Nhát Dao Sương Lạnh Và Sự Che Chở Cố Chấp
Tiếng sấm sét gầm rú đập thẳng vào màng nhĩ của Lê Nhã Yên, mang theo sức nóng bỏng rát và mùi ozone khét lẹt. Bầu trời Thung lũng Gió Hú như bị xé toạc làm đôi dưới đao thế lôi quang của Bạch Hổ. Khi cỗ xe ngựa chỉ huy bọc sắt đổ sụp, Nhã Yên bị hất văng ra ngoài, lăn mấy vòng trên nền đá răm dăm sắc nhọn.
"Ưm..."
Nhã Yên rên rỉ một tiếng đau đớn. Hai lòng bàn tay cô, vốn đã rách da rỉ máu tươi dưới lớp gạc trắng từ buổi thử thách ở nha môn Hải Phong, giờ đây lại phải chịu thêm lực ma sát tàn nhẫn với mặt đất. Cơn đau buốt thấu xương truyền thẳng về đại não làm mắt cô nhòe đi. Thế nhưng, trong cơn hoảng loạn, hai cánh tay cô vẫn siết chặt lấy chiếc Giỏ Tre Cách Linh vào lòng. Bên trong giỏ, chú vịt béo Quác Quác dường như cũng biết tai họa ập đến, nó thu mình nhỏ nhất có thể, run bẩy bẩy không dám phát ra một tiếng động nào.
Nhờ chiếc Giáp Tơ Tằm Kháng Độc mặc bên trong y phục dệt từ tơ tằm băng tuyết vạn năm, Nhã Yên tránh được việc bị chấn thương gãy xương cốt, nhưng luồng khí lạnh cực hạn từ giáp tơ dội ngược vào cơ thể phàm nhân khiến cô không khỏi run rẩy.
"Hừ, mạng của con khốn lừa đảo này dai thật!"
Bạch Hổ gầm lên một tiếng lạnh lùng. Hắn đứng trên đống đổ nát của cỗ xe ngựa, thanh đại đao khổng lồ khảm cốt hổ tinh thạch rực sáng lôi điện màu xanh lam nhạt. Gã sát thủ Linh Ngự đỉnh phong không hề cho Nhã Yên cơ hội thở dốc. Hắn khẽ huýt sáo, con sói tuyết mang tà khí ám hệ khổng lồ bên cạnh lập tức nhe nanh vuốt rực lửa đen lao thẳng về phía cô.
Nhã Yên nhìn con quái thú đang vồ tới, hàm răng sắc nhọn của nó chỉ cách cổ cô vài tấc. Sức mạnh của gió lốc thung lũng ép chặt lấy lồng ngực cô, khiến phế quản vốn đang bị tổn thương do phản phệ Hóa Linh Đan co thắt dữ dội. Cô chỉ có thể thở khò khè, không thể thốt ra một tiếng kêu cứu nào.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng sinh tồn đường phố trỗi dậy. Nhã Yên cắn chặt môi đến rớm máu, dùng đôi bàn tay đang run rẩy vì bỏng rát rút phắt con Dao Găm Sương Lạnh chế tác từ băng thạch dắt bên hông ra.
"Xoẹt!"
Nhã Yên không hướng về phía thân thể khổng lồ của con sói tuyết, mà nhắm thẳng vào sợi xích sắt xỉn màu quấn quanh cổ nó—nơi dòng tà khí ám hệ đang luân chuyển mạnh nhất để khống chế thần trí con thú. Nhát dao sương lạnh chém xuống dứt khoát. Hàn khí cực mạnh từ băng thạch vạn năm bùng phát, đông cứng hoàn toàn sợi xích sắt và một góc mũi của con sói tuyết.
"Áu...u..."
Con sói tuyết đau đớn rú lên khi vết thương bị đóng băng tức thì, ngăn chảy máu nhưng gây tê liệt kinh hoàng. Lực đẩy từ nhát chém vật lý của Nhã Yên khiến con thú khổng lồ bị chệch hướng lùi lại, nhưng bản thân cô cũng bị phản lực hất lùi sát bờ vực thung lũng dốc đứng. Gót chân cô đã chạm vào khoảng không vô định, sỏi đá vụn rơi rào rào xuống vực sâu sâu hoắm.
"Ngu xuẩn!"
