Nhạc nềnMemories6

Bản Hợp Đồng Tình Ái 100 Vạn Lượng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cỗ xe ngựa sắt đen nặng nề khựng lại. Tiếng xích sắt lách cách khô khốc vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch của núi thông, kéo Nhã Yên ra khỏi cơn mê muội của nỗi sợ hãi. Cánh cửa bọc sắt nặng trịch rít lên một tiếng chói tai rồi mở sập ra. Luồng gió lạnh buốt tràn ngập sương mù của đỉnh núi thông thốc thẳng vào trong xe, mang theo mùi nhựa thông ẩm ướt và một thứ sát khí nhạt nhòa, sắc lạnh như sương muối.


Nhã Yên ôm chặt chiếc Giỏ Tre Cách Linh vào lòng, run rẩy bước xuống xe. Trước mắt cô, Biệt phủ Đại tướng quân Tạ Vũ Thần sừng sững hiện ra như một con quái thú khổng lồ bằng đá xám đang phủ phục trong bóng tối. Những hàng thông cổ thụ bao quanh dinh thự rì rào trong gió, vách đá dựng đứng phía sau tẩm điện bị sương mù nuốt chửng hoàn toàn. Canh gác xung quanh là những kỵ sĩ Thiết Kỵ Thần Thú mặc giáp sắt viền đen đứng thẳng tắp như những pho tượng, tay lăm lăm trường thương rực ánh lôi quang nhạt. Không có tiếng cười nói, không có hơi ấm phàm trần, nơi đây cô độc và lạnh lẽo đến đáng sợ.


"Đi theo ta." Giọng nói lạnh lùng của phó tướng Lâm Phong vang lên phía trước. Anh ta không hề liếc nhìn cô một cái, bước chân dứt khoát dẫn đường qua những dãy hành lang lát đá đen bóng loáng.


Nhã Yên nuốt nước bọt, đôi chân trần rướm máu vì cuộc chạy trốn lúc chiều khẽ run lên theo từng bước đi. Chú vịt béo Quác Quác trong giỏ tre dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, nó không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ rụt cái cổ ngắn ngủn lại, run bần bật bên dưới lớp nắp giỏ đan kín.


Lâm Phong dừng bước trước một cánh cửa gỗ sồi cổ kính, khảm những lá bùa bằng huyền tinh rực đỏ lôi hỏa lực. Anh ta cúi đầu, cung kính gõ cửa:


"Báo cáo Tướng quân, đã áp giải nghi phạm Lê Nhã Yên tới."


"Vào đi."


Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng từ bên trong truyền ra. Giọng nói ấy không lớn, nhưng lại mang theo một luồng linh áp vô hình khiến lồng ngực Nhã Yên thắt chặt lại, nhịp thở bỗng chốc trở nên khó khăn.


Lâm Phong đẩy cửa, khẽ nghiêng người ra hiệu cho Nhã Yên bước vào rồi lập tức đóng sập cửa lại, canh gác bên ngoài. Căn phòng rộng lớn chính là thư phòng riêng của Vũ Thần. Khắp phòng chứa đầy bản đồ quân sự vẽ trên da thú, những kệ sách cổ cao chạm trần và những binh khí rỉ sét mang theo mùi máu chiến trận nồng nặc. Ở giữa phòng, phía sau chiếc bàn lớn bằng gỗ mun đen, Tạ Vũ Thần đang ngồi lặng lẽ.


Hắn đã trút bỏ lớp y phục thường dân thêu chỉ bạc lúc chiều, khoác lên mình bộ trường bào tối màu viền chỉ đen uy nghiêm. Mái tóc đen dài xõa tự nhiên trên vai, gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng như tạc dưới ánh nến mờ ảo càng lộ rõ vẻ góc cạnh, tàn nhẫn. Đôi mắt đen sâu hoắm của hắn khóa chặt lấy Nhã Yên ngay khi cô bước vào, mang theo một sự thấu suốt đáng sợ.


"Quỳ xuống."


Vũ Thần khẽ mở miệng, hai chữ thốt ra nhẹ nhàng nhưng đi kèm với một luồng linh áp Thiên Ngự Sư khổng lồ ập xuống.


"ẦM!"


