Đêm Trăng Tròn Cuồng Hóa
Ánh trăng tròn vành vạnh như một mâm bạc khổng lồ treo lơ lửng trên đỉnh núi thông, rải xuống biệt phủ của Đại tướng quân Tạ Vũ Thần một làn sương lạnh lẽo, bàng bạc. Đêm nay là đêm rằm, thời điểm âm khí thịnh nhất, nhưng cũng là lúc nguồn linh lực hỏa hệ trong mạch máu của những chiến binh Tạ gia cuộn trào dữ dội nhất. Không khí trong phủ tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những tán thông già và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng mơ hồ vọng lên từ sâu dưới lòng đất.
Tại Tẩm điện Thượng sư, Lê Nhã Yên đang ngồi bên bậu cửa sổ gỗ sồi. Đôi bàn tay cô, vốn bị rách da và rộp đỏ nghiêm trọng sau buổi thử thách đo linh lực tại Linh Nghi Đỉnh, lúc này đã được quấn một lớp băng gạc trắng muốt, phẳng phiu. Mùi thảo dược mát lạnh từ lọ thuốc mỡ ngọc bích mà Tạ Vũ Thần tự tay bôi cho cô dưới mật thất đá lạnh vẫn còn thoang thoảng đâu đây, xoa dịu đi cơn đau rát buốt xương.
Nhã Yên khẽ đưa tay lên chạm vào cổ họng mình. Cơn ngứa ngáy và bỏng rát tàn khốc của Hóa Linh Đan tuy đã dịu đi phần nào nhờ dược cao của Vũ Thần, nhưng phế quản của cô vẫn bị tổn thương nặng nề. Cô cố gắng phát ra một âm thanh, nhưng cổ họng chỉ thốt ra những tiếng thào thào khàn đặc, yếu ớt. Trò lừa đảo đóng giả Thượng sư Ngự thú quốc gia này đang vắt kiệt sinh lực phàm nhân của cô, đẩy cô vào ranh giới của sự hủy hoại thể xác.
"Quác..."
Từ chiếc Giỏ Tre Cách Linh đặt dưới gầm giường, chú vịt béo Quác Quác khẽ ló cái đầu dẹt màu cam ra ngoài. Đôi mắt tròn xoe của nó nhìn Nhã Yên đầy vẻ lười biếng và ngái ngủ, nhưng chiếc mỏ dẹt khẽ rụt lại khi cảm nhận được luồng khí áp nóng bức bất thường đang tích tụ trong không gian.
Cùng lúc đó, ở phía Tây của biệt phủ, nơi chuồng thú kiên cố được đúc bằng sắt thép huyền tinh vạn năm, một bóng đen mảnh mai đang lén lút di chuyển trong rặng trúc sẫm màu.
Đó là A Giao, nữ tỳ quét dọn tẩm điện mới được nhận vào phủ. Dưới lớp áo vải thô màu xám tro, đôi mắt của ả không hề có vẻ nhút nhát, cam chịu của một hạ nhân, mà rực lên tia sáng sắc lạnh, mưu mô của một gián điệp chuyên nghiệp được Quận chúa Mộ Dung Tuyết mua chuộc. A Giao áp sát vào vách đá chuồng thú, nơi thần thú hộ mệnh Hắc Lân đang bị giam giữ để chuẩn bị cho đêm trăng tròn bạo loạn.
Hắc Lân là một cựu chiến thú khổng lồ mang thuộc tính lôi hỏa bạo liệt, vảy đen nhánh như hắc ngọc rực cháy những đốm lửa lam nhạt. Đêm nay, do ảnh hưởng của độc tố Tuyết Cốt Hương tích tụ hai mươi năm truyền từ dòng máu của Vũ Thần, thần thú đang phải nằm rạp dưới sàn, hơi thở phập phồng nóng rực, kinh mạch run rẩy chịu đựng cơn đau bạo loạn nguyên thần.
