Tiếng Gầm Giữa Bến Cảng
Ánh chớp màu tím bạo liệt xé toạc màn sương mù dày đặc của bến cảng Hải Phong, rít lên những tiếng chói tai như vạn con dơi quỷ đang khóc thét. Thanh đại đao khổng lồ khảm cốt hổ tinh thạch của sát thủ Bạch Hổ giáng xuống với một lực đạo vạn quân, mang theo lôi điện cuồng bạo cuộn trào. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lê Nhã Yên cảm nhận được cái lạnh buốt của cái chết đang áp sát đỉnh đầu. Da tóc cô dựng đứng dưới áp lực lôi điện kinh hồn.
"Tránh ra!"
Nhã Yên khản giọng thốt lên, tiếng kêu yếu ớt của cô bị tiếng sấm sét nuốt chửng hoàn toàn. Phế quản bị tổn thương do phản phệ của Hóa Linh Đan hai ngày trước vẫn bỏng rát như có than hồng thiêu đốt, khiến hơi thở của cô trở nên dồn dập và nhọc nhằn. Đôi bàn tay quấn gạc trắng của cô—vốn đã rách da rỉ máu tươi và bỏng rộp đỏ rát từ buổi thử thách ở nha môn—co rút lại vì đau đớn khi cô cố sức dùng kỹ năng Kim Thiền Thoát Xác Bộ lướt ngang, ném mình vào khoảng trống giữa những bao muối khổng lồ.
"Rầm!"
Thanh đại đao của Bạch Hổ chém sạt qua vạt áo choàng dạ hành của cô, bổ đôi bao muối đá dày cộp phía sau. Muối xám bắn tung tóe như những hạt mưa đá, găm vào tấm lưng mảnh mai của Nhã Yên đau nhói. Sức chấn động vật lý cực mạnh hất văng cô ngã nhào xuống sàn đá bến cảng ẩm ướt, nhớt nháp mùi cá tanh và nước biển mặn chát.
Chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo ở cổ tay trái cô đột ngột phát ra một tiếng kêu trầm đục, vết rạn nứt lớn rỉ máu nhẹ từ đêm qua lại nứt thêm một đường sâu hoắm, rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp băng gạc trắng. Chiếc vòng bạc đã cạn kiệt linh lực bảo hộ, hoàn toàn tắt ngấm ánh sáng, để mặc cơ thể phàm nhân của cô gánh chịu dư chấn lôi điện khiến toàn thân cô tê dại, run rẩy không ngừng.
"Ha ha ha! Chạy đi đâu hả vị Thượng sư danh giá?"
Độc Nhãn Long lững thững bước ra khỏi màn sương, chiếc nhẫn đầu lâu trên ngón tay gã tỏa ra một làn khói đen kịt mang theo tà khí ăn mòn. Gã cười nham nhở, ánh mắt độc ác khóa chặt vào Nhã Yên đang nằm bệt dưới đất, hai tay ôm chặt lấy chiếc Giỏ Tre Cách Linh vào lòng như bảo vật quý giá nhất mạng sống. "Hôm nay, ngay cả một con cá ở bến cảng Hải Phong này cũng không thể bơi thoát khỏi lưới của Thiết Huyết Bang ta! Khôn hồn thì giao nộp con vịt béo đó ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Bạch Hổ vung đao bước lại gần, tiếng xích sắt trên đại đao va chạm vào nhau lách cách lạnh lẽo. Khứu giác nhạy bén của một sát thủ săn tiền thưởng giúp hắn định vị chính xác Nhã Yên. Hắn hít một hơi sâu, giọng trầm đục rợn người:
"Mùi Tuyết Sâm Vạn Năm... và mùi Thanh Tâm Thảo lingering trên đôi tay quấn gạc của ngươi không thể giấu được ta đâu. Lê Nhã Yên, đầu của ngươi trị giá mười vạn lượng bạc. Chết đi!"
Nhã Yên thở dốc, lưng áp sát vào bức tường đá lạnh buốt của kho muối. Cô nhìn quanh, bến sông sương mù dày đặc không một bóng thuyền cứu viện, Chu Đại thúc đã bị khống chế, cỗ xe ngựa biệt phủ bị đập nát. Một góc tường chết hoàn hảo. Trong lòng cô dâng lên một nỗi dằn vặt tột độ. Cô không sợ chết, nhưng cô sợ nếu mình chết ở đây, cha nuôi Lê Mạnh đang nằm trong mật điện biệt phủ sẽ không còn ai chăm sóc, và chú vịt béo Quác Quác sẽ rơi vào tay kẻ tàn ác.
