Nhạc nềnMemories6

Sóng Gió Tiệc Trà Và Chiếc Vuốt Mèo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm núi thông lách qua khe cửa gỗ chạm trổ tinh xảo, mang theo cái lạnh buốt giá đặc trưng của đỉnh núi thổi bùng vào Tẩm điện Thượng sư. Nhã Yên khẽ rùng mình, đôi bàn tay mảnh mai siết chặt chiếc áo choàng lụa là màu trà trắng mà gia nhân vừa mang đến lúc sáng sớm. Nơi đây từng là căn điện khách quý sang trọng nhất của biệt phủ Đại tướng quân, giờ đây lại trở thành chiếc lồng giam hoa lệ dành riêng cho cô dưới danh nghĩa Thượng sư Ngự thú phu nhân giả lập.


Nhìn quanh căn phòng rộng lớn rực rỡ ánh đèn dầu tinh luyện, Nhã Yên cảm thấy một sự ngột ngạt đến khó thở. Khắp nơi đều là những bức bình phong thêu hình thần thú uy nghiêm, những lư hương bằng đồng cổ tỏa ra mùi trầm hương đắt đỏ, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một chút hơi ấm phàm trần của khu ổ chuột ven sông Hải Phong. Cô cúi xuống gầm chiếc giường gỗ sồi lớn, khẽ gõ nhẹ ba tiếng lên chiếc Giỏ Tre Cách Linh đang được giấu kín dưới lớp rèm lụa.


"Quác..."


Một tiếng kêu nhỏ xíu, khàn đặc đầy ngái ngủ từ bên trong giỏ tre vọng lại. Chú vịt béo Quác Quác khẽ rụt cổ, lười biếng rúc sâu hơn vào lớp vải thô lót dưới đáy giỏ. Nhã Yên khẽ mỉm cười thở phào. May mắn thay, chiếc giỏ tre đan từ rễ liễu rủ cổ thụ của Lão Ngư thực sự có khả năng triệt tiêu hoàn toàn dao động linh lực của mảnh long cốt tối cổ kẹt trong cổ họng vịt béo, giúp nó an toàn đi qua toàn bộ hệ thống trận pháp cảm ứng nghiêm ngặt của biệt phủ mà không bị phát hiện.


Nhưng niềm vui ngắn ngủi của Nhã Yên lập tức bị dập tắt khi cô nhìn sang chiếc hộp ngọc bích tỏa ra hàn khí buốt giá đặt trên bàn trang điểm. Bên trong chính là Tuyết Sâm Vạn Năm – bảo vật cứu mạng duy nhất của cha nuôi Lê Mạnh đang hấp hối vì bệnh phổi kinh niên tại khu ổ chuột.


"Cha... con nhất định sẽ mang thuốc về cho cha."


Nhã Yên mím chặt môi, đôi mắt sáng thông tuệ đầy kiên định rực lên quyết tâm. Cô mở chiếc hộp ngọc, dùng một cây kim bạc siêu mỏng khéo léo cắt lấy một lát sâm nhỏ. Dược hương tịnh hóa thanh khiết lập tức lan tỏa, làm dịu đi phần nào vết bỏng lạnh nhẹ trên ngón tay cô từ ngày hôm qua. Nhã Yên gói cẩn thận lát sâm vào một chiếc túi lụa nhỏ. Cô đã bí mật hẹn gặp nữ ngự y tập sự Mộc Lan – người bạn thân duy nhất của cô tại Y Quán Phố Nghèo – để nhờ cô ấy sắc thuốc và mang đến cho cha nuôi ngay trong ngày hôm nay. Nhưng làm thế nào để chuyển chiếc túi lụa này ra ngoài phủ mà không bị phó tướng Lâm Phong hay tai mắt của Vũ Thần phát hiện?


"Cộc, cộc."


Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Nhã Yên. Cô giật mình, nhanh tay nhét chiếc túi lụa vào thắt lưng áo choàng, đóng sập hộp ngọc bích lại.


"Vào đi."


Cánh cửa tẩm điện mở ra, nữ tỳ trẻ tuổi Tiểu Mai bước vào, cúi đầu cung kính nhưng ánh mắt lại lướt nhanh qua chiếc hộp ngọc trên bàn một cách đầy dò xét. Tiểu Mai chính là người hầu được Vũ Thần sắp xếp riêng để hầu hạ Nhã Yên, nhưng cô biết rõ, tỳ nữ này thực chất là một gián điệp hai chiều có nhiệm vụ báo cáo mọi hành động của cô cho Tướng quân.


