Cuộc Thanh Trừng Trước Bình Minh
Sương mù Hải Phong vào thời khắc trước bình minh dày đặc và lạnh buốt như những phiến băng mỏng trôi nổi trong không trung. Tiếng bánh xe ngựa bọc sắt lăn rầm rập trên những phiến đá lát đường của thành phố cảng vang lên khô khốc, xé toạc sự tĩnh lặng tịch mịch của phố xá nghèo nàn.
Bên trong khoang xe rộng rãi rải đầy đệm lông thú mềm mại, Lê Nhã Yên khẽ tựa lưng vào thành gỗ mun. Cơ thể phàm nhân của cô đang kiệt quệ đến tận cùng sau trận chiến khốc liệt tại bến cảng đêm qua. Dưới lớp áo choàng lông cáo rộng thùng thình mà Tạ Vũ Thần đích thân khoác lên người cô, hai lòng bàn tay Nhã Yên được quấn nhiều lớp gạc trắng muốt, thỉnh thoảng vẫn rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm từ vết bỏng rộp do Linh Nghi Đỉnh nung nóng. Cổ họng cô bỏng rát, mỗi nhịp thở đều mang theo vị ngọt tanh của máu, phế quản bị tàn phá bởi tác dụng phụ của Hóa Linh Đan khiến cô chỉ có thể thì thào khàn đặc không ra tiếng.
Dưới chân cô, chú vịt béo Quác Quác đang rúc đầu sâu vào lớp cánh màu vàng nhạt, nằm im lìm bên trong chiếc Giỏ Tre Cách Linh được khóa chặt then gỗ. Tiếng thở khò khè khàn đặc của nó thỉnh thoảng vang lên đầy mệt mỏi—hậu quả của việc ho sặc sụa để bộc phát tiếng gầm long ngâm cứu chủ đêm qua.
"Nàng không cần phải gượng sức đi cùng ta."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự bá đạo cố chấp vang lên từ phía đối diện. Tạ Vũ Thần ngồi thẳng lưng, chiến giáp viền đen của anh vẫn còn dính vài vệt máu khô của tàn quân Thiết Huyết Bang. Ánh mắt đen sắc lẹm như chim ưng của vị Đại tướng quân khóa chặt vào gương mặt nhợt nhạt của Nhã Yên. Bàn tay to lớn bọc hộ thủ bằng thép lạnh của anh khẽ vươn ra, giữ chặt lấy cổ tay quấn gạc của cô, truyền vào đó một luồng linh lực hỏa hệ ấm áp, dịu nhẹ để sưởi ấm cơ thể đang run rẩy vì lạnh của cô gái phàm nhân.
Nhã Yên khẽ mím môi, giọng nói khàn khè yếu ớt vang lên đầy kiên định: "Triệu Bá... là kẻ thù của ta và cha nuôi. Ta muốn tự mắt nhìn thấy lão sụp đổ."
Vũ Thần không nói gì thêm, nhưng lực tay anh siết nhẹ hơn một nhịp, khẽ vuốt ve chiếc Vòng Ngọc Tiêu Phu Nhân đang tỏa ra hơi ấm tịnh hóa trên cổ tay cô. Sự che chở cố chấp ấy khiến lồng ngực Nhã Yên dâng lên một luồng cảm xúc dằn vặt phức tạp. Cô biết, mối quan hệ giữa họ ban đầu chỉ là một bản hợp đồng lừa dối, nhưng giờ đây, ranh giới ấy đang dần bị xóa nhòa dưới sự bảo bọc ấm áp của anh.
"Két..."
Cỗ xe ngựa dừng lại đột ngột trước cổng nha môn thành Hải Phong. Ánh đuốc đỏ rực từ các cột đá của nha môn hắt lên những vũng nước mưa đóng băng dưới đường, tạo nên những mảng sáng tối loang lổ đầy sát khí. Lâm Phong đã dẫn đầu đội kỵ binh Thiết Kỵ Thần Thú bao vây toàn bộ khu vực, năm trăm kỵ sĩ cầm khiên thép đứng sừng sững như những pho tượng đá, phong tỏa mọi lối thoát.
"Tướng quân, Lý tri phủ và Triệu Bá đang ở bên trong công đường." Lâm Phong bước lại gần xe ngựa, cung kính báo cáo.
