Kế Hoạch Đóng Kịch Trước Ngày Lên Kinh
Chiều muộn, sương mù từ đỉnh núi thông Hải Phong bắt đầu tràn xuống, bao phủ toàn bộ Biệt phủ Đại tướng quân Tạ Vũ Thần trong một màn sương xám lạnh buốt. Tiếng gió rít qua những khe cửa đá của tẩm điện Thượng sư nghe như tiếng thở dài u uất của một linh hồn cô độc. Mùi khét nghẹt của tro tàn và tàn lửa âm ỉ từ đêm bạo loạn của thần thú Hắc Lân vẫn chưa hoàn toàn tan biến, lảng vảng trong không khí, hòa lẫn với mùi thảo dược đắng ngắt tỏa ra từ chiếc lò sưởi bằng đồng cổ.
Lê Nhã Yên ngồi lặng lẽ trên bệ giường cẩm thạch đã bị hỏa độc thiêu rụi một góc. Hai bàn tay cô quấn chặt những lớp băng gạc trắng xóa như hai cái kén nhỏ. Cơn đau rát buốt từ những vết bỏng rộp đỏ, rách da rỉ máu tươi – hậu quả của việc mạo hiểm dùng tay trần áp vào lồng ngực bốc cháy hỏa độc của Hắc Lân để châm cứu đêm qua – vẫn hành hạ cô theo từng nhịp tim đập. Mỗi cử động nhỏ ở ngón tay đều khiến cô phải khẽ rùng mình, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
"Khục... khục..."
Nhã Yên khẽ ho nhẹ, lồng ngực phập phồng một cách nhọc nhằn. Phế quản của cô vẫn còn bỏng rát, khản đặc do tác dụng phụ tàn khốc của Hóa Linh Đan phản phệ từ buổi thử thách ở nha môn Hải Phong ngày hôm kia. Giọng nói của cô giờ đây khàn khè, yếu ớt đến đáng thương. Trò lừa đảo đóng giả Thượng sư Ngự thú quốc gia này đang vắt kiệt sinh lực phàm nhân của cô, đẩy cô vào ranh giới của sự hủy hoại thể xác.
Cô khẽ xoay cổ tay trái, chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha xỉn màu chạm nhẹ vào mép gạc quấn. Trên thân vòng, vết rạn nứt lớn sâu hoắm rỉ máu nhẹ từ đêm qua trông như một vết thương chưa lành, tạm thời tắt ngấm ánh sáng bảo hộ. Nhã Yên mím chặt môi, lòng tràn ngập lo âu. Chiếc vòng bạc này là bảo vật hộ mệnh duy nhất của cô, nhưng sau khi hấp thụ chấn động lôi hỏa bạo ngược để bảo vệ tim cô đêm qua, nó đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Nếu tiếp xúc với tà khí mạnh một lần nữa, cô không biết liệu nó có vỡ vụn hay không.
"Quác..."
Một tiếng kêu nhỏ xíu, khàn đặc đầy ngái ngủ vọng lên từ chiếc Giỏ Tre Cách Linh đặt dưới gầm giường. Chú vịt béo Quác Quác khẽ ló cái đầu dẹt màu cam ra ngoài, đôi mắt tròn xoe nhìn Nhã Yên đầy vẻ lười biếng. Cái mỏ dẹt của nó thỉnh thoảng khẽ động đậy, phát ra tiếng thở khò khè do phế quản bị rát khô sau khi cố ho sặc sụa để bộc phát tiếng gầm long ngâm cứu chủ đêm qua. Nhã Yên khẽ đưa ngón tay quấn gạc vuốt ve bộ lông tơ mềm mại của nó, lòng dâng lên một nỗi xót xa.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng từ lối mật đạo thông ra rặng trúc sau phủ cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Nhã Yên giật mình, vội vàng kéo vạt áo che kín giỏ tre, khàn giọng thốt lên:
"Ai đó?"
"Yên tỷ, là muội."
Giọng nói hoạt bát của Mộc Lan vang lên sau cánh cửa đá. Nhã Yên thở phào, khẽ dùng chân gạt nhẹ phiến đá mở chốt mật đạo. Mộc Lan lách người bước vào, trên vai vẫn còn vương những hạt sương lạnh của núi thông. Gương mặt nữ ngự y tập sự đầy vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ. Cô vội vàng đặt túi thuốc xuống bàn, ghé sát tai Nhã Yên, thì thầm đầy hào hứng:
"Yên tỷ, lát Tuyết Sâm Vạn Năm tỷ lén gửi qua Tiểu Bảo đêm qua đã được muội sắc thuốc cho Lê thúc uống rồi. Dược lực của sâm quý quả nhiên là thần dược! Cha nuôi của tỷ đã ngừng ho ra máu hoàn toàn, nhịp thở đã bình ổn và sắc mặt hồng hào trở lại. Thầy thuốc Thẩm Bình ở dược điếm Vạn Xuân cũng đã kiểm tra, nói rằng chỉ cần tĩnh dưỡng thêm nửa tháng, phế quản của thúc ấy sẽ hoàn toàn hồi phục!"