"Bẩm Thượng sư phu nhân," Tiểu Mai cung kính nói, giọng điệu vô cùng lễ phép. "Muội muội họ của Tướng quân – Tạ Minh Châu tiểu thư – đang tổ chức một buổi tiệc trà tại ngự uyển phía Đông biệt phủ. Minh Châu tiểu thư nghe danh Thượng sư phu nhân có tài ngự thú vô song, nên đặc biệt chuẩn bị trà ngon và ấm áp gửi lời mời phu nhân đến chung vui cùng các phu nhân quý tộc thành Hải Phong."


Nhã Yên nheo mắt, lòng bàn tay khẽ đổ mồ hôi lạnh. Tạ Minh Châu? Cô đã nghe danh vị tiểu thư kiêu kỳ này từ trước. Ả là con gái của Tạ Hoài Nam – kẻ luôn dòm ngó binh quyền của Vũ Thần. Một buổi tiệc trà đột ngột ngay sau khi cô bước vào phủ, dứt khoát không phải là một lời mời thiện chí. Đây chính là Tiệc Trà Thử Thách Tạ Gia – cái bẫy đầu tiên được giăng ra để vạch trần thân phận phàm nhân không có linh lực của cô.


"Phu nhân?" Tiểu Mai khẽ nhắc nhở khi thấy Nhã Yên im lặng.


Nhã Yên nhanh chóng khôi phục lại phong thái điềm tĩnh, vận hành Giả Thần Giả Quỷ Pháp mà cô đã tích lũy sau mười năm bôn ba đường phố. Cô khẽ mỉm cười đầy huyền bí, giọng điệu ung dung tự tại:


"Trà ngon của Minh Châu tiểu thư, ta làm sao có thể từ chối? Ngươi dẫn đường đi."


...


Ngự uyển phía Đông biệt phủ Tướng quân được trang trí vô cùng hoa lệ. Những khóm hoa trà trắng rực rỡ nở rộ trong sương sớm, đối lập hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo, uy nghiêm của các khu vực quân sự khác trong phủ. Giữa vườn hoa, một chiếc bàn đá lớn được bày biện đầy đủ các loại trà linh lực đắt đỏ và bánh ngọt thượng hạng.


Ngồi quanh bàn là Tạ Minh Châu cùng hàng chục phu nhân quý tộc lớn nhất thành Hải Phong, trong đó có cả phu nhân tri phủ Lý đại nhân. Tạ Minh Châu mặc một chiếc váy hồng thêu hoa đào rực rỡ, trang sức vàng bạc lấp lánh trên cổ và cổ tay, cằm luôn hếch lên đầy ngạo mạn. Ngay khi Nhã Yên bước vào vườn hoa, toàn bộ tiếng cười nói bỗng chốc im bặt. Hàng chục ánh mắt dò xét, khinh miệt lập tức đổ dồn về phía cô gái mảnh mai mặc áo choàng màu trà trắng giản dị.


"Ôi, đây chính là vị 'Thượng sư Ngự thú' danh tiếng lẫy lừng mà biểu ca ta vừa rước về sao?" Tạ Minh Châu khẽ che miệng cười nhạt, giọng nói chói tai vang lên đầy vẻ châm chọc. "Nghe danh phu nhân bấy lâu, ta cứ ngỡ phải là một vị tiên phong đạo cốt, khí vũ phi phàm. Không ngờ... trông lại giống một cô gái phàm nhân nghèo khổ của khu ổ chuột ven sông hơn đấy."


Lời nói của Minh Châu vừa dứt, các phu nhân xung quanh lập tức khúc khích cười hùa theo. Phu nhân tri phủ Lý đại nhân khẽ vuốt ve chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay, hờ hững nói:


"Minh Châu tiểu thư nói đùa rồi. Biểu ca của cô là Đại tướng quân chiến thần, làm sao có thể cưới một kẻ phàm nhân thấp hèn về làm chính thất được? Chắc chắn Thượng sư phu nhân đây có bản lĩnh phi thường che giấu linh lực mà thôi."


Nhã Yên bước lại gần bàn đá, không hề quỳ lạy hay tỏ ra rụt rè. Cô đứng thẳng người, đôi mắt sáng thông tuệ nhìn thẳng vào Tạ Minh Châu. Trải qua mười năm lừa đảo đường phố, những lời sỉ nhục giai cấp này đối với cô chỉ là trò trẻ con.


