Chân Tướng Dưới Lòng Đất
Cỗ kiệu hoa của Tướng quân phủ lặng lẽ lăn bánh trên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi thông. Tiếng bánh xe nghiến trên sỏi đá khô khốc đều đặn vang lên giữa không gian u tịch của màn đêm đang dần buông xuống. Bên trong kiệu, Lê Nhã Yên ngồi bất động, hai hàm răng siết chặt vào nhau đến mức bật máu để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Tác dụng phụ tàn khốc của Hóa Linh Đan bắt đầu bùng phát dữ dội đúng như những gì Mộc Lan đã cảnh báo. Dược lực ngụy trang vừa tiêu tan, toàn thân Nhã Yên lập tức nóng bừng như bị ném vào lò lửa, kéo theo đó là một cơn ngứa ngáy khủng khiếp từ tận xương tủy. Cảm giác ấy giống như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé từng thớ thịt dưới lớp y phục của cô. Chưa dừng lại ở đó, cổ họng cô bỏng rát, khản đặc đến mức ngay cả việc nuốt nước bọt cũng đau đớn như nuốt phải mảnh sành vụn.
Nhã Yên nhìn xuống đôi bàn tay đang đeo găng lụa trắng của mình. Dưới lớp vải mỏng, hai lòng bàn tay rộp đỏ, sưng tấy do luồng Hỏa Hổ lực của Triệu Bá nung nóng qua Linh Nghi Đỉnh lúc chiều vẫn đang nhức nhối từng cơn. Cô khẽ thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm cả vạt áo trong.
"Phu nhân, đã về đến biệt phủ."
Tiếng nói lạnh lùng của phó tướng Lâm Phong từ bên ngoài kiệu truyền vào, kéo Nhã Yên ra khỏi cơn mê man. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, vận hành Giả Thần Giả Quỷ Pháp để điều hòa lại nhịp thở, ép bản thân phải thẳng lưng bước ra ngoài.
Khi rèm kiệu vén lên, Tạ Vũ Thần đã đứng sẵn ở đó. Dưới ánh đuốc chập chờn của biệt phủ, gương mặt tuấn mỹ của vị Đại tướng quân trông càng thêm sắc lạnh, cô độc. Ánh mắt đen sâu thẳm của anh lướt qua đôi găng tay lụa trắng của cô, khẽ dừng lại một nhịp nhưng không nói gì. Anh chỉ xoay người, để lại một câu nói ngắn gọn đầy uy áp:
"Trở về tẩm điện tịnh dưỡng đi. Không có lệnh của ta, không được phép rời phủ nửa bước."
Nhã Yên không thể trả lời vì cổ họng đã hoàn toàn khản đặc. Cô chỉ khẽ cúi đầu, lẳng lặng bước đi dưới sự dẫn đường của tỳ tỳ Tiểu Mai. Vũ Thần nhìn theo bóng lưng mảnh mai nhưng thẳng tắp của cô, đôi lông mày kiếm khẽ nhíu lại. Anh ngửi thấy mùi máu tươi nhạt nhòa lẫn trong mùi sương đêm tỏa ra từ người cô, cùng với sự hỗn loạn của một nguồn năng lượng phàm trần đang suy kiệt.
...
Trở về tẩm điện Thượng sư, Nhã Yên lập tức đuổi Tiểu Mai ra ngoài với lý do muốn yên tĩnh tịnh dưỡng. Ngay khi cánh cửa phòng đóng sập lại, cô liền ngã quỵ xuống sàn đất lát đá lạnh lẽo.
"Nóng... khó chịu quá..."
Nhã Yên thở dốc, vội vàng tháo bỏ đôi găng tay lụa trắng. Hai lòng bàn tay cô đã phồng rộp lên những mọng nước đỏ rực, đau rát thấu xương. Cơn ngứa ngáy từ Hóa Linh Đan vẫn tiếp tục hành hạ da thịt cô, khiến cô chỉ muốn cào rách da mình ra. Nhã Yên bò đến bên chiếc chậu đồng đựng nước lạnh trong góc phòng, nhúng cả hai bàn tay rộp đỏ vào làn nước buốt giá. Cảm giác mát lạnh tạm thời xoa dịu cơn bỏng rát, nhưng cơ thể cô vẫn không ngừng phát sốt.
Đúng lúc này, chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo trên cổ tay trái của cô bỗng nhiên rung lên nhè nhẹ. Tiếng rung trầm đục, dồn dập vang lên, kéo theo một luồng khí lạnh kỳ lạ chạy thẳng vào tim cô, giúp cô tạm thời giữ được chút tỉnh táo cuối cùng. Nhã Yên kinh ngạc nhìn chiếc vòng bạc. Vết rạn nứt nhỏ xuất hiện từ lúc ở nha môn Hải Phong giờ đây dường như đang rỉ ra một luồng năng lượng tịnh hóa dịu nhẹ.
