Trận Chiến Y Học Dưới Mũi Kiếm
Sức nóng từ móng vuốt khổng lồ của thần thú Hắc Lân nung đỏ cả không khí trong tẩm điện, biến màn sương đêm lạnh giá của núi thông thành một lò bát quái hừng hực lửa thiêu. Lê Nhã Yên đứng bất động trước bệ giường đã bị thiêu rụi một góc. Da mặt cô bỏng rát, từng sợi tóc đen nhánh buộc đuôi ngựa như muốn cong lại dưới nhiệt lượng kinh hoàng. Cổ họng cô khản đặc, khô khốc do tác dụng phụ tàn khốc của Hóa Linh Đan phản phệ từ chiều, khiến cô dù có muốn thét lên cũng chỉ phát ra những tiếng thào thào đứt quãng đầy bất lực.
Ngay trên đỉnh đầu cô, móng vuốt rực lửa đen kịt của Hắc Lân đang giáng xuống với tốc độ xé gió. Luồng tà khí ám hỏa từ móng vuốt ấy chưa chạm đất đã khiến những viên gạch hoa cương dưới chân Nhã Yên nứt vỡ rào rào. Chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo trên cổ tay trái của cô bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra những luồng sáng bạc tịnh hóa rực rỡ để cố gắng thiết lập một màng chắn vô hình bảo vệ tim cô khỏi chấn động linh áp bạo ngược. Thế nhưng, vết rạn nứt lớn trên vòng bạc—hậu quả của việc hấp thụ hỏa độc cứu Vũ Thần đêm qua—lại nứt thêm một đường sâu hơn, rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp băng gạc quấn quanh cổ tay cô.
"Nhã Yên... mau tránh ra!"
Một tiếng gầm khàn đặc, đầy đau đớn và phẫn nộ vang lên từ phía thềm đá đổ nát. Tạ Vũ Thần đang quỵ ngã dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp chiến giáp viền đen xộc xệch. Máu đen từ khóe môi anh chảy dài thành vệt trên gương mặt tuấn mỹ nhưng nhợt nhạt không còn một giọt máu. Đêm trăng tròn định mệnh kết hợp với độc tố Tuyết Cốt Hương tích tụ suốt hai mươi năm đang điên cuồng tàn phá đan điền anh, khiến dòng linh lực hỏa hệ bùng phát thành cơn bạo loạn nguyên thần tàn khốc.
Vũ Thần cố gượng dậy, đôi bàn tay nổi đầy gân xanh run rẩy nắm chặt lấy cán cây Hắc Lân Thương nặng hơn trăm cân. Anh muốn phóng thương chặn đứng móng vuốt của thần thú bản mệnh, muốn lao lên dùng thân hình chiến thần để che chở cho cô gái phàm nhân đang đứng trước lằn ranh sinh tử kia. Thế nhưng, hỏa độc bạo liệt đột ngột dâng trào làm đứt đoạn kinh mạch, khiến anh vừa nhấc thương lên đã nôn ra một ngụm máu đen đỏ rực, cơ thể đổ sụp xuống thềm đá nóng bỏng đầy bất lực. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh rực lên tia sáng đỏ ngầu điên cuồng, trừng trừng nhìn móng vuốt tử thần đang giáng xuống đầu Nhã Yên.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một sự cố dở khóc dở cười bất ngờ xảy ra dưới gầm giường tẩm điện.
Chiếc Giỏ Tre Cách Linh đan từ rễ liễu rủ cổ thụ bị chấn động từ tiếng gầm của Hắc Lân hất văng, lật úp trên mặt đất. Chú vịt béo Quác Quác lười biếng vốn đang trốn chui trốn nhủi bên trong bị lăn tròn ra ngoài chuồng. Giữa làn khói đen mù mịt và tàn lửa rơi rụng, khứu giác tham ăn vô đối của chú vịt béo bỗng nhiên đánh hơi thấy một mùi hương ngọt lịm quen thuộc.
Đó là những viên Bánh Trôi Nước Vạn Xuân làm từ gạo nếp linh cốc dẻo quánh mà Nhã Yên đã lén giắt trong túi vải thô, vô tình bị rơi vãi ra sàn nhà trong cơn hỗn loạn. Trong cơn hoảng loạn tột độ khi thấy thần thú khổng lồ gầm rú, phản xạ duy nhất của chú vịt béo nhát gan này để trấn an tinh thần chính là... há mỏ đớp lấy viên bánh trôi to đùng rồi nuốt chửng.
