Bộ Kim Bạc Đặc Chế
Hơi lạnh từ những khối đá vạn năm dưới lòng mật thất vẫn không ngừng tỏa ra, ngưng tụ thành những làn sương mỏng lãng đãng quanh bệ đá cổ. Giữa không gian u tịch ấy, Lê Nhã Yên khẽ động đậy mi mắt. Cơn sốt do phản phệ của Hóa Linh Đan vẫn chưa hoàn toàn lui hẳn, khiến trán cô nóng bừng, đầu óc nặng trĩu như có ngàn cân đá đè nặng.
Nhưng điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là cái lạnh buốt của mật thất, mà là một bàn tay to lớn, thô ráp nhưng vô cùng ấm áp đang bao bọc lấy đôi bàn tay rách da rỉ máu của mình.
Nhã Yên khó nhọc mở mắt. Đập vào mắt cô là gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng như tạc của Tạ Vũ Thần. Đôi mắt đỏ ngầu tà khí lúc trước của anh giờ đây đã trở lại màu đen sâu thẳm, nhưng sâu trong đáy mắt ấy lại cuộn xoáy những cảm xúc vô cùng phức tạp—có sự chấn động, dằn vặt, và cả một sự cố chấp đến đáng sợ.
Anh đang ngồi bên mép bệ đá, cẩn thận dùng một chiếc khăn lụa thấm nước tuyết lạnh để lau đi những vệt máu khô trên lòng bàn tay phồng rộp của cô. Động tác của vị chiến thần từng quét ngang vạn quân trên sa trường lúc này lại nhẹ nhàng, cẩn trọng đến mức như thể chỉ cần dùng lực mạnh một chút, cô gái phàm nhân trước mặt sẽ tan vỡ.
"Ngài..." Nhã Yên khẽ mím môi, định rút tay lại theo bản năng tự vệ của Khế Ước Phu Thê Giả. "Không được đụng chạm..."
"Câm miệng."
Giọng nói của Vũ Thần trầm thấp, lạnh lùng cắt ngang lời cô. Anh không hề buông tay, ngược lại còn siết nhẹ cổ tay cô, ép cô phải giữ nguyên tư thế. Ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy những vết rách rỉ máu tươi xen lẫn những mọng nước đỏ rực trên lòng bàn tay cô—hậu quả của việc cô đã bất chấp tính mạng dùng tay trần áp vào lồng ngực bốc cháy hỏa độc của anh để tịnh hóa.
"Ai cho phép nàng tự tiện xuống đây?" Vũ Thần lạnh giọng chất vấn, giọng nói mang theo uy áp nhàn nhạt của một Thiên Ngự Sư, nhưng nếu nghe kỹ, người ta sẽ nhận ra một tia run rẩy giấu kín. "Mạng phàm nhân của nàng rẻ rúng đến mức muốn tự tìm cái chết sao? Nàng có biết hỏa độc của ta có thể thiêu rụi kinh mạch của nàng trong nháy mắt không?"
Nhã Yên cố gượng dậy, cổ họng cô bỏng rát, khản đặc đến mức giọng nói phát ra chỉ là những tiếng thào thào yếu ớt dở khóc dở cười:
"Đại... Đại tướng quân... Ngài nghĩ ta muốn xuống đây sao? Nếu không phải chiếc vòng bạc của cha ta rung lên cảnh báo, ta cũng chẳng rảnh rỗi đi tìm cái chết. Hơn nữa... nếu ngài chết vì bạo loạn linh lực, ai sẽ trả cho ta một trăm vạn lượng sính lễ để cứu cha nuôi đây?"
Nghe lời giải thích thực tế đến thực dụng của cô, khóe môi Vũ Thần khẽ giật giật. Sự tức giận trong lòng anh bỗng chốc bị sự bất lực dập tắt. Anh đặt lọ thuốc mỡ bằng ngọc bích xuống bệ đá, dùng ngón tay thon dài lấy ra một chút dược cao mát lạnh, nhẹ nhàng bôi lên những vết bỏng rộp trên tay cô.
"Đau... nhẹ tay chút..." Nhã Yên nhíu mày, rên rỉ nhẹ.
Vũ Thần không đáp, nhưng động tác ngón tay của anh rõ ràng đã giảm lực đi rất nhiều. Hơi ấm từ ngón tay anh truyền qua lớp dược cao, kỳ lạ thay lại khiến cơn ngứa ngáy tàn khốc của Hóa Linh Đan trong người cô dịu đi rõ rệt.
