Bẫy Rập Chợ Thú Và Vị Tướng Quân Lạnh Lùng
Sương mù buổi trưa trên bến cảng Hải Phong không những không tan mà ngày càng dày đặc, quện chặt lấy mùi cá tanh và tiếng ồn ào hỗn tạp từ Chợ thú Hải Phong. Lê Nhã Yên nhanh tay vơ vét những đồng bạc trắng lẻ tẻ trên mặt bàn gỗ mục, nhét vội vào chiếc túi vải thô rách nát trước ngực. Tim cô đập thình thịch như gõ trống trận. Dưới chân cô, chú vịt béo Quác Quác đang dùng chiếc mỏ dẹt màu cam rụt rè rúc sâu vào góc chiếc Giỏ Tre Cách Linh, đôi mắt ti hí của nó đảo liên tục đầy vẻ sợ hãi.
"Rung... rung..."
Chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo ở cổ tay trái của Nhã Yên bỗng nhiên phát ra những tiếng rung động trầm nhẹ, truyền thẳng vào da thịt cô một cảm giác buốt lạnh thấu xương. Nhã Yên khựng lại. Mười năm bươn chải ở khu ổ chuột ven sông Hải Phong đã rèn luyện cho cô một bản năng sinh tồn nhạy bén hơn cả dã thú. Chiếc vòng bạc này chưa bao giờ cảnh báo sai. Có một nguồn linh áp khổng lồ, hoặc giả là một luồng tà khí bạo lực cực kỳ nguy hiểm đang tiến lại gần bến sông sương mù này.
Cô ngước mắt lên, và ngay lập tức chạm phải ánh mắt của vị khách lạ mặt mặc y phục thêu chỉ bạc.
Nam tử ấy đứng tựa lưng vào cột đá cổng chợ thú, phong thái cao lớn, tuấn mỹ nhưng lạnh lùng như một pho tượng tạc từ băng vạn năm. Đôi mắt đen sắc lẹm của hắn không hề có chút ấm áp nào, ngược lại chứa đựng một luồng tà khí nhạt nhòa nhưng đầy áp bức. Hắn lững thững bước ra khỏi làn sương mù, từng bước đi nhẹ nhàng không tiếng động nhưng lại khiến đám đông quý tộc đang ồn ào tự động dạt ra hai bên như nước triều gặp đá tảng.
Nhã Yên nuốt nước bọt, cố gắng vận hành Giả Thần Giả Quỷ Pháp để giữ cho gương mặt mình phẳng lặng như nước hồ thu. Cô khẽ mỉm cười, giọng điệu mang theo sự huyền bí của một Thượng sư giả lập:
"Vị công tử này, ngài nhìn con vịt béo... à không, nhìn Thần thú niết bàn của ta lâu như vậy, phải chăng là đã cảm nhận được long huyết cộng hưởng? Thần thú chọn chủ bằng duyên phận tâm linh, nếu ngài muốn đặt cược vận may..."
"Trò diễn rất khá." Nam tử khẽ ngắt lời cô. Giọng nói của hắn trầm thấp, lạnh lùng nhưng lại mang theo một luồng uy áp vô hình khiến lồng ngực Nhã Yên thắt lại. Hắn dừng bước trước bàn gỗ, cúi xuống nhìn chiếc lồng tre trống không, rồi lại liếc nhìn chiếc Giỏ Tre Cách Linh dưới chân cô.
"Ngực lép, tay đầy vết chai, không có nửa tia linh lực dao động." Hắn chậm rãi liệt kê, ánh mắt sắc bén như muốn lột trần toàn bộ sự dối trá của cô gái nghèo. "Một phàm nhân rách rưới từ khu ổ chuột ven sông, lại dám tự xưng là Thượng sư Ngự thú?"
Nhã Yên biến sắc, nhưng Khẩu Quyết Bốc Phét lập tức vận hành trong đầu. Cô ưỡn ngực, ra vẻ bất bình:
"Công tử chớ có dùng nhãn quan phàm trần để đo lường thiên cơ! Ta không có linh lực chiến đấu là vì đã hiến tế toàn bộ nguyên thần để phong ấn tà khí cho Thần thú tối cổ! Ngài có biết tiếng gầm long ngâm vừa rồi đã chấn nhiếp vạn thú thế nào không?"
