Nhạc nềnMemories6

Thung Lũng Gió Hú Và Cạm Bẫy Dọc Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Càng rời xa thành Hải Phong, sắc xanh dịu dàng của những rặng thông miền duyên hải càng thưa thớt dần, nhường chỗ cho những vách đá xám xịt, dựng đứng như những thanh gươm khổng lồ đâm toạc bầu trời. Con đường thiên lý tiến kinh vắt vẻo qua những sườn núi dốc đứng, nơi sương mù hoang dã bắt đầu đậm đặc và lạnh buốt hơn.


Bên trong cỗ xe ngựa chỉ huy của Tướng quân phủ, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng bánh xe nghiến lên sỏi đá khô khốc. Lê Nhã Yên tựa lưng vào lớp đệm lông thú mềm mại, nhưng cơ thể phàm nhân của cô lại đang chịu đựng những cơn đau nhức nhối âm ỉ. Hai lòng bàn tay cô, ẩn sau đôi găng tay lụa trắng muốt, vẫn được quấn nhiều lớp gạc dày. Vết bỏng rách da rỉ máu tươi từ buổi thử thách ở nha môn Hải Phong vẫn chưa hề khép miệng, mỗi lần xe ngựa xóc nảy là một lần vết thương rách ra, mang theo cơn đau rát buốt thấu xương.


Cổ họng cô bỏng rát, phế quản bị tổn thương do phản phệ của Hóa Linh Đan khiến Nhã Yên chỉ có thể thở khò khè nhè nhẹ. Thế nhưng, điều khiến cô dằn vặt nhất lúc này lại là một mùi hương. Dù đã được quấn gạc kỹ càng, mùi thơm lạnh lẽo, ngọt ngào đặc trưng của Tuyết Sâm Vạn Năm vẫn thoang thoảng rò rỉ ra ngoài, hòa vào không khí ấm áp trong khoang xe. Đó là thứ dược liệu quý giá cô dùng để cứu mạng cha nuôi Lê Mạnh, nhưng giờ đây, nó lại đang vô tình trở thành một vết dấu dẫn đường cho kẻ thù.


Ở phía đối diện, Tạ Vũ Thần ngồi sừng sững như một pho tượng tạc. Chiến giáp viền đen của anh phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn dầu treo trên nóc xe. Đôi mắt đen sắc lẹm như chim ưng của vị Đại tướng quân thỉnh thoảng lại lướt qua đôi găng tay lụa trắng của cô. Thấy cô khẽ rùng mình vì một cơn gió lạnh lách qua khe cửa, Vũ Thần không nói một lời, nhưng bàn tay bọc hộ thủ bằng thép lạnh của anh khẽ siết nhẹ. Anh vận hành một luồng linh lực hỏa hệ ấm áp truyền vào lò sưởi huyền tinh đặt dưới gầm xe, khiến nhiệt độ trong khoang lập tức tăng lên, xua tan cái lạnh buốt giá của vùng cao nguyên.


Sự quan tâm âm thầm và cố chấp ấy khiến Nhã Yên khẽ mím môi. Chiếc Vòng Ngọc Tiêu Phu Nhân đeo trên cổ tay trái cô khẽ tỏa ra hơi ấm tịnh hóa dịu nhẹ, cộng hưởng với vết rạn nứt lớn trên chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo bên cạnh. Bản hợp đồng phu thê giả lập trị giá một trăm vạn lượng sính lễ ban đầu chỉ là một trò giao dịch sinh tồn, nhưng lúc này, sự che chở của vị chiến thần lạnh lùng này lại khiến trái tim phàm nhân của cô dâng lên những rung động phức tạp, đầy dằn vặt.


"Quác..."


Một tiếng kêu khàn đặc, yếu ớt vang lên từ chiếc Giỏ Tre Cách Linh đặt dưới chân Nhã Yên. Chú vịt béo Quác Quác khẽ rụt cái cổ ngắn ngủn lại dưới nắp giỏ khóa chặt then gỗ. Sau tiếng gầm long ngâm tịnh hóa đêm qua, phế quản của nó cũng bị tổn thương nặng nề, lười biếng không buồn cử động. Nhã Yên khẽ đưa chân vỗ nhẹ vào thành giỏ để trấn an người bạn nhỏ, lòng dâng lên nỗi lo mơ hồ khi cỗ xe bắt đầu tiến vào một khe núi hẹp.