*Chiếc vòng này... đang phản ứng với cái gì dưới đất sao?*
Nhã Yên áp tai xuống sàn đá lạnh lẽo của tẩm điện. Giữa tiếng gió rít qua rặng thông ngoài cửa sổ, cô mơ hồ nghe thấy một âm thanh vô cùng trầm đục, nghẹn ngào vang lên từ sâu thẳm dưới lòng đất biệt phủ. Đó không phải là tiếng gió, mà là tiếng gầm rú điên cuồng của một con thú dữ đang bị dồn vào đường cùng, xen lẫn tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng đầy đau đớn.
Cơn sốt hỏa độc trong người Nhã Yên dường như bị tiếng động ấy kích thích. Bản năng của một người chữa thú mười năm mách bảo cô rằng, có một sinh mệnh đang phải chịu đựng sự tàn phá khủng khiếp ngay bên dưới chân cô.
Nhã Yên gượng dậy, lần theo tiếng rung động của chiếc vòng bạc. Cô di chuyển đến góc tối nhất phía sau tủ sách lớn trong tẩm điện. Chiếc vòng bạc cổ rung lên bần bật khi cô chạm tay vào một viên gạch đá có khắc ký hiệu triện cổ kỳ lạ. Nhã Yên dùng hết sức lực phàm nhân ấn mạnh viên gạch xuống.
"Ầm..."
Một tiếng động trầm nhẹ vang lên, bức tường đá phía sau tủ sách chậm rãi hé mở, lộ ra một lối đi tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Một luồng khí lạnh thấu xương mang theo tà khí hỏa độc nóng bỏng rực lập tức ập vào mặt cô. Nhã Yên rùng mình, nhưng sự tò mò và lòng trắc ẩn đã lấn át nỗi sợ hãi. Cô ôm lấy cơ thể đang phát sốt, bước từng bước loạng choạng đi xuống bậc thang đá ẩm ướt.
...
Càng đi xuống sâu, không gian càng trở nên lạnh giá đến mức hơi thở của Nhã Yên hóa thành những làn sương trắng xóa. Lối đi mở ra một mật thất khổng lồ rực lên ánh sáng xanh lam huyền ảo. Nhã Yên kinh ngạc phát hiện ra toàn bộ bức tường của mật thất này đều được xây dựng bằng những khối đá lạnh vạn năm khổng lồ, tỏa ra hàn khí buốt giá để áp chế nhiệt độ xung quanh.
Nhưng cảnh tượng ở trung tâm mật thất mới thực sự khiến cô chết lặng vì kinh hoàng.
Tạ Vũ Thần đang ở đó.
Anh không khoác chiến giáp uy nghiêm, cũng không mặc trường bào gấm vóc. Vị Đại tướng quân lẫy lừng triều đình lúc này đang bán khỏa thân, để lộ lồng ngực rộng và bờ vai săn chắc rực đỏ như dung nham núi lửa. Trên da thịt anh, các mạch máu nổi rực lên những đường vân màu đỏ tía, tỏa ra hơi nóng bỏng rực thiêu rụi cả làn sương lạnh xung quanh.
Tứ chi của Vũ Thần bị khóa chặt vào bốn cột đá lạnh vạn năm bằng những sợi Xích Sắt Huyền Tinh dày cộp. Mỗi lần anh gầm rú đau đớn, sợi xích sắt lại rung lắc loảng xoảng, hấp thụ bớt luồng linh lực lôi hỏa bạo ngược đang điên cuồng bộc phát từ người anh.
"Gào..."
Vũ Thần ngửa cổ gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, đôi mắt vốn đen sâu thẳm lúc này đã hóa thành một màu đỏ ngầu rực lửa tà khí. Anh hoàn toàn mất đi lý trí, điên cuồng giãy giụa khiến sợi Xích Sắt Huyền Tinh siết chặt vào cổ tay và cổ chân, để lại những vết thương rách da thịt rớm máu tươi tàn khốc.
*Hóa ra... đây chính là Mật Thất Xích Sắt Huyền Tinh...*
Nhã Yên che miệng để ngăn tiếng hét kinh hoàng không lọt ra ngoài. Nước mắt cô vô thức rơi xuống khi chứng kiến sự cô độc và nỗi đau đớn tột cùng của vị chiến thần bảo quốc này. Anh tự giam mình dưới lòng đất tối tăm, tự xích bản thân lại để gánh chịu cơn điên loạn bạo bùng của linh lực hỏa độc mỗi đêm trăng tròn, chỉ để bảo vệ những người xung quanh khỏi sự tàn phá của chính mình.