"Tiếng gầm long ngâm?" Vũ Thần nở một nụ cười lạnh đầy mỉa mai. Hắn thò bàn tay thon dài, thon thả nhưng đầy vết sẹo chiến trận vào chiếc túi vải thô của cô đặt trên bàn, lôi ra một mảnh vụn của chiếc Bánh Trôi Nước Vạn Xuân còn sót lại. "Bánh trôi nước ngọt lịm làm từ gạo nếp linh cốc... nếp dẻo quánh bọc mật đường. Ngươi nghĩ ta không ngửi ra mùi mật ngọt bám trên mỏ con vịt béo của ngươi sao?"
Hắn tiến sát lại gần cô hơn một bước, luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ cơ thể hắn khiến Nhã Yên run rẩy. Hắn ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng điệu nguy hiểm:
"Cơ chế nghẹn thức ăn dở khóc dở cười này... dùng nếp dẻo bọc mật để con vịt ăn tham nuốt chửng, thực quản nhỏ hẹp bị nghẹt cứng cọ xát vào vật thể cứng trong cổ họng nó, ép phế quản ho khan tạo ra sóng âm trầm đục mô phỏng tiếng rồng ngâm. Trò bịp đường phố rẻ tiền này, ngươi nghĩ có thể lừa được ta sao?"
Nhã Yên cứng đờ cả người. Bí mật lớn nhất của cô, trò lừa đảo giúp cô kiếm tiền cứu mạng cha nuôi suốt thời gian qua, lại bị nam tử xa lạ này bóc trần một cách chi tiết và chính xác đến từng chân tơ kẽ tóc chỉ trong vòng vài hơi thở. Cô nhìn chiếc vòng bạc cổ trên tay đang rung động dữ dội, biết rõ kẻ trước mặt dứt khoát là một đại nhân vật có tu vi kinh người, không phải loại quý tộc nửa mùa dễ bị lòe bịp.
"Ngươi... ngươi muốn thế nào?" Nhã Yên lùi lại nửa bước, giọng nói đã mất đi sự tự tin ban đầu, lộ ra sự hoảng sợ của một kẻ trộm bị bắt quả tang.
"RẦM!"
Trước khi Vũ Thần kịp trả lời, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía lối vào chợ thú. Đám đông đang vây quanh bàn gỗ của Nhã Yên hoảng loạn la hét, dạt ra chạy trốn.
"Chạy đi đâu! Tuần binh phủ Hải Phong chấp pháp! Kẻ nào nuôi dưỡng và buôn bán linh thú lậu chưa đăng ký đều phải bị bắt giữ!"
Một gã thanh niên to béo bặm trợn, mặc áo lụa là thêu thùa lòe loẹt mở phanh ngực lộ lông ngực rậm rạp nghênh ngang bước vào. Đó là Triệu Hùng, ác bá khét tiếng phố chợ Hải Phong, con trai trưởng lão Triệu Bá. Đi bên cạnh gã là Vương Thông, Phó thống lĩnh tuần binh thành Hải Phong, mặc giáp tuần binh màu xám đen xộc xệch, ánh mắt tham lam gian giảo luôn nhìn ngang liếc dọc.
"Triệu thiếu gia, chính là con khốn kia!" Một tên tay sai của Triệu Hùng chỉ tay thẳng vào mặt Nhã Yên. "Nó chính là kẻ đã dùng con vịt béo lừa mất mười lượng bạc đặt cọc của phú thương béo ban nãy!"
Triệu Hùng híp đôi mắt hí đầy vẻ dâm đãng và tàn bạo nhìn Nhã Yên, rồi cười sằng sặc:
"Hóa ra là con khốn lừa đảo Nhã Yên ở khu ổ chuột! Mày dám vác con vịt lậu chưa đăng ký ra đây gạt tiền quý tộc sao? Vương thống lĩnh, bắt lấy nó cho ta! Tịch thu con vịt béo kia đem về phủ Triệu gia làm thịt!"
Vương Thông rút trát tòa truy nã đặc chế rực sáng linh lực định vị ra, cười lạnh ra lệnh cho đám tuần binh:
"Bao vây lấy nó! Tội lừa đảo quốc gia và ngự thú lậu, khép vào tội tử hình không cần xét xử!"
Hàng chục tuần binh trang bị giáp nhẹ, cầm theo xích sắt và dắt theo những chú chó săn linh thú hệ lôi lập tức lao lên, bao vây chặt chẽ góc cây liễu cổ thụ nơi Nhã Yên đang đứng.
