béo này có khuôn mặt đầy sẹo dọc ngang gớm ghiếc, mặc chiếc áo phanh ngực lộ hình xăm hổ vằn dữ tợn. Trên tay gã cầm thanh đại đao bọc đồng nặng ba mươi cân, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh mặt trời vừa hé rạng sau cơn giông bão.
"Đứa nào là Trần Quẻ Ngược? Bước ra đây chịu chết!"
Lưu Đầu Gấu gầm lên một tiếng như sấm truyền, vung thanh đại đao chém mạnh một phát xuống chiếc bàn bói toán gỗ sứt sẹo của Trần Quẻ Ngược. Một tiếng "rắc" chói tai vang lên, chiếc bàn tre vốn đã lung lay sau cú sét đánh lúc nãy giờ đây chính thức nứt làm đôi, bụi tre bay lả tả.
Trần Quẻ Ngược đang ngồi cứng đờ trên chiếc ghế tre gãy chân, tim nhảy lên tận cổ họng, suýt chút nữa thì tiểu ra quần vì sợ hãi. Anh muốn đứng dậy chạy trốn, nhưng hai chân bủn rủn như bún, kinh mạch bế tắc hoàn toàn của một phàm nhân yếu ớt khiến anh không thể nhúc nhích nổi một ngón chân. Gương mặt anh cắt không còn giọt máu, trắng bệch như người chết lâm sàng, đôi mắt ti hí trợn trừng nhìn chằm chằm vào lưỡi đao bọc đồng chỉ cách mũi mình chưa đầy ba tấc.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Trần Quẻ Ngược hoàn toàn không nói nên lời. Anh chỉ biết nín thở, cơ thể cứng ngắc như một khúc gỗ, mồ hôi hột tuôn rơi như mưa sa trên trán, chảy ròng ròng xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống vạt đạo bào xám tro chắp vá rộng thùng thình. Luồng mồ hôi lạnh bốc hơi mờ nhạt dưới ánh nắng ban mai, tạo thành một lớp sương mỏng bao quanh cơ thể anh.
Đây chính là năng lực đặc thù "Im lặng đổ mồ hôi hột" của Trần Quẻ Ngược khi đối mặt với cái chết.
Thế nhưng, trong mắt Lưu Đầu Gấu và đám đàn em hung hãn, cảnh tượng này lại hoàn toàn biến chất.
Lưu Đầu Gấu nheo đôi mắt hí đầy sẹo nhìn chằm chằm vào Trần Quẻ Ngược. Gã thấy vị đạo sĩ trẻ tuổi này dù bị đại đao chém nát bàn bói ngay trước mặt vẫn ngồi im phăng phắc, sắc mặt không chút thay đổi (thực chất là cứng đờ vì sợ), đôi mắt sâu thẳm không đáy nhìn thẳng vào lưỡi đao của gã mà không thèm chớp mắt lấy một cái (thực chất là cận thị nặng cộng thêm hoảng hồn nên đờ người). Đặc biệt, lớp sương mờ tỏa ra từ mồ hôi lạnh của anh bị gã suy diễn thành "linh áp vô hình" của một cao nhân ẩn thế tuyệt đỉnh.
"Gã này... không có nửa điểm tu vi linh lực, nhưng đối mặt với đại đao của ta lại bình tĩnh đến mức đáng sợ!" - Trong lòng Lưu Đầu Gấu dâng lên một luồng khí lạnh. Gã là một võ lâm cao thủ phàm nhân, từng trải qua trăm trận chiến đường phố, gã biết rõ chỉ có những kẻ sở hữu sát khí vô song, xem thường mạng sống mới có thể có được thần thái định tĩnh trước thái sơn sụp đổ như thế này.
Đám đàn em phía sau Lưu Đầu Gấu cũng bắt đầu run rẩy, xì xào bàn tán:
- Đại ca... gã này chính là kẻ vừa phán một câu khiến Vương Bá bị sét đánh cháy đen thui kia kìa! Nhìn thần thái của hắn kìa, dường như hoàn toàn không coi Hắc Phong Bang chúng ta ra gì!