Bạch Hổ tức giận vì thú cưng bị thương bởi một kẻ không có linh lực. Hắn xoay đao lôi điện, vung một đường chém liên tiếp rực sáng lôi quang, tạo ra một luồng đao khí hình bán nguyệt khổng lồ ép thẳng về phía Nhã Yên. Luồng đao thế này được gia tốc bởi gió lốc thung lũng, đủ sức chém đôi một tu sĩ Huyền Ngự, chứ đừng nói đến thân thể phàm nhân của cô.
"Nhã Yên! Tránh ra!"
Một tiếng gầm khàn đặc, đầy phẫn nộ vang lên từ màn cát bụi. Một bóng đen cao lớn lao đến nhanh như chớp giật. Tạ Vũ Thần bất chấp khoảng cách, vọt tới dùng thân hình vạm vỡ của mình che chắn hoàn toàn cho cô.
"Phập!"
Thanh đại đao của Bạch Hổ sạt qua vai trái Vũ Thần. Lớp chiến giáp viền đen dày cộp bị chém rách, máu tươi đỏ thẫm lập tức phun ra, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng dưới chân họ. Vũ Thần khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục, nhưng đôi chân anh vẫn sừng sững như bàn thạch, không hề lùi lại nửa bước. Anh dùng tay phải siết chặt lấy bả vai Nhã Yên, kéo cô sát vào lồng ngực ấm nóng của mình, che chở cô khỏi luồng điện từ dư chấn của đao thế.
"Tướng... quân..." Nhã Yên bàng hoàng nhìn vệt máu rực đỏ trên vai anh. Cổ họng cô khàn đặc, chỉ có thể thốt ra những tiếng thào thào yếu ớt đầy xót xa.
"Đứng yên sau lưng ta." Giọng nói của Vũ Thần khàn đặc nhưng mang theo sự chiếm hữu và che chở cố chấp đến điên cuồng. Anh thà để bản thân chịu thương tích, chứ tuyệt đối không để bất kỳ luồng lôi điện nào chạm vào một sợi tóc của cô gái phàm nhân này.
Bạch Hổ cười tàn nhẫn: "Tạ Vũ Thần, ngươi quả nhiên đã bị phế bỏ một nửa võ lực! Vì một con khốn phàm nhân mà chịu đỡ đao, hôm nay Tạ gia quân sẽ mất đi vị tướng quân của mình!"
Vũ Thần không thèm trả lời. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh đột ngột hóa đỏ ngầu rực lửa đen. Anh vận hành Hắc Lân Tâm Pháp đến cực hạn, vung cây Hắc Lân Thương đúc từ vảy thần thú quét ngang một đường bạo liệt.
"Hắc Lân Phá Quân Thương!"
Một vòng tròn hỏa diễm màu đen bùng cháy dữ dội bộc phát từ thân thương, mang theo uy áp cuồng bạo của Thiên Ngự Sư đỉnh phong. Luồng lửa đen xé toạc màn sương mù và gió lốc thung lũng, đánh gãy hoàn toàn đao thế lôi quang tiếp theo của Bạch Hổ, hất văng gã sát thủ lùi lại hàng chục trượng.
Thế nhưng, việc vận hành linh lực hỏa hệ bạo liệt dưới áp lực gió lốc cực hạn đã kích hoạt tàn nhẫn chất độc Tuyết Cốt Hương tích tụ suốt hai mươi năm trong cơ thể Vũ Thần. Cơn bạo loạn nguyên thần tàn khốc bùng phát ngay lập tức.
"Hự..."
Vũ Thần đột ngột khựng lại. Các mạch máu trên cổ và gương mặt tuấn mỹ của anh nổi rực đỏ như những dòng dung nham nóng rực, tỏa ra hơi nóng bỏng cháy rợn người. Anh nôn ra một ngụm máu đen kịt, lồng ngực phập phồng dữ dội như có ngọn lửa đang thiêu đốt kinh mạch từ bên trong. Anh cố dùng linh lực chiến thần để tự áp chế hỏa độc, nhưng Tuyết Cốt Hương phản ứng mạnh mẽ, khiến các mạch máu quanh tim suýt chút nữa đứt đoạn. Vũ Thần mất đà, ngã quỵ một chân xuống lòng thung lũng đổ nát, cây Hắc Lân Thương cắm chặt xuống đất để giữ cho cơ thể không đổ sụp.
Bạch Hổ tuy bị thương nhẹ ở ngực nhưng thấy Vũ Thần bộc phát bạo loạn nguyên thần, liền cười lớn khát máu: "Ha ha ha! Lời nguyền Tạ gia bộc phát rồi! Chết đi!"