Nhã Yên cảm thấy như có một tảng đá ngàn cân đột ngột đè nặng lên hai vai. Toàn bộ huyết quản trong cơ thể cô sôi sục, lồng ngực đau nhói như muốn vỡ tung. Đôi chân cô khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh lên sàn đá lạnh buốt đau điếng. Chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo ở cổ tay trái của cô lập tức phát ra những tiếng rung động trầm nhẹ, tỏa ra một màng chắn mờ nhạt để hấp thụ bớt chấn động lôi hỏa đang tàn phá tim cô, giúp cô không bị thổ huyết ngay tại chỗ. Nhưng luồng linh áp quá mạnh vẫn khiến gương mặt Nhã Yên trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


"Lê Nhã Yên, hay ta nên gọi ngươi bằng cái tên đường phố... Lê Lừa Phỉnh?" Vũ Thần chậm rãi đứng dậy, lững thững bước ra khỏi bàn làm việc. Mỗi bước đi của hắn như gõ thẳng vào thần kinh đang căng thẳng tột độ của cô. "Một phàm nhân không có nửa tia linh lực, dám giả danh Thượng sư Ngự thú để lừa gạt tiền bạc của giới quý tộc Hải Phong. Ngươi có biết, chỉ riêng tội danh mạo nhận Thượng sư quốc gia đã đủ để ngươi bị phân thây làm trăm mảnh, tru di tam tộc chưa?"


Sát khí lạnh buốt bao trùm lấy căn phòng. Nhã Yên cắn chặt môi đến mức rớm máu để duy trì chút lý trí cuối cùng dưới uy áp của hắn. Trong đầu cô, hình ảnh người cha nuôi Lê Mạnh đang nằm liệt giường, lồng ngực phập phồng nhọc nhằn chờ thuốc cứu mạng hiện lên rực rỡ. Cô không thể chết ở đây! Nếu cô chết, cha cô cũng sẽ không sống nổi qua hạn nợ ba ngày của gã ác bá Ngô Sâm.


Cô phải dùng đến bài tẩy duy nhất của mình: trí thông minh đường phố và kiến thức thú y thực tế.


Nhã Yên ngước mắt lên, đối diện thẳng với ánh mắt sắc lẹm của vị chiến thần cô độc. Cô không van xin tha mạng, ngược lại khẽ cười lạnh một tiếng, giọng nói tuy run rẩy nhưng đầy sự bướng bỉnh, sắc bén:


"Tướng quân đại nhân... ngài dùng linh áp Thiên Ngự Sư để ép một phàm nhân như ta quỳ xuống, thật là uy phong lẫm liệt. Nhưng... ngài bắt ta về đây, dứt khoát không phải chỉ để xử tử một kẻ lừa đảo đường phố."


Vũ Thần nheo mắt, sát khí trong mắt ngưng tụ: "Ngươi nghĩ ngươi có tư cách gì để ta giữ mạng?"


"Ta không có linh lực, nhưng ta có mắt!" Nhã Yên dũng cảm nói tiếp, ngón tay cô khẽ chỉ về phía cổ áo của Vũ Thần. "Khi ngài cải trang ở chợ thú lúc chiều, ta đã dùng Xúc Giác Thấu Cảm chạm vào cổ tay ngài lúc giằng co. Dưới lớp da của ngài, các mạch máu hỏa hệ đang nổi rực đỏ như dung nham. Đó không phải là linh lực bộc phát thông thường, mà là tà khí hỏa hệ đang bạo loạn kinh mạch từ bên trong! Thần thú hộ mệnh Hắc Lân của ngài dứt khoát cũng đang bị tàn phá bởi nguồn tà độc này!"


Cô hít một hơi sâu, nén cơn đau ở lồng ngực, dùng giọng điệu chắc nịch khẳng định:


"Tiếng kêu nghẹn của vịt béo Quác Quác nhà ta tuy là giả, nhưng dao động long cốt phát ra từ cổ họng nó lại là thật! Lúc chiều ở chợ thú, khi tiếng gầm vang lên, luồng tà khí hỏa độc đang bộc phát dưới da ngài đã khựng lại trong ba hơi thở, đúng chứ? Ngài giữ mạng ta, là vì tiếng kêu của vịt béo có thể giúp ngài xoa dịu cơn điên loạn của Hắc Lân!"


Không khí trong thư phòng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.