Sự xuất hiện đột ngột của một luồng hơi ấm phàm nhân khiến Vũ Thần đang điên loạn khựng lại một nhịp. Đôi mắt rực đỏ tà khí của anh khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé của Nhã Yên đang run rẩy đứng bên thềm đá.
"Cút... cút ngay!" Vũ Thần gầm khàn giọng, giọng nói trầm đục chứa đựng sự đau đớn và cả sự sợ hãi tột độ. Anh sợ ngọn lửa đen tà khí trên người mình sẽ thiêu rụi cô gái phàm nhân yếu ớt này thành tro bụi. "Lâm Phong... đuổi nàng ta ra ngoài!"
Nhưng Lâm Phong không có ở đây. Trong mật thất lạnh lẽo này, chỉ có hai người họ đối mặt với nhau.
Nhã Yên không hề lùi bước. Nhìn thấy những vết thương rớm máu trên cổ tay anh do xích sắt siết chặt, lòng trắc ẩn của một người thầy thuốc chữa thú vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi phàm trần. Cô bước nhanh lại gần anh, bất chấp hơi nóng bỏng rực tỏa ra từ cơ thể anh đang thiêu đốt cả làn da cô.
"Ngươi bị điên sao?! Tránh xa ta ra!" Vũ Thần gầm lên, điên cuồng giật mạnh sợi xích sắt để xua đuổi cô.
Nhã Yên vẫn cứng đầu tiến lại gần. Cô đứng trước mặt anh, gương mặt pale vì kiệt sức và sốt cao nhưng đôi mắt sáng thông tuệ lại tràn đầy sự kiên định. Cô chậm rãi giơ bàn tay phàm nhân rộp đỏ của mình lên, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay trần áp chặt vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của anh.
Ngay khi lòng bàn tay cô chạm vào da thịt bỏng rực của Vũ Thần, năng lượng đặc thù Thấu Cảm Xúc Giác Linh Linh lập tức tự động kích hoạt mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"OÀM!"
Trong võng mạc của Nhã Yên, toàn bộ không gian xung quanh biến mất. Trước mắt cô hiện lên một sơ đồ kinh mạch rực sáng như mạng lưới ánh sáng khổng lồ của Vũ Thần. Nhưng thay vì dòng linh lực hỏa hệ tuần hoàn tự nhiên, cô kinh hoàng nhìn thấy hàng vạn hạt độc tố màu đỏ tía, mang thuộc tính ám hệ lạnh lẽo đang bám chặt quanh tim và các mạch máu lớn của anh, điên cuồng cắn nuốt nguyên thần của vị chiến thần.
Đây không phải là sự bộc phát linh lực hỏa hệ tự nhiên của huyết thống Tạ gia!
Nhã Yên dùng kiến thức y lý thú y phàm nhân và sự nhạy bén của xúc giác thấu cảm để phân tích cấu trúc của các hạt độc tố kia. Chúng mang một mùi hương hoa tuyết lạnh lẽo, ẩn giấu sự tàn độc mãn tính cực hạn.
*Tuyết Cốt Hương!*
Nhã Yên bàng hoàng nhận ra chân tướng tàn khốc. Lời nguyền huyết thống bạo loạn linh lực truyền kiếp của Tạ gia thực chất là một Âm Mưu Đầu Độc Hai Mươi Năm vô cùng thâm độc do Quốc sư Thẩm Vô Kỵ âm thầm sắp đặt! Hắn đã gieo rắc độc tố Tuyết Cốt Hương vào cơ thể cha của Vũ Thần, rồi tiếp tục đầu độc Vũ Thần từ thuở nhỏ thông qua nguồn dược liệu bồi bổ hằng ngày, ngụy trang hoàn hảo dưới danh nghĩa "lời nguyền di truyền bẩm sinh" hòng tiêu diệt thế lực quân sự Tạ gia mà không để lại dấu vết y học nào.
Sự phẫn nộ tột độ trước sự tàn ác của kẻ thù và lòng xót thương vô hạn dành cho Vũ Thần khiến Nhã Yên quên đi mọi đau đớn thể xác của chính mình. Cô vận hành toàn bộ năng lượng thấu cảm xúc giác từ chiếc vòng bạc cổ, truyền hơi ấm tịnh hóa nhẹ nhàng từ lòng bàn tay cô vào thẳng lồng ngực anh.
"Hự..."