Nghe đến đây, một luồng ấm áp đột ngột bùng lên trong lồng ngực Nhã Yên, dập tắt đi phần nào cơn đau rát trên đôi tay rách da. Cô nhắm chặt mắt, hai giọt lệ nóng hổi khẽ lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Cha nuôi đã được cứu sống. Cái giá cô phải trả – việc ký vào bản Khế Ước Phu Thê Giả và mạo hiểm tính mạng đóng vai Thượng sư – cuối cùng đã nhận được sự đền đáp xứng đáng.
"Cảm ơn muội, Mộc Lan..." Nhã Yên khàn giọng nói, giọng nói run rẩy vì xúc động.
"Tỷ tỷ ngốc, chúng ta là tỷ muội chí cốt từ khu ổ chuột, tỷ nói lời này làm gì." Mộc Lan khẽ nắm lấy bờ vai run rẩy của cô, nhưng rồi gương mặt cô lại nhanh chóng đanh lại đầy lo lắng. "Nhưng Yên tỷ, sắc lệnh tiến kinh của Hoàng công công đã ban xuống. Ngày mai đoàn xe của Tướng quân phủ sẽ xuất phát. Kinh thành là đầm rồng hang hổ, Thẩm Vô Kỵ lại có tai mắt khắp nơi. Tỷ hoàn toàn không có linh lực ngự thú, làm sao có thể vượt qua bài kiểm tra tại Hồ Vạn Thú?"
Nhã Yên mím môi, ánh mắt lộ rõ sự kiên cường của một kẻ lanh lợi đường phố:
"Ta không có đường lui, Mộc Lan. Sắc lệnh tiến kinh đã ban, nếu ta trốn tránh, danh nghĩa Thượng sư giả mạo sẽ sụp đổ, kéo theo cả Tạ gia và tính mạng của cha ta vào tội tru di tam tộc. Thỏa Thuận Ngầm Yên - Thần giờ đây đã biến thành một sợi xích sinh tử buộc chặt ta vào vận mệnh của Tạ Vũ Thần. Ta bắt buộc phải tiến kinh, thâm nhập vào hoàng cung để tìm kiếm Linh Thảo Thần Cơ trong Ngự Thảo Viên. Đó là loại thảo dược duy nhất có thể giải nghẹn long cốt cho Quác Quác, biến tiếng gầm giả của nó thành kỳ tích thực sự."
"Nhưng còn Lê thúc thì sao?" Mộc Lan cắn răng hỏi. "Tỷ đi rồi, tuần binh của Vương Thông và người của Triệu Bá ở Hải Phong chắc chắn sẽ không buông tha cho ông ấy. Chúng sẽ bắt ông ấy làm con tin để tống tiền tỷ! Muội định lén đưa thúc ấy trốn đi bằng đường sông đêm nay, nhưng Lâm Phong vừa cảnh báo rằng Vương Thông đã cho kỵ binh phong tỏa nghiêm ngặt toàn bộ bến cảng Hải Phong, chiếc thuyền chài của Lão Ngư không thể lọt qua nổi."
Nỗi lo sợ khổng lồ như một tảng đá đè nặng lên ngực Nhã Yên. Đúng vậy, cha cô chính là điểm yếu chí mạng của cô. Nếu cô rời đi, Triệu Bá – kẻ vừa bị Vũ Thần sỉ nhục đêm qua – chắc chắn sẽ trút giận lên cha cô.
"Cạch."
Tiếng xích sắt va chạm nặng nề và tiếng bước chân trầm vững vang lên từ phía cửa chính tẩm điện. Cánh cửa gỗ sồi cổ kính từ từ mở ra.
Tạ Vũ Thần bước vào.
Anh vẫn khoác trên mình bộ trường bào tối màu viền đen dũng mãnh, phong thái cao lớn, tuấn mỹ nhưng lạnh lùng như một pho tượng tạc từ băng vạn năm. Đôi mắt đen sắc lẹm của vị Đại tướng quân không hề có chút ấm áp nào, ngược lại chứa đựng một luồng tà khí nhạt nhòa của hỏa độc đang bị cưỡng chế áp chế sâu trong kinh mạch. Lâm Phong lặng lẽ bước theo sau, tay ôm một chiếc hòm gỗ mun nhỏ khảm bảo thạch.