"Tạ Vũ Thần..." Nhã Yên nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, giọng nói khản đặc trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Căn bệnh bạo loạn linh lực của ngài... không phải là lời nguyền huyết thống tự nhiên."
Động tác bôi thuốc của Vũ Thần khựng lại. Ánh mắt anh đột ngột trở nên sắc lẹm như lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ:
"Nàng nói gì?"
"Khi ta chạm vào ngực ngài..." Nhã Yên khẽ thở dốc, ký ức về sơ đồ kinh mạch rực sáng dưới năng lượng Xúc Giác Thấu Cảm vẫn còn vẹn nguyên. "Ta nhìn thấy kinh mạch hỏa hệ của ngài bị bao phủ bởi hàng vạn hạt độc tố màu đỏ tía mang thuộc tính ám hệ lạnh lẽo. Đó là Tuyết Cốt Hương. Có kẻ đã âm thầm đầu độc ngài suốt hai mươi năm qua, ngụy trang nó dưới danh nghĩa lời nguyền huyết thống để hủy hoại nguyên thần của ngài từ bên trong."
Sát khí lạnh lẽo bỗng chốc bùng phát từ người Vũ Thần, khiến nhiệt độ trong mật thất vốn đã lạnh giá nay càng thêm buốt xương. Sợi Xích Sắt Huyền Tinh dưới chân anh khẽ va chạm phát ra tiếng loảng xoảng trầm đục. Anh đã từng nghi ngờ về cái chết của mẫu thân và căn bệnh của phụ thân, nhưng chưa bao giờ có một y sĩ nào dám khẳng định điều này, bởi Tuyết Cốt Hương là loại tà độc vô hình vô dạng, linh lực thông thường không thể dò ra.
Nhưng cô gái phàm nhân không có một chút linh lực nào trước mặt này, chỉ bằng một cái chạm tay, lại có thể lột trần bí mật đen tối nhất của triều đình.
"Ai làm?" Vũ Thần trầm giọng hỏi, bàn tay anh vô thức siết chặt lấy tay cô.
"Quốc sư... Thẩm Vô Kỵ." Nhã Yên khó nhọc thốt ra cái tên ấy. "Độc tố này mang thuộc tính ám hệ nguyên thủy, chỉ có Ngự Thú Viện hoàng gia mới có thể chế tạo. Nếu ngài muốn sống sót qua đêm trăng tròn tiếp theo và giải oan cho gia tộc, ngài phải phối hợp với ta."
"Phối hợp thế nào?" Vũ Thần nhíu mày, nhìn đôi bàn tay bị thương của cô. "Nàng ngay cả bản thân còn bảo vệ không xong."
"Ta cần một bộ kim châm cứu đặc chế." Nhã Yên kiên định nhìn anh. "Kim bạc thông thường quá dày, không thể xuyên qua lớp vảy tà khí bảo hộ kinh mạch của ngài mà không gây tổn thương. Ta cần một bộ kim bạc vi thể—siêu mỏng, dẻo dai và được tinh luyện từ bạc ròng kết hợp với huyền tinh vụn. Chỉ có A Sâm, người thợ rèn đồng minh của ta ở khu ổ chuột ven sông Hải Phong, mới có tay nghề đúc được thứ này."
Vũ Thần im lặng một lúc lâu. Anh biết rõ, việc Nhã Yên lén lút rời phủ lúc này là vô cùng nguy hiểm. Gián điệp của Thẩm Vô Kỵ—tỳ nữ A Giao—vẫn đang rình rập mọi ngóc ngách trong biệt phủ. Nếu anh phái cận vệ Thiết Kỵ đi cùng cô, hành động rầm rộ đó chắc chắn sẽ rút dây động rừng, khiến Thẩm Vô Kỵ cảnh giác.
"Ta sẽ đi một mình." Nhã Yên như đọc được suy nghĩ của anh, khẽ khàn giọng nói. "Ta am hiểu địa hình khu ổ chuột Hải Phong. Chỉ cần ngài giúp ta đánh lạc hướng lính canh cổng phủ, ta có thể dùng Kim Thiền Thoát Xác Bộ để đi và về trong đêm mà không ai hay biết."