Vũ Thần khẽ gật đầu. Anh xoay người, bế xốc Nhã Yên vào lòng một cách dứt khoát, mặc cho cô khẽ giãy giụa nhẹ vì ngại ngùng. Anh che chở cô dưới tấm áo choàng rộng lớn của mình, bước từng bước nặng nề, uy nghiêm tiến vào đại sảnh nha môn. Tiếng xích sắt từ chiếc ủng chiến của anh nện xuống sàn đá vang lên những tiếng "cộc, cộc" lạnh lùng, gieo rắc sự sợ hãi tột độ vào lòng những kẻ bên trong.
Tại công đường nha môn thành Hải Phong, không khí ngột ngạt đến mức đóng băng. Tri phủ Lý đại nhân—gã quan béo phị với chiếc mũ quan xộc xệch—đang run rẩy ngồi trên ghế bái đường, mồ hôi lạnh vã ra như tắm làm trôi cả lớp phấn son hóa trang trên mặt.
Đứng bên cạnh gã là Trưởng lão Triệu Bá và con trai gã ác bá Triệu Hùng. Gương mặt mập mạp hung tợn của Triệu Bá lúc này vặn vẹo vì tức giận và lo lắng. Lão vừa nhận được tin Độc Nhãn Long bị bắt sống tại bến cảng, toàn bộ Thiết Huyết Bang bị tiêu diệt.
"Tạ Vũ Thần! Ngươi tự ý mang binh lính bao vây nha môn, có biết đây là tội mưu phản triều đình không?" Triệu Bá nhìn thấy Vũ Thần bước vào, liền lấy lòng dũng cảm cuối cùng hét lớn, tay lão nắm chặt lấy ngọc ấn ngự thú trưởng lão như muốn tìm kiếm sự bảo hộ pháp lý.
Vũ Thần không thèm liếc nhìn lão lấy một cái. Anh nhẹ nhàng đặt Nhã Yên ngồi xuống chiếc ghế bọc da hổ ở vị trí khách quý, rồi lững thững bước lên thềm đá công đường. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng vạn năm quét qua tri phủ Lý đại nhân, khiến gã béo phị suýt nữa ngã nhào khỏi ghế.
"Lý đại nhân, bản tướng quân hôm nay đến đây để giúp ngài thanh lý một vụ án buôn lậu linh thú lớn nhất lịch sử Hải Phong."
Giọng nói trầm thấp của Vũ Thần vang lên giữa công đường yên ắng. Anh vung tay, ném mạnh một vật lên bàn gỗ mun của tri phủ.
"Bịch!"
Đó chính là cuốn Sổ Sách Tham Nhũng Triệu Bá bọc da dê màu đen, rực đỏ tà khí hắc ám mà anh vừa tịch thu từ tay Độc Nhãn Long đêm qua.
Triệu Bá nhìn thấy cuốn sổ sách, đồng tử lập tức co rụt lại, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Triệu Hùng đứng bên cạnh cũng hoảng sợ lùi lại một bước, chiếc roi da khảm lôi thạch trên thắt lưng gã run lên bần bật.
"Đây... đây là cái gì? Tướng quân, ngài đừng mang một cuốn sổ nặc danh ra để vu khống người vô tội!" Triệu Bá cố đấm ăn xôi chối tội, giọng nói run rẩy phản bội lại sự tự tin của lão.
"Vu khống sao?" Vũ Thần nở một nụ cười lạnh lùng đầy khinh bỉ. Anh khẽ ra hiệu bằng tay trái.
Lâm Phong lập tức áp giải Độc Nhãn Long đang bị trói chặt bằng xích sắt huyền tinh vào công đường. Gã thủ lĩnh chợ đen chột mắt lúc này bả vai bị bỏng loét rách da do lửa đen của Hắc Lân Thương thiêu đốt, hơi thở thoi thóp nhưng đôi mắt tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng.
"Độc Nhãn Long, trước mặt tri phủ đại nhân, ngươi hãy nói xem ai là kẻ đứng sau cung cấp linh thú biến dị cho chợ đen, và ai là người nhận mười vạn lượng bạc hối lộ mỗi tháng để làm ngơ cho các chuyến tàu lậu?" Lâm Phong lạnh giọng quát hỏi.