A Giao lén nhìn quanh. Đội tuần tra Thiết Kỵ vừa đi qua góc hành lang phía Đông. Cơ hội ngàn năm có một đã tới. Ả thò tay vào ngực áo, rút ra một chiếc lọ ngọc nhỏ màu đen tuyền. Bên trong chứa Hắc Yêu Phấn—loại bột độc tà ác được tinh luyện từ mật rết cấm địa phía Bắc do Thẩm Vô Kỵ tuồn ra chợ đen. Loại bột này có khả năng kích thích trực tiếp vào tuyến thượng thận và linh lực hỏa hệ của thú dữ, khiến chúng mất đi chút lý trí cuối cùng và rơi vào trạng thái cuồng hóa hủy diệt.
"Lê Nhã Yên, để ta xem một kẻ phàm nhân không có linh lực như ngươi làm sao sống sót qua đêm nay dưới móng vuốt của thần thú," A Giao lẩm bẩm đầy độc địa.
Ả khéo léo đổ toàn bộ chất bột màu đen tím óng ánh vào máng nước uống bằng đá huyền tinh của Hắc Lân. Chất bột nhanh chóng hòa tan vào dòng nước, không màu, không mùi, chỉ để lại một thoáng gợn sóng màu tím nhạt rồi biến mất hoàn toàn. Sau khi hoàn thành mưu đồ, A Giao lướt nhanh vào bóng tối, biến mất không để lại dấu vết.
Hắc Lân, trong cơn khát bỏng rát do hỏa độc thiêu đốt cổ họng, lập tức cúi đầu uống cạn máng nước.
Chỉ ba hơi thở sau, tai biến kinh hoàng bùng phát.
"GÀOOOOOOOO!"
Một tiếng gầm rú điên cuồng, chấn động trời đất vang lên từ chuồng thú biệt phủ, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm trăng tròn. Tiếng gầm mang theo uy áp lôi hỏa khổng lồ, khiến toàn bộ các dãy nhà trong biệt phủ rung chuyển bần bật, ngói lợp mái nhà rơi rụng rào rào xuống sân đá.
Nhã Yên giật nảy mình đứng bật dậy khỏi bậu cửa sổ. Chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo trên cổ tay trái của cô bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra những tia sáng bạc tịnh hóa rực rỡ để bảo vệ tim cô khỏi chấn động linh áp bạo ngược. Vết rạn nứt lớn trên vòng bạc—hậu quả của việc hấp thụ hỏa độc cứu Vũ Thần đêm qua—lại nứt thêm một đường nhỏ rớm máu.
"Hắc Lân..." Nhã Yên khàn giọng thốt lên, lồng ngực cô thắt chặt lại vì khó thở. Qua năng lượng Xúc Giác Thấu Cảm nhạy bén, cô cảm nhận được một nguồn năng lượng hỏa hệ bạo liệt, tà ác đang bùng nổ dữ dội từ phía chuồng thú.
Tại chuồng thú biệt phủ, Hắc Lân đã hoàn toàn mất đi thần trí. Đôi mắt khổng lồ của nó hóa đỏ ngầu rực lửa đen kịt, cơ thể phồng to gấp đôi, vảy đen dựng ngược lên rít gào đầy đau đớn và điên loạn. Chất độc Hắc Yêu Phấn đã kích hoạt toàn bộ hỏa độc Tuyết Cốt Hương ẩn giấu trong kinh mạch của nó, biến nguồn linh lực chiến thần chính nghĩa thành tà khí ám hỏa tàn phá.
"BÙNG!"
Hắc Lân ngửa cổ phun ra chiêu thức Hắc Lân Phún Hỏa Diễm. Cột lửa màu đen kịt chứa tà khí ăn mòn cuồn cuộn tuôn ra, thiêu rụi toàn bộ rào chắn bằng thép huyền tinh vạn năm trong nháy mắt. Sắt thép nóng chảy thành dòng nham thạch đỏ rực chảy tràn xuống thềm đá. Con thú khổng lồ điên cuồng lao ra ngoài, móng vuốt rực lửa đen giẫm nát mọi vật cản, phun lửa thiêu rụi dãy nhà kho và chuồng trại xung quanh.