"Quác..."
Một tiếng kêu run rẩy, nhỏ xíu vang lên từ bên trong Giỏ Tre Cách Linh. Chú vịt béo Quác Quác dường như cảm nhận được sát khí ngập trời bên ngoài, nó rụt cái cổ ngắn ngủn lại, bộ lông tơ màu vàng nhạt run lên bần bật.
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, trí thông minh đường phố của Nhã Yên chợt lóe lên một tia sáng cuối cùng. Cô nhớ đến chiếc túi vải thô giắt bên hông. Bên trong vẫn còn sót lại vài viên Bánh Trôi Nước Vạn Xuân dẻo quánh mà Vương thẩm đã làm riêng cho cô. Đây là món ăn khoái khẩu duy nhất có thể kích hoạt dị biến tiếng gầm của vịt béo!
Nhã Yên mím chặt môi, bàn tay rách da rỉ máu tươi đau đớn run rẩy lách vào trong Giỏ Tre Cách Linh. Cô nhanh như cắt bóp nhẹ mỏ của Quác Quác, nhét viên bánh trôi nước ngọt lịm, to tướng vào thực quản của nó.
Quác Quác vốn dĩ tham ăn vô độ, theo bản năng nuốt chửng lấy viên bánh dẻo. Thế nhưng, viên bánh quá to và dẻo quánh, lại gặp phải thời tiết đông lạnh liền lập tức kẹt cứng ngay tại cổ họng của nó. Viên bánh trôi kẹt chặt, cọ xát dữ dội vào mảnh long cốt tối cổ đang phong ấn trong phế quản vịt béo.
"Quác! Khục... khục..."
Đôi mắt tròn xoe của Quác Quác lập tức trợn ngược lên đầy hoảng hốt. Cơ thể béo ú màu vàng nhạt của nó bỗng chốc phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực như dung nham núi lửa. Luồng nhiệt lượng khổng lồ từ long cốt bị kích ứng bùng phát, nung nóng chiếc giỏ tre cách linh. Vịt béo vỗ cánh điên cuồng, rụt cổ lại rồi ho sặc sụa để giải tỏa cơn nghẹn thở.
"Quác Quác Long Ngâm Chấn!"
Một tiếng gầm trầm đục, uy nghiêm tột đỉnh đột ngột nổ tung từ chiếc mỏ dẹt của chú vịt béo.
Đó không phải là tiếng vịt kêu tầm thường, mà là một tiếng long ngâm thực sự mang theo uy áp vạn năm của Long tộc tối cổ. Một luồng sóng âm hình vòng tròn màu vàng kim rực rỡ từ trong giỏ tre quét mạnh ra xung quanh, cuốn phăng màn sương mù dày đặc và tạo ra một luồng gió lốc linh lực khổng lồ.
"Ầm!"
Thanh đại đao đang chém xuống của Bạch Hổ chạm phải luồng sóng âm vàng kim liền phát ra tiếng rạn nứt giòn giã. Luồng lôi điện màu tím trên đao thế bị sóng âm tịnh hóa hoàn toàn trong nháy mắt. Bạch Hổ trợn tròn mắt kinh hoàng, lồng ngực như bị một chiếc búa tạ vô hình nện thẳng vào. Hắn bị chấn động sóng âm hất văng lùi lại ba bước dài trên mặt đất ẩm ướt, kinh mạch lôi hệ trong người bị trì trệ, dòng linh lực bế tắc hoàn toàn khiến hắn không thể nhấc nổi cánh tay cầm đao.
Đám hạ đẳng Thiết Huyết Bang xung quanh hét lên thảm thiết, màng nhĩ rách ra rỉ máu, hàng chục tên bị sóng âm chấn bay thẳng xuống dòng sông băng lạnh giá bên bờ cảng. Ngay cả Độc Nhãn Long cũng phải lùi lại, hai tay bịt chặt tai, gương mặt chột mắt vặn vẹo vì đau đớn trước uy áp rồng tối cổ.
"Cái... cái quái gì thế này? Một con vịt... lại có thể phát ra long uy?" Độc Nhãn Long gầm lên trong kinh hoàng.