Vũ Thần dừng bước cách Nhã Yên ba bước chân. Gương mặt hắn phẳng lặng không cảm xúc, nhưng trong lòng chiến thần lạnh lùng đang dậy sóng chấn động. Hắn không ngờ một cô gái nghèo hèn từ khu ổ chuột, không có tu vi, lại có thể nhìn thấu căn bệnh bạo loạn nguyên thần được che giấu nghiêm ngặt nhất của Tạ gia chỉ qua một cái chạm tay ngắn ngủi. Sự thông minh, nhạy bén và nhãn quang thú y thực tế của cô vượt xa những trưởng lão ngạo mạn của Ngự Thú Viện hoàng gia.


"Vút!"


Linh áp khổng lồ đột ngột biến mất. Nhã Yên lảo đảo, suýt nữa ngã sụp xuống sàn đá, lồng ngực cô phập phồng tham lam hít thở bầu không khí tự do vừa trở lại.


Vũ Thần quay lưng về phía cô, điềm tĩnh bước lại bàn làm việc. Hắn thò tay gõ nhẹ vào một cơ quan bí mật dưới ngăn bàn gỗ mun. Một tiếng "cạch" vang lên, một hòm gỗ bọc thép nặng nề và một chiếc hộp ngọc bích tỏa ra hàn khí buốt giá tự động trồi lên mặt bàn.


Hắn mở nắp hòm gỗ bọc thép. Bên trong, hàng vạn thỏi bạc trắng Hải Phong rực rỡ xếp thẳng tắp, tỏa ra thứ hào quang tiền tài khiến đôi mắt Nhã Yên lập tức sáng lên.


"Trong hòm này là một vạn lượng bạc ròng, tương đương một phần trăm của khoản tiền sính lễ một trăm vạn lượng ta đã chuẩn bị." Vũ Thần cất giọng trầm thấp, lạnh lùng nhưng đầy sức cám dỗ. "Một trăm vạn lượng sính lễ này sẽ được chuyển thẳng đến tài khoản của cha ngươi và gã nợ Ngô Sâm tại Hải Phong, xóa sạch hoàn toàn mọi khế ước nợ nần của gia đình ngươi ngay trong đêm nay."


Hắn tiếp tục mở chiếc hộp ngọc bích tỏa hàn khí. Bên trong là một củ nhân sâm màu trắng tuyết, thân sâm uốn lượn như một chú rồng nhỏ đang ngủ say, tỏa ra mùi hương thanh khiết xua tan hoàn toàn mùi máu tanh trong phòng.


"Đây là Tuyết Sâm Vạn Năm thu hoạch từ núi tuyết vĩnh cửu phía Bắc." Vũ Thần nhìn Nhã Yên, ánh mắt mang theo sự thấu suốt tàn nhẫn của một kẻ đi săn đã nắm chắc con mồi trong tay. "Ta biết cha nuôi ngươi bị bệnh phổi kinh niên sắp chết. Dược tính tịnh hóa của Tuyết Sâm này có thể tái tạo phế quản cho ông ta, kéo dài thọ mệnh thêm mười năm. Đây là thứ duy nhất trên đời cứu được mạng ông ta lúc này. Ngươi không thể mua được nó ở bất kỳ dược điếm nào bằng tiền phàm nhân."


Nhã Yên nhìn củ Tuyết Sâm Vạn Năm rực sáng dưới ánh nến, hai bàn tay cô siết chặt vào vạt áo linen cũ dính bụi cỏ. Trái tim cô đập điên cuồng. Đây chính là thứ cô cần! Là mục tiêu tối thượng mà cô đã mạo hiểm mạng sống đi lừa gạt khắp các ngõ ngách Hải Phong để tìm kiếm.


"Điều kiện là gì?" Nhã Yên khàn giọng hỏi, cô biết thế gian này không bao giờ có bữa ăn nào miễn phí, nhất là từ một vị tướng quân tàn nhẫn.


"Ký vào đây." Vũ Thần đẩy một tờ khế ước viết bằng chữ triện cổ màu đỏ máu trên giấy da dê về phía cô. "Làm 'Thượng sư Ngự thú' giả lập cho biệt phủ của ta. Ngươi phải đóng vai vị hôn thê danh giá của ta, xuất hiện trước hoàng gia và triều đình để giúp ta che giấu tình trạng bạo loạn linh lực của Hắc Lân, đồng thời trấn áp các thế lực phản nghịch đang rình rập Tạ gia."


