Linh Nghi Đỉnh Và Hào Quang Giả Tạo
Nhã Yên vội vàng siết chặt thắt lưng chứa túi Tuyết Sâm, lẳng lặng bước nhanh ra khỏi ngự uyển dưới sự giám sát của tỳ nữ khả nghi.
Bóng dáng của tỳ nữ quét dọn kia – người mà Nhã Yên chưa hề biết thực chất là nội gián cấp cao A Giao do Quận chúa Mộ Dung Tuyết cài vào – vẫn lảng vảng nơi góc tường đá rêu phong. Ánh mắt ả sắc lẹm, chăm chăm nhìn vào bàn tay trái đang khẽ run lên của cô. Nhã Yên hít một hơi sâu, cố đè nén cơn đau rát từ vết bỏng hỏa hệ do chú mèo Tiểu Miêu để lại trên ngón tay trỏ. Cô không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào. Ở nơi biệt phủ Đại tướng quân đầy rẫy cạm bẫy này, một bước đi sai nghĩa là vạn kiếp bất phục.
Nhã Yên nhanh chóng quay trở về Tẩm điện Thượng sư. Vừa đóng sập cửa phòng, cô liền đi tới bên chiếc gương đồng lớn, rút từ trong thắt lưng ra chiếc túi lụa nhỏ chứa lát Tuyết Sâm Vạn Năm vừa cắt. Dược hương thanh khiết, mát lạnh tỏa ra làm dịu đi phần nào cảm giác bỏng rát trên da thịt cô.
"Tiểu Mai!" Nhã Yên khẽ gọi ra ngoài cửa.
Nữ tỳ Tiểu Mai lập tức bước vào, cúi đầu cung kính: "Bẩm Thượng sư phu nhân, người có điều chi sai bảo?"
Nhã Yên đeo vào tay một đôi găng tay lụa trắng muốt – một món đồ ngụy trang hoàn hảo để che giấu vết bỏng phàm nhân của mình, rồi lạnh lùng nói: "Ta muốn yên tĩnh tịnh dưỡng sau buổi tiệc trà. Ngươi ra ngoài canh giữ, không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được bước vào nửa bước."
"Tuân lệnh phu nhân." Tiểu Mai khẽ liếc nhìn đôi găng tay lụa của Nhã Yên đầy tò mò, nhưng trước uy nghiêm danh nghĩa của Thượng sư phu nhân vừa được thiết lập tại tiệc trà, ả không dám hó hé, lẳng lặng lui ra ngoài.
Ngay khi Tiểu Mai vừa đi, Nhã Yên lập tức di chuyển đến góc khuất phía sau tẩm điện, nơi có một ô cửa sổ nhỏ thông ra rặng trúc rậm rạp phía sau phủ. Đây là lối đi bí mật mà cô đã quan sát từ trước. Đúng như đã hẹn, một bóng dáng mảnh mai mặc y phục ngự y màu xanh lá nhạt đang nép mình sau thân trúc – đó chính là Mộc Lan, người bạn thân chí cốt của cô tại Y Quán Phố Nghèo.
"Mộc Lan!" Nhã Yên khẽ thì thầm, thò tay qua song cửa sổ.
Mộc Lan giật mình quay lại, nhanh nhẹn áp sát cửa sổ. Gương mặt cô ngự y tập sự đầy vẻ lo lắng: "Yên Yên! Cậu có sao không? Tớ nghe nói Tạ Minh Châu đã gài bẫy cậu tại tiệc trà!"
"Tớ không sao, đã hóa giải được rồi. Nhưng tay tớ bị bỏng nhẹ." Nhã Yên lắc đầu, nhanh chóng nhét chiếc túi lụa chứa lát Tuyết Sâm vào tay Mộc Lan. "Đây là Tuyết Sâm Vạn Năm tớ lấy từ kho của Vũ Thần. Cậu mau mang về Y Quán Phố Nghèo, sắc thuốc cho cha tớ uống khẩn cấp. Phổi của ông không thể chờ lâu hơn được nữa."
Mộc Lan kinh ngạc nhìn lát sâm quý tỏa ra linh khí thanh khiết trong lòng bàn tay, mắt đỏ hoe: "Yên Yên... cậu dám trộm bảo vật của Tướng quân phủ sao? Nếu bị phát hiện..."
"Đây là một phần trong thỏa thuận hợp đồng của tớ với Vũ Thần, cậu không cần lo lắng." Nhã Yên trấn an bạn, dù trong lòng cô biết rõ việc lén chuyển thuốc ra ngoài thế này vẫn là một canh bạc mạo hiểm. "Mau đi đi, trước khi tuần binh phát hiện."