Nhưng viên bánh trôi nếp dẻo quá lớn, lại thêm cổ họng vịt béo đang bị rát khô, khiến viên bánh nếp ngọt lịm kẹt cứng ngay giữa thực quản của nó.
Quác Quác trợn ngược đôi mắt tròn xoe, cái mỏ dẹt màu cam há hốc ra thở dốc. Nó rụt cổ lại, hai cánh màu vàng nhạt vỗ bành bạch xuống đất đầy đau đớn và hoảng sợ. Viên bánh trôi dẻo quánh ép chặt vào thực quản, vô tình cọ xát cực mạnh vào mảnh long cốt tối cổ đang bị nghẹn sâu trong phế quản của nó suốt bấy lâu nay. Nguồn năng lượng rồng nguyên thủy bị phong ấn trong xương cổ bỗng chốc bị kích ứng dữ dội, bùng phát ngược lên.
"QUÁC... GÀOOOOOOOO!"
Tiếng kêu ban đầu chỉ là tiếng vịt nghẹn khàn đặc, nhưng ngay trong tích tắc tiếp theo, nó chuyển hóa thành một luồng sóng âm trầm đục, uy nghiêm tột đỉnh, vang vọng khắp biệt phủ như tiếng gầm của một Thần Long tối cổ thức tỉnh từ vực sâu vạn năm.
Đó chính là chiêu thức Quác Quác Long Ngâm Chấn!
Một luồng sóng âm hình vòng tròn màu vàng kim rực rỡ từ mỏ vịt béo phóng ra, quét ngang qua không gian tẩm điện đang bốc cháy. Sóng âm đi đến đâu, những đốm lửa đen tà khí ăn mòn của Hắc Lân lập tức bị dập tắt đến đó. Hắc Lân—vốn là một chiến thú mang một phần huyết thống rồng cổ xưa—khi nghe thấy tiếng gầm mang uy áp rồng nguyên thủy tối cao ấy, toàn bộ thần trí điên cuồng của nó lập tức bị chấn động mạnh mẽ.
Thần thú khổng lồ khựng lại hoàn toàn trong ba giây ngắn ngủi. Móng vuốt khổng lồ rực lửa đen của nó dừng lại đột ngột, lơ lửng cách đỉnh đầu Nhã Yên đúng ba tấc, không thể giáng xuống thêm một ly nào.
Ba giây vàng ngọc!
Nhã Yên không hề do dự. Bản năng của một kẻ lanh lợi đường phố và tri thức của một y sĩ thú y phàm nhân đã giúp cô gạt bỏ nỗi sợ hãi sang một bên. Cô biết đây là cơ hội sống sót duy nhất của mình và cả Vũ Thần.
Cô nén cơn đau rát buốt ở lòng bàn tay, giật phắt lớp băng gạc trắng trên tay ra, để lộ hai lòng bàn tay rách da rộp đỏ rớm máu tươi do Linh Nghi Đỉnh nung nóng lúc chiều. Nhã Yên áp mạnh hai lòng bàn tay trần của mình lên lớp vảy nóng bỏng đầy tà khí hỏa độc ở phần gáy của Hắc Lân.
"Xúc Giác Thấu Cảm, kích hoạt!"
Nhã Yên nhắm chặt mắt. Trong bóng tối của tâm thức, toàn bộ sơ đồ kinh mạch của Hắc Lân hiện lên rực sáng như một mạng lưới mạch máu bằng dung nham đỏ rực. Cô nhìn thấy rõ dòng chảy linh lực hỏa hệ của nó đang cuộn trào điên cuồng, và ngay tại huyệt Phong phủ ở gáy—nơi tiếp giáp giữa đầu và cột sống cổ—một khối năng lượng màu đen tím tà ác (do Hắc Yêu Phấn kích hoạt) đang phình to như một khối u khổng lồ, bít kín hoàn toàn dòng chảy năng lượng tịnh hóa tự nhiên của thần thú.
"Huyệt Phong phủ... chính là chỗ này!"