- Đúng vậy, hắn đang dùng 'Im lặng đổ mồ hôi hột' để thi triển sát khí vô hình đè bẹp đạo tâm của chúng ta! Mau lùi lại!
Lưu Đầu Gấu nghiến răng, cố giữ thể diện đại ca, vung đao quát lớn để xua đi nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng:
- Giả thần giả quỷ! Hôm nay cho dù ngươi có là thần tiên hạ phàm, ta cũng phải chém nát cái sạp bói này để báo thù cho đệ tử của ta!
Trần Quẻ Ngược nghe thấy từ "chém nát", trong lòng gào thét thảm thiết: "Cha nuôi ơi là cha nuôi! Người bỏ đi để lại đống nợ nần, giờ con sắp bị người ta băm vằn ra rồi! Con phải làm sao đây?"
Trong cơn tuyệt vọng, ánh mắt Trần Quẻ Ngược vô tình liếc xuống gầm bàn bói toán đổ nát. Ở đó, chú chó mực gầy gò lông xơ xác tên Mực vẫn đang nằm ngủ lim dim, tai cụp một bên, thỉnh thoảng lại vẩy vẩy cái đuôi ngắn ngủn như thể cuộc đối đầu đẫm máu phía trên hoàn toàn không liên quan đến nó.
"Phải rồi! Con chó đen này!" - Một tia sáng sinh tồn lóe lên trong đầu Trần Quẻ Ngược.
Anh sực nhớ ra trong túi áo bào của mình vẫn còn giữ một khúc "Xương ống heo phàm trần" cực kỳ cứng cáp mà anh vừa mua chịu từ tiệm thịt lợn của Trương Béo lúc sáng để chuẩn bị nấu canh. Khúc xương này bám đầy mỡ heo và có mùi thơm nồng nặc đối với loài chó.
Chiến thuật của Trần Quẻ Ngược lúc này vô cùng đơn giản và lầy lội: anh muốn ném khúc xương này ra thật xa để dụ con chó mực lao theo đớp xương. Khi con chó đen chạy đi, nó chắc chắn sẽ tạo ra cảnh hỗn loạn, hoặc ít nhất là đánh lạc hướng sự chú ý của Lưu Đầu Gấu và đàn em, giúp anh có một khe hở thời gian để thi triển kỹ năng "Giả Chết Hoàn Hảo" hoặc lách người bỏ chạy vào ngõ hẻm phía sau.
Nghĩ là làm, Trần Quẻ Ngược run rẩy thọc tay vào túi áo bào rộng thùng thình, nắm chặt lấy khúc xương ống heo lạnh ngắt. Anh nín thở, lấy hết sức bình sinh của một phàm nhân yếu ớt, vung tay ném mạnh khúc xương ra ngoài.
Thế nhưng, Trần Quẻ Ngược hoàn toàn quên mất một điều: tay anh đang run bần bật như cầy sấy vì quá sợ hãi, cộng thêm tật cận thị nặng không nhìn rõ mục tiêu dưới ánh nắng chói chang.
Khúc xương ống heo phàm trần không hề bay ra xa như anh tính toán. Thay vào đó, nó bay lệch hướng hoàn toàn, vẽ nên một đường cong lố bịch trên không trung rồi bay thẳng về phía... chân của Lưu Đầu Gấu.
"Cộp!"
Khúc xương ống heo nặng trịch đập mạnh trúng ngay vào khớp gối chân trái của Lưu Đầu Gấu.
Cú ném của một phàm nhân yếu ớt không hề có lực sát thương, nhưng mùi mỡ heo tươi sống nồng nặc lập tức lan tỏa khắp không khí.
Chú chó Mực đang ngủ gật dưới gầm bàn bói toán, vừa ngửi thấy mùi xương heo yêu thích liền lập tức bừng tỉnh. Đôi mắt lim dim của nó sáng rực lên như hai bóng đèn pha. Bản năng ăn uống cực hạn của một sinh vật phàm trần lười biếng trỗi dậy với tốc độ ánh sáng.