Mộc Lan cẩn thận cất lát sâm vào túi thuốc bên hông, rồi đột ngột ghé sát tai Nhã Yên, thì thầm đầy nghiêm trọng: "Yên Yên, tớ vừa nhận được tin từ chợ thú. Triệu Bá – Trưởng lão Ngự Thú Chi Nhánh Hải Phong – đang vô cùng tức giận vì trò lừa của cậu ở chợ thú bị Vũ Thần bao che. Lão nghi ngờ cậu không hề có linh lực, đã dâng sớ lên tri phủ Lý đại nhân, ép buộc cậu phải tham gia buổi khảo nghiệm linh lực công khai tại Linh Nghi Đỉnh của nha môn Hải Phong vào chiều nay!"
Nhã Yên nghe xong, tim thắt lại một nhịp, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh: "Khảo nghiệm linh lực công khai? Linh Nghi Đỉnh?"
"Đúng vậy! Đó là pháp bảo đo lường linh lực của hoàng gia. Nếu cậu đặt tay lên đó mà đỉnh không phát sáng, tội lừa đảo quốc gia sẽ bị khép vào án tử hình ngay lập tức!" Mộc Lan run rẩy rút từ trong tay áo ra một lọ ngọc nhỏ màu xanh lam nhạt, nhét vào tay Nhã Yên. "Đây là Hóa Linh Đan tớ lén chế tạo từ bột huỳnh quang và linh thảo dại. Nếu uống vào, nó sẽ giúp cậu tỏa ra một lớp sương mù linh lực giả lập màu xanh lam quanh cơ thể trong vòng nửa canh giờ, đủ để đánh lừa thị giác đám đông. Nhưng... thuốc này có tác dụng phụ cực kỳ tàn khốc. Dược lực của nó sẽ khiến cậu bị ngứa ngáy toàn thân như vạn kiến cắn và khản giọng suốt đêm đó!"
Nhã Yên siết chặt lọ ngọc trong tay, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định đến cực hạn: "Ngứa ngáy khản giọng thì đã sao? So với mạng sống của cha tớ và chú vịt béo Quác Quác, cái giá này quá rẻ. Mộc Lan, cảm ơn cậu. Chiều nay tại nha môn, cậu hãy cải trang đứng trong đám đông, khi tớ ra hiệu, hãy dùng bột phát quang hỗ trợ thị giác cho tớ."
"Được, tớ nhất định sẽ có mặt! Cậu phải cẩn thận!" Mộc Lan gật đầu dứt khoát, rồi nhanh chóng lướt vào rặng trúc, biến mất không để lại dấu vết.
Nhã Yên đóng cửa sổ lại, giấu lọ Hóa Linh Đan vào thắt lưng. Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập từ phía hành lang chính điện vang lên, cắt đứt sự im lặng của tẩm điện.
"Rầm!"
Cửa tẩm điện bị đẩy mạnh ra. Phó tướng Lâm Phong bước vào với gương mặt nghiêm nghị, phía sau là một sứ giả của nha môn Hải Phong đang cầm trên tay một cuộn sắc lệnh màu vàng rực.
"Bẩm Thượng sư phu nhân," Lâm Phong cúi đầu, nhưng giọng nói mang theo sự căng thẳng tột độ. "Triệu Bá trưởng lão cùng tri phủ Lý đại nhân đã mang theo Linh Nghi Đỉnh đến trước công đường nha môn, dâng sắc lệnh của quan phủ ép buộc phu nhân phải đến đo linh lực công khai để trấn an dư luận thành Hải Phong. Tướng quân đã đợi người ở đại sảnh."
Nhã Yên khẽ chỉnh lại đôi găng tay lụa trắng, gương mặt phẳng lặng như nước hồ thu, không hề để lộ một tia hoảng hốt: "Trấn an dư luận? Triệu trưởng lão thật là chu đáo quá mức rồi. Dẫn đường đi."
...
Tại đại sảnh biệt phủ, Tạ Vũ Thần đang ngồi trên chiếc ghế mun đen lớn. Anh mặc một trường bào tối màu viền chỉ bạc uy nghiêm, gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng như tạc từ băng vạn năm. Luồng tà khí nhạt nhòa của hỏa độc đang âm thầm dao động dưới làn da cổ của anh, khiến không khí xung quanh lạnh buốt đến đáng sợ.