"Có biến! Thần thú cuồng hóa rồi!"
Tiếng còi lệnh báo động dồn dập vang lên rách trời. Phó tướng Lâm Phong cùng đội cận vệ Thiết Kỵ Thần Thú trang bị đầy đủ giáp sắt nặng lập tức lao vào hiện trường hỏa hoạn.
"Ghép khiên! Thiết Giáp Tường Thành! Canh giữ lối ra tẩm điện của phu nhân!" Lâm Phong gầm lên ra lệnh.
Hàng chục cận vệ Thiết Kỵ dũng dũng mãnh tiến lên, ghép những chiếc khiên thép huyền tinh nặng hàng trăm cân sát nhau tạo thành một bức tường thép vững chắc rực sáng linh lực phòng ngự màu xám bạc để chặn đường Hắc Lân.
Tuy nhiên, ngọn lửa đen của Hắc Lân cuồng hóa lúc này mang theo tà khí nguyên thủy cực mạnh của Hắc Yêu Phấn, vượt xa sức chống đỡ của tu sĩ cấp Địa Ngự.
"GÀOOOO!"
Hắc Lân quét móng vuốt khổng lồ rực lửa đen, đập mạnh vào bức tường khiên thép.
"XOẢNG! BÙNG!"
Một vụ nổ linh lực hỏa hệ kinh hoàng bùng phát. Bức tường Thiết Giáp Tường Thành vững chắc bị ngọn lửa đen thổi bay trong nháy mắt. Hàng chục cận vệ bị hất văng ra xa, giáp sắt bị bỏng loét tà độc đỏ rực, nhiều người ngã quỵ xuống đất rên rỉ đau đớn. Lâm Phong bị chấn động lùi lại mười bước, khóe môi rỉ máu tươi, thanh kiếm bạc trong tay run rẩy dữ dội.
"Không được dùng võ lực tấn công! Sẽ làm thần thú cuồng bạo hơn!" Lâm Phong hét lên trong tuyệt vọng. Nhưng ngọn lửa đen đã bắt đầu lan rộng, thiêu rụi nửa biệt phủ, khói đen mù mịt bao phủ bầu trời trăng tròn.
Ngay lúc biệt phủ rơi vào hỗn loạn cực độ, Tạ Vũ Thần từ trong mật thất dưới lòng đất lao vút lên. Gương mặt tuấn mỹ của anh lúc này tái mét, các mạch máu trên cổ và trán nổi rực đỏ như dung nham nóng bỏng, tỏa ra hơi nóng bỏng rực rợn người.
Đêm trăng tròn, bản thân Vũ Thần cũng đang phải chịu đựng cơn Bạo Loạn Nguyên Thần tàn khốc do độc tố Tuyết Cốt Hương tích tụ hai mươi năm phản phệ kinh mạch. Từng thớ thịt, từng dòng máu của anh như đang bị vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tim.
"Hắc Lân! Thu hồi!" Vũ Thần gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy đau đớn. Anh cố gắng vận hành Hắc Lân Tâm Pháp, phóng xuất toàn bộ linh lực Thiên Ngự Sư đỉnh phong để thiết lập khế ước cưỡng chế áp chế bản mệnh thần thú.
Một vòng xích năng lượng màu đỏ máu bùng cháy quanh cổ Hắc Lân, ép nó phải quỳ sụp xuống đất rên rỉ. Nhưng chất độc Hắc Yêu Phấn trong người thần thú phản ứng dữ dội với linh lực của Vũ Thần, tạo ra một luồng tà khí ngược dòng truyền thẳng vào đan điền anh.
"PHỤT!"
Vũ Thần nôn ra một ngụm máu đen đỏ rực trên thềm đá. Kinh mạch chiến thần của anh bị hỏa độc tự thiêu đốt từ bên trong, đứt đoạn từng khúc. Vòng xích khế ước tan vỡ thành trăm mảnh sáng vụn.
