Nhạc nềnMemories6

Bức Thư Đe Dọa Và Sự Phản Kháng Cuối Cùng Của Triệu Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão tuyết gầm rú ngoài cửa sổ tẩm điện Thượng sư như tiếng gào thét của vạn thú bị giam cầm. Từng vệt tuyết lạnh bám vào thành đá, nhanh chóng bị hơi nóng âm ỉ từ chiếc lò sưởi bằng đồng cổ nung chảy thành những vệt nước xám xịt, chảy dài tựa như những giọt lệ u uất.


Trong phòng, Lê Nhã Yên đứng bất động giữa ánh sáng vàng vọt, mờ nhạt của ngọn nến sắp tàn. Trên đôi bàn tay quấn gạc trắng rớm máu tươi của cô, bức thư đe dọa nặc danh quấn quanh viên đá thô rách vẫn đang run rẩy nhẹ. Từng nét chữ viết bằng mực đỏ tươi như máu rực lên dưới ánh lửa, đâm thẳng vào võng mạc cô như những nhát dao sắc lẹm: "Lê Nhã Yên! Nếu khôn hồn thì hãy giả bệnh từ chối tiến kinh diện thánh... Triệu gia ta thề chết sẽ khiến ngươi vạn kiếp bất phục!"


Nhã Yên khẽ mím chặt môi, cố nén một tiếng ho đang chực trào lên nơi cổ họng. Phế quản của cô vẫn còn bỏng rát, khản đặc do tác dụng phụ tàn khốc của Hóa Linh Đan phản phệ từ hai hôm trước. Giọng nói của cô giờ đây khàn khè, yếu ớt đến đáng thương. Cô khẽ xoay cổ tay trái, chiếc Vòng Ngọc Tiêu Phu Nhân xanh biếc tỏa ra một luồng hơi ấm ôn hòa, dịu nhẹ vuốt ve làn da bỏng rộp dưới lớp gạc quấn, giúp cô dịu đi phần nào cơn đau nhức nhối. Thế nhưng, hơi ấm ấy không thể dập tắt được ngọn lửa lo âu đang thiêu đốt tâm can cô lúc này.


"Triệu gia... Triệu Bá..."


Nhã Yên thì thầm, giọng nói khàn khè vang lên cô độc giữa gian phòng rộng lớn. Cô không ngu ngốc. Bức thư này tuy ký danh Triệu gia, nhưng một kẻ vừa bị Tạ Vũ Thần dùng binh quyền áp chế, tước đoạt uy tín địa phương như Triệu Bá làm sao có thể lén lút ném một viên đá quấn thư qua hệ thống trận pháp phòng ngự lôi hỏa nghiêm ngặt của biệt phủ? Kẻ đứng sau, chắc chắn phải là một kẻ có quyền lực nội bộ, am hiểu từng kẽ hở tuần tra của kỵ binh Thiết Kỵ.


Tạ Hoài Nam.


Cái tên của vị thúc thúc tham lam, độc ác của Vũ Thần hiện lên trong đầu cô như một luồng tà khí xám xịt. Hai thế lực một trong một ngoài này đã chính thức bắt tay nhau. Chúng biết ngày mai đoàn xe Tướng quân phủ sẽ xuất phát tiến kinh. Chúng sợ cô – vị Thượng sư danh nghĩa – sẽ giúp Vũ Thần củng cố thế lực quân sự trước mặt Hoàng đế, vĩnh viễn tước đoạt cơ hội đoạt binh quyền của Tạ Hoài Nam. Chúng muốn dùng mạng sống của cha nuôi Lê Mạnh và bí mật về con vịt béo Quác Quác để ép cô phải tự hủy hoại danh phận phu nhân giả lập.


"Quác..."


Một tiếng kêu nhỏ xíu, khàn khè đầy ngái ngủ vọng lên từ chiếc Giỏ Tre Cách Linh đặt dưới gầm giường. Chú vịt béo Quác Quác khẽ ló cái đầu dẹt màu cam ra ngoài, đôi mắt tròn xoe nhìn cô đầy vẻ lười biếng. Cái mỏ dẹt của nó thỉnh thoảng khẽ rụt lại, khò khè do phế quản bị rát khô sau khi cố ho sặc sụa để bộc phát tiếng gầm cứu chủ đêm qua. Nhã Yên khẽ vuốt ve bộ lông tơ mềm mại của nó, lòng dâng lên một quyết tâm sắt đá.