Không thèm sủa lấy một tiếng, Chó Mực lao vọt ra từ gầm bàn như một mũi tên đen, nhắm thẳng vào khúc xương ống heo dưới chân Lưu Đầu Gấu mà đớp tới.
Lưu Đầu Gấu đang đề phòng sát khí vô hình của Trần Quẻ Ngược, bỗng nhiên thấy một bóng đen lao thẳng vào chân mình với tốc độ kinh hoàng. Gã giật mình định vung đao chém xuống, nhưng tốc độ đớp mồi vì ăn uống của Chó Mực nhanh đến mức không tưởng.
"Rắc!"
Chó Mực đớp trọn lấy khúc xương ống heo, nhưng vì miệng nó quá to và đà lao quá mạnh, hàm răng sắc bén của nó vô tình bập mạnh, cắm ngập vào khớp gối chân trái của Lưu Đầu Gấu.
Điều kỳ diệu và lố bịch nhất ở đây là: cú đớp vô tình của Chó Mực lại cắm chuẩn xác mười mươi vào ngay huyệt dũng tuyền và tử huyệt khớp xương đầu gối của Lưu Đầu Gấu – vốn là vết thương cũ do gã bị đối thủ đánh lén từ ba năm trước chưa từng chữa khỏi.
- Á!!!
Lưu Đầu Gấu hét lên một tiếng thảm thiết vang dội cả con phố. Cú cắn ngẫu nhiên của Chó Mực đánh trúng tử huyệt kinh mạch bế tắc của gã, khiến toàn bộ chân trái gã lập tức tê liệt hoàn toàn, linh lực phàm nhân võ phu tản mát sạch sẽ.
Sức nặng của cơ thể to béo cộng thêm cơn đau đớn tột cùng khiến Lưu Đầu Gấu không thể đứng vững. Gã quỳ sụp hai gối xuống đất rầm một phát ngay trước bàn bói toán đổ nát, thanh đại đao bọc đồng rơi bộp xuống đất.
Cảnh tượng lúc này trở nên vô cùng nực cười: thủ lĩnh tối cao của Hắc Phong Bang đang quỳ rạp dưới đất, dập đầu sát đất ngay trước chân Trần Quẻ Ngược, gương mặt đầy sẹo co giật dữ dội vì đau đớn và sợ hãi.
Đám đàn em phía sau nhìn thấy đại ca của mình vừa định vung đao chém cao nhân liền bị một con chó đen nhỏ bé lao ra cắn một phát quỳ sụp xuống, ai nấy đều kinh hoàng tột độ:
- Trời đất ơi! Thần thông ngự thú tối cổ! Chỉ dùng một con chó mực phàm trần đã phế đi võ công của đại ca!
- Đại ca quỳ xuống bái lạy rồi! Thần Toán Tử quả nhiên sở hữu áp lực tinh thần cực hạn, chưa cần ra tay đã khiến đại ca phải quỳ lạy sám hối!
Trần Quẻ Ngược ngồi trên ghế tre, mắt trợn tròn nhìn Lưu Đầu Gấu đang quỳ dưới chân mình, trong lòng hoang mang tột độ: "Cái gì thế này? Ta chỉ muốn dụ con chó đi chỗ khác để ta giả chết thôi mà... Sao gã đại ca này lại tự nhiên quỳ lạy ta? Con chó mực này ăn cái gì mà cắn khỏe thế?"
Đúng lúc cục diện đang rơi vào thế bế tắc kỳ quái, từ phía cuối phố bỗng vang lên tiếng còi tre lanh lảnh cùng tiếng hét vang dội của binh lính:
- Chấp Pháp Đội Trấn Thanh Phong tuần tra! Kẻ nào dám tụ tập gây rối bạo lực đường phố, tất cả bắt giữ hết cho ta!
Thì ra, tiếng nổ sét đánh Vương Bá lúc nãy đã thu hút sự chú ý của quan phủ địa phương. Đội trưởng chấp pháp dẫn theo ba mươi binh lính cầm gậy gỗ bọc sắt đang rầm rộ càn quét tiến về phía sạp bói.