"Tướng quân, chúng ta đã tiến vào Thung lũng Gió Hú."


Giọng nói trầm ổn của phó tướng Lâm Phong từ bên ngoài truyền vào qua lớp rèm xe dày.


Nhã Yên tò mò vén nhẹ góc rèm nhìn ra ngoài. Hiện ra trước mắt cô là một vùng địa hình hiểm trở tột cùng. Hai bên đường là những vách đá dựng đứng đen ngòm, khe núi hẹp đến mức chỉ đủ cho hai cỗ xe ngựa song hành. Gió từ đỉnh núi cao tràn xuống, rít lên những tiếng gầm rú chói tai như tiếng vạn quỷ gào thét. Đây chính là Thung lũng Gió Hú—nơi nổi tiếng với những luồng gió lốc linh lực bạo liệt hoang dã, có thể dễ dàng thổi bay những phàm nhân yếu ớt xuống vực sâu.


Càng đi sâu vào thung lũng, gió lốc càng trở nên cuồng bạo. Những hạt cát, viên đá nhỏ bị gió cuốn lên, đập rầm rập vào thành xe ngựa bọc sắt vang lên những tiếng chan chát ghê người. Đội kỵ binh Thiết Kỵ Thần Thú gồm năm trăm kỵ sĩ bắt đầu gặp khó khăn. Các chiến thú hệ lôi dưới sự điều khiển của kỵ sĩ trở nên bồn chồn, lồng lộn trước sự hỗn loạn của linh lực phong hệ trong không khí.


"Toàn quân cảnh giác! Ghép Thiết Giáp Tường Thành bảo vệ xe chỉ huy!" Lâm Phong lớn tiếng hạ lệnh, thanh kiếm bạc của anh tuốt vỏ rực sáng linh lực hệ phong để định hướng cho binh lính.


Thế nhưng, thiên tai không phải là mối đe dọa duy nhất trong chuyến đi này.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Một chuỗi tiếng nổ kinh hoàng vang dội từ đỉnh vách đá phía trên. Hàng vạn tảng đá khổng lồ rực lửa đen kịt bất ngờ đổ ập xuống như một trận mưa thiên thạch, cắt đứt hoàn toàn đội hình kỵ binh. Trận đá lở dữ dội kết hợp với luồng gió lốc linh lực bạo liệt tạo nên một bức tường cát bụi khổng lồ, chia cắt cỗ xe ngựa chỉ huy của Nhã Yên và Vũ Thần khỏi đội hình bảo vệ của Lâm Phong.


"Lâm Phong!" Vũ Thần lạnh giọng quát lớn, nhưng tiếng thét của anh lập tức bị tiếng gió gầm rú nuốt chửng.


Lâm Phong cùng đội cận vệ Thiết Kỵ cố gắng dùng khiên thép huyền tinh ghép thành Thiết Giáp Tường Thành để chống đỡ đá lở và che chắn cho cỗ xe, nhưng luồng gió lốc cuồng bạo xoáy mạnh từ dưới vực sâu lên đã thổi bay cự ly đội hình, đẩy họ lùi xa hàng chục trượng. Cỗ xe chỉ huy hoàn toàn bị cô lập giữa màn cát bụi mịt mù.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một bóng đen khổng lồ từ trên vách đá cao vút lao xuống như một con chim ưng săn mồi.


Đó là Bạch Hổ—gã sát thủ khét tiếng giang hồ với đôi mắt khát máu rực sáng sát khí lạnh lùng. Hắn ngửi mạnh vào không khí bụi bặm, khẽ liếm môi đầy tàn nhẫn. Nhờ khứu giác nhạy bén của một tu sĩ Linh Ngự đỉnh phong, hắn đã ngửi thấy mùi thảo dược Tuyết Sâm Vạn Năm đặc trưng lingering trên vết thương lòng bàn tay quấn gạc của Nhã Yên.


"Tìm thấy ngươi rồi, vị Thượng sư giả mạo!"