Vũ Thần rên rỉ một tiếng trầm đục. Cảm giác mát lạnh, dịu nhẹ tỏa ra từ lòng bàn tay của Nhã Yên giống như một làn nước mùa xuân thanh khiết, từ từ thẩm thấu qua làn da bỏng rực, xoa dịu đi cơn đau nhức nhối như vạn kim đâm vào tim anh. Luồng tà khí hỏa độc đen kịt đang cuồng loạn trong kinh mạch anh gặp nguồn năng lượng thấu cảm ôn hòa bỗng chốc dịu lại, rút lui khỏi các tử huyệt lớn.
"Ngốc... ngốc tử... buông ra..." Vũ Thần thở dốc, giọng nói lạnh lùng thường ngày lúc này run rẩy vì đau đớn và cả sự xúc động thầm kín. Anh dùng hết chút lý trí cuối cùng để đẩy cô ra, sợ rằng luồng hỏa độc phản phệ trong người mình sẽ làm tổn thương đến cơ thể phàm nhân không có linh lực của cô. "Hỏa độc của ta... sẽ thiêu cháy ngươi..."
"Ta không buông!"
Nhã Yên khàn giọng hét lên, giọng nói khản đặc vì phản phệ của Hóa Linh Đan vang vọng giữa mật thất lạnh lẽo. Cô không những không lùi lại, mà còn tiến bước lên, vòng hai cánh tay mảnh mai ôm chặt lấy cơ thể to lớn đang run rẩy của anh. Cô áp sát ngực mình vào ngực anh, dùng hơi ấm phàm nhân dịu dàng nhất để dung hòa dòng linh lực nóng bỏng rực của chiến thần.
"Tạ Vũ Thần, ta đã ký hợp đồng với ngài, mạng của ngài lúc này là của ta! Ta không cho phép ngài tự hủy hoại bản thân như thế này!"
Nhã Yên siết chặt vòng tay ôm lấy anh, bất chấp sức nóng từ cơ thể anh làm những vết bỏng rộp đỏ trên tay cô rách ra, rỉ máu tươi đau đớn. Chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo trên cổ tay cô phát sáng rực rỡ một luồng ánh sáng bạc tịnh hóa, hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng thừa và tà khí hỏa độc phản phệ từ người Vũ Thần vào trong thân vòng. Một tiếng "Rắc" nhỏ lại vang lên, vết rạn nứt trên chiếc vòng bạc cổ lại dài thêm một phân, nhưng luồng sáng bạc vẫn kiên cường bảo vệ trái tim của Nhã Yên khỏi bị hỏa độc thiêu rụi.
Sự cộng sinh năng lượng kỳ diệu giữa hai người bắt đầu diễn ra âm thầm dưới lòng đất. Dưới cái ôm ấm áp, dịu dàng vô điều kiện của cô gái phàm nhân, cơn cuồng nộ tà khí hỏa độc trong người Vũ Thần dần hạ nhiệt độ cơ thể xuống ổn định. Những đường gân máu rực đỏ trên da thịt anh nhạt dần, nhịp tim bạo loạn từ từ đập chậm lại theo nhịp thở dồn dập của Nhã Yên.
Sợi Xích Sắt Huyền Tinh khóa chặt tứ chi anh ngừng rung lắc, tiếng loảng xoảng loảng xoảng đáng sợ dập tắt hoàn toàn, trả lại sự im lặng phẳng lặng cho mật thất dưới lòng đất biệt phủ.
Nhã Yên kiệt sức hoàn toàn. Năng lượng thấu cảm tiêu hao quá mức cùng với sự tàn phá của tác dụng phụ Hóa Linh Đan khiến đầu óc cô quay cuồng, đôi mắt mờ đi. Cô ngã quỵ vào lồng ngực rộng lớn của anh, hơi thở yếu ớt phả vào làn da mát dịu dần của Vũ Thần.
Sự im lặng bao trùm không gian lạnh lẽo của hang đá vạn năm. Vũ Thần khẽ rùng mình, từ từ tỉnh lại khỏi cơn mê man tà khí hỏa độc. Đôi mắt anh rực đỏ tà khí dần nhạt màu, khôi phục lại màu đen sâu thẳm nhưng lúc này tràn ngập sự chấn động tột độ và dằn vặt khôn nguôi.
Anh nhìn xuống cô gái phàm nhân đang nằm lịm đi trong lòng mình, gương mặt pale lấm lem mồ hôi và nước mắt, hai bàn tay rướm máu tươi vẫn đang bấu chặt lấy vai anh như một lời hứa bảo vệ cố chấp nhất.
Vũ Thần khẽ run lên, bàn tay to lớn mang theo những vết xích sắt hằn sâu từ từ nâng lên, khẽ áp lên bàn tay rộp đỏ của cô đang đặt trên lồng ngực mình, ánh mắt lạnh lùng thường ngày hoàn toàn sụp đổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!