"Nàng đang bị thương tổn nặng." Vũ Thần nhìn đôi bàn tay quấn băng của cô đầy phản đối.
"Nếu không có bộ kim bạc này, đêm trăng tròn tiếp theo cả ngài và thần thú Hắc Lân của ngài đều sẽ phát điên." Nhã Yên bướng bỉnh đáp lại. "Đến lúc đó, bản hợp đồng một trăm vạn lượng của ta cũng thành giấy vụn. Ngài có cho ta đi hay không?"
Nhìn ánh mắt kiên định, không chút thỏa hiệp của cô gái phàm nhân, Vũ Thần khẽ thở dài trong lòng. Sự bướng bỉnh của cô luôn khiến anh phải nhượng bộ một cách bất đắc dĩ. Anh từ từ nới lỏng tay cô, lạnh lùng nói:
"Lâm Phong sẽ chuẩn bị xe ngựa ngụy trang ở lối sau núi thông. Nhưng nàng chỉ có hai canh giờ. Nếu quá giờ không về, ta sẽ san bằng khu ổ chuột đó để tìm nàng."
"Được, giao kèo thế đi." Nhã Yên mỉm cười nhạt, nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng cả mật thất u tối.
...
Đêm khuya, sương mù từ biển Hải Phong tràn vào đất liền, bao phủ toàn bộ những ngọn đồi thông quanh biệt phủ Tướng quân trong một màn sương trắng xóa, lạnh lẽo.
Một bóng đen mảnh mai, trùm chiếc áo choàng len cũ kỹ màu xám tro lẳng lặng lướt ra từ lối sau của biệt phủ. Nhã Yên khéo léo né tránh những trạm gác tuần tra nhờ sự phối hợp đánh lạc hướng âm thầm của Lâm Phong. Cô không sử dụng bất kỳ linh lực nào, hoàn toàn dùng thể lực phàm nhân và kỹ năng trốn chạy đường phố Kim Thiền Thoát Xác Bộ tích lũy suốt mười năm lừa bịp để di chuyển trong bóng tối.
Đường xuống núi thông trơn trượt do sương đêm đóng băng, khiến đôi chân Nhã Yên đau nhức từng cơn. Hai lòng bàn tay bôi dược cao bắt đầu có cảm giác ngứa rát trở lại dưới cái lạnh thấu xương, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng, bước nhanh về phía khu ổ chuột ven sông.
Sau gần nửa canh giờ chạy bộ nghẹt thở, Nhã Yên cuối cùng cũng nhìn thấy những mái nhà tranh rách nát, ẩm ướt hiện lên mờ ảo trong sương đêm bến cảng. Cô rẽ vào một con ngõ hẹp, tối tăm ngập mùi thảo dược rẻ tiền và nước sông mặn chát, dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ có treo một chiếc đèn lồng giấy dầu rách nát tỏa ra ánh sáng vàng mờ nhạt.
Đây chính là Y Quán Phố Nghèo của Mộc Lan.
Nhã Yên khẽ gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài. Chỉ vài giây sau, cánh cửa gỗ hé mở, một bàn tay nhanh như cắt kéo cô vào trong rồi lập tức cài then chặt lại.
"Yên Yên! Cậu điên rồi sao?!" Mộc Lan hớt hải đỡ lấy Nhã Yên, giọng nói bộc trực đầy lo lắng. Cô nhìn thấy gương mặt pale, môi khô nứt nẻ và hơi thở dồn dập của bạn thân thì không khỏi xót xa. "Tiểu Mai vừa truyền tin mật ra ngoài nói cậu bị sốt cao sau buổi đo linh lực. Sao cậu lại lén trốn ra ngoài trong tình trạng này?"
"Mộc Lan... ta không sao..." Nhã Yên khàn giọng nói, cô tự rót cho mình một chén nước trà nguội uống cạn để làm dịu cổ họng bỏng rát. "Cha nuôi thế nào rồi? Lát Tuyết Sâm ta gửi về đã dùng chưa?"
"Đã dùng rồi." Mộc Lan vừa kéo Nhã Yên ngồi xuống ghế tre, vừa nhanh tay tháo lớp băng gạc trên tay cô ra để kiểm tra vết thương. "Lát sâm quý đó thực sự là thần dược. Sau khi sắc thuốc cho bác uống, cơn ho ra máu của bác đã ngừng hẳn, nhịp thở cũng ổn định hơn nhiều. Hiện tại bác đang ngủ say ở phòng trong. Nhưng còn cậu... nhìn đôi bàn tay này xem!"