Bạch Hổ gầm lên, vung thanh đại đao khổng lồ khảm cốt hổ tinh thạch rực sáng lôi quang chém thẳng xuống. Đao thế mang theo sức mạnh sấm sét bạo liệt, được gia tốc bởi luồng gió lốc thung lũng, chém đứt đôi bánh xe sau của cỗ xe chỉ huy.


"Rầm!"


Cỗ xe ngựa nặng hàng ngàn cân bị nghiêng đổ dữ dội. Sức chấn động cực mạnh hất văng Nhã Yên khỏi ghế đệm. Trong giây phút sinh tử, chiếc Giáp Tơ Tằm Kháng Độc dệt từ tơ tằm băng tuyết mặc bên trong y phục của cô phát huy tác dụng. Nó tỏa ra một làn sương lạnh mỏng nhẹ, hấp thụ đến năm mươi phần trăm lực va đập vật lý khi cơ thể cô va mạnh vào vách xe gỗ mun đổ nát, cứu cô khỏi bị gãy xương cốt.


Nhã Yên nén cơn đau rát buốt ở hai bàn tay, vội vàng ôm lấy chiếc Giỏ Tre Cách Linh chứa vịt béo Quác Quác vào lòng. Qua khe nứt của cỗ xe đổ, cô nhìn thấy con chiến thú hộ mệnh của Bạch Hổ—một chú sói tuyết mang tà khí ám hệ khổng lồ—đang bẻ gãy rèm cửa xe, nhe nanh vuốt sắc nhọn chuẩn bị vồ xuống đầu cô.


Không có linh lực chiến đấu, nhưng bản năng sinh tồn đường phố tích lũy suốt mười năm đi lừa gạt đã giúp Nhã Yên phản ứng cực nhanh. Cô lách người né tránh móng vuốt sói tuyết trong gang tấc, rồi dùng đôi bàn tay quấn gạc đau đớn rút nhanh con Dao Găm Sương Lạnh chế tác từ băng thạch giắt ở thắt lưng ra.


"Xoẹt!"


Nhã Yên vung dao chém một nhát dứt khoát vào mũi con sói tuyết. Lưỡi dao bằng băng thạch tỏa ra hàn khí cực mạnh làm đông cứng vết thương ngay lập tức, khiến con thú đau đớn gầm lên rú rít, lùi lại ba bước.


"Con khốn phàm nhân! Chết đi!"


Bạch Hổ gầm lên phẫn nộ khi thấy linh thú của mình bị thương bởi một kẻ không có linh lực. Hắn vận hành toàn bộ lôi lực vào thanh đại đao, nhảy vọt lên cao rồi giáng một đòn chí mạng thẳng vào nóc xe ngựa nơi Nhã Yên đang bị mắc kẹt dưới đống đổ nát.


Lôi quang rực trời xé toạc màn sương mù, đao thế khổng lồ chuẩn bị nghiền nát cô gái phàm nhân thành trăm mảnh.


Nhưng ngay khi thanh đại đao chỉ còn cách đầu Nhã Yên ba tấc, một luồng hỏa diễm màu đen bùng cháy dữ dội bộc phát từ bên sườn.


"Keng!!!"


Tiếng kim khí va chạm vang lên chói tai, chấn động cả thung lũng đá. Tạ Vũ Thần đã lao ra từ khoang xe ngập bụi, dùng cây Hắc Lân Thương đúc từ vảy thần thú đỡ đòn đao thế hiểm hóc của Bạch Hổ. Lửa đen và sấm sét va chạm tạo ra những tia lửa rực rỡ, thiêu rụi hoàn toàn phần nóc xe gỗ còn sót lại.


Vũ Thần đứng sừng sững trước mặt Nhã Yên, tấm lưng rộng lớn bọc giáp đen của anh chắn toàn bộ luồng lôi điện bạo ngược cho cô. Gương mặt tuấn mỹ của vị Đại tướng quân lúc này tràn ngập sát khí lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm rực cháy ngọn lửa hắc ám của Thiên Ngự Sư đỉnh phong.


"Muốn động vào nàng, ngươi đã hỏi qua cây thương của bản tướng chưa?"


Giọng nói của Vũ Thần trầm thấp, lạnh lẽo vang lên giữa tiếng gió hú, báo hiệu một trận chiến sinh tử đẫm máu bắt đầu bùng nổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!