Cô không thể ngồi chờ chết. Vũ Thần đã đưa cha nuôi Lê Mạnh vào mật điện sâu nhất dưới lòng đất biệt phủ để bảo hộ, nhưng nếu cô không chủ động giải quyết mối đe dọa từ Triệu gia và Tạ Hoài Nam, họ sẽ tìm mọi cách phá vỡ kết giới hoặc gài bẫy cô ngay trên đường tiến kinh. Hơn nữa, để tồn tại qua các bài kiểm tra linh lực khắt khe của hoàng gia sắp tới, cô bắt buộc phải có thêm Hóa Linh Đan từ Mộc Lan để ngụy trang.


Nhã Yên liếc nhìn chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha đeo sát bên chiếc vòng ngọc cẩm thạch. Vết rạn nứt lớn rỉ máu nhẹ từ đêm qua vẫn chưa hoàn toàn khép lại, cảnh báo cô rằng lá chắn bảo mệnh này đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Cô khẽ thở dốc, thu dọn hành lý gọn nhẹ, giấu vịt béo Quác Quác vào Giỏ Tre Cách Linh, khóa chặt then gỗ cách linh để che giấu hoàn toàn dao động linh lực của mảnh long cốt.


Cô khoác lên mình chiếc áo choàng dạ hành màu đen tuyền, lén lách người qua ô cửa sổ nhỏ sau tẩm điện, men theo rặng trúc rậm rạp sẫm màu để tránh tai mắt tuần tra của kỵ binh. Hướng đi của cô đêm nay là bến cảng Hải Phong – nơi cô đã hẹn gặp Mộc Lan để nhận thuốc ngụy trang trước giờ xuất phát.


***


Thành Hải Phong về đêm lạnh buốt và ngột ngạt dưới màn sương mù dày đặc tràn vào từ biển cả. Mùi muối mặn, mùi cá tanh nồng nặc hòa lẫn với hơi ẩm ướt của những sạp hàng trống huếch tạo nên một bầu không khí ảm đạm, u uất. Tiếng sóng biển đập vào mạn thuyền nghe như những tiếng gõ cửa của tử thần.


Nhã Yên đi nhanh qua những con ngõ chật hẹp, tối tăm của khu chợ cá ngoại ô bến cảng. Đôi chân trần của cô bước đi nhẹ nhàng, không tiếng động, vận dụng kỹ năng Kim Thiền Thoát Xác Bộ tích lũy sau mười năm trốn chạy tuần binh đường phố.


Tại góc khuất phía sau một kho chứa lưới cá cũ kỹ, một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng co ro dưới làn mưa tuyết nhạt. Đó là Mộc Lan.


"Yên tỷ!" Mộc Lan khẽ reo lên khi nhìn thấy bóng đen quen thuộc xuất hiện từ màn sương. Cô vội vàng nắm lấy đôi bàn tay quấn gạc của Nhã Yên, gương mặt nữ ngự y tập sự đầy vẻ lo lắng. "Tỷ điên rồi sao? Đêm muộn thế này, ngày mai lại phải lên đường, sao tỷ còn lén ra ngoài?"


"Mộc Lan, ta cần Hóa Linh Đan." Nhã Yên khàn giọng nói, giọng nói khản đặc khẽ khàng nhưng chứa đựng sự khẩn trương tột độ. "Triệu gia đã gửi thư đe dọa. Chúng biết bí mật của Quác Quác và đang nhắm vào cha ta. Ta bắt buộc phải có đủ thuốc ngụy trang để ứng phó với bất kỳ tình huống nào trên đường đi."


Mộc Lan vội vàng lục lọi trong túi thuốc đeo bên hông, lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu trắng tuyết trao cho Nhã Yên: "Đây là mẻ Hóa Linh Đan cuối cùng muội vừa luyện xong đêm nay. Nhưng Yên tỷ, bến cảng đêm nay có gì đó rất lạ. Muội vừa đi qua bến tàu, thấy người của Thiết Huyết Bang và tuần binh của Vương Thông đang tập hợp số lượng lớn. Bọn chúng dường như đang phong tỏa toàn bộ các lối ra vào bến cảng."