Hắn vung đao chuẩn bị lao lên bồi thêm nhát chém chí mạng.
Nhã Yên nhìn thấy Vũ Thần đang đau đớn đến mức co quắp, hơi nóng tỏa ra từ người anh bỏng rát như một lò nung. Nỗi sợ hãi bị lộ thân phận giả mạo biến mất, chỉ còn lại sự xót xa và lòng trắc ẩn tột cùng dành cho vị chiến thần đang cố chấp bảo vệ cô.
"Mặc kệ hợp đồng!"
Nhã Yên bất chấp hiểm nguy, quỳ sụp xuống bên cạnh Vũ Thần. Cô tháo đôi găng tay lụa trắng ra, để lộ hai lòng bàn tay bỏng rộp quấn gạc rách da rỉ máu tươi. Không một chút do dự, cô áp chặt lòng bàn tay trần rướm máu của mình thẳng lên vị trí tim trước ngực anh.
"Xúc Giác Thấu Cảm, kích hoạt!"
Trong tâm trí Nhã Yên, một sơ đồ kinh mạch rực sáng lập tức hiện ra. Nhưng không giống như những linh thú khác, kinh mạch hỏa hệ của Vũ Thần lúc này giống như một mạng lưới sông lửa đang gầm rú điên cuồng, bị chặn chặt bởi hàng vạn hạt độc tố Tuyết Cốt Hương màu đỏ thẫm rực cháy.
Nhã Yên cắn chặt răng, nén cơn đau rát buốt từ lòng bàn tay khi tiếp xúc với hỏa độc phản phệ. Cô tập trung tinh thần lực phàm nhân đến cực hạn, truyền qua lòng bàn tay một luồng hơi ấm tịnh hóa ôn hòa, dịu nhẹ. Cô cảm nhận được nhịp tim của Vũ Thần đang đập nhanh điên cuồng—đạt mức hai trăm nhịp mỗi phút, chính là chất xúc tác đẩy nhanh hỏa độc.
"Hạ xuống... mau hạ xuống..." Nhã Yên thì thầm dằn vặt, cô dùng kỹ thuật thấu cảm để điều hòa nhịp thở của mình, ép nhịp tim của Vũ Thần phải đồng bộ và chậm lại theo nhịp tim của cô.
Hơi ấm tịnh hóa từ lòng bàn tay Nhã Yên len lỏi vào kinh mạch bế tắc của Vũ Thần. Kỳ tích xảy ra, dòng sông lửa đen cuồng bạo dần dịu lại, nhịp tim anh từ từ hạ xuống mức an toàn, tạm thời xoa dịu cơn bạo loạn nguyên thần đau đớn thấu xương.
Vũ Thần bừng tỉnh khỏi cơn mê muội, đôi mắt rực đỏ khôi phục lại một tia thanh tỉnh. Cảm nhận được bàn tay rướm máu của Nhã Yên đang áp trên tim mình, lòng anh dâng lên một luồng sức mạnh tinh thần vô bờ bến. Anh gầm lên một tiếng dũng mãnh, vung thương phóng ra một luồng hỏa diễm đen bạo liệt cuối cùng đánh thẳng vào ngực Bạch Hổ.
"Bùm!"
Thanh đại đao khảm cốt hổ của Bạch Hổ bị chém gãy đôi, lôi quang tắt ngấm. Gã sát thủ bị đánh bay đập mạnh vào vách đá, hộc máu liên tục. Nhận thấy Vũ Thần đột ngột khôi phục lực lượng một cách quái dị, Bạch Hổ hoảng sợ ôm ngực, vội vàng huýt sáo gọi con sói tuyết tháo chạy trốn biệt vào màn bão tuyết và sương mù dày đặc của thung lũng.
Nhưng ngay khi bóng dáng kẻ thù vừa biến mất, luồng linh lực gượng ép cuối cùng của Vũ Thần cũng cạn kiệt vĩnh viễn. Anh nôn ra một ngụm máu đen lớn, cây Hắc Lân Thương rơi rầm xuống đất.
Cơ thể cao lớn của vị Đại tướng quân mất hoàn toàn lực lượng, ngã quỵ xuống lòng thung lũng lạnh giá. Các mạch máu trên cổ và gương mặt anh rực đỏ rợn người như nham thạch sắp phun trào, tỏa ra hơi nóng bỏng rực thiêu đốt cả lớp tuyết dày xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!