Đám đàn em Hắc Phong Bang nghe thấy tiếng Chấp Pháp Đội liền hoảng loạn cực hạn. Lưu Đầu Gấu dù đau đớn đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vẫn cố ngước đầu lên nhìn Trần Quẻ Ngược, mếu máo van xin:
- Thần Toán Tử tiền bối... xin ngài chỉ điểm sinh lộ! Hắc Phong Bang chúng con nếu bị quan phủ tóm gọn hôm nay, chắc chắn sẽ bị tịch thu toàn bộ tài sản, tống vào ngục tối vĩnh viễn!
Trần Quẻ Ngược lúc này cũng sợ quan binh triều đình gõ cửa không kém. Nếu quan phủ điều tra ra anh chỉ là một phàm nhân lừa đảo không môn phái, anh cũng sẽ bị tống giam chung phòng với đám lưu manh này.
Anh muốn đuổi đám ôn thần này đi thật nhanh để tự dọn sạp bỏ trốn, liền nheo mắt nhìn về phía ngõ hẻm nhỏ tối tăm phía tây Trấn Thanh Phong. Anh biết rõ ngõ hẻm đó cụt và rất chật hẹp, nếu đám lưu manh to béo này chạy vào đó chắc chắn sẽ bị kẹt cứng và bị quan binh tóm gọn dễ dàng nhất.
Áp dụng Quy tắc Bói Ngược 100%, Trần Quẻ Ngược cố tỏ ra thâm sâu khó lường, vung chiếc quạt giấy rách nát chỉ thẳng về phía hẻm nhỏ phía tây, hét lớn bằng giọng run rẩy:
- Tráng sĩ! Đừng chạy vào hẻm nhỏ phía tây! Vào đó chắc chắn sẽ gặp đại hung tuyệt lộ, quan phủ sẽ tóm gọn tất cả các ngươi không sót một mống!
Lưu Đầu Gấu nghe xong lời phán, trong đầu lập tức nổ tung một tiếng rền vang. Gã nhớ lại quy luật bói ngược của Thần Toán Tử mà Vương Bá đã trải nghiệm: lời phán đại hung của ngài chính là sinh lộ đại cát thực tế!
- Hẻm nhỏ phía tây là sinh lộ! Đại ca Thần Toán đang dùng quẻ bói ngược để chỉ đường sống cho chúng ta! - Lưu Đầu Gấu gầm lên một tiếng đầy phấn khích, quên đi cả cơn đau khớp gối. Gã vội vàng ra lệnh cho đàn em: - Mau! Khiêng ta chạy thẳng vào hẻm nhỏ phía tây! Làm ngược lại lời phán của ngài ấy chắc chắn sẽ thoát nạn!
Đám đàn em lập tức vác Lưu Đầu Gấu lên vai, rầm rộ chạy thục mạng vào hẻm nhỏ phía tây tối tăm dơ bẩn.
Chỉ ba hơi thở sau, Chấp Pháp Đội Trấn Thanh Phong rầm rộ tiến đến sạp bói toán. Đội trưởng chấp pháp nhìn thấy chiếc bàn bói toán bị chém nát làm đôi, lại nhìn thấy Vương Bá vẫn nằm cháy đen thui bốc khói dưới đất, liền nhíu mày hỏi Trần Quẻ Ngược:
- Thầy bói dạo kia! Có thấy đám người của Hắc Phong Bang chạy trốn đi hướng nào không?
Trần Quẻ Ngược lúc này mồ hôi hột vẫn chảy ròng ròng, chỉ tay về phía con đường chính phía đông, nói dối để tránh bị liên lụy:
- Báo cáo quan binh đại nhân... bọn họ vừa vác đại đao chạy thẳng về phía con đường chính phía đông rồi ạ!
Đội trưởng chấp pháp gật đầu cái rụp, vung gậy gỗ bọc sắt hét lớn:
- Đuổi theo hướng đông! Hốt trọn ổ Hắc Phong Bang cho ta!