"Minh Châu tiểu thư nói đúng, ta xuất thân từ cát bụi đường phố," Nhã Yên điềm tĩnh cất giọng, phong thái ung dung tự tại đến lạ lùng khiến tiếng cười của các phu nhân khựng lại. "Thảo dược dại mọc ven sông tuy rẻ tiền nhưng cứu được mạng người, gấm vóc lộng lẫy đắp lên người nhưng chưa chắc đã che giấu được tâm địa mục nát. Linh thú cũng vậy, không phải cứ đắp vàng khảm ngọc mới là cao quý. Sự kiêu ngạo của ngự thú sư đôi khi chính là lưỡi dao giết chết linh thú của chính mình."


"Ngươi...!" Tạ Minh Châu lập tức biến sắc, đập mạnh chén trà xuống bàn đá, nước trà bắn tung tóe. Ả không ngờ một cô gái phàm nhân lại dám dùng lời lẽ sắc bén để phản bác mình ngay trước mặt các phu nhân quý tộc.


Ả hít một hơi sâu để kiềm chế cơn giận, khóe môi khẽ cong lên một vệt cười tàn nhẫn:


"Được lắm! Thượng sư phu nhân quả là có tài khẩu chiến xuất sắc. Nhưng giới ngự thú chúng ta nói chuyện bằng thực lực chứ không bằng cái miệng bốc phét! Hôm nay, ta có mang đến đây chú mèo linh thú hệ hỏa bản mệnh của mình – Tiểu Miêu. Nó vừa được thăng cấp lên Linh ngự sơ kỳ, nhưng tinh thần có chút bất ổn. Xin hỏi Thượng sư phu nhân có thể ra tay chỉ giáo, giúp ta xoa dịu nó được không?"


Ả vừa dứt lời, một tỳ nữ thân cận lập tức ôm ra một chiếc lồng sắt khảm huyền tinh. Bên trong lồng là một con mèo linh thú có bộ lông màu đỏ rực như lửa, đôi mắt rực sáng lôi hỏa lực nhạt. Nhưng điều đáng sợ là, con mèo đang thở hổn hển một cách bất thường, tai nó cụp sát ra sau đầu, đuôi dựng đứng và móng vuốt liên tục cào mạnh vào song sắt, phát ra những tia lửa hỏa hệ bạo liệt.


Nhã Yên nhìn con mèo, lòng ngực khẽ thắt lại. Cô lập tức nhận ra điều bất thường qua hành vi của nó. Con mèo không phải tự nhiên bất ổn, mà trên bộ lông đỏ rực của nó có dính một ít bột phấn màu xám nhạt – đó chính là chất kích ứng nhiệt hệ hỏa cực mạnh mà Tạ Minh Châu đã lén rải vào từ trước tiệc trà để kích hoạt cơn điên của nó.


"Cạch!"


Tạ Minh Châu không đợi Nhã Yên đồng ý, trực tiếp mở cửa lồng sắt.


"GÀOOOO!"


Con mèo linh thú hệ hỏa Tiểu Miêu ngay khi thoát khỏi lồng lập tức gầm rú điên cuồng. Luồng linh lực hỏa hệ bạo liệt bùng phát, ngọn lửa đỏ rực bốc cháy quanh thân nó. Đôi mắt nó hóa đỏ ngầu mất trí khôn, lao thẳng về phía bàn đá nơi các phu nhân quý tộc đang ngồi.


"Á!!!"


"Cứu mạng!"


Khung cảnh tiệc trà thanh nhã lập tức vỡ vụn thành một đống hỗn loạn. Các phu nhân quý tộc la hét thất thanh, xô đẩy nhau bỏ chạy làm đổ vỡ toàn bộ chén đĩa trà bánh. Phu nhân tri phủ Lý đại nhân lảo đảo ngã quỵ xuống đất, gương mặt cắt không còn giọt máu khi con mèo rực lửa đang nhe nanh vuốt lao thẳng về phía bà ta.


"Tuần binh đâu! Mau rút kiếm giết chết súc sinh này bảo vệ phu nhân!" Tạ Minh Châu giả vờ hoảng sợ hét lớn, nhưng ánh mắt ả lại liếc nhìn Nhã Yên đầy đắc ý. Ả biết rõ, tuần binh một khi rút kiếm chém giết, linh thú hệ hỏa đang bị kích ứng sẽ tự bạo hỏa cốt, tạo ra một vụ nổ linh lực thiêu rụi toàn bộ khu vườn và thiêu chết Nhã Yên đang đứng gần đó.