Quác Quác sau tiếng ho sặc sụa cứu mạng liền rơi vào trạng thái rát cổ họng nghiêm trọng. Nó khò khè rụt cổ vào đáy giỏ tre, mệt mỏi lịm đi. Nhã Yên ôm chặt lấy giỏ tre, cơ thể phàm nhân của cô cũng kiệt sức tinh thần tột độ, nhưng cô biết, tiếng gầm của vịt béo đã tạm thời đảo lộn thế trận.
Chưa kịp để kẻ thù hoàn hồn, mặt đất bến cảng Hải Phong đột ngột rung chuyển dữ dội bởi tiếng vó sắt dồn dập rầm rập như sấm truyền.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Từ phía con đường thông dẫn xuống bến cảng, một luồng lôi quang màu xanh bạc rực trời xé toạc màn đêm tuyết rơi. Đội kỵ binh Thiết Kỵ Thần Thú tinh nhuệ nhất miền Nam dũng mãnh xông vào bến cảng dưới sự chỉ huy của phó tướng Lâm Phong. Năm trăm kỵ sĩ mặc giáp sắt huyền tinh, cưỡi trên lưng những chiến thú hệ lôi gầm rú vang trời, tạo thành một bức tường thép di động vây kín toàn bộ bến cảng.
"Thiết Kỵ Thần Thú! Canh gác mọi ngả đường! Không để sót một tên phản loạn nào!" Tiếng hét cương trực của Lâm Phong vang dội khắp cả bến cảng.
Ngay phía trước đội hình kỵ binh, một bóng người cao lớn dũng mãnh, tuấn mỹ lạnh lùng như tạc bước ra từ màn lôi quang rực rỡ.
Tạ Vũ Thần.
Đại tướng quân mặc chiến giáp viền đen xộc xệch, trường bào tối màu tung bay trước gió biển lạnh buốt. Đôi mắt đen sắc lẹm của anh lúc này rực lên ngọn lửa giận dữ màu đen tột đỉnh khi nhìn thấy Nhã Yên đang ngồi bệt dưới đất, y phục ướt sũng bùn đất và đôi bàn tay quấn gạc rách da rỉ máu tươi đỏ thẫm.
Trong đan điền của Vũ Thần, thần thú hộ mệnh Hắc Lân cảm nhận được dư chấn sóng âm vàng kim từ tiếng long ngâm của Quác Quác, kinh mạch chiến thần của anh rung động mạnh mẽ, tạm thời xoa dịu đi cơn đau nhói của hỏa độc bạo loạn. Sự cộng sinh huyết thống ngầm giữa hai người ngày càng thắt chặt không thể tách rời.
"Nhã Yên!"
Vũ Thần hét lên một tiếng trầm khàn đầy lo lắng tột độ. Anh phóng người lướt đi nhanh như một làn khói đen, bất chấp bạo loạn nguyên thần đang âm thầm tích tụ trong người. Cây trường thương Hắc Lân Thương nặng một trăm cân rưỡi rống vang hỏa diễm màu đen bạo liệt, chặn đứng ngay trước đao thế của Bạch Hổ khi hắn định gượng dậy tấn công Nhã Yên lần nữa.
"Keng!"
Tiếng va chạm kim khí vang dội chấn động cả bến cảng. Thanh đại đao của Bạch Hổ bị Hắc Lân Thương chém gãy đôi thành hai mảnh sắt vụn. Bạch Hổ phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị hỏa độc hắc ám từ ngọn thương thiêu đốt kinh mạch, văng mạnh vào vách tường đá kho muối rạn nứt.
"Tạ... Tạ Vũ Thần! Ngươi điên rồi sao? Ngươi dám mang Thiết Kỵ Thần Thú xông vào bến cảng triều đình phong tỏa?" Độc Nhãn Long hoảng hốt lùi lại, tay run rẩy rút chiếc lọ ngọc nhỏ chứa tà độc hắc ám hòng đầu độc chiến thú của Vũ Thần.
"Lâm Phong! Thiết Giáp Tường Thành!" Vũ Thần lạnh lùng ra lệnh, giọng nói chứa đựng sát khí lạnh lẽo như băng vạn năm.
Lâm Phong lập tức dẫn đầu đội cận vệ Thiết Kỵ, vung khiên thép huyền tinh ghép chặt vào nhau tạo thành một bức tường thép vững chắc, ngăn chặn hoàn toàn luồng chướng khí độc từ chiếc lọ ngọc của Độc Nhãn Long. Chất độc tà khí chạm vào khiên huyền thạch liền bị linh lực lôi hệ tịnh hóa hoàn toàn.
"Hắc Lân Phá Quân Thương!"