Nhã Yên bàng hoàng bước lại gần bàn, nhìn kỹ những dòng chữ triện cổ trên tờ giấy da dê. Đây chính là Khế Ước Phu Thê Giả.


"Đóng vai Thượng sư quốc gia trước mặt Ngự Thú Viện hoàng gia?" Giọng Nhã Yên run lên vì kinh hãi. "Ngài điên rồi sao! Những trưởng lão ở đó đều là cao thủ Huyền ngự, Địa ngự, họ chỉ cần dùng một la bàn linh lực là có thể vạch trần việc ta không có tu vi trong nháy mắt! Đó là tự sát!"


"Ta sẽ bảo vệ ngươi." Vũ Thần đứng thẳng người, uy áp chiến thần bộc phát nhạt nhòa quanh thân thương Hắc Lân đặt bên cạnh bàn. "Mộc Lan và Lâm Phong sẽ giúp ngươi ngụy trang linh lực giả. Việc của ngươi là dùng kiến thức thú y kỳ dị của ngươi để xoa dịu Hắc Lân khi nó phát điên, và dùng cái miệng bốc phét của ngươi để đánh lừa thiên hạ. Ký vào, ngươi có một trăm vạn lượng và Tuyết Sâm cứu cha. Từ chối, ngươi và con vịt béo của ngươi sẽ làm mồi cho thú dữ dưới vực sâu ngay đêm nay."


Nhã Yên đứng lặng người giữa thư phòng u tối. Một bên là vực sâu vạn trượng của trò dối trá cung đình đầy cạm bẫy chính trị, một bên là cái chết nhục nhã ngay lập tức và sự tuyệt vọng của người cha nuôi nghèo khổ trên giường bệnh. Cô không có lựa chọn nào khác. Chữ hiếu và bản năng sinh tồn kiên cường của cô gái đường phố đã đưa ra quyết định.


Cô tiến lên một bước, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Vũ Thần, bộc lộ sự lanh lợi thực tế:


"Được, ta chấp nhận bản hợp đồng này! Nhưng ta có ba điều khoản bổ sung phải được ghi rõ vào khế ước!"


"Nói." Vũ Thần lạnh lùng nheo mắt.


"Thứ nhất, Khế Ước Phu Thê Giả này hoàn toàn là giao dịch tài chính để giữ kín bí mật thân phận, tuyệt đối không được đụng chạm thân thể dưới bất kỳ hình thức nào khi không có sự đồng ý của ta!" Nhã Yên dứt khoát đưa ra ranh giới tự vệ cực cao của mình.


"Thứ hai, ngài phải bảo đảm an toàn tuyệt đối cho cha nuôi ta, đưa ông ấy đến nơi tịnh dưỡng tốt nhất và sắc thuốc Tuyết Sâm dưới sự giám sát của ta."


"Thứ ba, sau khi Hắc Lân được tịnh hóa hoàn toàn và lời nguyền huyết thống của ngài được giải trừ, bản hợp đồng này sẽ lập tức bị hủy bỏ, ta phải được tự do rời đi cùng vịt béo Quác Quác mà không bị truy nã."


Vũ Thần nhìn cô gái mảnh mai trước mặt, khóe môi khẽ cong lên một vệt cung độ cực nhỏ đầy hứng thú. Sự bướng bỉnh và lý trí tuyệt đối của cô trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này khiến hắn càng thêm khẳng định mình đã chọn đúng người.


"Đồng ý." Vũ Thần vung tay, một luồng hỏa lực màu đen từ đầu ngón tay hắn bay ra, khắc sâu ba điều khoản của Nhã Yên bằng chữ triện cổ rực đỏ lên tờ khế ước da dê.


Hắn đẩy nghiên mực đỏ máu và chiếc bút lông ngọc bích về phía cô.


Nhã Yên nhìn tờ khế ước rực sáng linh lực đỏ nhạt, hơi thở cô dồn dập. Cô biết, một khi đặt bút ký tên, cuộc đời tự do tự tại, lém lỉnh phố chợ của cô sẽ chính thức khép lại, thay vào đó là một hành trình đầy rẫy dối lừa, hiểm nguy và những dằn vặt khôn nguôi giữa ranh giới danh phận giả lập và sự gắn kết sinh mệnh chân thật với vị tướng quân lạnh lùng này.


Nhã Yên run rẩy đặt bút ký vào khế ước phu thê giả lập, chính thức bước chân vào lồng giam hoa lệ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!