Các tuần binh biệt phủ lập tức rút trường kiếm rực ánh lôi quang, chuẩn bị lao vào chém giết con mèo.


"DỪNG TAY LẠI CHO TA!"


Một tiếng hét thanh mảnh nhưng đầy uy nghiêm, dứt khoát vang lên xé toạc bầu không khí hỗn loạn. Nhã Yên bước lên một bước, chắn ngang trước mũi kiếm của tuần binh.


"Không ai được phép rút kiếm!" Nhã Yên lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt sắc sảo lấn át tinh thần của các tuần binh khiến họ khựng lại trong giây lát. "Con mèo đang bị kích ứng nhiệt cực hạn ở phế quản và kinh mạch. Nếu các ngươi dùng kiếm khí tấn công, hỏa độc trong người nó sẽ bùng phát dẫn đến tự bạo hỏa cốt! Toàn bộ ngự uyển này sẽ bị thiêu rụi trong nháy mắt!"


Lời cảnh báo chính xác về mặt y lý của Nhã Yên khiến các tuần binh hoảng sợ, không ai dám tiến lên thêm một bước.


Nhã Yên quay đầu lại nhìn con mèo đang gầm gừ điên cuồng cách cô chưa đầy năm bước chân. Hơi nóng hỏa hệ tỏa ra từ thân nó bỏng rát, làm sém nhẹ tà áo choàng màu trà trắng của cô. Trong đầu Nhã Yên lập tức vận hành dòng suy nghĩ chiến thuật sắc bén:


*Con mèo này bị kích ứng bột hỏa dược, tai cụp sát, đuôi dựng đứng, thở dốc. Đây là triệu chứng tắc nghẽn kinh mạch nhiệt chứ không phải muốn sát hại người. Mình không có linh lực để áp chế nó bằng bạo lực, cũng không thể dùng bánh trôi nước ngọt dẻo vì mèo hệ hỏa cực kỳ ghét đồ ngọt ướt, nó sẽ càng nổi điên hơn. Cách duy nhất là dùng Thuyết Phục Xúc Giác để tiếp cận và dùng Xoa Bóp Huyệt Cốt Ôn Hòa để giải phóng áp lực nhiệt cho nó!*


Nhã Yên hít một hơi sâu, hạ thấp trọng tâm cơ thể để giảm bớt sự đề phòng của linh thú. Cô không mang theo bất kỳ sát ý hay linh lực phòng ngự nào, chậm rãi đưa hai bàn tay trần ra phía trước.


"Tiểu Miêu... ngoan nào... ta biết ngươi đang rất đau..."


Giọng nói của Nhã Yên trở nên vô cùng dịu dàng, trầm ấm, mang theo một lòng thấu cảm chân thành sâu sắc của một y sĩ thú y phàm nhân dành cho sinh mệnh bị tổn thương. Cô áp dụng kỹ năng Thuyết Phục Xúc Giác, từng bước chân nhẹ nhàng tiếp cận con mèo rực lửa.


Con mèo linh thú Tiểu Miêu gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy cô. Nó giơ chiếc vuốt sắc nhọn rực lửa, sẵn sàng cào nát bất kỳ ai dám áp sát.


"Phu nhân! Nguy hiểm!" Tiểu Mai hét lên từ phía xa, định lao lên can thiệp nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Nhã Yên chặn lại.


Nhã Yên không dừng bước. Khi khoảng cách chỉ còn nửa thước, cô nhanh như cắt né tránh cú cào hờ của con mèo, lách người ra phía sau lưng nó. Đôi tay trần của cô, bất chấp hơi nóng bỏng rát đang thiêu đốt da thịt, áp thẳng vào vùng nhạy cảm phía sau tai và dọc theo đốt sống cổ của con mèo.


"XÈO!"


Một vệt bỏng đỏ rát xuất hiện trên ngón tay trỏ và lòng bàn tay của Nhã Yên do hơi nóng hỏa hệ của mèo tỏa ra. Cơn đau nhói buốt thấu xương khiến gương mặt cô trắng bệch, nhưng Nhã Yên cắn chặt răng không hề flinch hay rút tay lại. Cô tập trung toàn bộ tinh thần lực ẩn giấu, vận dụng kỹ năng Xoa Bóp Huyệt Cốt Ôn Hòa.