Mộc Lan xót xa nhìn hai lòng bàn tay rách da rỉ máu tươi, phồng rộp của Nhã Yên. Cô lập tức mở túi thuốc đeo bên hông, lấy ra một loại bột thảo dược màu xanh lá nhạt bôi lên cho cô.
"Cậu mạo hiểm tính mạng phàm nhân để đóng vai Thượng sư phu nhân cho Tạ gia, rốt cuộc là vì cái gì?" Mộc Lan lẩm bẩm mắng mỏ. "Nếu bị lộ, Thẩm Vô Kỵ hay Triệu Bá đều sẽ băm vằn cậu ra đấy!"
"Ta không có lựa chọn, Mộc Lan." Nhã Yên khẽ lắc đầu, ánh mắt cô hướng về phía mật thất phía sau y quán, nơi có tiếng búa gõ vào đe sắt đều đặn vang lên trầm đục. "Ta cần gặp A Sâm. Bộ kim bạc đặc chế đã chuẩn bị đến đâu rồi?"
"A Sâm đã ở dưới hầm lò rèn từ chiều." Mộc Lan thở dài, chỉ tay về phía bức màn vải thô dẫn xuống mật thất. "Cậu ta biết cậu cần gấp nên đã không ngủ suốt mười canh giờ qua để tinh luyện bạc ròng."
Nhã Yên gật đầu, cô đứng dậy bước qua bức màn, đi xuống lối hầm lò rèn của A Sâm.
Không gian dưới hầm nóng rực và ngột ngạt, đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt giá của đầm lầy hay sương đêm ngoài kia. Lửa lò rèn cháy bùng rực đỏ, soi rõ thân hình cường tráng, vạm vỡ dính đầy muội than của gã thợ rèn nghèo A Sâm. Anh đang ở trần, mồ hôi nhễ nhại chảy dọc theo những thớ cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt chăm chú nhìn vào một mẻ kim loại đang nóng chảy trên đe sắt.
"A Sâm..." Nhã Yên khẽ gọi.
A Sâm giật mình ngẩng đầu lên, gương mặt thô ráp bỗng chốc giãn ra khi nhìn thấy cô: "Nhã Yên! Cô đến rồi sao? Mau tránh xa lò lửa ra một chút, hơi nóng hỏa khí ở đây mạnh lắm, tay cô đang bị thương không chịu nổi đâu."
"Không sao." Nhã Yên bước lại gần, ánh mắt cô khóa chặt vào những sợi chỉ bạc siêu mỏng đang nằm trên khay đá lạnh bên cạnh đe rèn. "Bộ kim... đúc thành công rồi chứ?"
"Đang ở mẻ thép cuối cùng." A Sâm quệt mồ hôi trên trán, giọng nói thô ráp nhưng đầy tự hào. "Cô yêu cầu Bộ Kim Bạc Vi Thể này phải mỏng như sợi tóc nhưng phải có độ dẻo dai cực cao để không bị gãy khi gặp linh lực bạo loạn. Tôi đã phải dùng bạc ròng tinh khiết nhất, kết hợp với một lượng nhỏ huyền tinh vụn nhặt từ bãi rác thải của Ngự Thú Viện, đập rèn liên tục hơn vạn lần để tạo ra độ đàn hồi nghịch mệnh này."
Nhã Yên cầm một cây kim bạc vừa hoàn thành lên quan sát dưới ánh lửa lò. Cây kim siêu mỏng, dài khoảng ba phân, thân kim dẻo dai đến mức có thể uốn cong thành một vòng tròn mà không hề có một vết rạn nứt nào. Trên đầu kim, một luồng sương mờ nhạt tỏa ra—đó là hiệu quả tịnh hóa tự nhiên của bạc ròng khi được đúc rèn tinh xảo.
"Tuyệt vời..." Nhã Yên khẽ thầm thì. "Cảm ơn cậu, A Sâm. Đây chính là thứ cứu mạng Tạ Vũ Thần."