Độc Nhãn Long run rẩy nhìn về phía Triệu Bá, rồi lại nhìn sang Vũ Thần đang đặt bàn tay bọc giáp lên chuôi kiếm Hắc Lân Thần Kiếm. Gã biết mình đã hết đường sống, liền cắn răng khai nhận:
"Là... là Trưởng lão Triệu Bá! Toàn bộ linh thú săn trộm đều do Triệu gia cung cấp... Cuốn sổ sách đó ghi chép hoàn toàn là thật! Cả... cả Lý tri phủ cũng nhận ba vạn lượng mỗi tháng..."
"Ngươi câm miệng! Ngươi vu khống!" Lý đại nhân nghe đến tên mình, hoảng sợ tột độ đứng bật dậy, chiếc ấn tri phủ bằng ngọc trên bàn suýt nữa bị gã gạt đổ.
Vũ Thần khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ mun, âm thanh thanh mảnh nhưng chứa đựng linh áp Thiên Ngự Sư cực mạnh khiến toàn bộ sảnh đường run lên bần bật.
"Lý đại nhân, ngài là tri phủ Hải Phong, giữ cán cân luật pháp địa phương. Trong cuốn sổ sách này, trang thứ mười hai ghi rõ ngày mười lăm tháng trước, ngài nhận của Triệu gia một viên Thủy Linh Thạch thượng phẩm và hai vạn lượng bạc trắng để ký sắc lệnh tịch thu linh thú phàm nhân nghèo khổ. Ngài muốn bản tướng dâng cuốn sổ này lên Ngự Thú Viện hoàng gia, hay tự mình đóng dấu phê duyệt sắc lệnh tước chức ngay tại đây?"
Đòn đánh chính trị lạnh lùng của Vũ Thần hoàn toàn khóa chặt mọi lối thoát của Lý đại nhân. Gã béo phị nhìn vào cuốn sổ sách rực đỏ tà khí, rồi nhìn sát khí ngập trời từ đội kỵ binh Thiết Kỵ bên ngoài. Gã biết, nếu cố bảo vệ Triệu Bá, gã sẽ bị Vũ Thần dùng binh quyền chém đầu ngay tại chỗ vì tội thông đồng phản quốc.
"Quay xe! Lập tức quay xe!"
Trí khôn tham lam của Lý đại nhân hoạt động cực nhanh. Gã lập tức thay đổi thái độ, gương mặt vặn vẹo chỉ tay vào Triệu Bá quát lớn:
"Triệu Bá! Bản quan thật không ngờ ngươi lại là kẻ tàn ác, lũng đoạn kinh tế Hải Phong, cấu kết chợ đen hại dân hại nước! Ngươi dám qua mặt bản quan để thực hiện những hành vi bẩn thỉu này!"
"Lý đại nhân! Ngài..." Triệu Bá bàng hoàng nhìn gã đồng mưu vừa mới hôm qua còn uống rượu thề thốt, nay lại lập tức phản bội mình để giữ mạng.
"Câm miệng! Người đâu! Lập tức đóng dấu phê duyệt sắc lệnh tước bỏ toàn bộ chức vụ Trưởng lão Ngự Thú Chi Nhánh Hải Phong của Triệu Bá! Tịch thu toàn bộ bất động sản thương mại và tài sản của Triệu gia tại Hải Phong! Phát lệnh bắt giữ hai cha con Triệu Bá vì tội buôn lậu linh thú!"
Lý đại nhân hoảng hốt đóng dấu phê duyệt rầm rầm lên tờ sắc lệnh giấy tuyên ngôn, chiếc ấn tri phủ đóng xuống vang lên những tiếng dứt khoát như bản án tử hình chính trị dành cho Triệu gia.
Triệu Bá thấy đại thế đã mất, lòng tự trọng và quyền lực lũng đoạn Hải Phong suốt mười năm qua sụp đổ hoàn toàn dưới chân vị Đại tướng quân lạnh lùng. Lão run rẩy rút từ trong ngực áo ra một chiếc lệnh bài bằng ngọc của Ngự Thú Viện hoàng gia, cố gắng bám víu lấy phao cứu sinh cuối cùng:
"Tạ Vũ Thần! Ta là người của Ngự Thú Viện triều đình! Ngươi không có quyền bắt giữ ta khi chưa có sắc lệnh của Quốc sư Thẩm Vô Kỵ!"