Nhã Yên hoảng hốt. Triệu Hùng và Vương Thông dứt khoát là muốn dồn cô vào đường chết để tịch thu vịt béo Quác Quác và cướp đoạt số bạc cọc cô vừa kiếm được. Cô không thể để bản thân bị bắt, cha nuôi ở nhà vẫn đang chờ thuốc cứu mạng!
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhã Yên nhanh tay chộp lấy chiếc Giỏ Tre Cách Linh chứa vịt béo Quác Quác đeo lên vai. Chiếc giỏ tre đan từ rễ liễu rủ cổ thụ lập tức phát huy tác dụng, che giấu hoàn toàn mọi dao động linh lực phát ra từ long cốt của vịt béo, khiến la bàn định vị của Vương Thông khẽ run lên rồi mất tín hiệu.
"Đuổi theo nó! Nó định trốn bằng lối ngách bến sông!" Vương Thông hét lên khi thấy Nhã Yên lách người cực nhanh qua kẽ hở giữa hai tuần binh, lao thẳng vào ngõ hẻm chật hẹp phía sau bến cảng.
Nhã Yên vận dụng kỹ năng Kim Thiền Thoát Xác Bộ, đôi chân mảnh mai lướt nhanh trên nền đất sình lầy ẩm ướt. Cô rẽ liên tục qua các sạp hàng cá thối, cố gắng dùng địa hình chật hẹp để cắt đuôi tuần binh. Tiếng chó săn hệ lôi sủa vang dội ngay sát phía sau lưng cô, những tia sét nhỏ xẹt qua vách gỗ mục nát kêu lên những tiếng xèo xèo ghê rợn.
"Đứng lại!"
Vương Thông gầm lên, thân hình trung niên rỗ mặt lướt nhanh như gió bão nhờ vận hành Thiết Kỵ Quyết. Hắn chặn đầu cô ngay tại lối ra ngõ hẻm bến tàu trống trải, thanh đao tuần tra rực sáng linh lực chỉ thẳng vào ngực cô.
Nhã Yên phanh gấp bước chân, hơi thở dồn dập. Phía sau cô, Triệu Hùng cùng đám tuần binh đã khép chặt vòng vây, dồn cô vào góc tường chết sát bờ sông sương mù.
"Hết đường chạy rồi nhé con khốn!" Triệu Hùng sneer đầy đắc ý. "Giao nộp con vịt béo trong giỏ tre ra đây, rồi ngoan ngoãn đi theo ta về phủ hầu hạ, ta may ra còn cho mày một con đường sống!"
Nhã Yên cắn chặt môi, tay thò vào túi vải thô lấy ra một nắm bột Linh Cám Ngũ Cốc dại tự chế. Cô định dùng mưu kế cuối cùng: ném bột cám vào mắt tuần binh để tạo khói mù trốn chạy đường sông.
"Vút!"
Nhã Yên vung tay ném mạnh nắm bột cám ngũ cốc ra ngoài. Một làn khói bụi màu xám bùng lên giữa ngõ hẻm. Nhưng Vương Thông chỉ cười khẩy đầy khinh miệt. Hắn vận hành Thiết Kỵ Quyết, một lớp màng bảo hộ linh lực màu xanh lục nhạt lập tức xuất hiện quanh cơ thể, dễ dàng thổi bay toàn bộ lớp bụi cám dại mà không hề bị tổn thương hay che mắt.
"Trò vặt vãnh của phàm nhân!" Vương Thông bước lên, vung tay định giật lấy chiếc Giỏ Tre Cách Linh trên vai cô.
"RẮC!"
Một tiếng động trầm đục vang lên, thanh đao của Vương Thông bỗng nhiên bị một luồng linh lực vô hình đánh gãy làm đôi, những mảnh vụn sắt lạnh rơi lả tả xuống nền đất sình lầy.
Sương mù xung quanh ngõ hẻm bỗng chốc đông cứng lại. Nhiệt độ không khí giảm xuống đột ngột khiến hơi thở của mọi người hóa thành những làn khói trắng xóa. Nam tử mặc y phục thêu chỉ bạc lững thững bước vào ngõ cụt, thanh trường kiếm đeo ngang hông hắn khẽ ngân vang một tiếng sắc lạnh.
Tạ Vũ Thần bước đến bên cạnh Nhã Yên, chắn trước mặt cô như một bức tường thép vững chãi. Ánh mắt lạnh lùng của hắn lướt qua Vương Thông và Triệu Hùng, khiến cả hai tên ác bá đều cảm thấy một luồng sát khí ngập tràn dâng lên trong lòng.
