Quẻ bói đầu tiên và cú sét đánh kinh hoàng
Trấn Thanh Phong nằm ở vùng biên thùy hẻo lánh của Đại Vũ quốc, quanh năm được bao bọc bởi những ngọn núi đá vôi xám xịt và những dải sương mù mờ ảo. Nơi đây cằn cỗi, nghèo đói, nhưng lại có một đặc sản nổi danh khắp vùng: sự mê tín dị đoan đến mức cực đoan. Người dân ở đây tin vào vận mệnh hơn cả luật pháp triều đình, coi trọng một quẻ cát hung hơn cả thực lực tu luyện. Đối với họ, trời mưa hay nắng, heo đẻ hay mất mùa, thậm chí là việc hôm nay bước chân nào ra đường trước, tất thảy đều phải cầu xin một lời chỉ điểm từ các bậc thầy chiêm tinh.
Ngay dưới gốc cây đa cổ thụ ngàn năm ở đầu trấn, sương mù lãng đãng bao phủ một sạp bói toán bằng tre rách nát. Trên chiếc bàn gỗ sứt sẹo, một mâm đồng rỉ sét đựng vài đồng xu đồng cũ kỹ nằm chơ vơ cạnh chiếc quạt giấy rách nát đề hai chữ 'Thần Toán' viết lệch nguệch ngoạc. Ngồi phía sau sạp bói là Trần Quẻ Ngược – một thanh niên gầy gò, khoác chiếc áo bào đạo sĩ màu xám tro chắp vá rộng thùng thình.
Lúc này, Trần Quẻ Ngược đang nín thở, đôi mắt ti hí liếc dọc liếc ngang đầy hoang mang. Mồ hôi hột rịn ra trên trán anh, chảy ròng ròng xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống vạt áo đạo bào. Thực tế phũ phàng là Trần Quẻ Ngược hoàn toàn không biết xem bói. Anh chỉ là một phàm nhân trăm phần trăm, kinh mạch bế tắc hoàn toàn, không có nửa điểm linh lực. Cả đời anh chỉ học được từ người cha nuôi nát rượu Trần Đại Phế vài thủ thuật lừa đảo, đọc vị khuôn mặt và cách ngụy biện bằng những câu nói mơ hồ để kiếm tiền trà nước qua ngày.
"Trần Cẩn Trọng! Hôm nay đã là mùng một đầu tháng rồi! Ngươi định quỵt tiền thuê đất của bà cô này đến bao giờ hả?"
Một tiếng thét lanh lảnh như tiếng sư tử hà đông hống vang lên, chấn động cả một góc phố, làm rụng vài chiếc lá đa khô héo. Trần Thị Béo – bà cô họ xa đanh đá kiêm chủ đất của sạp bói – hùng hổ bước tới. Thân hình mập mạp của bà ta rung lên theo từng bước đi, những chiếc nhẫn vàng giả đeo đầy tay lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt. Tay phải bà ta cầm chiếc chổi lông gà bám đầy bụi đất, tay trái đập mạnh cuốn 'Sổ nợ tiền thuê sạp bói' rách nát lên bàn bói toán, khiến chiếc bàn tre tội nghiệp kêu lên một tiếng 'rắc' đầy đau đớn.
Trần Quẻ Ngược giật bắn mình, vội vàng xòe chiếc quạt giấy rách ra che nửa mặt để giấu đi nụ cười gượng gạo và gương mặt đang đổ mồ hôi hột. Anh khúm núm nói:
- Thím dâu... à không, bà cô đại nhân tôn kính. Ngài bớt giận, bớt giận. Dạo này kinh tế khó khăn, tu sĩ ngoại môn Huyền Vũ Tông toàn đi săn yêu thú, phàm nhân trong trấn thì nghèo đói, sạp bói của cháu cả tuần nay chưa mở bát...