Tim Nhã Yên bỗng chốc thắt lại. Một luồng khí áp lạnh lẽo, bạo ngược đột ngột tràn tới từ phía sau màn sương mù dày đặc.


"Ha ha ha! Lời cảnh báo của Trưởng lão quả nhiên không sai. Đứa con gái nghèo lừa đảo đường phố như ngươi làm sao chịu ngồi yên một chỗ trước ngày lên kinh!"


Một giọng cười khàn đặc, tàn độc vang lên từ đầu con hẻm tối.


Nhã Yên giật mình, vội vàng đẩy Mộc Lan ra sau lưng, ánh mắt sắc bén khóa chặt vào bóng người đang lững thững bước ra khỏi màn sương.


Đó là Độc Nhãn Long – thủ lĩnh chợ đen khét tiếng Hải Phong. Gã đàn ông trung niên chột một mắt đeo băng đen, gương mặt đầy sẹo rết tàn bạo rực lên dưới ánh đuốc chập chập của đám thuộc hạ phía sau. Đi bên cạnh gã là hàng chục võ sĩ lực lưỡng của Thiết Huyết Bang, tay lăm lăm vũ khí huyền sắt nặng trịch.


"Độc Nhãn Long..." Nhã Yên khàn giọng thốt lên, đôi bàn tay quấn gạc khẽ siết chặt lấy chiếc Giỏ Tre Cách Linh chứa vịt béo. "Khoản nợ cũ của cha ta đã được Tướng quân phủ thanh toán sạch sẽ từ hai hôm trước. Ngươi còn muốn gì ở ta?"


"Nợ bạc thì đã trả, nhưng nợ máu và nợ sĩ diện của Triệu gia thì chưa!" Độc Nhãn Long khạc một búng nước bọt đầy khinh bỉ, chiếc nhẫn đầu lâu trên ngón tay gã tỏa ra một luồng tà khí màu đen xám xịt. "Triệu Bá trưởng lão và Tạ Hoài Nam đại nhân đã ra giá mười vạn lượng bạc để lấy mạng ngươi, hoặc bắt sống ngươi để ép Tạ Vũ Thần phải giao ra binh quyền miền Nam. Ngươi nghĩ mình có thể yên ổn làm Thượng sư phu nhân sao?"


Sự cố đâm bang bến tàu chính thức bùng nổ.


"Mộc Lan, chạy mau!" Nhã Yên hét lớn, khàn giọng đẩy mạnh bạn thân về phía lối đi nhỏ thông ra bến sông.


"Nhưng còn tỷ..."


"Đi gọi Lâm Phong! Mau lên!"


Nhã Yên không đợi Mộc Lan trả lời, cô lập tức ôm chặt giỏ tre, xoay người lao thẳng vào mê cung của những sạp hàng cá trống huếch bên bờ cảng.


"Bắt lấy nó! Đừng để nó chạy thoát!" Độc Nhãn Long gầm lên, vung tay ra lệnh cho đám hạ đảng Thiết Huyết Bang đuổi theo.


Nhã Yên chạy như điên giữa những lối đi chật hẹp, ẩm ướt. Cô vận dụng Kim Thiền Thoát Xác Bộ một cách triệt để, lách người nhanh qua những chiếc bàn gỗ đổ vỡ, cố tình đạp đổ những rổ cá, giỏ tôm dính đầy nhớt để tạo ra chướng ngại vật ngăn cản bước chân của đám truy binh phía sau. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la hét chửi bới vang vọng khắp bến cảng Hải Phong, xé toạc sự tĩnh mịch của đêm bão tuyết.


"Vút!"