"Kẻ nào dám cản đường kỵ sĩ quân đội chấp pháp?" Vương Thông hoảng sợ, cố lấy lại bình tĩnh hét lên. "Ta là Phó thống lĩnh tuần binh Hải Phong! Tri phủ Lý đại nhân đã ký trát tòa bắt giữ con khốn lừa đảo này! Ngươi là kẻ nào mà dám can thiệp vào việc quan phủ?"
Vũ Thần không hề thèm liếc nhìn Vương Thông một cái. Hắn thò tay vào ngực áo, lôi ra một tấm lệnh bài bằng sắt đen nặng trịch, trên mặt khắc hình vảy Hắc Lân rực đỏ lôi hỏa lực - biểu tượng tối cao của Tạ Gia Quân phủ.
"Tạ Gia Lệnh Bài!" Vương Thông mặt cắt không còn một giọt máu, đôi chân run rẩy suýt quỳ rạp xuống đất. Hắn nhận ra chiếc lệnh bài của Đại tướng quân Tạ Vũ Thần - vị chiến thần miền Nam đứng đầu đế quốc, kẻ nắm giữ binh quyền tối cao có thể tiền trảm hậu tấu bất kỳ quan chức địa phương nào.
Triệu Hùng cũng hoảng sợ lùi lại sau lưng tuần binh, sự hống hách thường ngày biến mất không dấu vết.
"Kẻ này và con thú của nàng ta liên quan trực tiếp đến một vụ án mật quân sự của Tạ Gia Quân." Vũ Thần cất giọng lạnh lùng, từng chữ như búa tạ nện vào lòng đối phương. "Nha môn Hải Phong muốn can thiệp vào quân vụ miền Nam sao?"
"Dạ... dạ không dám!" Vương Thông run rẩy cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt rỗ. "Hóa ra là quân vụ của Tướng quân phủ... Tiểu nhân có mắt không tròng, xin Tướng quân bớt giận! Chúng tiểu nhân lập tức rút lui!"
Nói rồi, Vương Thông vội vàng phất tay, kéo theo Triệu Hùng và đám tuần binh tháo chạy trối chết khỏi ngõ hẻm, không dám quay đầu lại nhìn lấy một lần.
Nhã Yên thở phào nhẹ nhõm, định lách người trốn đi bến sông thì cổ tay cô đã bị một bàn tay thon dài, lạnh buốt như băng khóa chặt lại.
"Ta đã nói cho ngươi trốn chạy chưa?" Vũ Thần lạnh lùng nhìn cô.
Nhã Yên giãy giụa nhưng vô ích, lực tay của hắn mạnh mẽ như gông cùm sắt thép. Cô nhìn chiếc vòng bạc cổ trên tay đang rạn nứt thêm một vết nhỏ do chấn động linh lực của hắn tỏa ra, lòng đầy tuyệt vọng:
"Công tử... ngài đã cứu ta, ta vô cùng biết ơn. Nhưng ta chỉ là một phàm nhân nghèo khổ, cha ta ở nhà đang bệnh nặng sắp chết... xin ngài tha cho ta!"
"Đưa về biệt phủ." Vũ Thần không hề để tâm đến lời van xin của cô, quay sang ra lệnh cho phó tướng Lâm Phong vừa dẫn kỵ binh Thiết Kỵ áp sát đầu ngõ.
Nhã Yên bị hai kỵ sĩ Thiết Kỵ thô bạo áp giải, ném thẳng vào bên trong cỗ xe ngựa kiên cố bằng sắt đen của Tướng quân phủ. Cánh cửa xe bằng gỗ sồi bọc sắt nặng trịch đóng sập lại, khóa chặt toàn bộ ánh sáng bên ngoài, dìm cô và chú vịt béo Quác Quác vào bóng tối tịch mịch.
Nằm rạp trên sàn xe ngựa lạnh lẽo, Nhã Yên ôm chặt chiếc Giỏ Tre Cách Linh vào lòng, nghe tiếng bánh xe lăn bánh nghiền lên sỏi đá hướng về phía đỉnh núi thông sương mù biệt lập. Cô không biết số phận của mình và cha nuôi rồi sẽ ra sao khi rơi vào tay vị chiến thần lạnh lùng đáng sợ này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!