Mộc Lan giật mình, vội vàng cúi đầu hành lễ rồi lách người thối lui vào mật đạo rặng trúc, khép chặt phiến đá lại để giữ bí mật.
Tạ Vũ Thần không liếc nhìn hướng Mộc Lan rời đi, ánh mắt anh khóa chặt vào Nhã Yên đang ngồi trên bệ giường. Anh lững thững bước lại gần, dừng lại cách cô ba bước. Uy áp nhàn nhạt của một Thiên Ngự Sư đỉnh phong tỏa ra từ người anh khiến không khí trong tẩm điện đột ngột trở nên ngột ngạt.
"Hoàng công công đã rời đi, nhưng tai mắt của Thẩm Vô Kỵ vẫn đang rình rập ngoài cổng phủ." Vũ Thần cất giọng trầm thấp, lạnh lùng cắt ngang sự im lặng. "Ngày mai đoàn xe sẽ xuất phát hướng về kinh thành. Nàng phải học thuộc toàn bộ lễ nghi hoàng cung và cách hành xử của giới quý tộc. Triều đình không phải Hải Phong, chỉ cần nàng lộ ra một sơ hở nhỏ trong cử chỉ, Thẩm Vô Kỵ sẽ lập tức nhìn thấu trò lừa phỉnh của nàng."
Nhã Yên khẽ ngước mắt lên nhìn vị chiến thần cô độc trước mặt. Dưới lớp mạng che mặt, cô cố gắng vận hành Giả Thần Giả Quỷ Pháp để giữ cho giọng nói khàn đặc của mình trở nên điềm tĩnh, lạnh lùng:
"Tướng quân, ta có thể đóng vai Thượng sư phu nhân, có thể học mọi lễ nghi phiền phức của hoàng cung để bảo vệ danh tiếng Tướng quân phủ trước pháp luật triều đình. Nhưng trước khi xuất phát, ta có một điều kiện."
"Điều kiện?" Vũ Thần híp mắt lại, đôi gân xanh trên trán khẽ giật nhẹ. Luồng sát khí nhạt nhòa tỏa ra từ người anh khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống. "Nàng đang ra điều kiện với ta? Nên nhớ, mạng sống của nàng và cha nàng đều nằm trong tay ta."
Nhã Yên không hề né tránh ánh mắt sắc lẹm của anh. Cô khẽ siết chặt đôi bàn tay quấn gạc trắng rớm máu tươi, cất giọng khàn khè nhưng đầy kiên quyết:
"Mạng sống của ta có thể thuộc về ngài theo khế ước, nhưng mạng sống của cha ta thì không! Cha nuôi của ta, Lê Mạnh, đang bệnh nặng liệt giường tại khu ổ chuột. Tuần binh của Vương Thông và người của Triệu Bá đang lùng sục khắp Hải Phong. Nếu ta đi rồi, bọn chúng chắc chắn sẽ bắt ông ấy để tống tiền ta. Nếu cha ta gặp bất kỳ nguy hiểm nào, ta thà chịu tội khi quân phản quốc ngay tại đây, chứ tuyệt đối không bước nửa bước ra khỏi Hải Phong!"
Lâm Phong đứng phía sau khẽ biến sắc, định bước lên ngăn cản sự vô lễ của cô, nhưng Vũ Thần đã giơ tay chặn lại.
Ánh mắt Vũ Thần tối sầm lại khi nhìn thấy đôi găng tay lụa trắng quấn băng gạc rớm máu của Nhã Yên. Anh biết cô đang nói thật, và anh cũng hiểu rõ tính cách tàn độc của Triệu Bá. Nếu Lê Mạnh bị bắt làm con tin, toàn bộ kế hoạch đóng kịch tiến kinh của họ sẽ sụp đổ hoàn toàn.
"Nàng nghĩ ta ngu xuẩn đến mức để lại một điểm yếu lớn như vậy cho kẻ thù sao?" Vũ Thần hừ lạnh một tiếng, giọng điệu vẫn đầy vẻ khinh khỉnh quý tộc nhưng hành động lại vô cùng dứt khoát. Anh quay sang Lâm Phong, khẽ gật đầu.