"Cô nương đừng khách sáo." A Sâm cười hào sảng, tay lại nâng chiếc búa rèn nặng hàng chục cân lên. "Dân nghèo khu ổ chuột này đều nợ ơn cứu mạng thú nuôi của cô. Chỉ cần cô cần, A Sâm này sẵn sàng đập rèn đến khi gãy tay thì thôi. Cô đợi chút, tôi sẽ hoàn thành mẻ kim cuối cùng này ngay lập tức."
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng búa gõ vào đe sắt lại vang lên nhịp nhàng, mạnh mẽ, bắn ra những tia lửa rực rỡ trong không gian hầm tối.
...
Trong khi tiếng búa rèn của A Sâm đang vang lên dưới lòng đất, thì trên những mái nhà tranh ẩm ướt của khu ổ chuột Hải Phong, một bóng đen gầy gò đang lặng lẽ di chuyển như một làn khói đen không tiếng động.
Đó là Thẩm Hắc—sát thủ bóng tối cấp cao do Quốc sư Thẩm Vô Kỵ phái đến Hải Phong để giám sát mọi biến động của Tạ gia.
Hắn quấn băng đen khắp người, chỉ lộ ra đôi mắt xám ngoét, lạnh lùng không có một chút cảm xúc phàm trần nào. Thẩm Hắc đã rình rập quanh biệt phủ Tướng quân suốt nhiều ngày, nhưng trận pháp phòng ngự lôi hỏa quá nghiêm ngặt khiến hắn không thể đột nhập sâu vào mật thất dưới lòng đất.
Tuy nhiên, đêm nay, hắn đã phát hiện ra một dao động vô cùng kỳ lạ rời khỏi biệt phủ.
Đó là một luồng linh khí giả lập cực kỳ mờ nhạt, mang theo mùi hương thảo dược đặc trưng của Hóa Linh Đan. Mặc dù Nhã Yên đã ngụy trang rất kỹ và dùng Giỏ Tre Cách Linh để giấu vịt béo, nhưng tác dụng phụ phản phệ của đan dược đã khiến cơ thể cô phát tán ra một lớp sương mù huỳnh quang vô hình trong mắt các tu sĩ hệ Ám.
Thẩm Hắc lướt đi trên mái nhà, đôi đoản đao rỉ sét bôi kịch độc dắt ngang hông khẽ rung nhẹ đầy khát máu. Hắn lần theo dấu vết sương mù nhạt nhòa ấy, thẳng tiến về phía Y Quán Phố Nghèo.
...
Bên trong y quán, Mộc Lan đang đứng bên cửa sổ gỗ chuẩn bị thuốc sắc cho Lê Mạnh. Bỗng nhiên, đôi lông mày của cô nhíu chặt lại.
Trên bậu cửa sổ, chiếc đĩa gốm nhỏ đựng bột phát quang—loại bột đặc chế dùng để phát hiện tà khí ám hệ mà cô luôn đặt sẵn—bỗng nhiên bị nhiễu loạn dữ dội. Những hạt bột màu xanh lam vốn đang nằm phẳng lặng nay lại tự động xoay tròn, ngưng tụ thành một hướng duy nhất chỉ thẳng lên mái nhà.
"Yên Yên! Có biến!" Mộc Lan biến sắc, vội vàng chạy xuống hầm lò rèn khẽ gọi giật giọng.
Nhã Yên đang đứng bên đe rèn lập tức quay đầu lại, tim cô đập thắt lại một nhịp: "Chuyện gì vậy?"
"Bột phát quang bị nhiễu loạn." Giọng Mộc Lan run lên vì căng thẳng. "Có tà khí ám hệ cực mạnh đang áp sát ngay trên mái nhà y quán của chúng ta. Là sát thủ!"
Sắc mặt Nhã Yên lập tức trở nên trắng bệch. Cô biết rõ bản thân không hề có một chút võ lực hay linh lực nào để đối phó với sát thủ hoàng gia. Nếu bị bắt quả tang tại đây cùng bộ kim bạc đặc chế này, không chỉ cô và cha nuôi mà cả Mộc Lan và A Sâm cũng sẽ bị khép vào tội chết mưu phản.
"A Sâm, mẻ kim cuối cùng xong chưa?" Nhã Yên vội vàng hỏi.
"Còn một cây cuối cùng đang tôi nước!" A Sâm gầm nhẹ, mồ hôi vã ra như tắm. Anh dùng kìm gắp cây kim bạc rực đỏ từ trong lò lò rèn, nhúng mạnh vào chậu nước thảo dược tịnh hóa.