Đôi bàn tay mềm mại nhưng đầy lực của cô ấn mạnh vào huyệt Phong phủ và huyệt Đại chùy dọc theo cột sống cổ của con mèo. Đây là hai tử huyệt tích tụ nhiệt lượng lớn nhất của linh thú hệ hỏa khi bị cuồng hóa. Nhã Yên dùng ngón tay cái xoa bóp theo nhịp điệu đều đặn, xoay tròn để phân tán và giải phóng luồng tà khí hỏa độc đang bị tắc nghẽn trong phế quản của nó.


"Gừ... gừ..."


Tiếng gầm rú điên cuồng của con mèo linh thú bỗng chốc khựng lại.


Trước sự chứng kiến đầy kinh ngạc của Tạ Minh Châu và các phu nhân quý tộc, ngọn lửa đỏ rực bao quanh thân con mèo dần dần lụi tắt. Đôi mắt đỏ ngầu mất trí của nó khẽ chớp nhẹ, chuyển dần sang màu xanh lam thanh khiết ban đầu. Đôi tai cụp sát của nó khẽ vểnh lên, cái đuôi dựng đứng mềm mại rủ xuống.


Nó lim dim đôi mắt, phát ra những tiếng gầm gừ dễ chịu đầy hưởng thụ dưới lực ngón tay xoa bóp điêu luyện của Nhã Yên. Cuối cùng, con mèo linh thú hệ hỏa hung hãn vừa rồi hoàn toàn nằm rạp xuống thảm cỏ, ngoan ngoãn liếm nhẹ vào vết bỏng trên ngón tay của Nhã Yên như một lời cảm ơn đầy trung thành.


Khung cảnh ngự uyển tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua kẽ lá.


Hàng chục phu nhân quý tộc sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, không ai có thể tin nổi một cô gái không hề bộc phát nửa tia linh lực chiến đấu lại có thể dễ dàng thuần hóa một con mèo linh thú hệ hỏa đang cuồng hóa chỉ bằng đôi bàn tay trần và kỹ thuật xoa bóp kỳ diệu.


"Ôi trời... thật là thần kỳ!"


"Đúng là Thượng sư Ngự thú phu nhân danh bất hư truyền! Bản lĩnh tịnh hóa ôn hòa này quả thật vượt xa các ngự thú sư bạo lực ngoài kia!"


Những tiếng thán phục và thở phào nhẹ nhõm liên tiếp vang lên. Phu nhân tri phủ Lý đại nhân gượng đứng dậy, hết lời khen ngợi Nhã Yên với ánh mắt đầy sùng bái kính trọng.


Tạ Minh Châu đứng chết lặng bên bàn đá. Gương mặt ả tái mét vì bẽ bàng và tức tối khi thấy cái bẫy hoàn hảo của mình không những bị hóa giải mà còn trở thành bệ phóng tôn vinh danh tiếng cho Nhã Yên.


"Hừ! Chúng ta đi!"


Minh Châu tức tối quát lớn, thô bạo giật lấy con mèo Tiểu Miêu từ tay Nhã Yên rồi dẫn theo đám tỳ nữ hậm hực bỏ đi, không thèm nhìn lại một cái.


Nhã Yên nhìn theo bóng dáng khuất sau rặng thông của Minh Châu, lúc này mới dám thả lỏng lồng ngực, khẽ thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi. Đôi bàn tay cô run rẩy dữ dội vì đau đớn từ vết bỏng lạnh hỏa hệ, mồ hôi lạnh ướt đẫm sau lưng áo choàng.


Cô khẽ quay người lại, định dặn bảo Tiểu Mai chuẩn bị nước ấm để ngâm tay, nhưng ánh mắt sắc bén của cô đột ngột khựng lại.


Ở góc phòng ngự uyển, ẩn sau bức tường đá rêu phong, một tỳ nữ quét dọn đang cầm chổi tre lẳng lặng đứng quan sát toàn bộ sự việc. Gương mặt tỳ nữ ấy cúi thấp, nhưng đôi mắt sắc lạnh, đầy tính toán ẩn sau làn tóc xõa bỗng tối sầm lại một cách đầy khả nghi khi nhìn chằm chằm vào vết bỏng trên ngón tay của Nhã Yên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!