Một luồng tà khí màu đen hình móng vuốt xé gió lao tới, sượt qua vạt áo choàng dạ hành của Nhã Yên, đập mạnh vào chiếc cột gỗ bên cạnh làm nó vỡ vụn thành những mảnh vụn bay tung tóe. Nhã Yên bị chấn động linh lực hất văng ra xa, ngã nhào xuống bãi bùn lầy lún dính đầy nhớt cá. Cơn đau buốt từ những vết bỏng trên tay rách ra rớm máu rực đỏ rát, khiến cô phải khẽ rên rỉ đau đớn.


Cô cố gượng dậy, nhưng trước mắt cô, lối thoát duy nhất dẫn ra bến sông đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi hàng chục tên tuần binh mặc giáp nhẹ của Vương Thông.


Nhã Yên định gọi người lái đò Chu Đại thúc cứu viện – chiếc thuyền chài cũ của ông thường neo đậu gần đây là lối thoát hiểm đường sông quen thuộc của cô. Thế nhưng, khi cô ngước mắt nhìn ra mặt nước sương mù, cô bàng hoàng nhận ra chiếc thuyền của Chu Đại thúc đã bị hai tên võ sĩ Thiết Huyết Bang khống chế từ trước, ông lão bị xích chặt tay chân nằm bất động trên mạn thuyền.


Lối thoát đường sông hoàn toàn bị cắt đứt. Chiếc xe ngựa ngụy trang của biệt phủ đỗ ngoài rìa cảng cũng đã bị thuộc hạ của Độc Nhãn Long đập phá tan tành.


Nhã Yên ôm chặt Giỏ Tre Cách Linh vào lòng, lùi dần vào góc tường đá của một kho chứa muối khổng lồ. Phía sau cô là bức tường đá cao vút, trơn trượt không có điểm bám, bên cạnh là rào sắt kiên cố ngăn cách với dòng sông băng lạnh giá.


Một góc tường chết hoàn hảo. Một dead end không lối thoát.


Độc Nhãn Long cùng đám thuộc hạ lững thững bước tới, bao vây cô trong một vòng tròn nghẹt thở. Gã thủ lĩnh chợ đen cười nham nhở, vung chiếc roi da tẩm độc xé gió rít lên:


"Chạy đi? Sao không chạy nữa đi, vị Thượng sư danh giá? Để ta xem hôm nay ai có thể cứu được một phàm nhân thấp hèn không có một giọt linh lực như ngươi!"


Nhã Yên thở dốc, phế quản bỏng rát khản đặc khiến cô không thể thốt lên lời. Cô khẽ cúi xuống nhìn vịt béo Quác Quác đang run rẩy nhẹ trong giỏ tre. Chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha trên cổ tay trái cô đột ngột phát ra tiếng rung động trầm nhẹ, rực sáng bạc tịnh hóa một cách yếu ớt rồi lịm tắt, vết rạn nứt lớn rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp băng gạc quấn quanh cổ tay cô. Bảo vật hộ mệnh đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn, không thể bảo vệ cô trước luồng tà khí bạo ngược của đám người này nữa.


Đột ngột, một luồng sát khí bạo liệt, lạnh buốt thấu xương giáng xuống từ trên bầu trời đêm.


"Ầm!"


Một bóng người cao lớn, mặc giáp da hổ thô ráp rách nát bỗng chốc từ trên mái nhà ngói cao vút của kho muối lao thẳng xuống như một con mãnh thú săn mồi.


Đó là Bạch Hổ – sát thủ săn tiền thưởng khét tiếng giang hồ. Đôi mắt khát máu của hắn rực lên luồng lôi quang màu tím bạo liệt dưới màn đêm bão tuyết. Hắn dùng khứu giác linh thú nhạy bén định vị chính xác mùi Tuyết Sâm Vạn Năm và Thanh Tâm Thảo dính trên đôi tay quấn gạc rớm máu của Nhã Yên.


"Mùi thảo dược... Lê Nhã Yên, đầu của ngươi trị giá mười vạn lượng bạc!"


Bạch Hổ gầm lên một tiếng chấn động bến cảng, vung thanh đại đao khổng lồ khảm cốt hổ tinh thạch rực sáng lôi điện xé toạc màn sương mù, chém thẳng xuống nóc xe ngựa gỗ và những thùng muối phòng ngự cuối cùng nơi Nhã Yên đang nép mình ẩn nấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!