Khi Nhã Yên bước vào, đôi mắt đen sắc lẹm của Vũ Thần lập tức khóa chặt vào đôi găng tay lụa trắng trên tay cô. Anh khẽ nheo mắt, nhận ra cô đang cố gắng che giấu vết bỏng hỏa hệ từ tiệc trà hôm qua.
"Tướng quân," Nhã Yên khẽ cúi đầu chào theo đúng lễ nghi hợp đồng.
Vũ Thần đứng dậy, bước lại gần cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương bồ kết và hơi nóng nhè nhẹ tỏa ra từ cơ thể chiến thần của anh. Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe:
"Triệu Bá đã dâng sớ lên tri phủ, mượn danh nghĩa pháp luật địa phương để ép ta phải giao nộp ngươi. Nếu ngươi không thể khiến Linh Nghi Đỉnh phát sáng, ngay cả binh quyền của ta cũng không thể bảo vệ ngươi trước tội khi quân lừa đảo. Ngươi... có chịu đựng được không?"
Nhã Yên khẽ ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh, khẽ mỉm cười đầy tinh quái: "Tướng quân đã chi ra 100 vạn lượng sính lễ để mua đứt sự tự do của ta, ta làm sao dám để ngài chịu lỗ vốn? Trận này, ta tự có cách."
Vũ Thần khẽ khựng lại trước sự tự tin bướng bỉnh của cô gái phàm nhân này. Khóe môi anh khẽ giật nhẹ, rồi lạnh lùng quay sang Lâm Phong: "Chuẩn bị kiệu. Ta sẽ đích thân hộ tống phu nhân đến nha môn Hải Phong."
...
Nha môn thành Hải Phong chiều hôm nay đông nghẹt người. Toàn bộ giới quý tộc, các ngự thú sư đường phố và hàng ngàn dân chúng hiếu kỳ đã tụ tập quanh quảng trường công đường. Ai nấy đều bàn tán xôn xao về vị "Thượng sư Ngự thú phu nhân" mới xuất hiện của Tướng quân phủ.
Ở giữa công đường, tri phủ Lý đại nhân béo phị đang ngồi trên ghế cao, gương mặt vuốt râu dê đầy vẻ mưu mô. Đứng bên cạnh lão là Trưởng lão Triệu Bá của Ngự Thú Chi Nhánh Hải Phong. Lão mặc một chiếc trường bào màu tía thêu hổ vàng lộng lẫy, gương mặt hung tợn lộ rõ vẻ đắc ý khi nhìn thấy kiệu của Tướng quân phủ tiến vào.
Đặt trang nghiêm trên chiếc bệ đá giữa sân là Linh Nghi Đỉnh – một chiếc đỉnh đồng cổ ba chân, cao khoảng nửa mét, trên thân khắc đầy những linh văn rắc rối của hoàng gia. Thiết bị này hoạt động dựa trên sự dao động của tinh thạch bên trong, chỉ cần ngự thú sư đặt tay lên handles (quai đỉnh) và truyền linh lực vào, đỉnh sẽ phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ để xác định cấp bậc năng lực.
"Tướng quân đại giá quang lâm!" Tri phủ Lý đại nhân vội vàng đứng dậy hành lễ, nhưng đôi mắt hí lại liếc nhìn Nhã Yên đầy dò xét.
Triệu Bá bước lên một bước, vuốt râu cười lạnh: "Tạ tướng quân, không phải lão phu cố ý gây khó dễ, nhưng danh hiệu Thượng sư Ngự thú quốc gia là vô cùng thần thánh. Gần đây có nhiều tin đồn kẻ lừa đảo đường phố trà trộn vào phủ hòng lừa gạt sính lễ. Để bảo vệ thanh danh cho Tạ gia và duy trì luật pháp Hải Phong, xin mời Thượng sư phu nhân đây đặt tay lên Linh Nghi Đỉnh để kiểm tra linh áp công khai!"
Đám đông xung quanh lập tức xầm xì bàn tán. Nhiều ngự thú sư đường phố từng bị Nhã Yên lừa tiền đang trố mắt chờ đợi màn kịch bị bóc trần.