- Ta không cần biết! - Trần Thị Béo chống nạnh, giọng nói lanh lảnh vang xa ba con phố. - Hôm nay nếu không nộp đủ năm mươi đồng xu đồng tiền thuê đất của ba tháng qua, ta sẽ đập nát cái sạp bói rách này! Còn nữa, nếu ngươi không có tiền, thì ngay ngày mai phải sang nhà ta bái đường thành thân với Vy Vy! Con bé Vy Vy nhà ta tuy nặng hai trăm cân, bắp tay to hơn bắp đùi ngươi, nhưng nó rất chung thủy, tay không đập vỡ đá tảng, cưới về chắc chắn sẽ bảo vệ được cái mạng phàm nhân yếu ớt của ngươi!
Nghe đến cái tên Vy Vy và thân hình hai trăm cân có thể đập vỡ đá tảng, da mặt Trần Quẻ Ngược co giật liên tục. Đây không phải là kết hôn, đây rõ ràng là mưu sát phàm nhân bằng phương pháp cưỡng bức cơ bắp! Nhiệm vụ 'Trả nợ tiền thuê sạp bói' lúc này đã trở thành ranh giới sinh tử của anh.
Trong cơn tuyệt vọng, Trần Quẻ Ngược thầm nghĩ đến kỹ năng 'Giả Chết Hoàn Hảo' do lão ăn mày Hồng Thất Phiên truyền dạy. Anh lập tức nín thở, ngắt mạch đập cổ tay, sắc mặt trắng bệch, ngã vật ra chiếc ghế tre gãy chân. Thế nhưng, Trần Thị Béo đã quá quen với chiêu trò này. Bà ta vung chiếc chổi lông gà bám đầy bụi đất quất mạnh một phát vào mông anh.
- Bớt giả chết ăn vạ với ta! Ngươi có tắt thở thật thì ta cũng khiêng xác ngươi về làm lễ bái đường với con gái ta!
Trần Quẻ Ngược đau đớn bật dậy như tôm luộc, xoa xoa mông, mếu máo:
- Bà cô đại nhân, xin tha cho cháu! Cháu sẽ bói, cháu sẽ tìm cách kiếm tiền trả nợ ngay hôm nay mà!
Đúng lúc hai người đang giằng co, một tiếng bước chân nặng nề kèm theo tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên từ đầu phố. Đám đông người dân đang tụ tập xem náo nhiệt lập tức dạt ra hai bên, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ.
Vương Bá – kẻ đứng đầu băng đảng côn đồ Trấn Thanh Phong, ác bá khét tiếng của Hắc Phong Bang – nghênh ngang bước tới. Gã đàn ông to béo này có khuôn mặt đầy sẹo rỗ gớm ghiếc, mặc chiếc áo phanh ngực lộ ra đám lông ngực rậm rạp. Trên vai gã vác một chiếc côn sắt bọc gai nhọn nặng ba mươi cân, xích sắt quấn quanh tay kêu loảng xoảng.
- Đứa nào là Thần Toán Tử? - Vương Bá trợn trừng đôi mắt ti hí đầy sát khí, vung chiếc côn sắt đập mạnh xuống đất, làm vỡ nát một viên gạch lát đường. - Hắc Phong Bang hôm nay đi thu phí bảo kê đầu tháng! Nghe nói sạp bói này dạo này nổi tiếng lắm, mau nộp ra mười đồng xu đồng tiền bảo kê, nếu không ta sẽ dùng chiếc côn sắt này đập nát cái đầu trọc của ngươi!
Trần Thị Béo nhìn thấy Vương Bá hung tợn, dù thường ngày đanh đá đến đâu cũng lập tức tái mét mặt mày. Bà ta vội vàng giật lại cuốn sổ nợ, lùi lại phía sau ba bước, bỏ mặc Trần Quẻ Ngược đứng chơ vơ đối mặt với ác bá.
Trần Quẻ Ngược lúc này sợ đến mức hai chân run rẩy bần bật dưới lớp áo đạo bào rộng thùng thình. Anh nín thở, tim đập thình thịch như đánh trống trận. Đối mặt với một gã võ phu phàm nhân lực điền có thể đấm chết trâu mộng này, một cái tát của gã cũng đủ tiễn anh đi gặp tổ tiên họ Trần dưới suối vàng.