Ba mươi binh lính rầm rộ chạy thẳng về phía đông main chỉ.
Trong khi đó, thực tế quỷ dị là: Chấp Pháp Đội vốn định đi tuần tra hẻm nhỏ phía tây trước, nhưng vì nghe lời chỉ đường hướng đông của Trần Quẻ Ngược, bọn họ đã bỏ qua hoàn toàn con hẻm phía tây.
Lưu Đầu Gấu cùng đàn em nấp sâu trong hẻm nhỏ phía tây, nín thở nghe tiếng bước chân binh lính chạy xa dần về phía đông, ai nấy đều khóc ròng vì vui sướng tột độ.
- Thoát rồi! Chúng ta thực sự thoát rồi!
- Thần Toán Tử vĩ đại! Ngài ấy phán hẻm phía tây đại hung, quả nhiên biến nó thành sinh lộ an toàn nhất thế gian! Lời phán ngược của ngài ấy chính là ngọn hải đăng cứu mạng chúng ta!
Lưu Đầu Gấu quỳ trong bóng tối hẻm nhỏ, nhìn xuống chân trái bị cắn của mình bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí ấm áp lưu thông. Cú cắn của Chó Mực tuy đau đớn nhưng vô tình đã đả thông hoàn toàn khớp xương bế tắc ba năm qua của gã, khiến chân gã hoạt động linh hoạt trở lại một cách thần kỳ.
Sự sùng bái dị đoan tột độ bùng phát trong tâm trí gã đại ca lưu manh. Gã nhận ra Trần Quẻ Ngược không phải là kẻ thù, mà là một vị "Thần Toán Sống" ẩn thế vĩ đại nhất lịch sử Trấn Thanh Phong!
Một canh giờ sau, khi Chấp Pháp Đội đã rút lui hoàn toàn, Lưu Đầu Gấu cung kính dẫn theo đàn em quay trở lại sạp bói toán đổ nát.
Trần Quẻ Ngược đang cắm cúi nhặt nhạnh vài đồng xu đồng rỉ sét rơi dưới đất để chuẩn bị dọn sạp bỏ trốn khỏi trấn, bỗng thấy bóng người to lớn che khuất ánh nắng. Anh giật mình ngước đầu lên, định vung chiếc quạt rách để giả chết ăn vạ.
Nhưng ngay lập tức, Lưu Đầu Gấu đã quỳ rạp xuống đất, dập đầu sát đất rầm rầm trước mặt anh, giọng nói run rẩy vì xúc động tột độ:
- Thần Toán Sống tiền bối thượng sư! Lưu Đầu Gấu con mắt không tròng, suýt chút nữa đã mạo phạm đến chân thân của ngài! Quẻ bói ngược cứu mạng và thần thông ngự thú đả thông kinh mạch của ngài đã khiến con hoàn toàn tỉnh ngộ!
Dứt lời, Lưu Đầu Gấu vội vàng móc từ trong ngực áo ra một chiếc túi da thú nhỏ, cung kính dâng hai tay lên trước mặt Trần Quẻ Ngược. Bên trong túi da lấp lánh mười viên linh thạch hạ phẩm lỗi rạn nứt tỏa ra chút linh khí mờ nhạt:
- Đây là toàn bộ gia sản tích lũy của Hắc Phong Bang chúng con, xin dâng tặng ngài làm tiền công đức gieo quẻ! Hắc Phong Bang chúng con từ nay xin nguyện quy phục làm thuộc hạ tự nguyện, ngày đêm canh giữ bảo vệ sạp bói của Thần Toán Sống trước mọi thế lực quấy phá!
Trần Quẻ Ngược đờ người ra nhìn chiếc túi linh thạch hạ phẩm lỗi rực rỡ trước mắt, chiếc quạt giấy rách trên tay anh rơi rụng thêm một nan tre, trong lòng gào thét hoang mang cực độ:
"Cái gì thế này? Ta chỉ là một phàm nhân nhút nhát muốn trốn nợ... Sao tự nhiên lại thu phục được cả một bang đảng lưu manh địa phương làm thuộc hạ thế này?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!