Nhã Yên đứng bên cạnh Vũ Thần, dưới lớp áo choàng rộng, cô khẽ rút lọ ngọc nhỏ ra, nhanh nhẹn nuốt chửng viên Hóa Linh Đan vào bụng. Viên đan dược vừa trôi xuống cổ họng, một luồng khí lạnh buốt lập tức bùng phát, chạy dọc theo kinh mạch phàm nhân của cô. Nhã Yên cảm thấy toàn thân đau nhức, da thịt bắt đầu ngứa ngáy như có hàng vạn con kiến đang bò dưới lớp găng tay lụa, nhưng cô vẫn cắn chặt răng, giữ vững phong thái ung dung huyền bí của Giả Thần Giả Quỷ Pháp.
Cô tháo đôi găng tay lụa trắng ra, để lộ bàn tay mảnh mai với ngón tay trỏ vẫn còn vệt bỏng đỏ rát nhẹ.
"Triệu trưởng lão đã có lòng nghi ngờ, ta nếu từ chối thì thật là mất hứng." Nhã Yên bước lên thềm đá, giọng nói điềm tĩnh vang vọng khắp công đường.
Trong đám đông đứng xem, Mộc Lan đã cải trang thành một phụ nữ bình dân, khẽ gật đầu với Nhã Yên. Cô lén mở chiếc túi vải nhỏ bên hông, chuẩn bị sẵn bột phát quang cực mịn.
Nhã Yên đứng trước Linh Nghi Đỉnh khổng lồ. Hơi lạnh từ chiếc đỉnh đồng tỏa ra khiến cô rùng mình. Cô biết, chiếc đỉnh này hoạt động cực kỳ nhạy bén, nếu cô đặt bàn tay trần hoàn toàn không có linh lực lên đó, nó sẽ im lìm như một cục đá chết, và đầu cô sẽ rơi xuống đất ngay tại chỗ.
*Một... hai... ba!* Nhã Yên nhắm mắt, đặt cả hai lòng bàn tay lên hai quai của Linh Nghi Đỉnh.
Ngay lập tức, cô cảm nhận được một lực hút vô hình từ chiếc đỉnh đồng đang điên cuồng kéo dòng chảy năng lượng trong cơ thể cô. Hóa Linh Đan trong đan điền cô lập tức bị kích hoạt dữ dội, tạo ra một luồng sương mù linh lực giả lập màu xanh lam nhạt tỏa ra từ cổ tay cô.
Cùng lúc đó, Mộc Lan ở dưới đám đông khéo léo búng tay, rải một nắm bột phát quang màu xanh lam vào luồng gió thổi qua công đường. Những hạt bột mịn lấp lánh gặp ánh nắng chiều khúc xạ, tạo nên một hào quang rực rỡ bao bọc quanh thân thể Nhã Yên, mô phỏng hoàn hảo linh áp của một ngự thú sư cấp cao!
"UỲNH!"
Linh Nghi Đỉnh bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ. Những linh văn triện cổ trên thân đỉnh đồng bắt đầu rực sáng lên luồng ánh sáng màu xanh lam rực rỡ, biểu thị cho cảnh giới Linh Ngự Sư trung kỳ!
"Cái gì?!"
Triệu Bá trợn tròn mắt, lùi lại một bước đầy kinh ngạc. Đám đông xung quanh lập tức ồ lên kinh hãi, nhiều kẻ từng nghi ngờ Nhã Yên vội vàng cúi đầu bái lạy.
"Đỉnh phát sáng rồi! Thật sự là Linh lực lam quang!"
Lý đại nhân béo phị cũng biến sắc, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Lão lén liếc nhìn Triệu Bá đầy trách móc.
Nhưng Triệu Bá là một cáo già lão luyện, lão không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Lão nhận ra luồng sương mù màu xanh lam quanh người Nhã Yên có chút bất ổn, không hề có sự dao động nguyên thần mạnh mẽ của một Thượng sư thực thụ.
"Hừ! Thượng sư quốc gia tối cao mà linh lực chỉ dừng lại ở Linh Ngự Sư sao?" Triệu Bá sneer, đôi mắt lộ rõ vẻ tàn độc. "Để lão phu giúp phu nhân kiểm tra kỹ hơn ở cấp độ Huyền Ngự!"
Ảo giác đắc ý chưa dứt, Triệu Bá đột ngột vận hành Hỏa Hổ Quyết, phóng xuất một luồng linh lực hỏa hệ bạo liệt màu đỏ rực từ lòng bàn tay, truyền thẳng vào trận pháp của Linh Nghi Đỉnh hòng cưỡng chế tăng áp lực đo lường lên mức tối đa. Lão muốn dùng luồng nhiệt lượng khổng lồ này để thiêu rụi lớp sương mù giả tạo và đốt cháy đôi bàn tay phàm nhân của Nhã Yên ngay trên bệ đá!