Lão định dùng lệnh bài để miễn trừ điều tra và tháo chạy. Thế nhưng, Vũ Thần bước tới một bước, nhanh như chớp vung tay. Một luồng hỏa diễm màu đen bộc phát từ lòng bàn tay anh, thiêu rụi chiếc lệnh bài ngọc bích trên tay Triệu Bá thành một vũng tro tàn ngay tại chỗ.
"Tại Hải Phong, binh quyền của Tạ gia mới là luật pháp." Vũ Thần lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt sát khí áp chế hoàn toàn tinh thần của lão trưởng lão.
Triệu Hùng đứng bên cạnh hoảng sợ tột độ. Gã lén lút rút từ thắt lưng ra một viên bom khói độc ám hệ—Hắc Yêu Phấn—ném mạnh xuống đất tạo ra một vụ nổ khói đen kịt mù mịt để che mắt tuần binh.
"Cha! Mau chạy thôi!" Triệu Hùng hét lớn.
Lợi dụng làn khói độc đen kịt làm nhiễu loạn tầm nhìn, Triệu Bá và Triệu Hùng hoảng loạn dùng chút linh lực hỏa hệ cuối cùng phóng ra cửa sau nha môn, nhảy lên hai con chiến mã hỏa lang tháo chạy điên cuồng hướng về phía kinh thành để tìm kiếm sự bảo hộ của Quốc sư Thẩm Vô Kỵ.
"Tướng quân! Để thuộc hạ dẫn kỵ binh đuổi theo tiêu diệt chúng!" Lâm Phong vung kiếm định đuổi theo.
"Không cần." Vũ Thần giơ tay ngăn cản, ánh mắt anh nhìn theo hướng làn khói đen tháo chạy đầy tính toán lạnh lùng. "Để chúng chạy lên kinh đô. Chúng sẽ là con mồi dẫn đường tốt nhất đưa chúng ta tiếp cận Thẩm Vô Kỵ. Vây cánh của Triệu gia tại Hải Phong đã bị chặt đứt hoàn toàn, mục đích của chúng ta đã đạt được."
Nhã Yên ngồi trên ghế khách quý, chứng kiến toàn bộ cuộc thanh trừng chính trị không tốn một giọt máu của Vũ Thần. Trí tuệ và uy áp lạnh lùng của anh khiến cô nể phục sâu sắc. Hải Phong từ nay sẽ không còn sự áp bức của Triệu gia, cha nuôi Lê Mạnh và những ngự thú sư nghèo khổ đường phố sẽ được sống trong yên bình.
Bình minh bắt đầu ló dạng qua rặng thông Hải Phong, mang theo những tia nắng nhạt nhòa chiếu rọi lên công đường nha môn đổ nát. Cuộc thanh trừng đã hoàn tất trước khi mặt trời lên.
Đoàn xe ngựa của Tướng quân phủ nhanh chóng quay trở lại biệt phủ để chuẩn bị hành lý xuất phát tiến kinh. Nhã Yên bước vào phòng dọn dẹp những món đồ giản dị của mình. Cô nhẹ nhàng đặt vịt béo Quác Quác vào trong Giỏ Tre Cách Linh, cài chặt then gỗ cách linh để bảo vệ nó khỏi các thiết bị dò tìm của hoàng gia.
Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, Vũ Thần dắt tay cô bước lên cỗ xe ngựa chỉ huy sang trọng nhất. Lâm Phong và đội kỵ binh Thiết Kỵ Thần Thú đã sẵn sàng dàn trận mở đường.
Tiếng roi da quất vang giòn giã, bánh xe ngựa bắt đầu chuyển bánh rầm rập rời khỏi ranh giới biệt phủ, hướng về phía con đường thiên lý dẫn đến kinh thành đầy rẫy sóng gió cung đình.
Nhã Yên vén bức rèm lụa của xe ngựa, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi đoàn xe lăn bánh qua ranh giới Hải Phong, Nhã Yên nhìn lại căn nhà gỗ cũ ven sông lần cuối với nỗi lo mơ hồ về sóng gió cung đình sắp tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!