Vũ Thần gầm lên một tiếng chiến thần, xoay tròn cây Hắc Lân Thương trên tay. Một vòng tròn hỏa diễm màu đen rực cháy bùng phát dữ dội, càn quét khắp bến cảng Hải Phong. Sức nóng bạo liệt của lửa đen thiêu rụi toàn bộ các sạp hàng cá, rổ muối và đập tan trận pháp phong tỏa của Thiết Huyết Bang. Hàng chục tên thuộc hạ của Độc Nhãn Long bị ngọn lửa đen thiêu đốt gào thét thảm thiết, nằm rạp xuống đất đầu hàng.
Bạch Hổ thấy thế trận đã mất, bản thân lại bị thương nặng do tiếng long ngâm của vịt béo chấn nhiếp kinh mạch, liền cắn răng ném một viên bom khói độc ám hệ xuống đất, mượn làn khói đen trốn chạy biến mất vào màn sương mù dày đặc của rừng thông ngoại ô.
"Tướng quân! Độc Nhãn Long định bỏ chạy đường sông!" Lâm Phong hét lớn chỉ tay về phía bến tàu.
Độc Nhãn Long hoảng hốt nhảy xuống chiếc thuyền chài định cắt dây xích trốn chạy. Thế nhưng, Vũ Thần nhanh như một bóng ma lướt tới bến tàu. Cây Hắc Lân Thương của anh phóng ra một luồng hỏa diễm đen kịt, chém đứt đôi bánh lái chiếc thuyền chài và khóa chặt bả vai của gã thủ lĩnh chợ đen xuống sàn gỗ mạn thuyền.
"Aaa!" Độc Nhãn Long hét lên đau đớn khi ngọn lửa đen thiêu loét bả vai gã.
Vũ Thần bước chân nặng nề giẫm lên ngực Độc Nhãn Long, ánh mắt lạnh lùng nhìn gã như nhìn một cái xác chết. Thay vì dùng thương kết liễu mạng sống của gã ngay tại chỗ, Vũ Thần cúi xuống, thọc bàn tay bọc giáp sắt vào ngực áo của Độc Nhãn Long, giật mạnh ra một cuốn sổ sách bọc da dê màu đen rực đỏ tà khí hắc ám.
Đó chính là cuốn Sổ Sách Tham Nhũng Triệu Bá – ghi chép chi tiết toàn bộ các giao dịch lậu tuồn linh thú quý hiếm và các khoản hối lộ khổng lồ giữa Triệu Bá và quan tri phủ Lý đại nhân.
"Ngươi... ngươi dám cướp sổ sách của Triệu gia..." Độc Nhãn Long thở dốc rên rỉ.
"Trói hắn lại! Áp giải về mật thất biệt phủ tra hỏi!" Vũ Thần lạnh giọng ra lệnh cho Lâm Phong. Anh thu hồi Hắc Lân Thương, cầm cuốn sổ sách tham nhũng rực đỏ tà khí trên tay.
Vũ Thần xoay người bước nhanh về phía Nhã Yên. Anh quỳ một chân xuống bãi bùn lầy nhếch nhác, không màng đến vết bẩn bám vào chiến giáp lộng lẫy. Đôi bàn tay to lớn mang đầy vết sẹo chiến trận của anh khẽ run lên khi nâng đôi bàn tay nhỏ bé quấn gạc rách da rỉ máu tươi của cô lên.
"Nhã Yên... ta đã nói nàng phải ở yên trong phủ." Giọng nói của Vũ Thần khàn đặc, chứa đựng một sự xót xa vô hạn vượt ngoài ranh giới của bản hợp đồng tình ái giả lập.
Nhã Yên nhìn anh, đôi mắt sáng thông tuệ của cô khẽ nhắm lại vì kiệt sức, nhưng cô vẫn cố nở một nụ cười nhạt nhẽo khàn giọng:
"Ta... ta lấy được Hóa Linh Đan rồi..."
Quác Quác trong giỏ tre khẽ khò khè phát ra một tiếng kêu nhỏ yếu ớt như muốn đòi ăn bánh trôi bồi bổ.
Vũ Thần siết chặt cuốn sổ sách tham nhũng rực đỏ tà khí trong tay trái, tay phải ôm chặt Nhã Yên vào lòng bảo bọc cố chấp. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc lẹm hướng thẳng về phía đỉnh núi thông xa xôi—nơi phủ đệ xa hoa của Triệu gia đang tọa lạc trong bóng tối trước bình minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!