"Bình tĩnh... phải bình tĩnh..." - Trần Quẻ Ngược tự nhủ, cố gắng vận dụng 'Kỹ thuật Cold Reading (Đọc nguội)' mà người cha nuôi đã truyền lại.
Anh nheo mắt nhìn kỹ Vương Bá qua kẽ chiếc quạt giấy rách. Ánh mắt anh liếc dọc liếc ngang cực nhanh, phân tích từng chi tiết nhỏ trên người đối phương. Trên mặt Vương Bá có những vệt tàn nhang đỏ rực bất thường, mắt gã vằn lên những tia máu do thiếu ngủ. Đặc biệt, trên lớp áo da thú thô kệch của gã tỏa ra một mùi dầu hỏa nồng nặc cực kỳ đặc trưng.
"Mùi dầu hỏa... vết tàn nhang đỏ... mắt đỏ ngầu..." - Đầu óc Trần Quẻ Ngược xoay chuyển cực nhanh. Gã này chắc chắn vừa mới đi trộm dầu hỏa từ kho của quan phủ hoặc đang chuẩn bị thực hiện một phi vụ phóng hỏa phóng túng nào đó nên tinh thần mới phấn khích và bất ổn như vậy.
Được rồi, muốn sống sót qua kiếp nạn này, anh buộc phải bịa ra một quẻ bói liên quan đến lửa để dụ gã đi chỗ khác, đồng thời kích hoạt 'Quy tắc Bói Ngược 100%' của bản thân. Anh biết rõ năng lực kỳ quái của mình: từ trước đến nay, hễ anh phán cái gì thì thực tế sẽ xảy ra ngược lại hoàn toàn theo một cách lố bịch nhất.
Trần Quẻ Ngược vuốt vuốt chòm râu dê giả, xòe chiếc quạt giấy rách che nửa mặt, cố tỏ ra lạnh lùng thâm sâu khó lường. Anh hắng giọng, dùng giọng điệu mơ hồ phán lớn:
- Tráng sĩ! Hôm nay tráng sĩ bước chân vào sạp bói của ta, chính là duyên phận thiên định. Ta nhìn thấy trên trán tráng sĩ hồng quang ngập tràn, ấn đường hồng hào tỏa sáng. Quẻ bói hôm nay của tráng sĩ là: ĐẠI CÁT ĐẠI LỢI! LỬA ĐỎ ĐẦY TRỜI! PHÚ QUÝ VINH HOA!
Vương Bá đang trợn mắt giận dữ, nghe thấy ba chữ "Đại cát đại lợi" và "Lửa đỏ đầy trời" liền khựng lại. Gã trợn tròn mắt hỏi:
- Ngươi nói cái gì? Lửa đỏ đầy trời? Phú quý vinh hoa?
- Đúng vậy! - Trần Quẻ Ngược gật đầu cái rụp, tỏ vẻ vô cùng quyết đoán. - Hôm nay tráng sĩ hành sự liên quan đến lửa chắc chắn sẽ gặp vận may cực hạn, đại phú đại quý, tiền tài tự động gõ cửa, không ai có thể ngăn cản! Nếu tráng sĩ không tin, cứ việc đi thử nghiệm, nếu sai cứ quay lại đây đập sạp bói của ta!
Vương Bá nghe xong, trong lòng chấn động dữ dội. Gã tự cúi đầu nhìn xuống tay áo bám đầy dầu hỏa của mình, rồi lại nghĩ đến kế hoạch bí mật của Hắc Phong Bang đêm nay là đi phóng hỏa đốt quán trà bà Năm bên cạnh để dằn mặt quan phủ. Gã thầm nghĩ: "Trời đất! Vị Thần Toán Tử này chưa cần bói đã ngửi thấy mùi dầu hỏa trên người mình, lại còn biết mình sắp đi phóng hỏa! Ngài ấy phán mình hôm nay gặp lửa đỏ đầy trời, phú quý vinh hoa! Đây rõ ràng là thiên cơ chỉ điểm!"