Nhã Yên khàn giọng thốt lên. Tay phải cô nhanh chớp nhoáng thò vào thắt lưng áo choàng, rút ra Bộ Kim Bạc Vi Thể siêu mỏng và dẻo dai do thợ rèn A Sâm đúc khẩn cấp đêm qua. Đôi bàn tay rách da của cô khi tiếp xúc trực tiếp với tà khí hỏa độc bốc lên từ vảy thần thú đau đớn như bị hàng vạn ngọn lửa thiêu đốt, da thịt rộp đỏ rớm ra những vệt máu tươi mới thấm qua kẽ ngón tay.
Thế nhưng, ánh mắt cô gái phàm nhân ấy lúc này lại kiên định và lạnh lùng đến đáng sợ. Cô kẹp ba cây kim bạc vi thể giữa các ngón tay run rẩy, vận hành kỹ thuật Định Thần Bạc Châm.
"Vút! Vút! Vút!"
Ba tia sáng bạc lóe lên giữa làn khói đen chập chờn. Nhã Yên châm chính xác ba cây kim bạc ròng sâu ba phân vào đúng ba điểm sinh huyệt xung quanh huyệt Phong phủ của Hắc Lân. Động tác của cô nhanh, mạnh và chính xác đến từng sợi tóc, không hề có một chút sai lệch nào dù chỉ một ly.
"XÈÈÈÈÈÈ!"
Ngay khi kim bạc cắm sâu vào huyệt vị, một tiếng rít chói tai vang lên. Một luồng khói đen hôi thối, đặc quánh chứa đầy tà độc của Hắc Yêu Phấn lập tức xì ra dữ dội từ đầu ba cây kim bạc ròng. Kim bạc ròng hấp thụ tà khí hỏa độc nhanh chóng chuyển sang màu đen xỉn rỉ sét, nhưng đồng thời, khối u năng lượng màu đen tím bít kín kinh mạch của Hắc Lân cũng xẹp xuống với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Ngọn lửa đen kịt cuồng bạo bao phủ quanh người Hắc Lân tắt ngấm hoàn toàn, thay thế bằng những đốm lửa màu lam nhạt ôn hòa, mát dịu. Đôi mắt đỏ ngầu điên dại của thần thú khổng lồ dần nhạt đi, khôi phục lại màu xanh lam thanh khiết, thông tuệ thường ngày.
"Gừ... gừ..."
Hắc Lân khẽ rên rỉ một tiếng dễ chịu. Cơ thể khổng lồ như ngọn núi nhỏ của nó bắt đầu thu nhỏ kích thước lại, trở về hình dạng một chú hắc lân chiến thú thon gọn. Nó không còn chút hung hãn nào, ngoan ngoãn cúi cái đầu kiêu ngạo xuống, nhẹ nhàng liếm láp lên đôi bàn tay rách da, bỏng rộp đầy vết thương của Nhã Yên như một lời tạ ơn và quy phục tuyệt đối.
Nhã Yên thở dốc, hai chân cô run rẩy không còn chút sức lực nào. Cô lảo đảo lùi lại một bước, ngã ngồi xuống thềm đá lạnh giá bên cạnh giường. Chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha trên cổ tay trái cô ngừng rung, ánh sáng bạc tắt ngấm, để lại một vết rạn nứt lớn, sâu hoắm chạy dọc theo thân vòng bạc xỉn màu. Cô kiệt sức hoàn toàn, đôi tay run rẩy ôm lấy vịt béo Quác Quác đang ho sặc sụa ra những vụn bánh trôi dẻo bên cạnh.
Trên thềm đá nứt nẻ, Tạ Vũ Thần chứng kiến toàn bộ kỳ tích trị liệu vừa diễn ra. Ánh mắt đỏ ngầu điên cuồng của vị Đại tướng quân lạnh lùng hoàn toàn tiêu biến, thay thế bằng một sự chấn động tột độ không thể che giấu. Anh nhìn con thần thú hộ mệnh vốn dĩ không ai có thể thuần hóa bằng bạo lực lúc này đang ngoan ngoãn dụi đầu vào lòng cô gái phàm nhân không có nửa điểm linh lực kia, rồi nhìn sang đôi bàn tay dính đầy máu tươi và nhựa tịnh hóa của cô.
Lòng chiến thần cô độc, lạnh lùng như băng vạn năm của anh bỗng chốc dấy lên một luồng sóng cuộn trào mãnh liệt, sụp đổ hoàn toàn trước lòng dũng cảm phi thường của nàng thiếu nữ nghèo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!