"Xoạt!"
Linh Nghi Đỉnh lập tức chuyển sang màu đỏ rực như dung nham, hơi nóng bỏng rực bùng phát làm Nhã Yên đau đớn tột độ. Lớp da tay cô bắt đầu rộp đỏ, Hóa Linh Đan trong người bị áp lực hỏa hệ chèn ép sắp tan vỡ. Nhã Yên cắn chặt môi đến rớm máu, cố chịu đựng cơn đau thấu xương để không rút tay lại.
"Triệu Bá! Ngươi muốn chết?"
Một tiếng gầm lạnh lùng như sấm sét vang dội khắp công đường.
Tạ Vũ Thần đứng bật dậy khỏi ghế ngồi. Đôi mắt đen sắc lẹm của anh rực lên sát khí ngút trời. Anh bước tới trước bệ đá nhanh như một tia chớp, bàn tay to lớn mang theo linh áp Thiên Ngự Sư đỉnh phong bỗng chốc đè chặt lên vai Triệu Bá.
"OÀM!"
Một luồng linh lực lôi hỏa màu đen kịt bùng phát từ người Vũ Thần, hóa thành một áp lực khổng lồ đè sụp toàn bộ luồng hỏa lực của Triệu Bá. Mặt đất dưới chân Triệu Bá rạn nứt thành những kẽ hở sâu hoắm, khiến lão hộc ra một ngụm máu tươi, quỳ sụp xuống đất dưới uy áp kinh hoàng của vị chiến thần.
"Tạ... Tạ tướng quân..." Triệu Bá run rẩy, gương mặt xám ngoét không còn giọt máu.
"Trưởng lão Triệu," Vũ Thần lạnh lùng cất giọng, tiếng nói mang theo sát khí thấu xương làm tri phủ Lý đại nhân cũng phải run cầm cập trên ghế cao. "Ngươi nghi ngờ phu nhân của ta, hay là đang muốn khiêu khích binh quyền Tạ gia quân phủ? Nếu ngươi dám động vào một sợi tóc của nàng thêm một lần nữa, ta sẽ san bằng chi nhánh Ngự Thú Viện Hải Phong ngay trong ngày hôm nay!"
Lời đe dọa bá đạo bất chấp thiên quy của Vũ Thần khiến toàn bộ nha môn im phăng phắc. Triệu Bá ôm ngực thở dốc, không dám nói thêm nửa lời, lầm lũi cúi đầu chịu nhục.
Nhã Yên thấy áp lực hỏa độc đã biến mất, liền chậm rãi rút đôi bàn tay trầy xước, rộp đỏ của mình ra khỏi quai của Linh Nghi Đỉnh. Dược lực của Hóa Linh Đan bắt đầu phản phệ, khiến cô bị ngứa ngáy dữ dội khắp da thịt dưới lớp áo choàng, cổ họng bỏng rát không thể phát ra tiếng nói.
Nhưng ngay khi cô vừa rút tay lại, một âm thanh giòn giã đột ngột vang lên giữa sự im lặng của công đường.
"RẮC!"
Một vết nứt nhỏ, mảnh như sợi tóc bỗng nhiên xuất hiện trên bề mặt đồng cổ của Linh Nghi Đỉnh, rạn nứt từ handles lan xuống thân đỉnh đầy bí ẩn.
Vết rạn nứt này thực chất là do luồng linh lực thấu cảm ẩn giấu trong máu phàm nhân của Nhã Yên vô tình bộc phát phản ứng với năng lượng cổ xưa phong ấn bên trong đỉnh đồng.
Triệu Bá nhìn chằm chằm vào vết nứt trên pháp bảo hoàng gia, đôi mắt ti hí híp lại đầy vẻ kinh hoàng và hoài nghi chưa dứt. Lão biết rõ, Linh Nghi Đỉnh được chế tác từ huyền tinh vạn năm, ngay cả Huyền Ngự Sư cũng không thể làm rạn nứt nó. Cô gái phàm nhân này... rốt cuộc đang che giấu bí mật khủng khiếp gì?
Nhã Yên khẽ nhặt đôi găng tay lụa trắng lên đeo lại, xoay người bước nhanh về phía kiệu hoa dưới sự bảo vệ lạnh lùng nhưng đầy cố chấp của Tạ Vũ Thần, để lại sau lưng những ánh mắt hoài nghi, kinh hãi của toàn bộ giới quý tộc Hải Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!