Lâm Phong bước lên, mở chiếc hòm gỗ mun đặt lên bàn, cung kính báo cáo:
"Bẩm phu nhân, Tướng quân đã sớm lường trước việc này. Đêm qua, ngay sau khi Hoàng công công rời đi, kỵ binh Thiết Kỵ đã âm thầm di dời Lê Mạnh thúc thúc từ khu ổ chuột vào mật điện sâu nhất dưới lòng đất Tướng quân phủ. Nơi đó được bảo hộ bởi trận pháp lôi hỏa cổ xưa của tổ tiên Tạ gia, có hộ vệ canh gác nghiêm ngặt suốt ngày đêm. Tuần binh của Vương Thông hay người của Triệu Bá có mọc cánh cũng không thể đột nhập vào nửa bước. Phu nhân có thể hoàn toàn yên tâm tiến kinh."
Nhã Yên chấn động tột độ. Cô bàng hoàng nhìn Vũ Thần, đôi môi khẽ mím chặt dưới lớp mạng che. Anh đã đưa cha cô vào mật điện bảo hộ? Nơi linh thiêng và an toàn nhất của Tạ gia? Sự phòng bị, cảnh giác cao độ trong lòng cô bấy lâu nay bỗng chốc rạn nứt một khe hở lớn, nhường chỗ cho một niềm biết ơn sâu sắc giấu kín. Vị tướng quân lạnh lùng này, hóa ra lại chu đáo và bảo bọc cô đến thế.
"Ngài... ngài thực sự đã bảo vệ cha ta?" Nhã Yên khàn giọng hỏi, ánh mắt lấp lánh nước.
Vũ Thần xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, lạnh lùng bước lại gần bàn gỗ mun. Anh lấy chiếc hòm gỗ nhỏ từ tay Lâm Phong, mở nắp ra. Bên trong đặt hai vật phẩm tỏa ra hào quang dịu nhẹ.
Một chiếc lệnh bài bằng ngọc trắng tinh xảo, khắc chữ triện Thượng sư uy nghiêm – chính là Lệnh Bài Thượng Sư Giả do quân đội Tạ gia đặc chế để ngụy trang pháp lý. Vật phẩm còn lại là một chiếc vòng cẩm thạch xanh biếc thanh khiết, tỏa ra một luồng hơi ấm ôn hòa, dễ chịu vô cùng.
"Lệnh bài này giúp nàng tự do ra vào các khu vực cấm của hoàng cung mà không bị các thiết bị dò quét linh lực phát hiện." Vũ Thần cầm chiếc vòng cẩm thạch lên, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau dằn vặt khôn nguôi. "Còn chiếc vòng ngọc này... đây là di vật của mẫu thân ta, Tiêu phu nhân. Nó chứa một phần nguyên thần tịnh hóa của bà, có khả năng xoa dịu dòng chảy linh lực bạo loạn xung quanh."
Anh bước lại sát bên giường, đứng đối diện với Nhã Yên. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương thảo mộc lạnh lẽo pha lẫn mùi ozone từ người anh. Vũ Thần không hề có cử chỉ thân mật quá đà, anh giữ một khoảng cách dằn vặt đầy tôn trọng, nhưng bàn tay to lớn mang theo những vết sẹo xích sắt hằn sâu từ từ nâng lên, đón lấy cổ tay trái quấn gạc của cô.
"Đeo nó vào." Vũ Thần lạnh lùng ra lệnh, nhưng động tác đeo vòng ngọc vào cổ tay cô lại vô cùng nhẹ nhàng, cẩn trọng như thể sợ làm rách thêm những vết bỏng trên da thịt cô. "Trưởng lão trong phủ và quý tộc kinh thành thấy chiếc vòng này tự khắc sẽ biết nàng là phu nhân chính thức của Tạ Vũ Thần ta, không ai dám vô lễ sỉ nhục xuất thân phàm nhân của nàng. Hơn nữa, nó sẽ bảo vệ tim nàng trước áp lực linh lực bạo ngược tại Hồ Vạn Thú."
Ngay khi chiếc Vòng Ngọc Tiêu Phu Nhân chạm vào da thịt Nhã Yên, một luồng năng lượng ôn hòa, mát rượi như dòng nước suối mùa xuân chạy dọc theo kinh mạch cánh tay cô. Cơn đau rát buốt từ những vết bỏng rộp đỏ trên hai lòng bàn tay bỗng chốc dịu hẳn đi. Kỳ lạ hơn, chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha ở cổ tay bên kia đang rạn nứt rỉ máu nhẹ bỗng nhiên ngừng rung động, hấp thụ hơi ấm tịnh hóa từ vòng ngọc, vết nứt sâu hoắm khẽ khép lại một nhịp đầy huyền bí.