"Tướng quân!" Lâm Phong hoảng hốt lao lại đỡ lấy Vũ Thần đang quỵ xuống, cơ thể anh nóng bỏng như một lò than đang cháy.
"Đừng... quản ta..." Vũ Thần khó nhọc thốt lên, đôi mắt đen sâu thẳm rực lên tia sáng đỏ ngầu điên cuồng, anh nhìn chằm chằm về hướng tẩm điện phía Đông. "Nhã Yên... mau cứu cô ấy..."
Hắc Lân sau khi thoát khỏi sự khống chế của Vũ Thần càng thêm điên cuồng. Bị kích ứng bởi hỏa lực của chủ nhân, nó ngửi thấy mùi máu tươi phàm nhân của Nhã Yên đang tỏa ra từ phía tẩm điện Thượng sư. Đối với một thần thú đang cuồng hóa mất trí, nguồn máu phàm nhân dịu nhẹ ấy chính là liều thuốc tịnh hóa mà bản năng của nó thèm khát nhất.
"GÀOOOO!"
Hắc Lân xoay người, dẫm nát những thềm đá hoa cương, phun ra luồng lửa đen Hắc Lân Phún Hỏa Diễm dọn đường, điên cuồng lao thẳng về phía Tẩm điện Thượng sư.
"Ngăn nó lại! Thề chết bảo vệ phu nhân!" Lâm Phong gầm lên, cố gắng gượng dậy nhưng cơn bạo phát tà khí xung quanh khiến kỵ binh Thiết Kỵ không thể áp sát.
Tại tẩm điện, Nhã Yên nghe thấy tiếng đổ vỡ rầm rập đang tiến lại gần sát nút. Cánh cửa gỗ sồi dày cộp của tẩm điện bỗng chốc bị ngọn lửa đen thiêu rụi, đổ sập xuống thành tro bụi.
Khói đen và hơi nóng bỏng rực ập vào phòng, khiến Nhã Yên bị sặc ho sặc sụa. Trong làn khói mù mịt, bóng dáng khổng lồ, hung hãn của Hắc Lân hiện lên như một con quỷ lửa bước ra từ địa ngục. Đôi mắt đỏ ngầu rực lửa của nó khóa chặt vào thân hình mảnh mai của cô gái phàm nhân đang đứng bất động bên giường.
Nhã Yên không chạy trốn. Đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn đất lạnh giá. Cô biết rõ, với thể lực phàm nhân của mình, cô không thể nào chạy thoát khỏi tốc độ lôi hỏa của thần thú. Hơn nữa, hộp gỗ chứa Bộ Kim Bạc Vi Thể cứu mạng Vũ Thần vẫn đang nằm trong thắt lưng áo cô, cô không thể để nó bị thiêu rụi.
"Hắc Lân..." Nhã Yên khẽ gọi, giọng nói khản đặc run rẩy nhưng đôi mắt sáng thông tuệ vẫn kiên định nhìn thẳng vào con thú dữ. Cô từ từ đưa đôi bàn tay quấn băng gạc lên, không mang theo một chút sát ý nào, cố gắng kích hoạt chút năng lượng Xúc Giác Thấu Cảm cuối cùng để xoa dịu nó.
Nhưng Hắc Lân lúc này đã hoàn toàn mất đi lý trí. Chất độc Hắc Yêu Phấn đã bóp méo mọi bản năng ôn hòa của nó.
"GÀOOOO!"
Thần thú khổng lồ rống lên một tiếng điên cuồng, ngọn lửa đen trên người bùng cháy dữ dội làm sém cả vạt áo choàng của Nhã Yên. Nó giơ móng vuốt khổng lồ rực lửa đen kịt, mang theo sức mạnh nghìn cân có thể đập tan đá tảng, tàn nhẫn giáng thẳng xuống đầu nàng thiếu nữ nghèo đang đứng bất động dưới ánh trăng tròn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!