"Xèo xèo..."
Một làn khói trắng bốc lên mang theo mùi thơm thanh khiết của thảo mộc.
Phía trên đỉnh đầu họ, tiếng ngói vỡ vụn nhẹ nhàng vang lên rợn người. Một luồng tà khí hắc ám, lạnh lẽo như băng từ khe hở mái nhà bắt đầu rò rỉ xuống, khiến nhiệt độ trong hầm lò rèn bỗng chốc giảm mạnh, dập tắt đi một phần lửa đỏ trong lò.
"Hắn đã phát hiện ra lối vào hầm rồi!" Mộc Lan nghiến răng, tay cô nắm chặt hộp châm cứu gia truyền, sẵn sàng phóng kim độc tự vệ. "Yên Yên, cậu mau lấy bộ kim bạc rồi trốn thoát bằng lối ngách đường sông ngay lập tức! Tôi sẽ ở lại cản hắn!"
"Không được!" Nhã Yên quyết liệt từ chối. "Cậu là phàm nhân hệ trị liệu, đối đầu với sát thủ hệ Ám chỉ có con đường chết!"
"Nhưng nếu cậu bị bắt, tất cả chúng ta đều tiêu đời!" Mộc Lan hét lên trong sự bất lực.
Nhã Yên hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải giữ bình tĩnh cực hạn. Trí thông minh đường phố mười năm qua bắt đầu vận hành điên cuồng trong đầu cô. Cô quan sát xung quanh hầm lò rèn rực lửa, ánh mắt dừng lại ở đống muội than đen kịt và chiếc bạt da thú lớn dùng để che lò rèn.
*Thẩm Hắc là sát thủ hệ Ám, hắn nhạy bén với dao động linh lực và sương mù Hóa Linh Đan. Nhưng nếu mình che giấu hoàn toàn dao động và dùng địa hình ngõ hẻm tối tăm để đánh lạc hướng...*
"A Sâm, dập tắt lò lửa ngay lập tức!" Nhã Yên nhanh chóng ra lệnh. "Mộc Lan, cậu dùng bột ngụy trang rải khắp các ngõ hẻm hướng ngược lại để tạo dấu vết linh lực giả dẫn dụ hắn đi hướng khác! Ta sẽ dùng Kim Thiền Thoát Xác Bộ trốn ra bến sông Hải Phong!"
"Được!" Mộc Lan dứt khoát gật đầu.
A Sâm vung chiếc búa rèn đập mạnh vào bệ lò, dùng một xô nước lạnh dội thẳng vào than hồng.
"Ầm!"
Một đám khói bụi than đen kịt, dày đặc lập tức bùng phát, bao phủ toàn bộ không gian hầm lò rèn trong một màn sương đen tối tăm, che giấu hoàn toàn mọi tầm nhìn vật lý.
Nhã Yên nhanh tay thu gom toàn bộ Bộ Kim Bạc Vi Thể đặt vào chiếc hộp gỗ nhỏ, giắt chặt vào thắt lưng áo choàng. Cô trùm kín mũ mũ áo choàng, lách người qua lối cửa ngách nhỏ hẹp dẫn thẳng ra con hẻm tối tăm phía sau bến cảng.
Ngay khi cô vừa bước chân ra khỏi cửa ngách, một luồng gió lạnh buốt mang theo sát khí kinh hoàng từ trên mái nhà y quán bất ngờ giáng xuống.
Bóng đen của Thẩm Hắc đã hoàn toàn áp sát mái nhà y quán. Đôi mắt xám ngoét của hắn khóa chặt vào làn khói bụi than đang bốc lên từ hầm lò rèn. Hắn từ từ rút đôi đoản đao rỉ sét ra, chuẩn bị phóng xuống để thực hiện huyết lệnh tàn bạo của Quốc sư.
Nhã Yên nín thở, nép sát thân mình mảnh mai vào góc tường đất tối tăm của con hẻm chật hẹp. Tim cô đập thắt lại, đôi bàn tay phồng rộp run rẩy siết chặt lấy hộp kim bạc trước ngực.
Áp lực sinh tử nghẹt thở bao trùm không gian Hải Phong đêm muộn. Chỉ cần một hơi thở mạnh, cô gái phàm nhân không có linh lực này sẽ bị sát thủ hoàng gia nghiền nát thành tro bụi ngay bên bờ sông sương mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!