Nhã Yên nhìn chiếc vòng cẩm thạch xanh biếc trên cổ tay mình, lòng ngập tràn sự giằng xé giữa danh phận giả lập và sự gắn kết sinh mệnh chân thật. Cô khẽ hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn khè nhưng đầy kiên định:
"Ta chấp nhận đeo nó. Nhưng ta muốn ghi thêm một điều khoản vào Khế Ước Phu Thê Giả: Ngài phải bảo đảm tính mạng của cha ta bằng chính danh dự và thọ thọ mệnh của Tạ gia. Nếu cha ta có bất kỳ mệnh hệ nào trong thời gian ta ở kinh thành, hợp đồng lập tức hủy bỏ, và ngài phải bồi thường cho ta tự do hoàn toàn."
Vũ Thần nhìn thẳng vào đôi mắt sáng thông tuệ đầy tinh quái của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt lạnh lùng nhưng đầy sự dung túng:
"Được. Ta đồng ý. Nhưng cái giá nàng phải trả cho sự bảo hộ này là sự phối hợp đóng kịch hoàn hảo 100% khi diện thánh diện kiến Hoàng đế. Chỉ cần nàng lộ ra một sơ hở nhỏ trước mặt Thẩm Vô Kỵ, không chỉ nàng, mà cả cha nàng và toàn bộ Tạ gia sẽ vạn kiếp bất phục!"
"Ta biết." Nhã Yên cắn môi, khẽ cúi đầu chào anh. "Ta cam kết sẽ không làm ngài thất vọng."
Vũ Thần lẳng lặng xoay người bước ra khỏi tẩm điện, để lại một bóng lưng cao lớn cô độc biến mất sau cánh cửa đá. Lâm Phong khẽ cúi đầu chào cô rồi cũng bước theo sau để chuẩn bị đoàn xe kỵ binh xuất phát vào ngày mai.
Đêm khuya buông xuống.
Bão tuyết bất ngờ nổi lên ngoài cửa sổ, tiếng gió rít gào qua rặng thông nghe như tiếng gầm rú của vạn thú hoang dã. Nhã Yên nằm trên giường gỗ rộng lớn, chiếc vòng cẩm thạch xanh biếc trên tay tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ sưởi ấm cơ thể phàm nhân đang sốt nhẹ của cô. Chú vịt béo Quác Quác đã ngủ say trong giỏ tre dưới gầm giường, thỉnh thoảng khẽ ngáy nhỏ nhẹ dễ thương.
Nhã Yên nhìn lên trần nhà đá đen, lòng dằn vặt khôn nguôi. Chiếc vòng ngọc Tiêu phu nhân trên cổ tay cô như một lời nhắc nhở về chiếc mặt nạ Thượng sư phu nhân lộng lẫy mà cô sắp phải đeo trước toàn thế giới. Cô chỉ là một đứa con gái nghèo lừa đảo đường phố, liệu cô có xứng đáng đứng cạnh vị chiến thần bảo quốc uy nghiêm như Vũ Thần khi hào quang giả dối này vỡ vụn dưới ánh mặt trời cung đình?
"Xoảng!"
Một tiếng động lớn đột ngột phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm tối.
Một viên đá lớn quấn chặt bằng giấy da dê thô rách bỗng chốc xé toạc lớp màn giấy của cửa sổ tẩm điện, rơi mạnh xuống sàn đá đen rào rào, lăn đến ngay sát mép giường của Nhã Yên.
Nhã Yên giật mình bật dậy, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Cô nín thở, vội vàng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn đá lạnh thấu xương. Cô cúi xuống nhặt viên đá lên, run rẩy tháo lớp giấy da dê thô ráp ra.
Dưới ánh lửa leo lét của lò sưởi đồng cổ, những dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi như máu hiện rõ trên mặt giấy da dê rách nát:
"Lê Nhã Yên! Nếu khôn hồn thì hãy giả bệnh từ chối tiến kinh diện thánh. Bước chân khỏi Hải Phong, mạng của cha nuôi ngươi trong mật điện và bí mật về con vịt béo mang long cốt tối cổ của ngươi sẽ lập tức phơi bày dưới ánh mặt trời! Triệu gia ta thề chết sẽ khiến ngươi vạn kiếp bất phục!"
Nhã Yên bàng hoàng đứng bất động giữa tẩm điện lạnh giá, bức thư đe dọa nặc danh run rẩy trên đôi bàn tay quấn gạc trắng rớm máu của cô. Kẻ thù địa phương vẫn chưa từ bỏ ý định hạ bệ cô, và mạng sống của cha cô một lần nữa bị đặt lên bàn cân sinh tử trước ngày lên đường tiến kinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!