Sự mê tín dị đoan tích tụ ba mươi năm của gã ác bá lập tức bùng phát. Vương Bá cười lớn một tiếng đầy điên cuồng, vung chiếc côn sắt bọc gai nhọn lên không trung:
- Ha ha ha! Tốt! Thần Toán Tử quả nhiên danh bất hư truyền! Hôm nay ta sẽ đi phóng hỏa đốt cái quán trà rách kia để đón lấy phú quý vinh hoa! Nếu quẻ bói này nghiệm chứng, ta sẽ quay lại thưởng cho ngươi mười đồng xu vàng!
Dứt lời, Vương Bá hung hăng quay người chạy thẳng về phía quán trà bà Năm cách đó vài chục mét, tay rút ra một cây đuốc dầu hỏa định châm lửa đốt quán.
Trần Quẻ Ngược nhìn theo bóng dáng hung hãn của Vương Bá, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm: "Chạy đi nhanh đi con lợn lòng tham này! Đi đốt quán trà đi, để xem quan binh chấp pháp đập nát đầu ngươi hay là ta bị đập!"
Thế nhưng, Trần Quẻ Ngược hoàn toàn quên mất một điều: Quy tắc Bói Ngược 100% của anh luôn vận hành theo một cách bẻ cong thực tại vật lý cực kỳ tàn nhẫn.
Ngay khi Vương Bá vừa giơ cây đuốc dầu hỏa lên, chuẩn bị châm lửa đốt mái lá của quán trà bà Năm, bầu trời Trấn Thanh Phong đang trong xanh bỗng nhiên biến đổi dị thường.
Một luồng gió lốc lạnh buốt từ đâu tràn về, thổi bay lớp sương mù mờ ảo. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo đến với tốc độ kinh hoàng, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, biến ban ngày thành ban đêm âm u tăm tối. Tiếng sấm sét u u u vang vọng từ sâu trong tầng mây, tỏa ra một uy áp thiên nhiên vô cùng khủng khiếp.
- Trời đất! Sao tự nhiên lại giông bão thế này? - Người dân trong trấn hoảng sợ la hét, chạy toán loạn tìm nơi trú ẩn.
Vương Bá giật mình nhìn lên bầu trời đen kịt, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác bất an tột độ. Thế nhưng, lòng tham phú quý vinh hoa đã làm mờ mắt gã. Gã nghiến răng, cố chấp châm lửa vào cây đuốc:
- Mặc kệ trời đất! Thần Toán Tử đã phán hôm nay ta gặp lửa đỏ đầy trời, phú quý vinh hoa! Ta phải đốt...
"ĐÙNG!!!"
Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội đất trời, chấn động màng nhĩ của tất cả sinh linh trong phạm vi mười dặm.
Từ sâu trong tầng mây đen kịt, một luồng sét đánh khổng lồ màu xanh tím, to bằng cột nhà, đột ngột giáng thẳng từ trên trời xuống. Luồng sét đánh này mang theo nhiệt độ cực hạn và uy áp hủy thiên diệt địa, nhắm thẳng vào chiếc côn sắt bọc gai nhọn nặng ba mươi cân mà Vương Bá đang giơ cao trên vai.
Chiếc côn sắt bọc gai nhọn rỉ sét vô tình trở thành một cột thu lôi hoàn mỹ nhất thế gian.
Luồng sét đánh đánh trúng chiếc côn sắt, nổ tung một luồng ánh sáng chói mắt làm mù tạm thời mắt của tất cả những ai đang nhìn vào. Sóng xung kích cực mạnh thổi bay toàn bộ bàn ghế của quán trà bà Năm, thổi bay cả mái lá rách nát của sạp bói toán đầu đường của Trần Quẻ Ngược.
Khi ánh sáng xanh tím biến mất, mây đen trên trời cũng kỳ diệu giải tán nhanh chóng, trả lại bầu trời trong xanh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tại vị trí của Vương Bá đứng khi nãy, mặt đường lát gạch bị đánh nứt nẻ, tạo thành một hố đen bốc khói nghi ngút. Vương Bá nằm rạp dưới đất, toàn thân đen thui như một khúc than củi lên men, tóc tai dựng đứng bốc khói nghi ngút, quần áo da thú rách tả tơi loang lổ vết cháy. Chiếc côn sắt bọc gai nhọn bị đánh cong vẹo, rớt sang một bên bốc khói xám. Gã ác bá chỉ còn biết giật giật hai chân, miệng phun ra một ngụm khói đen, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng.
Cả con phố chìm vào sự im lặng chết chóc.
Trần Thị Béo trợn tròn mắt nhìn khúc than củi Vương Bá đang giật giật dưới đất, chiếc chổi lông gà trên tay bà ta rơi bộp xuống đất từ lúc nào không hay. Người dân trong trấn từ trong các ngõ hẻm ló đầu ra nhìn, ai nấy đều há hốc mồm kinh hoàng, gương mặt tràn đầy sự kính sợ tột độ.
Một lúc sau, những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu bùng phát như sóng triều:
- Trời đất ơi! Thần thông thiên cơ! Đúng là thần thông thiên cơ rồi!
- Thần Toán Tử phán Vương Bá hôm nay gặp 'lửa đỏ đầy trời', quả nhiên trời giáng sét đánh gục gã! Sét đánh chính là thiên hỏa (lửa trời) rực rỡ nhất!
- Ngài ấy phán 'Đại cát đại lợi', nhưng đối với ác bá Vương Bá hung tàn, quẻ bói ngược của Thần Toán Tử chính là lời phán phạt thế của thiên đạo! Đi ngược lại hướng phán của ngài ấy chắc chắn sẽ đắc đạo, còn kẻ nào cố tình làm theo lời phán cát tường của ngài ấy sẽ bị thiên lôi tự diệt!
- Thần Toán Tử vĩ đại! Ngài ấy đã dùng quẻ bói bẻ cong quy luật tự nhiên để trừng trị ác bá cứu giúp chúng sinh!
Trần Quẻ Ngược ngồi phía sau sạp bói toán đã bị thổi bay mất mái lá, tay vẫn cầm chiếc quạt giấy rách che nửa mặt. Đôi mắt anh trợn ngược, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy bần bật vì sợ hãi.
"Trời ơi là trời... ta chỉ bịa bừa một quẻ để đuổi gã đi thôi mà... Sao trời lại giáng sét đánh thật thế này?" - Trần Quẻ Ngược khóc không ra nước mắt trong lòng. Anh biết rõ đây hoàn toàn là sự trùng hợp ngẫu nhiên của thời tiết biên giới gập ghềnh và chiếc côn sắt bọc gai của gã kia quá bắt sét, nhưng cả thế giới đã tự động bẻ cong thực tế để biến lời phán của anh thành hiện thực đảo ngược đầy may mắn cho người khác.
Nhìn thấy đám đông người dân đang quỳ sụp xuống bái lạy mình như bái lạy thần thánh, Trần Quẻ Ngược chỉ muốn khóc lớn một tiếng rồi thu dọn sạp bói bỏ trốn ngay lập tức. Danh tiếng bói ngược của anh từ hôm nay chắc chắn sẽ vang dội khắp vùng biên giới, lọt vào tầm mắt của các thế lực mạnh mẽ hơn.
Đúng lúc anh đang hoang mang tột độ, từ phía đầu phố Trấn Thanh Phong bỗng nhiên vang lên những tiếng gầm rú hung hãn của hàng chục gã đàn ông lực điền.
Lưu Đầu Gấu – thủ lĩnh tối cao của Hắc Phong Bang, đại ca của Vương Bá, một võ lâm cao thủ phàm nhân có sức mạnh đấm chết trâu mộng – đang rầm rộ dẫn theo hàng chục đàn em cầm đại đao rỉ sét sát khí đằng đằng tiến thẳng về phía sạp bói toán đầu đường của Trần Quẻ Ngược để đòi nợ máu cho đàn em.
Trần Quẻ Ngược cứng đờ người trên chiếc ghế tre gãy chân, mồ hôi hột lại tiếp tục tuôn rơi như mưa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!